Thiên Kim Đại Chiến

Chương 30



Nghê Gia điên mất! Nếu bị kẻ khác cưỡng bức trước mặt Nghê Lạc, cô thà chết còn hơn!

Thằng biến thái Liễu Phi Dương!

“Nghê Lạc!!! Cứu chị!!!!”

Giờ phút này, hai mắt Nghê Lạc đỏ ngầu, không biết tìm được sức lực từ đâu ra, cậu thét lên một tiếng như hóa điên, ném bay toàn bộ bảy tám người đang đè lên người mình.

Cậu tung đòn về phía Liễu Phi Dương, một tay giành lại Nghê Gia trong tay gã, ôm cô vào lòng thật chặt. Đồng thời đá một cú vào ngực Liễu Phi Dương, gã ta bị bất ngờ, ngã vật xuống đất.

Nghê Lạc ôm Nghê Gia chạy ra ngoài, những người phía sau đuổi theo như đám quỷ hút máu, vây lấy cậu tẩn cậu một trận. Nghê Lạc ngã xuống đất, vẫn ra sức che chắn Nghê Gia, không muốn để cô chịu bất cứ tổn thương nào.

Nghê Gia bị cậu ôm siết vào lòng, nắm tay đặt trên cơ thể gầy gò của cậu, thấy môi cậu bị cắn đến trắng bệch mà không kêu rên một tiếng. Mắt cô ươn ướt: “Không cần bảo vệ chị”.

Cậu bị chúng đánh trúng, nặng nề gục trên người cô, thì thầm bên tai: “Tôi đếm đến ba! Chị phải chạy ra ngoài, không được quay đầu lại!”

Nghê Gia nhìn khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn kiên cường của Nghê Lạc, đột nhiên phát hiện ra, em trai cô hình như đã thay đổi rồi!

“Một, hai”, cậu chậm rãi nới lỏng vòng ôm, “ba!”. Cậu đẩy phắt cô ra, hét “Chạy đi!”.

Nghê Gia được cậu đẩy khỏi vòng vây, nhưng cô vẫn chìa tay muốn kéo Nghê Lạc theo, lại bị cậu hất mạnh tay ra: “Bảo chị chạy đi mà! Chạy mau!”.

Nghê Gia giật mình, đột nhiên xoay người, không cho phép mình chùn bước chạy vụt ra ngoài.

“Nghê Gia, chạy mau!” Cậu hét sau lưng cô.

Đầu óc Nghê Gia trống rỗng, cô liều mạng chạy ra ngoài, đi báo cảnh sát, đi tìm cứu binh!

Cô sợ cái nơi bẩn thỉu và gã đàn ông điên cuồng này. Bị kẻ khác cưỡng bức trước mặt Nghê Lạc còn đau đớn hơn cả chết!

Cô chạy đi theo bản năng, nhưng bỗng một tiếng súng vang lên, nổ đoàng bên chân cô.

Nền xi măng cốt thép có thêm một lỗ đạn, vỏ đạn đập vào đùi Nghê Gia, đau đến mức có cảm giác như bị xuyên qua.

Chân Nghê Gia mềm nhũn, ngã xuống đất. Toàn thân cô lạnh toát, sao lại có súng?

Vỏ kim loại này lách cách dưới đất đó chính là một đầu đạn!

Nghê Gia cứng ngắc quay đầu lại, chỉ thấy Nghê Lạc bị ấn đầu xuống, cây súng nơi tay Liễu Phi Dương đang chĩa thẳng vào cô, nòng còn bốc khói.

Lòng Nghê Gia trĩu xuống từng chút từng chút một, nỗi tuyệt vọng và bất lực xưa nay chưa từng có như một con sóng triều quét sạch cô đi.

Hôm nay, cô và Nghê Lạc hoặc chết, hoặc sống không bằng chết.

Liễu Phi Dương lắc lắc cây súng trong tay, nở nụ cười khinh miệt: “Lại đây”.

Nghê Gia chế ngự thân thể mềm nhũn, chậm chạp đứng lên, đón đầu họng súng đen ngòm sâu hoắm kia, đi đến từng bước một.

Một luồng ánh sáng từ khung cửa sổ trên cao rọi xuống, soi sáng nửa khuôn mặt xinh xắn của cô, trắng đến độ trong suốt, như lấp lánh hào quang, đẹp như đồ sứ men ngọc thượng hạng.

Liễu Phi Dương ngả ngớn nhấc tay lên, muốn sờ mặt cô. Nghê Gia im lặng bình tĩnh nghiêng đầu đi, tránh tay gã, kết quả, mặt cô đối diện thẳng với hòng súng trong tay gã.

Họng súng đen ngòm làm người ta lạnh cứng cả người!

Liễu Phi Dương nhìn nửa gương mặt bình thản của Nghê Gia, không hiểu sao lại cáu lên, bắt lấy quai hàm cô, vặn đầu cô quay sang: “Giả vờ bình tĩnh cái gì?”.

“Liễu Phi Dương, mày có gan thì đấu với một mình tao thôi! Cho dù tao bị mày đánh chết, tao cũng tuyệt nhiên không kêu một tiếng, cầm súng giả vờ làm cái quái gì?” Nghê Lạc đấm đá những kẻ đang giữ chặt cậu, gào lên với Liễu Phi Dương.

Vẻ mặt Liễu Phi Dương đầy hung tàn, gã bắn thẳng vào chỗ đất ngay trên đỉnh đầu Nghê Lạc.

Nghê Gia run lên, Nghê Lạc thì không: “Liễu Phi Dương, mày chột dạ rồi. Mày…”.

Lần này họng súng của Liễu Phi Dương nhắm ngay Nghê Lạc, nhưng Nghê Gia nhanh tay nhanh mắt, đánh “bốp” vào tay gã, viên đạn bắn chệch lên trên trần nhà.

Nghê Gia cười khẩy: “Mày vốn chột dạ mà”.

Liễu Phi Dương âm trầm nhìn Nghê Gia giây lát, nghiến răng kèn kẹt, lại để súng lên mặt Nghê Gia.

Nghê Gia bỗng thấy mặt mình lạnh toát, dây thần kinh toàn thân đều căng ra, sợ hãi là chuyện tất nhiên. Nhưng cô sợ đến mức đến run cũng không run nổi, cả người cứng lại như một cây cung sắp sửa bị gãy lìa.

Cây súng trong tay Liễu Phi Dương chậm rãi dịch xuống, từ cổ Nghê Gia, qua xương quai xanh xinh xinh, lướt qua chỗ áo rách, xuống mãi rồi dừng lại ở vòng eo thon.

Liễu Phi Dương cười thâm độc: “Tôi không muốn ra tay, cô em tự cởi đồ ra đi”. Nói xong, gã vỗ vỗ cây súng vào eo Nghê Gia.

Nghê Gia cắn chặt răng, không nói gì, cũng không làm gì.

Kiếp trước, cô đã trải qua bao lần nhục nhã thế này, nhưng trước mặt Nghê Lạc…

Bất lực và tuyệt vọng! Cô thà chết còn hơn!

Nghê Lạc đã hoàn toàn chết lặng!

Cậu không thể trơ mắt nhìn Nghê Gia bị Liễu Phi Dương cưỡng bức, càng không thể trơ mắt nhìn Nghê Gia bị bắn chết!

Tại sao lại lâm vào tình cảnh này?

Báo ứng ư?

Cậu hối hận. Tràn ngập trong lòng cậu là sự hối hận.

Cậu không nên ham chơi, không nên gây tai họa, không nên đã vô dụng còn khoe mẽ, không nên lãng phí thời gian, không nên gây thù chuốc oán, không nên không nghe lời Nghê Gia nói.

Quá nhiều cái “không nên”, tất cả đều do cậu!

Tất cả đều tại cậu, nhưng cậu lại không đủ sức cứu được Nghê Gia!

Ông trời bắt cậu trả giá cho những lỗi lầm trước đây, nhưng vì sao lại giáng nó xuống đầu Nghê Gia.

“Liễu Phi Dương, tôi nhận lỗi! Tôi nhận lỗi với Liễu Phi Phi! Tôi nhận lỗi với anh! Tôi nhận lỗi với nhà họ Liễu! Tôi nhận lỗi! Xin lỗi anh! Lỗi tại tôi! Anh có làm gì thì làm tôi đây này! Anh thả chị ấy ra! Thả chị ấy ra!”

Nước mắt Nghê Lạc trút như mưa: “Liễu Phi Dương, mày thả chị ấy ra! Mày có giỏi thì giết tao đi! Mày lôi một cô gái ngu ngốc như chị ấy vào thì còn là cái giống đàn ông gì? Mày có gan thì giết tao đi, mày giết tao đi!!!”.

Liễu Phi Dương khịt mũi khinh bỉ, lại nhìn Nghê Gia, lặp lại một lần nữa: “Tôi không muốn tự mình ra tay”.

Nghê Gia ngước lên nhìn Liễu Phi Dương, ánh mặt bình lặng đến đáng sợ. Giọng cô nhẹ bẫng, nhưng cũng có trọng lượng khác thường: “Ngại quá, tao cũng không muốn ra tay, mày nổ súng đi!”.

A, thật nực cười mà! Giờ phút này bất kể là cô hay Nghê Lạc, nếu còn sống, thì cũng khổ hơn cả chết!

Đây là thứ mang tên “số mệnh” ư?

Liễu Phi Dương giật mình, bỗng nhiên thấy run sợ. Gã vẫn cho rằng cháu trai Nghê Lạc nhà họ Nghê không có tiền đồ, cháu gái mới Nghê Gia nhà họ Nghê yếu ớt vô dụng, song lúc này, gã phát hiện hình như không phải thế. Hơn nữa, nếu hôm nay thả hai chị em này ra, chắc chắn nhà họ Liễu đã chôn mầm tai họa.

Bất tri bất giác, hắn giơ súng lên, chỉ thẳng vào đôi mắt trong veo của Nghê Gia, tán thưởng: “Mắt đẹp thế này mà phải phá hủy, đáng tiếc thật!”.

Nghê Gia lặng lẽ nhìn họng súng sâu hoắm đen ngòm, phảng phất hơi thở tử thần kì dị, cô lạnh toát người, đầu óc trống rỗng, nhưng cũng đành bó tay.

Tựa như kiếp trước khi cô rơi từ trên tòa nhà cao ốc xuống, thật ra bản thân không muốn chết, nhưng lại rất rõ rằng không một ai có thể cứu được mình. Tuyệt vọng thực sự là một cảm giác đáng sợ!

Nghê Gia lạnh cứng người, cô thấy ngón tay Liễu Phi Dương bắt đầu bóp cò súng, trái tim lập tức vọt lên tận họng, không đập nữa.

Cô quá sợ hãi, che mặt theo bản năng.

Tiếng súng nổ tung trên đỉnh đầu cô như sấm sét, âm vang khắp kho hàng vắng vẻ!

Dư âm qua đi, thế giới lặng im phăng phắc, chỉ còn tiếng tim đập rất nhanh rất rõ nét của cô, chứng tỏ giờ cô vẫn còn sống!

Nghê Gia bưng mặt, hai tay không ngăn nổi cơn run rẩy, chậm rãi hé tay ra thì thấy tay Liễu Phi Dương buông thõng như bị rút gân, súng của gã đã bị đập nát.

Nhìn theo tầm mắt gã, cửa kho hàng mở tung, bên ngoài kho hàng âm u là ánh sáng rực rỡ mùa hạ, chói chang nhức mắt. Sáu bảy người đàn ông áo phông đen quần rằn ri, chỉnh tề xếp thành một hàng, tư thế trang bị giống nhau như đúc.

Cánh tay cuồn cuộn cơ bắp rắn rỏi cầm súng trường tấn công G36 , đang trong tư thế ngắm bắn, không hề nhúc nhích chĩa về phía này.

Là loại súng do Heckler & Loch của Đức thiết kế và sản xuất từ đầu những năm 1990, được đưa vào sử dụng trong quân đội Đức và xuất khẩu sang nước ngoài.

Phía trước những người áo đen là một chàng trai trẻ, sơ mi khoác ngoài áo phông, quần jeans, hoàn toàn khác biệt với không khí nguy hiểm trong giờ phút này.

Anh ta cũng đang giơ tay, đầu nghiêng sang một bên, một mắt nheo một mắt nhắm, đôi mắt bên dưới mái tóc xòa xuống không biểu lộ chút cảm xúc nào.

Hình như anh ta nổ súng.

Nhưng trong tay anh ta vốn không có súng!

Anh ta chỉ chĩa về bên nào, đằng sau đã có người ngắm trúng bắn đạn rồi.

Nghê Gia nhìn một loạt họng súng đối diện, cảm thấy chàng trai nom có vẻ lạnh nhạt này hết sức nguy hiểm. Lúc Nghê Gia nhìn sang toàn bộ phần báng súng trong tay Liễu Phi Dương cũng đã bị bắn nát như tương.

Chàng trai như đã bắn trúng con mồi, đồng thời thu tay lại, mở to mắt, ngẩng đầu lên, khẽ nhếch mép.

Nghê Gia há hốc miệng, Việt Trạch chạy đến đây làm gì?

Một đám lâu la vốn đang đè lên Nghê Lạc đã mặc xác cậu, tất cả lao đến chỗ hàng hóa chất đống, nháy mắt đã mỗi kẻ một súng, nhất tề hợp cạnh Liễu Phi Dương.

Tay Liễu Phi Dương không bị thương nặng lắm, rút luôn một khẩu súng khác từ trong ống quần ra.

Đây rốt cuộc là nơi quỷ quái nào?

Nghê Gia cuống cuồng chạy đến chỗ Nghê Lạc, cậu đã có thể tự đứng dậy, nhưng chưa kịp nói gì thì đã bị cô túm cổ kéo luôn vào trong đống thùng phuy đổ ngả đổ nghiêng.

Phải rút lui khỏi trung tâm chiến trường, bằng không, hai con tôm tép vô tội này cũng bị bắn rỗ như cái sảng mất!

Ánh mắt đang đuổi theo Nghê Gia của Việt Trạch chợt lóe lên. Không ngờ cô mặt xám mày tro, áo quần xộc xệch, tóc tai rối bù mà vẫn rất nhanh nhẹn.

Nghê Gia thật không lòng nào để ý đến anh, chỉ một lòng quan tâm xem Nghê Lạc sao rồi.

Hai má Nghê Lạc đỏ bừng, oán hờn trợn trừng mắt. Cậu bị chúng đánh mãi thì chẳng sao, giờ chỉ bị chị bóp cổ có khi lại chết! Kéo người ta đi mà lại túm cổ thế à? Cậu bị kéo sắp thành hươu cao cổ luôn rồi!

Nghê Gia thấy Nghê Lạc tức anh ách, không biết vì sao cậu lại ức chế như thế, liền đặt ngón trỏ lên miệng, ra hiệu cậu đừng lên tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.