Thiên Nga Đen

Chương 54



Lúc nhận được điện thoại của Diệp Tiểu Phảng, Tiêu Lỗi đang đọc sách ở trong phòng làm việc tại doanh bộ.

“Lỗi, tối nay có sắp xếp gì hay không, cậu thấy sao nếu chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm?” Diệp Tiểu Phảng dứt khoát yêu cầu. Tiêu Lỗi vừa nghe tâm tư trong lòng anh, từ lúc anh tốt nghiệp Học Viện Quân Sự xong, hàng ngày nếu không phải họp thì là báo cáo công việc, hoặc là học chính trị, đang chán không có trò tiêu khiển, vui vẻ nhận lời : “Đi ngay, bây giờ em đang ở cơ sở, có chuyện gì vậy, anh nói địa điểm đi.” Diệp Tiểu Phảng nói một địa điểm.

“Được rồi, đừng lái xe đến, chúng ta uống với nhau vài ly.” Diệp Tiểu Phảng lại lo lắng mà căn dặn một câu. Tiêu Lỗi đồng ý, nhưng gác điện thoại rồi vẫn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Không tính đến việc Diệp Tiểu Phảng hẹn anh cùng đi ăn, là anh em, họ cũng thường uống với nhau, nhưng việc Diệp Tiểu Phảng chủ động nói muốn uống vài ly, ngược lại rất ít xảy ra. Diệp Tiểu Phảng bị viêm dạ dày mãn tính, lúc bình thường không bao giờ uống rượu.

Bữa cơm này cũng rất kỳ lạ, Diệp Tiểu Phảng uống chút rượu, nhưng trước sau cũng không nói mục đích của anh. Tiêu Lỗi thấy dường như anh đang có tâm sự nặng nề, hơi mất kiên nhẫn, lại thấy anh uống hết ly này tới ly khác, hiếu kỳ hỏi: “Anh làm sao vậy, có phải đang có tâm sự hay không, có tâm sự thì nói ra, để anh em giúp anh nghĩ cách.”

Lúc này Diệp Tiểu Phảng mới đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng vào Tiêu Lỗi, giọng nói ôn hòa: “Lỗi, đều là đàn ông, đều là quân nhân, anh tin tưởng cậu nhất định có đủ sức chịu đựng, tiếp sau đây anh muốn nói với cậu một chuyện mà có thể sẽ rất tàn khốc đối với cậu, thế nhưng anh nghĩ, thông báo cho cậu sớm một chút có lẽ sẽ tốt hơn.”

“Chuyện gì vậy? Không phải anh thay mặt cho tổ chức đến nói với em, cả đời em sẽ bị cắm rễ ở cơ sở chứ, đừng nha, cái em học là tình báo, ở mãi tại cơ sở thì em không có cách nào để phát triển được.” Tiêu Lỗi cũng không nghĩ ra được Diệp Tiểu Phảng sẽ có chuyện nghiêm túc gì để nói với anh, nhưng vẻ mặt của anh ta lại thực sự rất nghiêm trọng.

Diệp Tiểu Phảng thở dài: “Cô của anh và Mộ Tình đều đã qua đời.” “Cái gì?” Tiêu Lỗi có cảm giác trái tim đột nhiên đau đớn, nhưng lại không nói được nguyên nhân do đâu. Ý niệm đáng sợ bỗng nhiên lóe lên trong đầu, nhưng anh không thể tin.

“Cậu hãy bình tĩnh một chút để nghe anh nói!” Diệp Tiểu Phảng nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Lỗi bởi vì kinh ngạc mà có chút biến dạng, trấn an anh. Tiêu Lỗi khoát tay, ý bảo bản thân không sao cả.

Diệp Tiểu Phảng tiếp tục nói: “Chuyện xảy ra vào 3 ngày trước, đường ống dẫn gas bị nổ, lúc đó cô và Mộ Tình đều ở nhà, cảnh sát Luân Đôn đã khám nghiệm hiện trường, xác định là sự cố, anh…”

“Anh nói bậy!” Không đợi anh ta nói xong, Tiêu Lỗi ngắt lời anh và nói: “Diệp Tiểu Phảng anh nói bây, ba ngày trước Mộ Tình vẫn còn gọi điện thoại cho em mà.” Tiêu Lỗi từ chối tin vào lời nói của Diệp Tiểu Phảng. Vào 3 ngày trước, Mộ Tình còn gọi điện cho anh, khi cô tốt nghiệp sẽ quay về nước kết hôn với anh, chỉ còn 4 tháng nữa cô sẽ tốt nghiệp.

“Anh làm sao có thể đi nói bậy chuyện như vậy được, một người là cô út một người là em họ của anh, Lỗi à, cậu phải bình tĩnh một chút.” Diệp Tiểu Phảng có thể hiểu được tâm trạng của Tiêu Lỗi, nhưng anh ta lại nóng nảy như thế này, anh căn bản không có có nào nói cho xong được.

Tiêu Lỗi cứng đờ ngồi ở chỗ kia, toàn thân đều ngây dại, vẻ mặt vừa đáng sợ vừa đáng thương. Viền mắt của Diệp Tiểu Phảng ướt át: “Chúng ta cũng không tin đây là sự thật, chuyện phát sinh rất đột ngột, ai cũng không kịp chuẩn bị tâm lý, cánh sát Anh gọi điện thoại cho thư ký của cha anh, thông báo thân nhân đi làm thủ tục nhận xác.”

Đầu Tiêu Lỗi phình to, hốt hoảng, Diệp Tiểu Phảng đưa cho anh một điếu thuốc, anh hút một hơi thật mạnh. Diệp Tiểu Phảng còn tiếp tục nói với anh một số tình hình, ngực của Tiêu Lỗi giống như là luôn có một tảng đá lớn đè nặng, có một sự thống khổ không cách nào giảm bớt, từ từ lan tràn ra từng tế bào của cơ thể.

Cô đã chết… Ba chữ này, giống như một lời nguyền mạnh mẽ, không ngừng lượn quanh trong đầu anh. Không thể nào, cô không thể chết được, một người đang sống sờ sờ như vậy, làm sao thoáng cái thì có thể chết được, nhất định là có sai ở chỗ nào rồi! Anh không có khả năng tiếp nhân, hoàn toàn không thể!

“Anh đã gửi báo cáo cho đơn vị, muốn đi Anh giải quyết thủ tục tử vong của cô và em gái, báo cáo trả lại nhanh nhất cũng phải mất 10 ngày, quân nhân xuất ngoại, thủ tục thật phiền phức.” Diệp Tiểu Phảng rít một hơi thuốc lá thật sâu, tâm trạng cũng vô cùng tồi tệ. Ông nội của anh từ khi nghe chuyện này xong thì ngã bệnh, toàn bộ người trong gia đình đều giữ kín như bưng trước mặt ông cụ.

Trên đường ngồi xe quay về đơn vị, tế xế ngồi lái xe ở phái trước, Diệp Tiểu Phảng và Tiêu Lỗi ngồi song song ở ghế sau. Tiêu Lỗi một mực im lặng, không biết đang suy nghĩ gì, Diệp Tiêu Phảng nhìn bộ dạng đờ đẫn của anh, quả thực trong lòng cảm thấy không dễ chịu.

Là thanh mai trúc mã, yêu nhau vài năm bỗng nhiên người yêu chết thảm ở tha hương, sự thay đổi này ai có thể chịu đựng nổi, nhất là khi đó tình cảm của hai người họ cực kỳ tốt, Diệp Tiểu Phảng suy nghĩ lại cũng thấy lòng chua xót.

“Lỗi à, sự việc đã xảy ra rồi, cậu phải nghĩ thoáng một chút, đời người vẫn còn dài.”Lúc xuống xe, Diệp Tiểu Phảng thành khẩn vỗ vai Tiêu Lỗi nói. Anh không phải không biết, lúc này có nói gì cũng không cần thiết, nói gì cũng không thể giảm bớt được đau đớn trong lòng của Tiêu Lỗi, thế nhưng làm bạn bè, không thể không khuyên nhủ.

Tiêu Lỗi vẫn im lặng, xoay người đi, Diệp Tiểu Phảng nhìn bóng lưng của anh trong đêm tối, nhìn một lúc mới rời khỏi.

Tự mình trở về phòng, Tiêu Lỗi đóng chặt của lại, gọi điện thoại cho Mộ Tình. Mấy ngày nay, anh vội vàng chuẩn bị tài liệu cần thiết cho cuộc họp ở doanh bộ, vẫn chưa gọi điện cho cô, có phải như vậy nên cô tức giận, mới cố ý thông đồng với anh họ để lừa gạt anh? Nhất định là vậy, trong đầu Tiêu Lỗi chỉ có ý tưởng này, liên tục nhấn số điện thoại quen thuộc kia, mặc dù đầu dây bên kia luôn có tiếng tút tút báo hiệu bận máy.

Mau nhận điện thoại! Tiêu Lỗi nhịn không được hét lên thành tiếng.

Vẫn là tiếng máy bận.

Diệp Mộ Tình, ta bảo cô mau nhận điện thoại! Tiêu Lỗi gào thét như bị bệnh tâm thần, đầu dây bên kia cũng không hề có phản ứng, một loại đau đớn trước nay chưa từng có bất ngờ quất vào lòng, gào thét kéo đến trong nháy mắt, tình hình thực tế chiếm lấy toàn bộ tâm trí của anh, thoáng cái, nghẹn ngào khóc nức nở. Muốn kiềm chế như thế nào, cũng không kiềm chế được.

Đám quân nhân ở sát vách nghe được âm thanh đó, gõ cửa dồn dập, nhưng Tiêu Lỗi vẫn không ra mở cửa, ngoài trừ tiếng khóc, bọn họ cũng không nghe ra được có bất cứ âm thanh nào khác.

Mọi người rất bất ngờ, Tham Mưu Tiêu tại sao lại một mình khóc ở trong phòng? Gia thế và năng lực của anh ta như thế, gặp phải chuyện gì có thể khiến anh khóc ra như vậy? Tuy rằng trong lòng suy đoán, mọi người cũng không gõ cửa nữa, giải tán.

Không biết đã khóc bao lâu, Tiêu Lỗi gọi một cú điện thoại cho Diệp Tiểu Phảng, nói với anh, mình muốn đi Anh với anh, anh phải làm cho rõ, rốt cuộc Mộ Tình chết như thế nào.

“Cảnh sát nhận định là sự cố.” Lần thứ hai, Diệp Tiểu Phảng nhắc nhở anh.”Không thể, sáng hôm đó cô ấy vẫn tốt mà, nơi cô ấy sống cũng không phải là khu vực bình dân, đường ống dẫn gas và nước đều có người kiểm tra định kỳ, làm sao có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chung quy, em không tin kết quả điều tra của cảnh sát, bọn họ thấy người chết là Hoa kiều, chắc chắn không nỗ lực đi điều tra.” Tiêu Lỗi phát hỏa trong điện thoại.

“Lỗi à, trước tiên cậu đừng kích động, bình tĩnh rồi 2 ngày nữa chúng ta sẽ bàn lại chuyện này.” Diệp Tiểu Phảng không biết làm thế nào để an ủi Tiêu Lỗi. Tiêu Lỗi cũng không nói nhiều với anh nữa, ngắt điện thoại.

Suốt đêm, anh hút mấy bao thuốc lá, khắp nơi trên mặt đất đều là tàn thuốc, cho dù là tưởng tượng cũng không thể có khả năng này, từ đầu đến cuối anh không tin là cô lại chết trong im lặng như vậy. Cô làm sao có thể chết được, cô chỉ mới 21 tuổi, ông trời làm sao lại nhẫn tâm như vậy, vừa nghĩ đến sẽ không còn gặp lại người yêu nữa, Tiêu Lỗi đau lòng đến tột đỉnh.

Liên tục 2 đêm, Tiêu Lỗi làm thế nào cũng không ngủ được, trước mắt luôn luôn ẩn hiện khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Tình. Đến ngày thứ ba, anh bắt đầu nghe được tiếng nói, tiếng cười và giọng nói của Mộ Tình trong trẻo như tiếng chuông bạc cứ văng vẳng bên tai.

“Lỗi à, anh nhất định phải đợi em về nha, mùa hè thì em tốt nghiệp rồi.”

“Không được nhìn cô gái khác đâu, chỉ cho phép nghĩ đến em thôi.”

“Anh mua cho em ăn đi, em muốn ăn hạt dẻ Thu Hương.”

“Chúng em diễn vào cuối tuần, anh nhất định phải đến xem nhé, anh không đến thì em sẽ không để ý đến anh nữa, không bao giờ để ý đến anh nữa.”

Doanh bộ vẫn nghiên cứu báo cáo xuất ngoại của Tiêu Lỗi, thảo luận trước sau vẫn chưa có kết quả, theo quy định, chỉ có các thành viên trong gia đình phát sinh sự cố, quân nhân đang thi hành nghĩa vụ quân sự mới có khả năng xin xuất cảnh, mặc dù như vậy, còn phải trải qua phê duyệt của thủ trưởng quân khu, tuy rằng thủ trưởng là cha của anh, nhưng dù sao anh cũng đang phục vụ cho quân đôi, hơn nữa Diệp Mộ Tình cũng chỉ là bạn gái của anh, chưa phải là vợ hợp pháp, theo quy định, không phù hợp với các điều kiện được xuất ngoại.

Vì vậy, Tiêu Lỗi đã suy nghĩ rất nhiều cách, cũng tìm đến chỗ của cha anh, nhưng cha anh cũng không đồng ý với ý kiến xuất ngoại của anh, hai cha con xảy ra một trận tranh cãi kịch liệt.

“Con là một quân nhân, lại học ngành tình báo quân sự, con không thể muốn làm gì thì làm, nhất cử nhất động của con không chỉ có quan hệ đến tôn nghiêm và an toàn của quốc gia, mà còn quan hệ đến cá nhân con.” Không phải Tiêu Tử Hoa không đau lòng khi đứa con dâu tương lai qua đời, nhưng ông là một Phó tư lệnh quân khu, không thể để con trai mình dẫn đầu, quân nhân chưa được phê duyệt thì không được xuất cảnh là quy định đầu tiên trong quân kỷ, bất cứ ai cũng không được vi phạm.

“Quân nhân cũng là người, cũng có thất tình lục dục, con là người lính, chứ không phải là hòa thượng, nếu mọi người không cho con đi Anh, con thà rằng không làm lính, con xuất ngũ.” Tiêu Lỗi quá kích động, tháo quân hàm xuống, ném lên trên bàn.

Tiêu Tử Hoa vô cùng tức giận: “Phục vụ quân đội há lại là trò đùa sao, con lớn như vậy rồi, nói năng phải chính chắn.” Tiêu Lỗi suy nghĩ, buồn bực, không nói lời nào, viền mắt vừa đỏ vừa ướt.

Suy cho cùng, Tiêu Tử Hoa cũng nóng ruột cho con trai yêu, mắt thấy vẻ mặt con trai thương tâm gần như chết, đau lòng mà khuyên nhủ: “Cha và mẹ con đều rất thích con bé Mộ Tình, nhưng nó đã chết rồi, hậu sự của nó có người nhà họ Diệp lo liệu, còn con danh bất chính ngôn bất thuận, đi Anh thì có thể làm được gì, vì thế chịu xử phạt chỉ là chuyện nhỏ, nếu con bị hủy đi tiền đồ, con ngẫm lại xem có phải là tham nhỏ mất lớn hay không.”

“Con thà rằng không cần tiền đồ này cũng được.” Tiêu Lỗi tức giận nói. Tiêu Tử Hoa tức giận đến run rẩy: “Nói nhảm! Vì một cô gái mà con không cần tiền đồ, tại sao con không có tiến bộ như vậy. Cha nói cho con biết, Tiêu Lỗi, ngày nào còn cha ở đây, sẽ không để cho con muốn làm gì thì làm đâu.”

Tiêu Lỗi không nói gì nữa, xoay người rời khỏi. Tiêu Tử Hoa nhìn đứa con trai không nghe lời, kiềm chế tâm tình, nhưng lửa giận vẫn còn bốc lên ngùn ngụt. Suy nghĩ một chút, Tiêu Tử Hoa gọi điện đến đơn vị của Tiêu Lỗi, thông báo họ phái người đến dẫn Tiêu lỗi về, nghiêm cấm anh tự tiện tách khỏi đơn vị, lúc cần thiết thì giam anh lại, quyết không để cho anh làm ra bất cứ chuyện gì vượt quá giới hạn.

Thủ trưởng đích thân gọi điện thoại, lãnh đạo doanh bộ vừa mừng vừa lo, nhiều lần cam đoan với thủ trưởng, tuyệt đối sẽ chịu trách nhiệm, sẽ không để Tiêu Lỗi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Muốn nói một cấp dưới như Tiêu Lỗi, đúng là quản lý rất khó khăn, không nói đến bối cảnh gia đình rất cao, bản thân anh cũng là một sinh viên giỏi của Học Viện Quân Sự, người khác phải mất 5 năm mới có thể hoàn tất chương trình học nghiên cứu sinh, còn anh không đến 3 năm đã học xong, tốt nghiệp học vị cao nhất đã có quân hàm Thiếu tá, nhưng lại là đứa con cưng, các lãnh đạo muốn quản cũng quản không được, mệnh lệnh của thủ trưởng không phải chỉ là hình thức, mọi người được phép áp dụng tất cả các biện pháp để đảm bảo Tiêu Lỗi không phạm sai lầm.

Ngày đó. Tiểu đoàn trưởng đích thân ủy thác hai sĩ quan âm thầm giám sát Tiêu Lỗi, có chuyện gì xảy ra thì phải báo cáo ngay lập tức. Từ khi báo cáo xuất ngoại của Tiêu Lỗi bị bác bỏ, không buồn xuất hiện trong doanh trại, ngay cả giờ học chính trị cũng vắng mặt; nhưng lại bắn súng ở sân tập bắn, một lần tập sẽ đến chiều, giống như phát tiết, không bắn nát bia ngắm thì không chịu dừng lại.

Tiểu đoàn trưởng nghĩ, như vậy dù sao vẫn tốt hơn so với phạm sai lầm, anh thích tập bắn, thích ngồi uống rượu giải sầu ở trong phòng thì để cho anh ngồi, chỉ cần không phạm sai lầm là được, sẽ gây rối chức vụ của một số người.

Sau khi mẹ Tiêu nhận được tin tức rất sợ con trai xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đích thân ngồi xe đến doanh trại thăm. Gõ cửa cả buổi, Tiêu Lỗi mới ra mở cửa. Mẹ Tiêu vừa nhìn thấy khuôn mặt tiêu tụy, hai mắt sưng đỏ của con trai, nước mắt rơi xuống lã chã.

“Con ơi, con không thể như vậy được.” Mẹ Tiêu đau lòng vô cùng. Bà vừa bước vào phòng đã nghe nồng nặc mùi rượu và mùi thuốc lá, tiến sâu thêm thì phát hiện thấy khắp nơi đều lộn xộn, quân trang bị ném xuống đất, chăn cũng không xếp, chỗ nào trên mặt đất cũng có chai rượu và tàn thuốc lá.

“Mẹ, con không sao đâu.” Tiêu Lỗi cũng không muốn mẹ đi theo lo lắng cho anh, thế nhưng giọng nói khàn đặc đã bán đứng anh, mẹ Tiêu chỉ vừa nghe tiếng, là biết được mấy ngày nay con trai đã sống như thế nào.

“Mẹ với cha con đã bàn bạc rồi, chi bằng con xin nghỉ phép vài ngày, về nhà sống với mẹ một thời gian.” Mẹ Tiêu lo lắng một mình con trai ở lại trong quân đội, anh cứ đày đọa bản thân như vậy, người làm mẹ sẽ lo lắng đến chết mất.

“Không cần đâu, con rất tốt mà.” Tiêu lỗi cầm ấm nước rót nước ra, nhưng phát hiện trong ấm không còn giọt nào. Cũng là, mấy hôm nay anh vẫn cứ mơ hồ, ấm nước cũng rỗng tuếch.

“Con như vậy mà nói là rất tốt? Tự con đến soi gương xem, không còn ra dáng của một quân nhân nữa rồi!” Mẹ Tiêu vừa tức giận vừa thương con, con trai lại suy sụt tinh thần thành ra thế này, trước đây còn hăng hái, làm cho bà rất tự hào về đứa con trai lớn? Không có thần sắc!

Tiêu Lỗi ngồi ở sô pha, rầu rĩ không nói lời nào. Mẹ Tiêu thương con, cố lau đi nước mắt đọng trên mi, đẩy vai con trai: “Đi tắm rửa, về nhà với mẹ, lát nữa báo với lãnh đạo của con, xin nghỉ phép.”

“Con không muốn về nhà… Muốn một mình yên tĩnh một chút.” Tiêu Lỗi ngẩng đầu. Mẹ Tiêu khẽ vuốt khuôn mặt thon gầy của con trai, thấy ria mép của con đã dài hơn, đau lòng nói: “Con ơi, con không thể chà đạp bản thân như thế, con như vậy, mẹ phải làm sao đây?” Nhìn thấy mẹ khóc, Tiêu Lỗi lấy khăn tay đưa cho bà: “Mẹ, mẹ đừng quá lo lắng, con tự biết lo cho mình.”

Mẹ Tiêu thở dài một hơi, không nói thêm gì nữa, gọi điện thoại cho nhân viên cần vụ đi cùng, để cô ấy bắt đầu cùng bà giúp Tiêu Lỗi dọn dẹp lại phòng một chút, để lung tung lộn xộn như vậy, con người sao có thể ở được.

Bất luận Tiêu Lỗi đồng ý hay không, mẹ Tiêu đẩy anh vào phòng tắm, để anh tắm rửa cạo râu sạch sẽ. Làm quân nhân thì phải ra dáng quân nhân, tác phong và kỷ luật quân đội cũng không thể xem nhẹ, không thể vì chuyện cá nhân mà ảnh hưởng đến hình tượng quân nhân, quan trọng hơn là, làm một người đàn ông, anh phải có sức chịu đựng, sinh lão bệnh tử thì ai cũng phải đối mặt cả.

Trước gương ở phòng tắm, Tiêu Lỗi nhìn ảnh phản chiếu ốm như bộ xương của mình trong gương, không thể không cảm thấy thống khổ. Lúc anh mới vừa được phân công đến đơn vị, Mộ Tình đã từng đến thăm anh một lần, đúng lúc anh đang cạo râu, nhận được điện thoại của cô thì hưng phân đến nỗi ria mép cũng chưa cạo xong, vội vàng rửa mặt chạy đi đón cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.