Thiên Huyền Địa Hoàng

Chương 105: Lái xe



Chú lái xe hạ cửa kính xuống, bật lửa hút thuốc, gương mặt lúc ăn cơm trưa còn phấn kích hồ hởi, giờ thì mỏi mệt hốc hác cơ hồ như già đi mấy tuổi. Sau mấy lần rít mới lấy được chút bình tĩnh mà nói chuyện. Câu chuyện của chú ấy sẽ được tôi thuật lại như sau.

Nghề lái xe đương nhiên là cái nghề có tỉ lệ gây ra tai nạn giao thông hàng năm lớn nhất. Tuy biết rõ là thế song vẫn khó phòng tránh, có đủ mọi nguyên nhân tác động dù chẳng ai muốn chuyện bất lợi phiền toái như thế xảy tới. Đụng hư xe phải đền người khác tiền là điều dĩ nhiên. Đụng bị thương tàn tật thì càng xui xẻo bội phần. Có trường hợp phải tán gia bại sản vì tiền viện phí, cơ hồ đền bao nhiêu tiền cũng không đủ chi trả.

Cho nên tài xế đều hiểu trong lòng, gọi là quy tắc ngầm, đó chính là đụng bị thương không bằng đâm chết, vì đâm chết thì chỉ cần đền khoảng tiền nhất định là xong. Đó chính là thực tế, chú ấy cũng hành xử như vậy. Đó là chuyện xảy ra một năm trước, cũng vào một tối mùa đông lái xe trở hàng thì cán phải một đứa trẻ tan học qua đường.

Lúc mới đụng, đương nhiên tâm lý ai cũng lo lắng hoảng sợ. Song rất nhanh chú ấy bình tĩnh, cho xe vòng lại cán lần nữa cho chắc chắn. Đứa bé đó chỉ khoảng 14, 15 tuổi, phần thân dưới bị cán nát bét, tương lai rộng mở trước mắt cũng theo đó bị dập tắt.

Tội ác giống như thi thể người bị dìm chết, đến thời điểm nhất định mới nổi nên mặt hồ. Khi con người rơi vào tuyệt cảnh, những suy nghĩ cực đoan, những tính toán ích kỷ sẽ nảy mầm như giá đỗ bơm thuốc kích thích tăng trưởng khiến con người ta cam tâm tình nguyện lao theo phần đen tối dẫn dắt. Sự ích kỷ bản năng vì bảo vệ bản thân dâng cao tới mức xem sinh mệnh người khác chẳng ra gì.

Đền tiền xong coi như trút được cả gánh nặng tâm lý. Mọi chuyện cứ thế êm xuôi được mấy tháng thì bắt đầu xảy ra những sự việc lạ lùng. Ban đêm lái xe trở hàng qua kính chiếu hậu có thể thường xuyên thấy một bóng đen nhỏ nhắn đứng bên đường nhìn theo. Mấy lần vô tình liếc nhìn mà giật mình thất kinh tự đâm xe vào cột điện hoặc gốc cây hoặc lao xuống kênh mương. Tuy không chết người nhưng cũng tốn kém một mớ tiền sửa xe trị thương, lại còn khiến tâm lý khủng hoảng, ăn ngủ không yên.

Một cựu lái xe về hưu hay chuyện liền mách chú ấy, nếu ban đêm gặp sự cố như thế thì không được chạy xe tiếp mà phải dừng lại. Sau đó chờ xem có thể gặp được ai đó, mua hoặc xin họ một bộ đồ cũ. Sẽ hiệu nghiệm hơn nếu là bộ đồ họ đang mặc ở trên chính cơ thể. Nhưng làm gì có chuyện ai đó cởi đồ ra bán. Theo lẽ thường, trước tiên họ nghe bạn hỏi mua sẽ nghĩ bạn biến thái mà chạy mất dép.

Tối đó chú ấy lại bị vong linh đeo bám liền lập tức dừng xe rồi ngồi đợi bên trong. Một lúc lâu sau không ngờ lại gặp được một thanh niên đi ngược đường tới. Trông cậu ta còn khá trẻ nhưng không giống sinh viên đại học mà có vẻ ngoài lam lũ khắc khổ. Áo quần mặc trên người cũng khá đơn bạc, đoán là lao động phổ thông. Vậy thì sẽ dễ dàng thương lượng.

Chú ấy nói bộ quần áo của cậu ta trông rất giống bộ đồ ngày xưa mẹ chú mua tặng. Hồi đó nhà chú nghèo đồ mặc đều là đồ cũ của họ hàng không dùng nữa đem cho. Nên lần đó được mẹ mua tặng, bản thân yêu thích vô cùng lại chẳng may làm hư, về sau đành đem cho. Giờ gặp lại, nên muốn mua về làm kỷ niệm.

Cậu ta quả nhiên rất ngây thơ đơn thuần cũng có thể do túng thiếu cần tiền, cư nhiên tin tưởng lý do hoang đường như thế. Chú ấy lập tức xuất tiền, cho cậu ta 50 đồng, cậu ta càng kinh ngạc. Chú ấy lại tưởng rằng cậu ta chê ít, liền rút ví tăng thêm 100 đồng, chỉ chỉ người cậu ta. Thanh niên có chút lúng túng xong cũng đáp ứng, nhanh chóng cởi đồ, đưa hết cho chú. Cũng may lúc đó là tối mùa hạ, cởi sạch sẽ cũng không ảnh hưởng nhiều lắm.

Cậu ta vui vẻ cầm tiền, lại không ngừng nói cám ơn, sau đó nhanh chóng biến mất trong bóng đêm. Chú ấy thấy cậu ta đã đi xa, đem quần áo xếp chỉnh tề ngay ngắn thành hình cơ thể người trên mặt đất, đặt trước ô tô. Sau đó trở lại ghế lái, khởi động máy, bánh xe cán qua cán lại. Còn cẩn thận xuống xe kiểm tra, sau đó mới tiếp tục lái xe đi, không ngờ thật sự từ đó không nhìn thấy bóng đen đeo bám.

Chú hỏi tôi có biết ứng vật không? Đôi khi mọi người vì tránh né tai họa hoặc muốn giải hạn, sẽ chuẩn bị chút đồ vật để đối phó với kiếp nạn của bản thân. Đồ chuẩn bị làm vật thế thân chịu tội gọi là ứng vật. Đem quần áo thanh niên kia coi như vật hi sinh, cán qua cán lại, coi như đã đền tội thay.

Có điều, người bị cầm lấy quần áo làm ứng vật tránh nạn, đại đa số đều sống không lâu, sẽ chết oan chết uổng. Qủa nhiên bẵng đi ba tháng sau báo chí địa phương đưa tin mấy trăm công nhân lao động bị ngộ độc thực phẩm nhẹ vì bữa ăn trưa không đảm bảo an toàn vệ sinh. Trong đó có duy nhất một nạn nhân không qua khỏi. Chú ấy nhìn thông tin về người xấu số liền nhận ra ngay là cậu thanh niên thủa trước.

Một cảm giác áy náy dâng trào khiến chú tìm tới nhà thanh niên, cúng chút tiền thăm viếng nhằm giúp bản thân giảm bớt mặc cảm tội lỗi. Tưởng rằng mọi chuyện vậy là ổn thỏa, cho tới lần này, trở chuyến hàng đi xa thì gặp bóng trắng thình lình bay ra chặn đầu xe.

Nó đánh thức những lỗi lầm năm xưa vốn đã được chú đào sâu chôn chặt. Chú nói, mặc dù có hối hận nhưng đổi lại là ai rơi vào hoàn cảnh túng quẫn bi đát như thế thì cũng lựa chọn như vậy.

Hành động tội lỗi thường được người ta bào chữa bằng những lời lẽ biện hộ như vì bảo vệ bản thân, vì lo lắng cho người nọ, quan tâm vì người kia. Nhưng dù nó có được bao bọc bằng bao tầng bất đắc dĩ vì ai khác, một khi đã gieo nhân ắt gặp quả là điều không tránh khỏi.

Trong lúc kể chuyện, chú ấy đã hút rất nhiều thuốc lá, mặc dù cầm bằng tay trái, rít xong một hơi dài thì nhả khói và đưa điếu thuốc dở ra bên ngoài cửa xe. Nhưng hơi thuốc vẫn nồng nặc bay tới bên mũi khiến tôi có chút nhíu mày khó chịu. Nghe nói, hút thuốc lá thụ động còn chết sớm hơn. Rõ oan ức.

Đột nhiên chú cầm lấy bánh lái, từ cơ thể chậm chãi tản mát ra vô vàn luồng hắc khí đen đặc. Hắc khí mong manh như yên vụ, lại hỗn độn náo loạn như thể bị gió dày xéo, tản đi rồi tụ lại, tuần hoàn không ngừng nghỉ. Như thể bản thân chú không biết rằng đang mải mê sản xuất ra thứ hắc khí âm trầm u ám khiến cả cơ thể như chìm vào bóng đêm.

Bàn tay chú ấy nắm chặt bánh lái, gân xanh nổi lên, run run như kích động. Sau đó gào rú một tràng chói tai đồng thời đột ngột nhấn ga, tôi lao người về phía trước rồi nhờ có dây đai bảo vệ mà đập trở lại ghế ngồi.

Xe phóng đi rất nhanh khiến tôi có chút kinh hoảng. Quay sang nhìn chú ấy, thấy gương mặt tăm tối biểu tình vô cùng giận dữ phẫn nộ cùng ánh mắt lóe hung quang tựa như dã thú săn đêm khát máu nhìn thấy con mồi.

Tôi ngồi bên ghế lái cảm giác đầu váng mắt hoa, bụng quặn đau nhức nhối. Nội tạng bên trong điên đảo xáo trộn tựa quả banh nỉ, thật chỉ muốn nôn mửa. Thân thể vô lực nảy nên nảy xuống văng trái đập phải. Mắt liếc nhìn tốc độ xe đã vượt qua ngưỡng 120km/giờ mà đường vùng thôn quê gồ ghề đầy ổ voi ổ khủng long cùng sự điên cuồng lao nhanh như truy sát kẻ thù khiến tôi ngồi bên trong khốn đốn lao đao điêu đứng như viên xúc xắc lắc trong lọ.

Rồi ánh đèn xe chiếu vào một tấm chắn chình ình trước mặt gắn biển “Không phận sự cấm vào”. Chưa kịp hiểu vấn đề thì “rầm” một tiếng nó bị phá hỏng. Rồi lại “rầm rầm” xe băng băng tông qua. Tôi quay lại nhìn, xe vừa cán qua cổng sắt, đè nó nằm dẹp lép trên mặt đất.

Vừa quay lại, tốc độ xe phóng càng nhanh hơn, đã đạt tới 140km/giờ, liếc mắt liền nhìn thấy tiếp một thứ gì khác nữa chắn ngang. “Rầm” một tiếng trấn kinh như động đất, cơn đau xộc lên tận óc khiến tôi phun ra một búng máu đỏ tươi. Đồng thời cảm thấy từ ngực mình trở xuống trong 1s ngắn ngủi lại bị chèn ép cùng cực khiến cho thở không nổi, tim phổi như bị bóp nát. Đau khổ nối tiếp và kéo dài như một sự tra tấn dày vò, tới mức khiến cho xương thịt thân dưới như muốn vỡ vụn theo.

Cơ thể tôi như chết lặng, chẳng nhúc nhích nổi dù một ngón tay. Đầu óc lại vẫn thanh tỉnh, mí mắt co giật mấy cái rồi mở ra, xung quanh tối om như mực tàu thỉnh thoảng vang lên tiếng răng rắc đổ vỡ.

Một lúc sau lấy được chút khí lực, mắt bên kia đau quá, tôi đưa tay lên, nén đau dứt ra một mảnh thủy tinh găm trên lông mày, máu tươi theo đó chảy xuống. Lại thận trọng sờ tiếp trên mặt một vòng, biết rằng có thêm vài vết xước nhưng không đáng lo ngại.

Bên vai phải đau tới tê liệt cả cánh tay, một mảnh kim loại khá lớn cắm vào, máu vẫn đang không ngừng tuôn chảy. Tôi cắn răng nhíu mày dùng hết sức lực có thể để dứt nó ra. Máu tanh cũng theo đó phun trào ồ ạt kiến tôi có chút xây xẩm vô lực thở dốc.

Quay sang bên, trợn mắt kinh hãi khi trông thấy chú lái xe bị một mảnh kim loại to lớn xẻ ngang mặt, máu từ vết thương nghiêm trọng chảy lan tràn xuống cơ thể. Từ phần cổ trở xuống bị đè ép nát be bét y như người ta dùng mặt bên con dao cán mỏng lát chuối chuẩn bi nhúng bột đem chiên. Mùi máu tanh tưởi nồng nặc quyện cùng mùi xăng thoang thoảng cứ theo đó xộc vào khoang mũi khiến người ta bất an lo sợ.

Xem ra chú ấy đã chết rồi.

Xoay mình, kinh hoảng phát hiện hai chân không cách gì nhúc nhích, như thể mất cảm giác, không tuân theo lệnh tôi đưa. Khổ sở loay hoay mở cửa xe mà xem ra không khả thi. Cửa xe bị ép dúm dó lại coi bộ không thể mở bằng phương pháp thông thường. Phải gọi Hắc Hồn ra, nghĩ thế liền tĩnh tâm một chút.

Nhưng tim tôi đập như trống trận cùng hơi thở dồn dập cuồng dã có chút không khống chế nổi. Phải mất một lúc mới từ cơ thể khó khăn kết tủa ra một “em” uốn éo chẳng khác giun đất. Có điều đầu nó khá to, như vác hai quả dưa hấu lên. Sau đó nhe hàm răng tầng tầng lớp lớp như đinh cưa bên trong, khùng khục cười vui sướng.

Nó tông vào cửa xe, đơn giản khiến mảnh kim loại vèo cái bay đi “rầm” một tiếng văng xuống. Tôi bất lực nhìn lối thoát, đưa mắt ra hiệu, nó liền nhanh chóng hiểu ý, cuốn lấy cơ thể tôi, nhẹ nhàng mang ra ngoài.

Tôi ôm lấy nó, dựa vào Hắc Hồn mà đi lại mới hay đầu xe tương tự như được người ta dùng con dao phay đập vào nhánh tỏi. Không những bị từng tảng lớn đất đá đè bẹp phá hỏng tơi bời, lả tả thành từng mảnh cái rơi rụng cái lủng lẳng đeo bám, còn thê thảm hơn đống sắt vụn chờ ngày mang bán ve chai.

Nơi xe tông vào là một bức tường, đục thành một cái lỗ kẹp nó vào giữa. Giữa tường và xe có một khoảng hở nhỏ nhưng vẫn không đủ rộng để người ta có thể lách ra bên ngoài. Tôi vươn tay chạm lên mặt tường lạnh lẽo như được làm từ đá tảng. Bề dày có vẻ cũng khá lớn tôi đưa bàn tay luồn vào ước chừng cỡ 30 cm. Hiện tôi đang ở bên trong, dựa vào thị lực một bên mắt, miễn cưỡng nhìn ra đây là một căn phòng khá rộng nhưng trống trải và đổ vỡ ngổn ngang như là bị bỏ hoang lâu năm.

Căn phòng có nhiều lỗ hổng nhỏ bị tàn phá, từ đó từng dải ánh sáng bên ngoài vẫn có thể len lỏi soi vào. Tôi có thể mơ hồ nhìn thấy vô số cái lồng nhốt thú lớn như được tạo nên từ sương mù.

Tôi có thể mơ hồ nhìn thấy những con thú bị xích trong đó tuy đi lại bằng bốn chân nhưng có vẻ ngoài hao hao giống con người. Từ miệng chúng âm thanh rên rỉ đau đớn “u... u” như than khóc hay “ong ong” gào rú điên loạn căm phẫn hòa cùng tiếng roi vun vút quật vào không trung khiến người ta rùng mình ớn lạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.