Thiên Mệnh Tân Nương

Quyển 1 - Chương 12: Vua dân dậy sóng!



Thấy rõ người vừa lên tiếng, sắc mặt Ôn Hải không chút thay đổi, ngược lại, Bạch Tiểu Bích lấy làm kinh hãi.

Vị thiếu niên ôm quyền nói: “Vừa rồi thấy tiên sinh cùng Phạm đại lão gia nói chuyện, tiểu đệ nghĩ lần dời mộ phần này của Phạm gia hẳn là do tiên sinh giúp đỡ, tiểu đệ Trầm Thanh đến từ Trần Châu, không biết tôn tính đại danh của tiên sinh?”

Trên má trái của gương mặt tuấn tú lờ mờ hiện lên một cái má lúm đồng tiền khiến nụ cười càng thêm khả ái, thêm nữa, thiếu niên này tuy nhỏ tuổi nhưng hiểu biết lễ nghĩa, dù là ai cũng sẽ sinh ra hảo cảm.

Ôn Hải mặc dù không đáp lễ nhưng cũng không cự tuyệt nói: “Tiểu đệ họ Ôn, tên một chữ Hải, là người kinh thành!”

“Chẳng trách đại ca lại nói tốt cho quan phủ.” Trầm Thanh thở dài một tiếng, vừa nói vừa nhìn sang Bạch Tiểu Bích.

Ôn Hải đáp gọn nói: “Họ Bạch, nha hoàn Phạm gia!”

Trầm Thanh cúi người hành lễ: “Bạch cô nương hữu lễ!”

Bạch Tiểu Bích nghe vậy chỉ nghĩ, hiện tại nàng chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, hai tiếng ‘tiểu thư’ đã không còn thích hợp nữa, ‘cô nương’ có vẻ dễ nghe hơn, vừa nghĩ vừa nhìn qua thiếu niên nọ, hắn bất quá cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi nhưng nói chuyện lại chừng mực, tâm tính trầm ổn như một lão nhân dày dạn kinh nghiệm, trách sao hắn lại có đôi mắt thâm sâu như vậy.

Vốn mang lòng bội phục hắn, lại thêm thân phận chủ nhà, Bạch Tiểu Bích cười cười, cúi người đáp lễ.

Trầm Thanh nhìn mộ phần phía xa nói: “Mãnh hổ xuống núi, quả thực khó mà gặp được, đại ca vì sao lại giúp Phạm gia?”

Ôn Hải thản nhiên nói: “Người thường ai chẳng muốn leo lên chỗ cao!”

Bạch Tiểu Bích nghe vậy không khỏi nhíu mày, lâm vào trầm tư.

Ngoài dự đoán, Trầm Thanh nghe xong cũng không biểu lộ khinh bỉ, ngược lại còn lộ ra vẻ bội phục, thấp giọng nói: “Đại ca xem như đã giúp Phạm gia một chuyện lớn, nghe nói đương triều Thượng thư cùng với Vưu thái sư đều là tâm phúc bên cạnh Hoàng thượng, chỉ tiếc là trong tay không có thực quyền, tuy thánh thượng có lòng bồi dưỡng nhưng lại bị Ngô vương cùng Tứ vương gia ngăn trở, nhiều lần bày kế hãm hại, một vài vị tướng quân dưới trướng Thượng thư đại nhân cũng thường bị người của Ngô vương, Tứ vương gia chèn ép khiến thánh thượng ăn ngủ không ngon, hôm nay Thượng thư đại nhân được thế cũng chính là thánh thượng được thế, có thể nói là một bước lên trời.”

“Con dân thiên triều đương nhiên sẽ ra sức vì thánh thượng!” Ôn Hải nhìn hắn, khẽ cười nói: “Tiểu huynh đệ hiểu biết cũng không ít, chắc chắn không giống hạng thường dân cùng người trong giang hồ chúng ta!”

Trầm Thanh nghe vậy, chỉ cười lớn nói: “Đại ca quá lời rồi, chuyện này có ai mà không biết chứ, Tứ vương gia cũng không có gì đáng nói tới, may mà có Lý gia làm chỗ dựa vững chắc, mọi chuyện lớn nhỏ cũng đều là do Lý gia thay hắn định đoạt, nhưng Ngô vương thì không thể coi thường, nghe nói mấy năm gần đây hắn không ngừng tìm kiếm đệ nhất phong thủy tiên sinh, âm mưu muốn tìm ra long mạch Tạ gia để phá hủy nó…”

“Sẽ không!” Ôn Hải cắt ngang lời hắn, “Ngô vương là thân hoàng thúc của thánh thượng, cũng là một mạch với nhau, sao có thể tự hủy khí số của mình được.”

Trầm Thanh gật đầu tán thành nói: “Tiểu đệ cũng nghĩ vậy, chẳng lẽ hắn đang tìm thứ gì khác?”

Ôn Hải kịp thời dừng câu chuyện này lại: “Thiên tử là do trời định, có cố cũng vô ích, thánh thượng anh minh tự sẽ có đối sách, tiểu huynh đệ về sau nên cẩn thận lời ăn tiếng nói.”

Trầm Thanh nghe vậy liền nói: “Đại ca nói rất đúng.”

Hai người bọn họ nói chuyện, Bạch Tiểu Bích nghe cũng hiểu được mấy phần, loại chuyện quốc gia đại sự này trước đây nàng cũng thường nghe phụ thân nói qua, họ Tạ độc chiếm thiên hạ, thánh thượng trời sinh tàn nhẫn cùng đa nghi, vừa lên ngôi không bao lâu đã ra tay diệt trừ huynh đệ thân sinh, rất có khuynh hướng đuổi tận giết tuyệt, mười mấy huynh đệ duy chỉ có Tứ vương gia may mắn thoát khỏi kiếp số. Chuyện này thật ra cũng có nội tình, mẫu phi của Tứ vương gia là người họ Lý, Lý gia trong triều cũng làm quan tới chức đại tướng quân, nắm giữ binh quyền quốc gia nên không dễ dàng động tới; Thập vương gia với hoàng thượng lại là huynh đệ ruột thịt, từ nhỏ đã chơi thân với nhau, không có uy hiếp gì lớn lao nên cũng tránh được một kiếp; Nhức đầu nhất chính là Hoàng thúc – Ngô vương Tạ Triết, nhiều lần ám sát không thành, căn cơ ngày càng vững chắc, dã tâm vô cùng lớn, chính sự trong triều nửa điểm cũng không nhường. Thánh thượng mặc dù không anh minh nhưng được phái bảo hoàng giúp đỡ nên giang sơn cũng coi như ổn định, đáng tiếc, những năm gần đây thánh thượng một lòng trọng dụng thần tử, đem quyền lực giao trên tay bọn họ, những trung thần ngày trước dần bị thất sủng. Hiện tại – Thánh thượng, Tứ vương gia, Ngô vương, bề ngoài thì quân thần hòa thuận, bên trong thì đấu tranh gay gắt, không nghĩ tới đã phát triển đến mức này.

Bạch Tiểu Bích cũng không cho là Ngô vương muốn hủy long mạch, cùng người họ Tạ, nếu phá hủy long mạch thì khác gì chặt đứt đường sống của bản thân. Nghĩ tới những chuyện này, nàng đột nhiên hiểu được vì sao Ôn Hải lại bảo Chu Toàn xuôi thuyền theo hướng Nam, rời khỏi huyện Môn Tỉnh đi về phía nam chính là đất của Tứ vương gia cùng Ngô vương, Phạm Bát Sĩ muốn truy người cũng không thể tùy tiện mang quân xâm nhập được.

Đang cao hứng, chợt nghe Ôn Hải nói: “Chúng ta phải đi!”

Bạch Tiểu Bích hoàn hồn, vội đưa mắt nhìn Trầm Thanh.

Trầm Thanh ôm quyền, cười hòa ái nói: “Đại ca đi, tiểu đệ xem náo nhiệt nãy giờ cũng phải trở về khách điếm rồi.”

Ôn Hải gật đầu, mang theo Bạch Tiểu Bích đi về phía Phạm đại lão gia đang đứng.

Lão mù xay gạo hơn mười năm trong phủ Phạm gia đột nhiên bỏ trốn! Tin tức này nhanh chóng lan ra khắp huyện, Phạm lão phu nhân giận dữ, vội vàng ra lệnh cho Tri phủ huyện lệnh truy nã, đúng như đã dự đoán, Phạm gia truy người khắp nơi nhưng một mực không đi về phía Nam. Bạch Tiểu Bích vì Chu Toàn an toàn rời đi mà cao hứng, dĩ nhiên nàng cũng bị Phạm gia trách mắng một phen, cuối cũng Ôn Hải phải lên tiếng ‘Lão đã mù, cũng không thể làm gì chúng ta được’ thì trên dưới Phạm gia mới chịu buông tha cho nàng.

Nha đầu này không thể xay gạo một mình được, vậy thì phải bố trí nàng ta như thế nào đây? Phạm lão phu nhân vì sợ Bạch Tiểu Bích tiếp tục mê hoặc Phạm tiểu công tử nên sẽ không giữ nàng lại bên cạnh, mà lời hứa nhận nàng làm cháu gái, bà ta đương nhiên cũng không muốn thực hiện. Nghĩ đến Ôn Hải là khách trong nhà, cũng cần có người hầu hạ nên phần phó nàng tới khu dành cho khách nhân.

Buổi đêm, Bạch Tiểu Bích đổ đầy nước nóng vào trong thùng tắm liền đi sang gõ cửa phòng Ôn Hải.

“Vào đi!” thanh âm nhàn nhạt của Ôn Hải vang lên.

Bạch Tiểu Bích cẩn thận đẩy cửa đi vào, vừa mở cửa ra, nàng dường như cảm thấy có bóng đen nào đó nhảy ra ngoài theo lối cửa sổ, tốc độ nhanh như chớp khiến nàng nhất thời giật mình, vội vàng định thần nhìn xung quanh nhưng lại không phát hiện điều gì khác thường cả.

Ôn Hải cũng không viết chữ như lần trước mà ngồi ở cạnh bàn sửa lại ống tay áo, vẻ mặt bình tĩnh khiến người ta không tài nào biết được hắn vừa mới làm gì cả.

Bạch Tiểu Bích cho là mình hoa mắt, ngập ngừng lên tiếng: “Ôn… Sư phụ!”

Ôn Hải ngước lên nhìn nàng.

Ánh nến hắt nghiêng lên gương mặt tuấn mỹ khiến hắn tăng thêm mấy phần lãnh khốc, Bạch Tiểu Bích nhịn không được lui về phía sau, thiếu chút nữa vấp phải bậc cửa.

Đáy mắt Ôn Hải lấp lóe ý cười: “Sợ ta sao?”

Bạch Tiểu Bích càng thêm khẩn trương, không biết nên trả lời câu hỏi của hắn thế nào mới đúng, nếu nói sai, chọc hắn tức giận thì cũng thật xui xẻo: “Tối hôm qua ta thấy sư phụ… rất lợi hại!”

Ôn Hải đứng dậy, cúi xuống nhìn nàng nói: “Hù ngươi sao?”

Ánh mắt rõ ràng rất ôn hòa nhưng Bạch Tiểu Bích lại có cảm giác áp bách hơn cả, không nhịn được lui về phía sau một bước.

Không biết là do vô tình hay cố ý, Ôn Hải bước về phía nàng nói: “Ta so với quan tài còn đáng sợ hơn?”

Có lẽ là do khoảng cách quá gần, mùi đàn hương như có như không mang theo hương vị nam nhân quen thuộc lượn lờ trước mũi, cảnh tượng tối hôm qua hắn ôm nàng bất giác xuất hiện trong đầu cánh tay hữu lực so với hiện tại càng cường thế hơn cả…

Mặt Bạch Tiểu Bích bắt đầu nóng lên, sợ hãi cúi đầu không dám nhìn vào ánh mắt của hắn, cắn cắn môi không biết nói gì cho phải.

Ôn Hải thấy vậy cũng chỉ cười cười, xoay người ngồi xuống ghế, nhàn nhạt nói: “Nước!”

Cho dù hắn có là một người đáng sợ hơn nữa thì nụ cười cũng khiến người ta cảm thấy thân thiết, Bạch Tiểu Bích lặng lẽ liếc nhìn Ôn Hải, sợ hãi trong lòng cuối cùng cũng giảm đi mấy phần, nhẹ thở ra một hơi, hai tay bưng chậu nước đưa tới trước mặt hắn.

Ôn Hải nhìn về phía bàn, ý bảo nàng để xuống rồi nói: “Ngươi lui xuống đi, không cần hầu hạ ta!”

Bạch Tiểu Bích chần chừ: “Sư phụ… Ta muốn đi theo người học một chút kỹ năng, ta biết chữ a!”

Ôn Hải gật đầu nói: “Chuyện này để sau hãy nói!”

Thấy hắn không có ý định nói thêm, Bạch Tiểu Bích có chút thất vọng, nhưng cũng không dám nói nhiều, yên lặng lui ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.