Thiên Hiểu

Chương 3




Nàng cho phép Thiên Hiểu giúp nàng trị thương, Thiên Hiểu vui vẻ cười tươi, hắn quỳ gối bên cạnh Dục Dao, cởi áo nàng tuột xuống dưới vai, nhìn thấy thân người trần trụi của nữ tử hắn cũng không chút ngượng ngùng, mà lại tò mò chọc chọc vài cái trên bờ vai của nàng, thấy Dục Dao không vui trợn mắt nhìn hắn, hắn tức thời ngừng lại, nhìn chăm chú miệng vết thương trên vai…

“Chảy rất nhiều máu…” Hắn khe khẽ thì thào, như bị hoảng sợ. Dục Dao đang muốn nói nếu không trị được vết thương cho nàng thì hãy cút ra xa đi, chẳng dè Thiên Hiểu đột nhiên xích lại gần hơn nữa, há miệng ngậm chặt miệng vết thương đầy máu trên vai nàng!

Đôi bờ môi ấm áp nhẹ nhàng mút vết thương, có chút đau đớn và cảm giác tê dại kỳ quái trào dâng trong lòng, Dục Dao cả kinh mở to mắt, sao khi giật mình kinh ngạc thì lại giận dữ đến không thể kiềm chế, nàng lấy tay đẩy hắn ra, nhưng do dùng sức nên miệng vết thương ở trên bờ vai nàng lại chảy máu nhiều hơn, sắc mặt nàng lạnh lẽo: “Ngươi rất muốn chết hả?”

“Ta đang giúp nàng trị thương mà.” Thiên Hiểu bị đẩy ngã ngồi trên mặt đất, ấm ức nói “Khi còn nhỏ ta không cẩn thận bị đứt tay, Mẫu hậu làm như vậy để trị thương cho ta đó.”

Dục Dao tức giận đến không thể nói được, nhưng mà nghĩ thấy cũng đúng, khi tiền triều vong quốc Thái tử này chắc cũng chỉ vài tuổi, chỉ mới biết nói thôi thì đã bị nhốt vào đại lao rồi, nên tâm tính hắn y như một đứa trẻ, đâu biết trị thương như thế nào.

“Đừng đến gần ta nữa, nếu không đừng trách ta độc ác.”

Thiên Hiểu gật gật đầu, ngồi ôm chân, nhưng ánh mắt vẫn ngây ngốc rơi trên người nàng. Dục Dao coi như chẳng thấy gì, kéo áo lên, tiếp tục nhắm mắt ngủ…

Đêm đến, cơ thể Dục Dao thoắt lạnh rồi nóng, trán nàng nóng tựa như bị lửa thiêu đốt. Thiên Hiểu vốn đã ôm chân cuộn người nằm ngủ trên đất rồi, nhưng nửa đêm có một cơn gió lạnh thổi vào địa lao, hắn mơ mơ màng màng tỉnh lại, vừa dụi mắt thì nhìn thấy mồ hôi lạnh trên mặt Dục Dao rơi xuống, hơi thở nặng nề tựa như người đang kéo một vật rất nặng…

“Dục Dao” Hắn cất tiếng gọi, không nghe thấy tiếng trả lời, hắn lưỡng lự xích đến bên nàng “Nàng sao vậy?”

“Không được… chạm vào ta.” Dục Dao khàn giọng thì thào, nhưng nàng không còn chút khí lực nào để đẩy Thiên Hiểu ra nữa. Trong lòng Thiên Hiểu cảm thấy bất an, liền cũng chẳng màng gì nữa, mở áo Dục Dao kéo xuống bả vai, nhìn thấy vết thương trên vai nàng đã bị nhiễm trùng rồi, trong lòng hắn hoảng hốt: “Nàng muốn chết sao?” Giống như Mẫu hậu vậy…

Hô hấp Dục Dao thổi bay những sợi tóc mai của hắn, Thiên Hiểu cắn răng một cái, mặc kệ nàng đánh hay không đánh hắn, liền há miệng ra cạp vào vai nàng, nửa mút nửa liếm, dùng nước miếng mình rửa sạch vết thương ấy. Cảm xúc kỳ lạ trên vai khiến Dục Dao tỉnh lại, nàng quay đầu nhìn cái đầu to đang vùi trên vai mình, gắng sức thì thào: “Đồ háo sắc…”

Nhưng mà hắn đang liều mạng cứu nàng, nếu lỡ như miệng vết thương có độc… Dục Dao không hiểu tại sao Thái tử này lại đối xử với nàng tốt như vậy, cũng như nàng không hiểu được nỗi sợ hãi cô đơn tịch mịch trong lòng hắn sâu đến mức nào, khi hắn sống ở nơi này mười mấy năm qua.

Hôm sau, cả người Dục Dao cũng không có tí sức lực nào, nhưng đã giảm sốt được một ít, thần trí cũng tỉnh táo hơn, chỉ vừa mở mắt nàng đã thấy một đôi ngươi đầy tơ máu đang nhìn mình, cho dù nàng là người có bình tĩnh thế nào cũng giật mình há hốc miệng.

“Nàng đã đỡ chưa?” Giọng nói của Thiên Hiểu khàn khàn mệt mỏi, đêm qua hắn thức trắng không ngủ, suốt đêm mở to mắt quan sát Dục Dao. Hắn sợ chỉ cần mình sơ ý một chút thôi thì nữ tử này sẽ không tỉnh lại được nữa…

Bờ vai Dục Dao vẫn để trần, vì áo nàng bẩn quá nên Thiên Hiểu không mặc lại cho nàng, giờ đây nghe Thiên Hiểu hỏi, nàng nhớ lại cảm xúc ấm áp trên bờ vai mình vào tối qua hôm qua, trong phút chốc đôi má nàng liền bừng đỏ, nàng ngẩng đầu nhìn cái lỗ tròn phía bên trên, lạnh lùng trả lời “Ừm.”

Địa lao trở lại tĩnh lặng thật lâu, Dục Dao như cố hết sức mình nặn ra hai chữ từ trong kẽ răng “Cảm ơn…” Nhưng chờ lâu lại không thấy Thiên Hiểu nói gì, nàng quay đầu lại, liền nhìn thấy Thiên Hiểu nằm co quắp ngủ trên nền đất.

Nam nhân này… Vô cùng giống một đứa trẻ mà…