Thiên Hạ Vô Địch [Luận Anh Hùng]

Chương 3: Làm thế nào để mưu sát một đại hiệp



- Nói cách khác.

Ôn Tử Bình thận trọng hỏi:

- Ngài cho rằng nho và hiệp nên kết hợp với nhau?

- Thứ ta đề xướng là nho hiệp, tri thức và hành động hợp nhất.

Cự hiệp cẩn thận nói:

- Đó là hào hiệp trung nghĩa, có cương có nhu, trí dũng song toàn, kiếm khách thư sinh.

- Vậy cự hiệp ngài nên theo tôi.

Trương Thán nói:

- Kim Phong Tế Vũ lâu chúng tôi rất phù hợp với tư tưởng của ngài, chúng ta đã chí đồng, cũng đạo hợp. Thích lâu chủ đã dặn dò, nếu ngài tới lãnh đạo, y sẽ nhường người hiền. Nếu không thì chúng ta cũng cùng hội cùng thuyền, kề vai chiến đấu, làm chút chuyện cho người giang hồ, mưu phúc lợi cho lão bách tính.

Cự hiệp cười, lắc đầu.

Trương Thán thất vọng:

- Không phải ngài và chúng tôi đều đi trên một đường sao?

- Là đồng đạo, cũng là đồng chí. Tôn chỉ của Kim Phong Tế Vũ lâu là dùng bạo thay bạo, dùng ác trị ác, đánh mạnh giúp yếu, trừ gian cứu thiện, ít nhất cũng tương tự với ta.

Phương Cự Hiệp cười tủm tỉm nói:

- Có điều, ta không đi Kim Phong Tế Vũ lâu.

- Tại sao?

- Có người từng nói, vào ban ngày, ta đã hát khúc ca; vào chập tối, ta đã đi qua con đường gập ghềnh, chuyện ta muốn làm thì đã làm, hùng tâm đã hùng, tráng chí đã tráng, hiện giờ ta chỉ muốn nhàn nhã tự tại, ngâm nga chơi đùa.

Phương Cự Hiệp vừa đi vừa nói, những người khác cũng theo y bước thong dong:

- Hơn nữa Kim Phong Tế Vũ lâu đã có nhân tài, Vương Tiểu Thạch, Thích Thiếu Thương, Tôn Thanh Hà, Lôi Quyển đều ở đó, trước kia còn có Tô Mộng Chẩm, Bạch Sầu Phi nắm giữ đại cục, không cần có ta nữa. Chúng ta đã là người một đường, không nhất định phải cùng một thuyền, giống như tất cả minh châu không thể để trong cùng một hộp gấm. Mỗi người chúng ta nên giữ vững cương vị của mình, làm chuyện của mình, như vậy mới có thể khiến cho lực lượng phát triển, trải rộng, đồng tâm hiệp lực, sớm thành chí nguyện.

- Ngài không đến chỗ bọn họ, vậy thì hãy đến chỗ chúng tôi.

Giọng nói rất trầm, rất khàn, rất mãnh liệt.

Mãnh liệt như lửa, giống như khô khốc.

Hắn là Lôi Du Cầu.

- Ngươi đại biểu cho Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia bảo?

Phương Cự Hiệp mỉm cười hỏi hắn:

- Hay là Lục Phân Bán đường?

Lôi Du Cầu còn chưa trả lời, cự hiệp đã hỏi ngược lại: 

- Nếu như ngươi đại biểu cho Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia bảo, hiện giờ vì sao lại gia nhập Lục Phân Bán đường? Nếu ngươi đại biểu cho Lục Phân Bán đường, vậy ngươi mới gia nhập với bọn họ bốn mươi bảy ngày, tham gia bốn lần hành động, hơn nữa còn khiến cho đồng môn huynh đệ bất hòa nghi kỵ, cũng chưa hiểu rõ về cơ mật, chế độ, tác phong trong đường, ngươi dùng lý do gì để khuyên ta gia nhập?

Lôi Du Cầu ngẩn ra.

Hắn không ngờ cự hiệp trong lời đồn này lại hiểu rõ hắn như lòng bàn tay.

- Chỗ của ngươi, ta không thể đi. Ta cũng không thể đến một bữa tiệc chuẩn bị cho mình để đập đài lật bàn, đập chén ném chậu, đúng không? Lôi Thuần không phái người giết ta, là vì biết ta không dễ giết; Địch Phi Kinh phái ngươi mời ta, là hi vọng ta nên không vừa đến kinh sư đã đi đập nhà của hắn.

Đôi mắt nhìn thấu tình đời của Phương Cự Hiệp lại hiện ra sự sắc bén mãnh liệt:

- Ngươi hãy nói với bọn họ, ta đã hiểu rồi. Lần này ta tới, không can thiệp vào chuyện giang hồ, bảo bọn họ tự thu xếp ổn thoả. Ta biết Lục Phân Bán đường là cường đạo cũng có đạo, trừ khi bọn họ tàn dân hại nước, nếu không ta cũng không đến mức đối địch với bọn họ, ngươi hãy bảo Lôi cô nương và Địch đại đường chủ đừng lo lắng.

- Như vậy.

Ôn Nhâm Bình thừa cơ hỏi:

- Lần này cự hiệp đến vì chuyện gì?

Phương Cự Hiệp chỉ nói hai chữ:

- Chuyện riêng.

Ôn Nhâm Bình kiên nhẫn hỏi: 

- Chuyện riêng gì, có thể cho biết không?

Phương Cự Hiệp lạnh nhạt nói: 

- Đã là chuyện riêng, không liên quan đến người khác.

Ôn Tử Bình đột nhiên nói: 

- Theo ta được biết, Phương Cự Hiệp lần này đến kinh, đại khái chỉ có hai chuyện. Còn như những chuyện lớn chuyện nhỏ khác, cự hiệp đều hoàn toàn bỏ qua, từ lâu đã không để ý tới nữa.

Lông mày cự hiệp nhướng lên:

- Ngài hãy nói thử xem!

- Thứ nhất, đã sắp mười lăm tháng tám rồi, là lúc lên núi Tống Tử ở ngoại thành, bái tế tôn phu nhân.

Ôn Tử Bình vừa nói vừa quan sát cự hiệp trước mắt.

Gió chầm chậm thổi tới.

Ánh mắt vẫn trẻ trung của cự hiệp thoáng hiện lên vẻ buồn rầu, mí mắt vẫn tươi trẻ nhíu lại thành vài nếp nhăn sầu muộn.

- Thứ hai.

Lần này là Ôn Nhâm Bình nói tiếp, bất kể trong triều hay ngoài triều, là địch hay là bạn, y và em trai của mình luôn luôn hiểu ngầm, rất ăn ý với nhau:

- Ngài còn có một đứa con nuôi ở kinh thành, ngài phải xử lý một chút chuyện của hắn.

Y cũng dùng ánh mắt sắc bén liếc cự hiệp:

- Gần đây hắn ở kinh kỳ náo loạn đến mức hung hăng càn quấy, nếu như không quản, e rằng không ai quản được hắn nữa; nếu không kiềm chế, chỉ sợ cũng không kiềm chế được hắn nữa.

Phương Cự Hiệp khẽ thở dài một tiếng.

Y dường như ngửi được mùi vị dạ hương lan, trong đó còn xen lẫn một chút hương vị hoa thủy tiên.

Cho dù chỉ là một chút mùi vị, cũng khiến y nhớ đến nàng. Nhớ đến nàng, cũng khó tránh khỏi nhớ đến đứa con nuôi mà nàng thương yêu khi còn sống, Phương Ứng Khán.

Y nhíu đôi mày kiếm, cho dù đã gần tráng niên, lông mày của y vẫn rậm rạp có lực, giống như hai thanh kiếm tâm sự trùng trùng.

- Những năm gần đây, hắn cũng làm loạn hơi quá.

Y thở ra một hơi, nói:

- Hắn cấu kết hoạn quan, liên lạc quyền quý, còn tư thông ngoại địch, chỉ vì muốn quyền thế lớn mạnh. Ta quả thật nên khuyên hắn thu liễm một chút.

- Xem ra.

Nói đến đây, cự hiệp cười một tiếng, trong nụ cười có nhiều sự bất đắc dĩ và tự giễu mình:

- Các người đều hiểu rõ mục đích mà ta đến, có lẽ còn hiểu hơn chính ta.

- Thực ra.

Ôn Nhâm Bình nói:

- Mọi người đều hi vọng ngài làm như vậy. Phương tiểu hầu gia cũng quá ngông cuồng, quá đáng rồi. Vì dân trừ hại, răn ác trừ gian, đó là chức trách của đại hiệp.

- Ngài nên sớm đến trừng trị hắn.

Ôn Tử Bình cũng nói thêm:

- Nếu ngài không đến, e rằng không ai trừng trị được hắn nữa.

- Ta chỉ tới khuyên hắn một chút. Đường là của hắn, chân cũng là của hắn, hắn muốn đi thế nào thì ta không cản được. Ta cũng không thể cưỡng ép hắn đi một con đường khác.

Cự hiệp ôn hoà nói:

- Một đừa trẻ thông minh giống như hắn, nếu như không nghe lời thì luôn có rất nhiều cách, có thể che trời gạt đất, bằng mặt không bằng lòng. Ta cũng không có biện pháp.

Ôn Tử Bình lãnh đạm nói: 

- Nếu hắn không nghe lời, ngài có thể cưỡng chế hắn, không cho hắn tiếp tục làm xằng làm bậy.

Phương cự hiệp cười.

Vừa cười, y lại trở nên trẻ trung, nhàn nhã.

- Ta nghĩ, các người không phải muốn tiếp đãi ta, lôi kéo ta, bởi vì sớm biết làm như vậy cũng vô dụng.

Cự hiệp nói:

- Các người cũng không phải muốn ta giáo huấn hắn, khuyên can hắn.

Y ngừng lại một chút, mới nói tiếp:

- Các người muốn ta giết hắn.

- Đúng không?

Ôn Nhâm Bình trầm mặt, không trả lời.

Ôn Tử Bình nhìn qua nơi khác, cũng không trả lời.

Dù sao Phương Ứng Khán cũng là con nuôi của cự hiệp, cự hiệp luôn xem tiểu hầu gia giống như con ruột. Nếu không ngày đó cự hiệp từng cứu hoàng đế một mạng, hoàng đế phá lệ muốn phong cự hiệp làm vương hầu, cự hiệp lại khéo léo từ chối, phần phúc khí tước vị này lại nhường cho Phương tiểu hầu gia, khiến cho hắn hôm nay uy danh lớn mạnh.

- Đúng.

Một giọng nói ngây thơ trả lời.

Người lên tiếng là Hà Phạm.

- Hả?

Phương Cự Hiệp rất hứng thú quan sát tiểu kiếm đồng này.

- Tại sao?

- Bởi vì Phương Ứng Khán đã làm rất nhiều rất nhiều chuyện ác, hãm hại rất nhiều rất nhiều người tốt, hơn nữa hắn còn muốn tiếp tục hại, tiếp tục giết.

Hà Phạm nghiêm túc chớp cặp mắt linh hoạt, kích động nói ra ý kiến của mình:

- Nếu ngài không muốn hắn tiếp tục hại người, không muốn hắn tiếp tục giết chết người tốt, vậy thì nên giết hắn.

Cự hiệp cười lên, tấm tắc vài tiếng, giả vờ trách móc: 

- Ngươi còn nhỏ tuổi, sao lại tàn nhẫn như vậy? Công tử nhà ngươi có khỏe không?

Lúc này Hà Phạm mới nhớ tới nhiệm vụ của mình: 

- Công tử đang muốn mời cự hiệp qua đó một chuyến. Thế công cũng rất muốn gặp đại hiệp, có chuyện quan trọng muốn thương nghị.

- Gia Cát tiên sinh là người bận rộn trong kinh, còn ta là người nhàn rỗi giang hồ, ta không cần phải đi quấy rầy y.

Cự hiệp cười tủm tỉm nói:

- Công tử nhà ngươi càng là kỳ nhân thế gian, xin thay ta chuyển lời thăm hỏi. Lần này ta đến, đã không giết người, cũng không phiền người, chỉ đến để tảo mộ thê tử, khuyên nghịch tử hai ba chuyện mà thôi. Tiểu ca có tấm lòng cao, hiệp tâm lớn, có điều chưa tới lúc nên giết thì đừng nên giết người thì tốt hơn… Cũng đừng giống như Thịnh công tử nhà ngươi, xuất thủ không lưu tình, hạ thủ không người sống!

- Tôi lập chí phải tàn nhẫn với kẻ ác, chính là đối tốt với người thiện, đạo lý này cũng không phải học từ công tử.

Hà Phạm thật thà nói:

- Tôi học theo tiền bối ngài.

- Ta à?

Lần này cự hiệp lại nghi hoặc.

Y thiếu chút nữa dùng ngón tay chỉ vào mũi mình nói: 

- Ta “dạy” ngươi bao giờ!

- Năm đó cự hiệp xông pha giang hồ, gặp địch giết địch, gặp mạnh đè mạnh, không đâu không chiến, không đâu không thắng, có từng sợ gì?

Hà Phạm đầy hứng thú nói:

- Nghe nói cự hiệp giết vào Thiếu Lâm tự, giết ra Vô Đầu cốc, giết đến Ác Nhân lâm, giết lên Tuyệt Tình phong, giết đến thống khoái tràn trề, người chết khắp nơi. Những chuyện sảng khoái này đã sớm truyền khắp giang hồ, thiên hạ không ai không biết, không ai không hiểu, khiến người ta ngưỡng mộ trong lòng, noi theo gương sáng. Tôi đả kích kẻ địch không mềm tay, diệt trừ kẻ ác không nhân nhượng, chính là được cự hiệp cảm hóa.

Nghe vậy, cự hiệp đúng là cảm xúc lẫn lộn.

Y liếm môi, định dùng một cách khác khuyên bảo thiếu niên ngây thơ mà cố chấp, nhiệt huyết mà xung động này:

- Cũng vì trước kia ta giết chóc quá nặng, cho nên những năm gần đây mới không muốn động võ, càng không muốn giết thêm một người…

- Đúng đúng đúng.

Chợt nghe một người phụ họa:

- Phương Cự Hiệp nhất định không nên bị kẻ xấu ly gián. Cự hiệp và hầu gia phụ tử tình thâm, tiểu hầu gia phái chúng tôi đón cự hiệp đến phủ hưởng thụ vinh hoa phú quý, y đã chờ sốt ruột lắm rồi.

Người nói chuyện vóc dáng rất gầy, rất nhỏ.

Cộng thêm biểu tình của hắn, ngay cả khi nói một cách hớn hở như vậy, hắn cũng cau mày nhíu môi, dáng vẻ kỳ quái đáng thương.

Xem ra, hắn giống như từ vùng hoang dã phương bắc đói rét khổ cực vất vả đến đây, ít nhất có bảy năm không ăn ngon, bảy tháng không ngủ yên, mà lại bảy ngày không uống một ly nước đàng hoàng.

Thực ra, hắn vẫn luôn ăn ngon mặc đẹp, cuộc sống cực kỳ xa hoa thoải mái.

Hắn có đôi lông mày chữ “Bát” (八), môi lệch về bên cằm, chẳng những dáng vẻ cợt nhả, hơn nữa thoạt nhìn rất gầy, đầu nhọn trán hẹp, hoàn toàn không có phong cách quý phái. Nhưng ở trong võ lâm, không ai dám khinh thường người này.

Bởi vì hắn có một thanh đao, một thanh đao nho nhỏ.

Thanh đao này lại khiến hắn nổi danh trong võ lâm, cũng khiến hắn có thể chen chân vào “Bát Đại Đao Vương”.

“Linh Đình Đao” Thái Tiểu Đầu.

Đầu của hắn quả thật rất nhỏ, nhưng giọng nói lại rất lớn, hơn nữa còn vang dội.

Vóc dáng của hắn nhỏ gầy, nhưng tay lại rất lớn. Nói theo tướng số, người nhỏ tay lớn, lá gan cũng lớn, can đảm hơn so với người cường tráng mập mạp nhưng tay lại nhỏ.

Có lẽ, đây chính là nguyên nhân Phương Ứng Khán phái hắn đi nghênh đón Phương Cự Hiệp?

Có điều hiệu quả dường như không rõ ràng.

Bởi vì cự hiệp đã nhíu mày, hỏi: 

- Tiểu Khán thật sự nói như vậy?

Cự hiệp gọi Phương Ứng Khán là Tiểu Khán, bởi vì y là nghĩa phụ của Phương Ứng Khán. Trong suy nghĩ của y, Phương Ứng Khán võ công có lợi hại, địa vị có cao, mưu kế có thâm trầm, nhưng bản chất vẫn không thay đổi, Phương Ứng Khán vẫn là một đừa trẻ, là Tiểu Khán. Huống hồ, mẹ ruột của Phương Ứng Khán là Lão Long Bà, vốn là một phụ nữ đanh đá. Mà phụ thân của Phương Ứng Khán lại là một đại ma đầu, làm nhiều việc ác, cuối cùng bị quần hùng bao vây chém chết. Nhưng Phương mẫu lại không cam lòng, tiếp tục làm ác, còn thề không sợ báo ứng, gọi đứa con đang còn trong tã là “Ứng Khảm” (nên chém), ý tứ là “giang hồ bạch đạo, võ lâm chính đạo các ngươi, có bản lĩnh thì tới chém con ta ngàn đao, trăm kiếm, Lão Long Bà ta tuyệt đối không nhíu mày, nhưng ai dám động thủ, ta tuyệt đối sẽ không tha… cả nhà lớn nhỏ, gà chó mèo bọ, một kẻ cũng không tha”.

Lão Long Bà luôn là một nhân vật hung ác.

Cũng vì bà đủ tàn nhẫn, cho nên mới không chịu nương nhờ Phương phu nhân. Cho đến khi bà xảy ra chuyện, mới bất đắc dĩ gởi gắm cho phu nhân của Phương Cự Hiệp.

Phương phu nhân dĩ nhiên không muốn con của cố nhân được gọi là “Ứng Khảm”, do đó đổi “Khảm” thành “Khán”, vợ chồng Phương Cự Hiệp gọi thân mật là “Tiểu Khán”. Còn có một điển cố khác mà ít người biết.

Đó là vì Phương Ứng Khán có trí năng trời phú, từ nhỏ đã thông minh hơn người, khi tranh đấu rất ít người có thể thắng hắn; cho dù võ công có thể thắng, cũng sẽ bị hắn dùng mưu kế đánh bại.

Phương Ứng Khán so văn đấu võ, không đâu không thắng.

Thế nhưng, có một thiếu niên nhìn có vẻ mộc mạc, đần độn, họ Cao, tên Tiểu Thượng, mọi người đều gọi là Cao Cao, hoặc chế nhạo hắn là “Tiểu Cao ngốc”. Hắn cũng không tức giận, chỉ thật thà chăm chỉ, văn võ kiêm tu, căn cơ vững chắc. Có một lần Phương Ứng Khán thử khiêu chiến hắn, chỉ mới một lúc đã chiếm hết thượng phong trước mặt đám đồng môn, công kích khiến cho Cao Cao chật vật vô cùng, được đằng này hỏng đằng kia. Phương Ứng Khán như mèo vờn chuột, rõ ràng mấy lần có thể chiến thắng, nhưng lại cố ý nương tay, muốn đùa giỡn đối phương, thỏa thích làm nhục.

Đồng môn nhìn thấy lại phấn khởi, không ngừng hoan hô. Phương Ứng Khán cũng đắc ý vênh váo, nhất thời sơ xuất lộ ra sơ hở. Sơ hở chỉ xuất hiện trong nháy mắt rồi biến mất, nhưng Cao Cao đã nắm lấy thời cơ ngàn cân treo sợi tóc này, tấn công Phương Ứng Khán một chiêu.

Một chiêu này cũng không đánh ngã Phương Ứng Khán, nhưng người sáng suốt trong lòng đều hiểu rõ.

Thứ nhất, Cao Tiểu Thượng đã nương tay.

Thứ hai, Phương Ứng Khán đã xem như thua cuộc.

Phương Cự Hiệp cũng ở một bên, nhìn thấy tất cả.

Lúc đó y không nói gì.

Sau đó y mới một mình khuyên bảo Phương Ứng Khán, nhất định không được xem thường người khác.

Loại người giống như Cao Cao này, tiềm phục ẩn nhẫn, nhìn chuẩn thời cơ, một kích tất trúng, đây mới là nhân vật không thể xem thường.

Y ân cần khuyên nhủ, siêng năng dạy bảo, thuận tiện khuyến cáo Phương Ứng Khán vốn luôn được cưng chiều từ nhỏ, bình thường không nên quá kén chọn ăn mặc, gạo lức không ăn liền vứt bỏ, đồ cũ không mặc liền ném đi. Nên biết, những gạo thô đồ rách này vẫn có thể nuôi sống bao nhiêu người nghèo, sưởi ấm bao nhiêu người lạnh, không thể xa xỉ lãng phí, nhất định không được xem thường những thứ thoạt nhìn cũ rách này, một khi cần đến thì cầu còn không có.

Vì muốn khuyên bảo tốt hơn, cự hiệp dứt khoát gọi con nuôi của mình một cách thân mật là “Tiểu Khán”.

Gọi hắn là Tiểu Khán, là muốn hắn nhất định không được xem thường những chi tiết nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày.

Có điều Tiểu Khán cũng thật sự biết nghe lời.

Hắn thay đổi thói xấu, cố gắng hết sức, ngay cả Cao Cao cũng thật lòng khâm phục hắn.

Hắn thiên tư thông minh, ngộ tính cực cao, học tập rất nhanh, một khi chịu sửa đổi thiếu sót thì khó có khuyết điểm. Từ đó về sau, Cao Tiểu Thượng liên tiếp thua bởi tay hắn hai mươi mốt lần, không có cơ hội thắng. Cao Cao cũng thua tâm phục khẩu phục, hơn nữa hết sức sùng bái kính ngưỡng Phương tiểu hầu gia, nói gì nghe nấy.

Chuyện này khiến cho cự hiệp trong lòng càng yêu quý Phương Ứng Khán.

Cho dù Phương Ứng Khán danh tiếng có lớn, thủ đoạn có cao, võ lâm đồng đạo có kính nể sợ hãi, hắn vẫn chỉ là Tiểu Khán trong suy nghĩ của cự hiệp.

Chỉ y mới có thể gọi Phương tiểu hầu gia “lật tay làm mây, trở tay làm mưa” là Tiểu Khán.

Cho nên khi cự hiệp nghe Thái Tiểu Đầu nói như vậy, y cũng hơi thất vọng và khó chịu, tự giễu cười nói:

- Nếu hắn thật sự tiếp đãi ta như vậy, đó là không hi vọng ta sẽ đến.

Y dường như còn có phần thương cảm:

- Hắn biết ta không thích những thứ này.

“Ngũ Hổ Đoạn Hồn Đao” Bành Tiêm ở bên cạnh vừa nghe, vội thêm vào: 

- Đó cũng không phải. Tiểu hầu gia muốn cung nghênh cự hiệp giá lâm, quả thật đã chuẩn bị rất nhiều tiết mục, mấy ngày qua chúng tôi đều bận rộn vì chút thịnh yến này. Tiểu hầu gia đã mời đào kép hạng nhất trong kinh đến trợ hứng cho ngài, lại mời nhạc công hàng đầu trong cung đình tấu nhạc cho ngài, còn tìm kiếm rất nhiều người đẹp mỹ nữ từ các nơi, muốn đại hiệp tận hưởng vui vẻ… Lòng hiểu thảo của y đủ cảm động trời đất, chúng tôi làm thuộc hạ cũng cảm thấy xúc động.

Vũ khí mà Bành Tiêm sử dụng là Ngũ Hổ Đoạn Hồn đao.

Một đao đoạn hồn, hắn rất ít khi phải sử dụng năm đao.

Hắn từng dùng một đao chém chết mười bảy kẻ địch, cần gì phải chém liên tục năm đao.

Thân hình của hắn cũng hổ đầu hổ não (khoẻ mạnh cường tráng), giống như một con hổ lớn.

Hắn nói chuyện cũng hổ hổ sinh phong (hổ gầm gió nổi), hổ lý hổ khí (nói năng hùng hồn).

Vóc người của hắn rất lớn, nhưng tay lại không lớn.

Xem ra hắn cũng giống như Thái Tiểu Đầu, lá gan đều rất lớn, cho nên mới có thành tựu xuất sắc về đao như vậy.

Đao vốn là binh khí tấn công nhanh, người lá gan không đủ lớn, thân thủ không đủ tốt, ứng biến không đủ nhanh, căn bản không thể sử dụng được.

Cái người đầu hổ mắt hổ này, chẳng những rất có hổ uy, hơn nữa còn có một thanh trảm hổ đao bên hông, không biết bao nhiêu người đã chịu thiệt vì nó.

Hắn sợ Thái Tiểu Đầu nói còn chưa đủ, cho nên thêm vào mấy câu. Không ngờ Phương Cự Hiệp nghe vậy càng liên tục lắc đầu:

- Nếu hắn thật sự nói như thế, vậy nhất định rất không muốn ta đến đó gặp hắn. Hắn biết rõ ta rất ghét những thứ phô trương lãng phí này.

Nhất thời Bành Tiêm lại cứng họng.

Người này lại không thích những thứ như vậy!

Bản thân hắn cam chịu phục vụ người khác, liếm máu bên dưới lưỡi dao, tranh phong bên cạnh tử thần, chẳng qua là vì cuộc sống muốn mỹ nữ có mỹ nữ, muốn ăn ngon có ăn ngon, muốn hô mưa họi gió thì hô mưa gọi gió.

Cự hiệp này vừa nghe những thứ hưởng thụ như thế lại từ chối!

Trong khoảnh khắc này, Bành Tiêm lại có một loại cảm giác.

Hắn vốn là một vị công tử tôn quý của Bành môn, được người ta gọi là “công tử Tiêm”. Khi đồng môn so tài, hắn thường độc chiếm ngôi đầu, nhưng khi ra ngoài liều mạng với cao thủ võ lâm khác, lập tức thất bại thảm hại, thân bại danh liệt. Vì vậy hắn không tiếc nghiến răng khổ luyện, đóng cửa khổ tu, thà rằng mặt dày quỳ gối, uốn mình theo người, mục tiêu là những thứ mà cự hiệp trước mặt không xem trọng, thậm chí là coi thường. Điểm này khiến hắn cảm thấy bị khinh miệt, tâm tình rất xấu, khiến hắn giống như ở trước mặt cự hiệp không ngẩng đầu lên được, quả là không thể làm “người” được nữa.

Những thứ ngươi có, ta đều không có, ngươi đương nhiên sẽ không quý trọng!

Bành Tiêm đột nhiên nổi lên một ngọn lửa vô danh.

Không biết vì sao, hắn lại căm hận người này.

Hắn muốn giết chết người này.

Giết chết người này, không phải vì thù, không phải vì oán, mà là để chứng thực hắn có thể giết chết cự hiệp.

Chỉ cần giết chết cự hiệp được võ lâm công nhận này, hắn sẽ có thể thay thế địa vị. Chỉ cần lấy được địa vị tương tự, hắn sẽ có thể quát tháo giang hồ, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, lãnh tụ quần hùng. Đến lúc đó, những thứ mà cự hiệp xem thường kia, hắn sẽ thu hết toàn bộ, biến thành của mình.

Khi đó, ngay cả tiểu hầu gia cũng sẽ nhìn hắn với con mắt khác.

Tiểu hầu gia chẳng phải là con nuôi của cự hiệp sao?

Hừ, nếu có thể tự mình giết chết cự hiệp, thân phận của hắn chẳng những vượt trên đồng lứa, còn có thể cười ngạo thiên hạ.

Sẽ có một ngày như vậy chứ?

Sẽ có một ngày như vậy.

Tâm niện của Bành Tiêm thay đổi liên tục.

Có điều, võ công của cự hiệp cao như vậy, danh lừng thiên hạ, mình phải làm thế nào để đánh bại được y?

Cho dù có thể một lần thành danh thiên hạ, nhưng làm thế nào để mưu sát một đại hiệp, dù sao cũng là một chuyện cực kỳ phiền não, rất phí tâm tư.

Càng phiền não là lời khuyên của bọn họ hiển nhiên đã thất bại, bọn họ đã phụ ủy thác quan trọng của tiểu hầu gia.

Tiểu hầu gia rất ít khi tự mình giao phó nhiệm vụ.

Chuyện lần này, không chỉ tiểu hầu gia tự mình hạ lệnh, ngay cả Mễ công công cũng đặc biệt dặn dò, hơn nữa còn nói với bọn họ:

- Các ngươi từ phe phái tướng gia gia nhập tập đoàn Hữu Kiều, nhất định phải lập một chút công lao, mới có thể được giao trọng trách.

Mễ Thương Khung nói rất chân thành:

- Trước mắt chính là đại công hàng đầu, chỉ cho phép thành công, không được phép thất bại.

Sau đó y nói với giọng nghiêm trọng:

- Đón Phương Cự Hiệp về tập đoàn là tâm nguyện rất lớn của chúng ta, làm như vậy mới không có lỗi với tiểu hầu gia đã hao phí tâm tư, cũng khiến Phương cự hiệp có thể an ủi linh hồn Phương phu nhân trên trời.

Mặc dù Bành Tiêm không hiểu tâm tư của tiểu hầu gia, Thái Tiểu Đầu cũng không hiểu vì sao Phương cự hiệp đi chuyến này lại có thể an ủi vong linh của Phương phu nhân, nhưng hiển nhiên sự dụ hoặc và khuyên nhủ của bọn họ vừa rồi đã thất bại.

Bọn họ đành phải trông chờ vào người khác.

Đó là người bên cạnh Phương cự hiệp.

Hắn là thân tín của cự hiệp, nhưng cũng là bạn cũ thâm giao với Phương Ứng Khán.

Chỉ cần hắn chịu mở miệng, nói không chừng Phương Cự Hiệp sẽ động dung, động tâm.

Người này họ Cao.

Cao Tiểu Thượng.

Cái tên này thoạt nghe rất bình thường, nhưng người này lại có một ngoại hiệu, đó là “Loạn Thế Giao Long”.

Ngoại hiệu của hắn rất nổi tiếng.

Sự tích của hắn dường như cũng lưu truyền không nhiều, nhưng quá nửa đều có thể đại biểu cho cự hiệp đã thoái ẩn nhiều năm.

Hắn xuất thủ cũng không được ghi chép nhiều, nhưng Bán Hàm Đại Tiên đứng đầu Lang Nha bổng pháp của Lang Gia bang Sơn Đông, trong mười tám chiêu đã bỏ mạng dưới Hỗn Độn đao của hắn. Đồng dạng Phù Sinh Nhất Quân tại Phật Sơn dùng một đôi Nhật Nguyệt Phong Hỏa luân thành danh thiên hạ, cũng mất mạng bởi “Thiên trường địa cửu đá không mòn, quỷ truyền thần sai người không thấy, một châm uống máu, một đâm lấy mạng” của hắn, trước sau chỉ dùng chín chiêu. Còn như “Thân Giang Vương” Dư Mao Vũ, với một đôi Tảo Mi đao của hắn, lại không qua nổi bốn chiêu trước Âm Sơn Liệt Dương phủ của Cao Tiểu Thượng.

Trong một ngày, hắn liên tục giết chết ba đại cao thủ tiếng tăm lừng lẫy trong võ lâm, dùng ba loại chiêu thức khác nhau, ba loại binh khí bất đồng.

Ba loại binh khí và chiêu thức đều thất truyền trong võ lâm đã lâu.

Hơn nữa kẻ địch người sau võ công cao hơn người trước, nhưng hắn giải quyết bọn họ người sau lại dùng ít chiêu hơn người trước.

Giống như kẻ địch càng mạnh, hắn lại giết càng hời hợt, càng điêu luyện, hơn nữa dường như còn chưa dùng hết sức.

Giống như có mười tên cao thủ cùng tới, hắn cũng có thể nhẹ nhàng ứng phó như vậy.

Đây chính là Cao Tiểu Thượng, một đệ tử nhập thất làm bạn bên cạnh cự hiệp lâu ngày.

Ngoại hiệu của hắn là “Loạn Thế Giao Long”.

Giao long chân chính, ứng thế mà ra, thuận thời mà đến, không sợ loạn thế rối ren.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.