Thiên Mệnh Tân Nương

Quyển 1 - Chương 3: Ân nhân đêm lạnh!



Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống đình viện hỗn độn đất đá, gian phòng trống rỗng, chiếc bàn bị người xô lệch, hòm tủ mở rộng, quần áo cùng những vật dụng khác nằm vương vãi trên đất. Bạch Tiểu Bích lật tìm nửa ngày cũng không tìm thấy tờ khế đất đâu cả, cuối cùng tuyệt vọng, chậm rãi đứng dậy đi ra ngoài hành lang, mờ mịt ngồi trên bậc thang.

Đêm tối ngày một trở nên lạnh lẽo.

Lúc phụ thân còn sống, nàng cũng từng đi theo ông học tập quản lý gia nghiệp, đáng tiếc là không thể làm tốt được, phụ thân vẫn thường thở dài, nàng dĩ nhiên biết tâm sự của người, Bạch gia không có trưởng nam nối dõi, nàng vẫn cảm thấy chuyện này thật thiên vị, hôm nay quả nhiên đã gây ra họa lớn, không những tổ nghiệp không giữ được mà cả trong sạch của bản thân cũng suýt mất vào tay kẻ thù. Hôm nay nàng đã quyết tâm lấy cái chết đền tội, nếu không phải Chu Toàn lên tiếng nàng đã sớm đoàn tụ cùng phụ mẫu rồi, bây giờ cho dù biết sản nghiệp bị người ta cướp đoạt, một nữ tử nhu nhược như nàng có thể làm được gì? Cả huyện Môn Tỉnh hơn ngàn hộ dân này lại không có nơi nào để nàng đi…

Nhớ đến ánh mắt bất đắc dĩ của phụ thân, Bạch Tiểu Bích càng cảm thấy khổ sở, không nhịn được co người, ôm đầu gối khóc nức nở.

Bạch Tiểu Bích đang khóc đến thương tâm thì nghe thấy phía trước có tiếng bước chân, không nặng không nhẹ tiến về phía nàng, nhàn nhã như đang đi tản bộ, có thể thấy tinh thần của người này hiện tại vô cùng thoải mái.

Tiếng bước chân dừng lại trước bậc thang.

Trầm mặc…

“Còn có thể khóc được là tốt rồi!” Đỉnh đầu Bạch Tiểu Bích truyền đến tiếng người thở dài, thanh âm có chút quen tai, rõ ràng là tiếng nam nhân. Bạch Tiểu Bích kinh hãi, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn.

Nàng không thấy rõ gương mặt người mới đến, chỉ nhận ra vóc dáng của hắn khá cao, trên người khoác áo choàng bằng nhung dày có viền thêu bằng chỉ bạc, dưới ánh trăng mờ ảo trở nên lấp lánh, ấm áp lạ thường. Một bàn tay thò ra ngoài áo choàng cầm lấy chuôi quạt màu trắng.

Trang phục của vị quí công tử trước mắt khiến Bạch Tiểu Bích nghĩ tới Phạm tiểu công tử, lập tức lui về sau hai bước, dựa theo ánh trăng, gương mặt ngập nước mắt hiện rõ vẻ đề phòng.

“Tân nương?” ánh mắt nam nhân đánh giá nàng, giọng nói mang theo ý cười, “Quả nhiên lớn lên không tệ, đáng tiếc bạc phận!”

Bạch Tiểu Bích sửng sốt, vẻ đề phòng hoàn toàn biến mất, người này nếu biết nàng là tân nương thì chắc chắn đã có mặt ở hôn lễ, tất nhiên cũng đã nghe được lão Chu nói nàng mang mệnh khắc phu, cho nên sẽ không có ý định gì với nàng.

Nam tử dùng cán quạt nhấc ống tay áo của nàng, cử chỉ khinh bạc, giọng nói tràn ngập ôn nhu cùng tán thưởng: “Cô nương rất giỏi, chờ tương lai mặc giá y gả cho nam tử thật lòng yêu thương cô nương mới thật sự là mỹ!”

Bạch Tiểu Bích lấy lại tinh thần, nhớ tới mình vừa may mắn thoát khỏi cảnh Phạm gia bức hôn, cũng không để ý tới việc bản thân còn đang mặc giá y, nghĩ đến phụ thân chết thảm, trong lòng phẫn hận không thôi, bất chấp đối phương là nam nhân xạ lạ, lập tức cởi giá y trên người ném xuống đát, hung hăng dẫm đạp.

“Muốn báo thù? Muốn báo thù thì nhất định phải sống cho tốt, như vậy mới có thể hoàn thành ước nguyện được!”

Bạch Tiểu Bích chỉ thấy đầu vai trùng xuống, trên người đã có thêm một kiện áo choàng nhung màu tuyết trắng.

Nam tử khẽ nghiêng người, nhìn ngọn đèn phía xa hỏi: “Có đói bụng không?”

Bạch Tiểu Bích còn chưa biết phải đáp lại thế nào thì hắn đã nắm lấy tay nàng kéo đi: “Khóc thì cũng khóc rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi!”

*~*

Huyện Môn Tỉnh tuy nhỏ nhưng không có nghĩa là cuộc sống nơi đây nhàm chán, các cửa hàng về đêm cũng không đóng cửa quá sớm, một vài nơi còn thắp đèn thâu đêm cho người tiêu khiển, chỉ là bây giờ đã quá nửa đêm, ngoài đường cũng không có nhiều người cho lắm.

Hai người đạp lên ánh trăng, yên lặng đi qua từng dãy phố.

Hết thảy mọi chuyện diễn ra vô cùng tự nhiên, phảng phất giống như hai người đã quen thân từ lâu, bàn tay nhỏ bé được bàn tay nam nhân ấm áp nắm giữ, Bạch Tiểu Bích cũng không kháng cự, thậm chí quên luôn cả nam nữ khác biệt, một nữ tử không nên thân mật cùng một nam nhân xa lạ như vậy, nàng chỉ nhớ rõ cách đây rất lâu, phụ thân cũng nắm tay nàng như vậy, dẫn nàng dạo chơi trên đường cái. Tình cảnh hôm nay rất giống như năm đó nhưng lại cho nàng cảm giác rất khác biệt.

Trong nháy mắt, nàng đột nhiên hi vọng nam nhân đang đi bên cạnh chính là anh ruột của mình, là nam nhân trời sinh đã nhận mệnh sắm vai cường giả bảo hộ tiểu cô nương là nàng, cảm giác có người để dựa vào lúc cô đơn thật sự rất tuyệt!

Hai người không nhanh không chậm, nhàn nhã dạo chơi trên đường cái.

Bạch Tiểu Bích lặng lẽ đưa mắt nhìn sang người bên cạnh, rốt cuộc cũng nhìn rõ mặt của nam nhân nọ. Đó là một gương mặt rất có mị lực, mày kiếm, sống mũi cao thẳng, bạc môi nhếch lên, thập phần ôn nhu, còn có… bản thân Bạch Tiểu Bích cũng không hiểu cảm giác hiện tại trong lòng mình là gì, chỉ biết quanh thân nam nhân nọ tản mát vẻ thần bí, nói tóm lại thì gương mặt này rất dễ khiến người ta yêu thích, nhất là các cô nương.

Bàn tay nam nhân ấm áp không ngừng truyền nhiệt qua tay nàng, Bạch Tiểu Bích chỉ cảm thấy tay mình đang nóng dần lên, cảm giác nóng bỏng lan đến tận trên mặt. Mười sáu năm sống trên đời, đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc thân mật với một nam nhân như vậy, ngay cả vị hôn phu Trương công tử cũng chưa từng thân mật với nàng như lúc này.

Nàng quẫn bách muốn rút tay về.

Nam nhân nọ khẽ mỉm cười, rất thức thời buông tay nàng ra, ánh mắt nhìn về nơi gần đó nói: “Bảo tiểu thư nhà ngươi chờ ta một lát!”

Bạch Tiểu Bích sửng sốt một lúc lâu mới hiểu, hắn là đang nói với tiểu cô nương chừng mười hai mười ba tuổi đứng gần đó.

Tiểu cô nương cúi đầu, khẽ cất tiếng nói: “Công tử vì sao còn không trở về, cô nương chờ lâu nên bảo ta đi tìm người!”

Hắn thuận miệng nói: “Ta còn có chút chuyện, bảo nàng chờ ta một lát!”

Tiểu cô nương gật gật đầu rồi xoay người rời đi.

Thường ngày Bạch Tiểu Bích chỉ ở trong khuê phòng viết chữ, thêu hoa, nhiều lắm thì cũng là học xử lí việc làm ăn, không thường xuyên ra ngoài nên cũng nghe không hiểu hai người bọn họ đang nói gì, mặc nhiên im lặng không lên tiếng.

Thời gian trôi nhanh một cách bất thường, không lâu sau, hai người đã đến một tửu lâu có tiếng trong kinh thành, trong lúc chờ tiểu nhị mang đồ ăn lên, nam nhân nọ gọi chưởng quầy đến, đưa cho lão một xấp ngân phiếu, nói: “Đây là tiền ăn trong một năm, từ hôm nay các người hãy lo chuyện ăn uống của nàng!”

Chưởng quầy nhận lấy ngân phiếu, nhìn hàng chữ trên đó, vẻ hồ nghi nhìn về phía Bạch Tiểu Bích rồi lại nhìn xuống ngân phiếu trong tay, do dự một lúc lâu mới gật đầu đáp ứng.

Bạch Tiểu Bích ngây ngốc, nàng nhìn rõ đó là một xấp ngân phiếu năm trăm lượng bạc có dấu ấn của ngân hàng tư nhân, tuy trước đây nhà nàng cũng coi như giàu có, nhưng lớn đến chừng này rồi, nàng chưa từng thấy phụ thân mình cầm ngân phiếu có giá trị lớn như vậy đi ra đường bao giờ cả.

“Đã nghe nói tửu lâu này làm ăn thành thực, trẻ nhỏ dễ gạt, nếu không đủ bạc, ngày mai đến Kim Hương lầu tìm ta lấy thêm!”, hắn dừng lại một chút, cười cười nói tiếp: “Thôi, ta thấy nàng cũng không ăn nhiều, năm trăm lượng chắc cũng dư đủ cho một năm rồi!”

Bạch Tiểu Bích đỏ mặt, bối rối cúi thấp đầu.

Hiếm khi mới gặp được khách nhân nói lời dễ nghe, chưởng quầy nở nụ cười, vỗ ngực đảm bảo, cũng không quên khoe khoang về tửu lâu của mình.

“Nếu có bất cứ sơ suất gì, các ngươi sẽ phải bồi thường gấp đôi!” Nam nhân nọ dùng cán quạt gõ gõ lên ngực chưởng quầy nói, rất nhanh liền xoay người đi về phía cửa lớn.

Thấy hắn muốn rời đi, Bạch Tiểu Bích có chút lo sợ, vội vàng đứng dậy đi theo.

Nam nhân nọ nghe thấy động tĩnh, đầu cũng không quay lại, tùy tiện nói: “Ta có việc đi trước, sau này đói bụng thì đến đây ăn cơm.”

Bạch Tiểu Bích muốn lên tiếng gọi nhưng lại không biết phải gọi thế nào, cũng không biết nên từ chối ý tốt của hắn ra làm sao, cuối cùng cắn cắn môi, im lặng ngồi xuống, bàn tay ngọc nắm chặt đôi đũa, mãi cho đến khi thân ảnh kia biến mất hẳn nàng mới phát hiện ra mình đã quên nói lời cảm ơn, không những thế còn quên luôn cả việc hỏi tên của ân nhân, duy chỉ có áo choàng trên người là vẫn mang theo hơi ấm cùng mùi hương dễ chịu vây lấy nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.