Thiên Kim Bất Hoán

Chương 1: Tự



Đây là nghiệt duyên.

Vương Cẩm Trình tin chắc như thế.

Khi đó, Vương Cẩm Trình mới mười sáu tuổi, còn ở thời kỳ trưởng thành, đương nhiên gã đối với mấy chuyện này nọ từ trước đến nay toàn khinh thường, nhưng lại không thể tránh được bản thân cũng lâm vào cái loại buồn bực này.

Vì thế, gã học hút thuốc.

Đằng sau cây nho ở trường là địa điểm tốt nhất, tựa vào trên khóm hoa hút thuốc, gã không phải muốn trông ngầu hay đại loại thế, chỉ là cảm thấy nhàm chán. Cho dù tìm không thấy ngọn nguồn của sự buồn phiền, vẫn là chán đến loạn thất bát tao.

Ngày đó, gã như thường lệ làm ổ ở vị trí của mình, miệng có miệng không mà hút thuốc.

Có người đi tới, phát ra lần lượt những tiếng bước chân khác nhau, Vương Cẩm Trình cúi đầu chửi một câu, điếu thuốc bị dụi tắt trên khóm hoa.

Người đến không chỉ có một, nhưng đều rất lặng lẽ, qua một hồi lâu, mới có người lên tiếng.

“Tôi thích cậu.”

Vương Cẩm Trình thiếu chút nữa đập đầu vào bồn hoa, làm gì vậy.

Gã dùng ngón út ngoáy ngoáy lỗ tai, thật là xui xẻo, lại có thể gặp được chuyện như vậy.

Vẫn là âm thanh kia, tiếp tục nói: “Tôi biết cậu nhất thời có thể không chấp nhận được, nhưng xin cậu suy nghĩ một chút, chẳng hạn như chúng ta kết giao thử xem?”

Còn không có lời đáp lại, người nọ cứ thế nói: “Bề ngoài tôi không tồi, cậu sẽ không chịu thiệt.”

Vương Cẩm Trình giật giật khóe miệng, đã lâu không có gặp người khiến gã có cảm giác tốt đẹp như vậy.

Sau đó mãi đến khi người kia không còn nói chuyện, đối phương vẫn không hé răng.

Ngay cả Vương Cẩm Trình cũng nóng nảy, nào có mặc kệ không dứt khoát như vây, kết quả là một thanh âm mờ mịt vang lên, đáp: “Tôi nghĩ, tôi đành phải nói xin lỗi.”

Bị từ chối rồi, Vương Cẩm Trình thiếu chút nữa thở dài một hơi.

Khoan khoan.

Hình như hai thanh âm đều thuộc về nam giới. . .

“Vậy sao? Vậy thì thật đáng tiếc.”Một chút cũng không nghe ra giọng nói có bất kì điểm thương tiếc nào, nhẹ nhàng như thể đàm luận chuyện thời tiết qua quít thông thường.

Vương Cẩm Trình núp sau bồn hoa, nháy mắt liền hóa đá.

Đây là đồng tính luyến ái trong truyền thuyết sao?

Đời người không nên kích động như vậy.

Sau đó lại bắt đầu tiếng chân hai người di chuyển, đại khái muốn rời đi, Vương Cẩm Trình ngứa ngáy đến khó chịu, nhịn không được đành đỡ lấy bồn hoa, khẽ khàng nhô đầu lên nhìn xuyên thấu qua cây nho, thấy bóng hai người.

Cả hai đều quay lưng lại với gã, gã nhìn không thấy mặt hai người, cũng không biết có quen hay không.

Đột nhiên, người đi phía sau quay đầu lại, hé ra một gương mặt ưa nhìn.

Ánh mắt của hắn quét về phía bồn hoa, Vương Cẩm Trình chợt giật mình, vội vàng ngồi xổm xuống.

Vương Cẩm Trình che mặt.

Quái lạ, gã đỏ mặt cái gì chứ.

Về sau, Vương Cẩm Trình trong sân trường phát hiện người nam sinh có gương mặt đẹp đẽ kia thường xuyên cùng nam sinh nọ đi cùng một chỗ.

Bóng dáng rất quen thuộc.

Vì thế, đại khái hắn đã thành công.

Qua vài ngày, Vương Cẩm Trình theo thường lệ ra bồn hoa sau cây nho hút thuốc.

Lại là tiếng bước chân thay đổi lần lượt.

“Tôi thích cậu.”

Điếu thuốc trong tay Vương Cẩm Trình rớt thẳng xuống đất.

“Tôi biết cậu nhất thời có thể không chấp nhận được, nhưng xin cậu suy nghĩ một chút, chẳng hạn như chúng ta kết giao thử xem?”

“Bề ngoài tôi không tồi, cậu sẽ không chịu thiệt.”

Lúc này đây, đối phương thực sảng khoái: “Vậy thử xem đi.”

Tiếp đó Vương Cẩm Trình ở trong sân trường chứng kiến nam sinh đẹp mắt kia thay đổi người bên mình.

Lại qua vài ngày, Vương Cẩm Trình dựa vào bồn hoa hút thuốc.

Đầu tiên, là tiếng bước chân.

“Tôi thích cậu.”

Vương Cẩm Trình bình tĩnh hít một hơi, nhả ra.

“Tôi biết cậu nhất thời có thể không chấp nhận được, nhưng xin cậu suy nghĩ một chút, chẳng hạn như chúng ta kết giao thử xem?”

“Bề ngoài tôi không tồi, cậu sẽ không chịu thiệt.”

Vương Cẩm Trình cảm giác máu trong cơ thể bắt đầu ngược dòng, chân khí toán loạn không thể khống chế.

Loại cảm giác này có một danh từ riêng, gọi là “Tẩu hỏa nhập ma”.

Gã quăng điếu thuốc thẳng xuống mặt đất, nhảy dựng lên.

“Con mẹ nó mày cũng đổi lại lời kịch đi!”

Vương Cẩm Trình tẩu hỏa nhập ma thật là đáng sợ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.