Thiên Kim Đại Chiến

Chương 16




Quy tắc thi đấu rất đơn giản, cưỡi ngựa chạy hai vòng quanh đường chạy 500m của đường đua, ai đến đích trước thì thắng.

Nghê Gia đội mũ, đeo miếng bảo vệ đầu gối khuỷu tay rồi dắt ngựa ra, Ninh Cẩm Nguyệt cũng đã chuẩn bị đâu vào đấy. Những người khác túm năm tụm ba, hoặc ngồi trên hành lang quanh trường đua hoặc biếng nhác dựa vào lan can làm khán giả.

Với đàn ông mà nói, xem gái đẹp đấu với nhau kích động chẳng khác gì con gái xem con trai so cơ bắp.

Ninh Cẩm Nguyệt tự cho rằng mình hoàn toàn có ưu thế ở chuyện cưỡi ngựa này, cô ta nhìn Nghê Gia cười đầy châm chọc, hiên ngang mạnh mẽ xoay người lên ngựa.

Nghê Gia chỉ yên lặng lên lưng ngựa. Năm cô đôi mươi đúng là không biết cưỡi ngựa, còn từng bị ngã, nhưng đó là chuyện của chín năm về trước, là chuyện của kiếp trước rồi.

Tần Cảnh tìm một tay quản lý của bãi tập để mượn còi, chờ hai người hai ngựa chuẩn bị sẵn sàng, “Một, hai, ba!”.

Tiếng còi vang lên.

Hai người gần như cùng lúc ra roi đánh ngựa, con ngựa tức thì tăng tốc, phi nước đại trên mặt cỏ.

Ở nửa vòng đầu tiên, chưa phân ra cao thấp, Ninh Cẩm Nguyệt chỉ vượt hơn một cái đầu ngựa.

Đây là điều cô ta không hề ngờ tới.

Ngựa cả hai người chọn đều là ngựa tốt, nên tính an toàn, độ thuần hóa và thể lực đều tương đương nhau.

Ninh Cẩm Nguyệt lúc trước mạnh miệng như thế là bởi xưa nay cô ta rất thích cảm giác mạnh, cưỡi ngựa bao giờ cũng phải phi nhanh. Ninh Cẩm Nguyệt chưa từng gặp cô gái nào phi nhanh hơn cô ta. Song hôm nay, cô ta đã gặp rồi.

Đáng giận hơn nữa là, hễ cô ta tăng tốc, Nghê Gia cũng tăng tốc bám theo sát nút, không tụt lại chút nào.

Chạy thêm nửa vòng nữa, Ninh Cẩm Nguyệt đã bị Nghê Gia ép phải vượt qua tốc độ cao nhất lúc bình thường.

Tuy cả hai đều có vẻ hùng dũng lướt như bay vun vút trên lưng ngựa, nhưng có thể nhìn ra rất rõ ràng, Ninh Cẩm Nguyệt luôn phải đề phòng Nghê Gia. Nghê Gia thì trái lại, tự do tự tại một cách kì lạ, bất kể tư thế giục dây cương hay giơ roi ngựa đều rất tự nhiên nhàn nhã.

Ai đứng quanh sân cũng kinh ngạc.

Mộ Dực Thần bất ngờ: “Ninh Cẩm Niên, em gái cậu trước giờ chưa từng phóng nhanh thế nhỉ?”.

Ninh Cẩm Niên không tỏ vẻ gì, cũng không trả lời.

Đám Việt Trạch chỉ yên lặng nhìn theo, không bình luận gì. Ngược lại Doãn Thiên Dã cười cười: “Đối thủ nhanh như vậy, cô ta cũng đành phải vượt qua cực hạn thôi”.

Tần Cảnh quay sang hỏi Tống Nghiên Nhi: “Nghiên Nhi, chẳng phải Nghê Gia không biết cưỡi ngựa sao?”.

Tống Nghiên Nhi còn thấy khó hiểu hơn: “Vâng, tháng trước em và Doãn Nhi dạy cậu ấy cưỡi ngựa, cậu ấy còn bị ngã nữa, từ đó trở đi hễ thấy ngựa là sợ phát khiếp luôn. Doãn Nhi, đúng thế không?”.

Mạc Doãn Nhi chỉ hơi nhếch môi, không trả lời. Giờ ả còn bận một lòng một dạ cầu nguyện, nhất định đừng để Nghê Gia thắng! Không nói đến vụ đánh cược kia, chỉ riêng màn biểu diễn của Nghê Gia đến giờ đã đủ khắc sâu ấn tượng cho người ta lắm rồi.

Vừa nghĩ đến cảnh Nghê Gia chơi trội trước mặt nhiều đàn ông như thế, trong lòng Mạc Doãn Nhi đã như thể bị nghìn vạn cái vuốt cào xé.

Tần Cảnh thở dài: “Con bé này chơi trò may rủi rồi”.

Đồng tử của Việt Trạch hơi co lại, đôi mắt lại càng sâu thêm.

Ninh Cẩm Nguyệt bị đuổi sát nút, lại không thể làm gì khác. Cô ta biết rõ mình đã đến cực hạn rồi, nếu còn nhanh hơn rất có thể sẽ ngã. Chỉ còn nửa vòng cuối cùng, cô ta không thể nhanh hơn được nữa.

Nhưng Nghê Gia vẫn còn ra chiều muốn tăng tốc, tựa như thế giới đang thụt lùi lại đằng sau một cách thần tốc, tiếng gió gào thét và yên ngựa tròng trành chẳng là gì với cô.

Ngay khoảnh khắc Nghê Gia vượt qua cô ta, Ninh Cẩm Nguyệt nộ khí công tâm, vung roi lên, hung hăng quật vào Nghê Gia chạy bên cạnh. Kế hoạch của Ninh Cẩm Nguyệt là, hoặc đánh cô ngã ngựa, hoặc nếu cô đánh trả, vậy thì cô ta sẽ nhân cơ hội này lăn xuống, đổ tội ngược lại cho Nghê Gia.

Sức vụt mạnh của chiếc roi ngựa làm không khí phát ra tiếng nổ lách tách.

Ngay khi roi đánh xuống, Nghê gia không hề ngờ tới, thét lên đầy đau đớn.

“A!”

Toàn bộ khán giả trên lan can sợ hãi hít vào một hơi, roi này mà đánh vào người, chỉ cần nghe tiếng thôi cũng đủ lạnh cứng sống lưng.

Cánh tay Nghê Gia như bị ai đó chặt mất, cơn đau rát bỏng như lửa thiêu bùng nổ chạy giần giật suốt cánh tay, càng lúc càng rõ ràng hơn.

Nhưng bàn tay nắm cương của cô lại không hề buông lỏng, con ngựa không hề bị ảnh hưởng, vẫn tiếp tục tăng tốc.

Nghê Gia cắn chặt răng, mắt tối sầm lại, cô đã muốn đánh con ranh này lâu lắm rồi!

Cô không chút nghĩ ngợi, quyết định không quất trả vào người Ninh Cẩm Nguyệt và con ngựa cô ta cưỡi.

Phải đề phòng thứ vô lại như cô ta dùng chiêu hèn kế bẩn. Nếu cô ta vờ vịt lăn xuống, Nghê Gia lại hóa ra kẻ ác.

Tuy cô rất muốn quất cô ta, quất cho bằng chết, nhưng cô còn không muốn thắng lợi quang minh chính đại hôm nay bị vấy bẩn hơn.

Chiêu đánh người thâm sâu nhất là đánh vào thể diện.

Roi ngựa vờ huơ huơ vài cái trước đầu ngựa của Ninh Cẩm Nguyệt, con ngựa được huấn luyện bài bản thấy chướng ngại vật, lập tức giảm tốc độ theo phản xạ.

Ninh Cẩm Nguyệt còn chưa kịp phản ứng đã trơ mắt nhìn Nghê Gia tung bụi phóng vút đi, vượt qua vạch đích.

Ninh Cẩm Nguyệt đứng giữa trường đua, gần như không thể tin nổi.

Nghê Gia chịu một roi của cô ta mà lại không đánh trả, khiến cô ta không có cơ hội giả làm người bị hại.

Nghê Gia còn làm ngựa cô ta dừng lại, lần này, cô ta thua từ đầu đến cuối rồi, hơn nữa, còn thua hết cả thể diện.

Con ngựa của Nghê Gia dần thả chậm tốc độ, dừng lại trước mặt mọi người.

Cô cởi mũ bảo hiểm, trượt xuống khỏi lưng ngựa, vừa cởi đồ bảo vệ ở khuỷu tay vừa tươi cười rạng rỡ chào hỏi với mọi người còn đang choáng váng.

Cô nhìn Việt Trạch, dương dương tự đắc ngước mặt lên: “Tôi thắng, anh có thể bán năm bộ dây chuyền sản xuất kia cho Hoa thị rồi chứ?”.

Cô vẫn dùng ngữ điệu hoàn toàn phấn chấn, giống như đây là thứ cô nên có được.

Mà đây đúng là thứ cô nên có được.

Đôi mắt của Việt Trạch vẫn lặng lẽ như không, dán chặt lên khuôn mặt tươi tỉnh dưới ánh nắng rực rỡ của cô. Vầng dương vàng rực hiện lên nơi đáy mắt cô, thoạt nhìn ấm áp làm sao, nhưng lại chứa đựng nét ngông nghênh tự đắc và kiêu ngạo không hề che dấu.

Song sự ngông nghênh đó không làm người khác ghét bỏ, trái lại, như thế rất chân thật, hồn nhiên không mảy may giả tạo.

Anh gật đầu: “Đó là thứ em nên có được”.

Cô cười, chẳng khác gì một đứa bé: “Cảm ơn anh Việt”.

Nói xong, giống như cuối cùng đã hoàn thành nhiệm vụ, cô khẽ khàng trút bỏ hết đồ bảo hộ trên người.

Việt Trạch buông mắt, nhìn lướt cánh tay cô, trên làn da mềm mại trắng ngần bỗng xuất hiện một vết máu tụ rộng chừng hai ngón tay vắt chéo từ trên xuống, quanh vết tụ máu cũng sưng lên, cánh tay mảnh khảnh nhìn như sưng tấy hết cả, rất đáng sợ.

Tần Cảnh nhìn mà ghê người, vừa định lên tiếng, không ngờ Việt Trạch đã hờ hững mở miệng, “Tôi đưa em đi bệnh viện!”.

Nghê Gia không để ý phất tay: “Không cần, tôi có lái xe rồi! Hơn nữa không phải lát nữa mọi người tính đi ăn sao?”.

Việt Trạch yên lặng, cũng không có cảm xúc khác lạ gì khi bị từ chối, mà chỉ giản dị hỏi một câu: “Em không đi ăn cùng sao?”.

Động tác của Nghê Gia khựng lại.

Chúng ta thân thiết đến vậy sao? Nếu thân thiết vậy, tại sao bao nhiêu lần trước anh toàn phớt lờ, không có ý giúp đỡ gì tôi thế?

Mặc dù, Nghê Gia thầm hừ một tiếng, tôi cũng chẳng cần đàn ông cứu giúp.

Ninh Cẩm Nguyệt phía sau uất đến đỏ con mắt. Bệnh viện? Đi ăn? Sao Việt Trạch lại đối tốt với một ả đàn bà xa lạ như thế? Cô ta còn định đứng đây nói chuyện đến bao giờ, cố tình trưng ra vết thương trên tay để người ta thương sao?

Sắc mặt Mạc Doãn Nhi cũng rất khó coi.

“Tôi không đi!” Nghê Gia thoải mái cười, nhưng rõ ràng là nụ cười bớt tươi hẳn. Sự xán lạn nhất thời khi nãy là vì niềm vui thắng cuộc, giờ bình tĩnh lại, đương nhiên phải đổi sang vẻ mặt đề phòng vừa phải.

Nghê Gia thấy Ninh Cẩm Nguyệt đến gần, nhoẻn cười với thái độ của kẻ thắng: “Thứ tôi muốn đã về tay rồi, ở lâu cũng vô ích. Ngại quá, đã phá rối cuộc vui của mọi người! Mọi người tiếp tục đi”.

Cô nói “ngại quá”, nhưng lại tùy tiện nhếch môi không chút ngượng ngùng, rõ ràng là coi thuờng tất cả mọi người ở đây một lượt.

Cô cười quyến rũ rồi xoay người bỏ đi, để lại một bóng lưng đẹp đẽ và phóng khoáng.

Mãi đến khi tới bãi đỗ xe, Nghê Gia mới đau đớn ngồi thụp xuống, ôm cánh tay gần như muốn rít lên, đau đến ứa nước mắt.

Ninh Cẩm Nguyệt, một roi hôm nay, sau này nhất dịnh sẽ trả cô cả vốn lẫn lời.

Tài xế nhìn thấy Nghê Gia và vết thương trên tay cô từ kính chiếu hậu, sợ hết hồn, vội vã bước xuống xe: “Cô chủ, tay cô sao thế? Cô mau lên xe, chúng ta đến bệnh viện!”.

“Không cần đâu!” Nghê Gia nén đau chui vào trong xe, “Đến căn cứ Nam Sơn đón Nghê Lạc trước đã”.

Sắp cuối tuần rồi, nếu còn để Nghê Lạc ở chỗ kia thì cậu chàng phỏng chừng sẽ phát điên mất.

Năm ngày không gặp Nghê Lạc, không biết cậu có giở trò gì ở trường không.

Căn cứ Nam Sơn của trường quân đội thực ra là một nơi chuyên để quản giáo thanh thiếu niên cứng đầu, hoàn toàn quản lý theo nguyên tắc quân sự rất nghiêm khắc, cấm mọi thiết bị điện tử truyền tin. Căn cứ đặt trên núi, học viên cũng không trốn nổi.

Làm thế này, Nghê Gia cũng rất xót xa, rất bất dắc dĩ. Nhưng chẳng còn cách nào, cô phải ra oai phủ đầu Nghê Lạc. Phải cho cậu biết, cho dù cô không tự tay trói được cậu, cô cũng có n cách để trói buộc.

Lúc Nghê Gia nhìn thấy Nghê Lạc, cậu đang cầm chổi quét lá rụng trước khu kí túc xá. Đa số học viên vì phá phách quá đà nên đều bị người nhà nhốt ở đây nửa năm mười tháng, cuối tuần không ai đến đón, nên Nghê Lạc cũng không cô đơn lắm.

Cậu còn rất biết tự mua vui cho mình, quơ quào cái chổi như đại hiệp võ lâm, hí hoáy làm đủ các chiêu thức mình cho là ngầu, còn chơi cái trò gì mà “gió thu cuốn sạch lá rơi”, đập cho lá xanh trên cây bay mù mịt.

Nghê Gia không nén nổi cười, cất giọng ấm áp như một vạt nắng chiều cuối xuân gọi cậu: “Nghê Lạc!”.

Nghê Lạc quay đầu lại nhìn thấy cô, sửng sốt mất nửa giây, lập tức kinh ngạc mừng rỡ chạy đến, một vầng sáng đỏ hửng lan tỏa ra trên khuôn mặt và mái tóc cậu.

Hai ngày đầu tiên cậu đến đây, căm hận muốn chết, chỉ tiếc không biết phát tiết vào đâu. Điện thoại bị tịch thu, cảnh tượng hiện lên trong óc cậu nhiều nhất mỗi ngày là chờ cậu ra khỏi đây nhất định phải bóp chết Nghê Gia, đến đêm nằm mơ cũng mơ thấy bóp cổ cô rồi lắc lắc.

Nhưng ba bốn ngày sau, cậu lại ấp ôm hi vọng, có người đến thăm cậu là tốt rồi, cho dù là Nghê Gia cậu căm thù nhất.

Ngoài khu kí túc xá còn một hàng rào sắt bao quanh, học viên được xuất hiện ở đâu vào thời điểm nào cũng đều có quy định nghiêm khắc, nên Nghê Lạc chỉ có thể đứng nói chuyện với Nghê Gia qua hàng rào.

Cảm giác vui mừng khi nãy trôi qua rất nhanh, giờ thì cậu rõ rồi, cậu căm hận cô.

Cậu trừng mắt nhìn cô, đống lửa cháy phừng phừng trong mắt dễ cũng phải mười mấy giây. Hai tay cậu cũng hung hăng túm lấy hàng rào, như thể đó là cổ của Nghê Gia.

Nghê Gia thấy cậu nổi giận cũng không bực bội, ngược lại còn cười khanh khách bảo: “Nghê Lạc, cậu giống con nít lần đầu tiên bị mẹ đưa đi nhà trẻ quá, ngày ngày tựa cửa rầu rĩ đợi mong...”.

Trong não Nghê Gia đột nhiên nhảy ra một bạn Nghê Lạc bé con, bàn tay bé xíu bám cửa nhà trẻ, nước mắt rưng rưng giữa làn gió xuân.

“... Vừa khóc vừa nghĩ, ‘Sao mẹ còn chưa đón con?’, đáng yêu quá!”