Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 1 - Chương 32: Cho phép



Mục mâu kim sắc lẳng lặng nhìn Thiên Nguyệt Thần, bên trong nét mặt cười đùa là quang mang nhu hòa, lông mày mảnh nhàn nhạt, phảng phất khắc họa chủ nhân mạn bất kinh tâm (thờ ơ).

“Phụ hoàng đã biết từ khi nào?” Thanh âm thản nhiên vừa tinh khiết lại ngọt.

“Cho tới bây giờ Triệt nhi cũng chưa từng che dấu qua, không phải sao? Triệt nhi luôn một mực chờ ta phát hiện, không phải sao?” Thiên Nguyệt Thần nâng cằm Thiên Nguyệt Triệt lên cao vài phần, khiến cho hai người cũng có thể rõ ràng cảm nhận được hô hấp của nhau.

Khuôn mặt trắng noãn đột nhiên đỏ lên, đôi mắt mỹ lệ của nam nhân ở trước mắt đang hứng thú nhìn hắn, đôi môi mỏng nhàn nhạt đỏ, nhìn qua phá lệ liễm diễm, tim đập chết tiệt mau, một tiếng lại một tiếng, rõ ràng như thế thẳng vào trong đầu của hắn.

Môi tựa hồ cảm thấy hơi khô, đầu lưỡi khéo léo không tự chủ xẹt qua bờ môi của mình.

“Triệt nhi đang suy nghĩ miên man nha.” Tiếng nói trầm thấp cố ý giảm thấp xuống mấy phần, hơi thở nóng rực hướng về phía khuôn mặt của Thiên Nguyệt Triệt nhả ra.

Thân thể Thiên Nguyệt Triệt chấn động, hơi thở Thiên Nguyệt Thần nhả ra phảng phất bị hít vào phổi của hắn, tiến vào trong lòng của hắn.

“Phụ… Phụ hoàng.” Thanh âm thiếu niên có chút ngượng ngùng: “Tại sao bây giờ mới hỏi ta.”

Thiên Nguyệt Thần khiêu mi, đem nét mắt của Thiên Nguyệt Triệt thu vào trong mắt: “Triệt nhi muốn chơi, không phải sao? Cái trò chơi này Triệt nhi có thể đùa tận tâm?”

Thanh âm mang theo ba phần êm ái phi thường sủng nịch.

Thiên Nguyệt Triệt mở rộng tầm mắt, làm cho tâm mình khôi phục bình thường, như Thiên Nguyệt Thần nói, hắn một mực chờ, chờ Thiên Nguyệt Thần phát hiện hắn không phải nhi tử, song trong quá trình chờ đợi, hắn tựa hồ bắt đầu có hứng thú.

“Ha hả.” Thiên Nguyệt Thần buồn cười, đem hài tử trong ngực ôm chặt: “Triệt nhi nên vì phụ hoàng giới thiệu một chút được không?”

“Ân?” Thiên Nguyệt Triệt có chút sửng sốt, phản ứng của Thiên Nguyệt Thần ngoài ngoài dự liệu của hắn, phát hiện mình không phải nhi tử của hắn hắn cũng không có ý tứ gì sao?

“Chỉ cần ta nguyện ý ta có thể có rất nhiều nhi tử, nhưng Thiên Nguyệt Triệt chỉ có một, không phải là con ta mà tồn tại, mà là linh hồn Thiên Nguyệt Triệt tồn tại trong thân thể này.” Đối diện với ánh mắt của Thiên Nguyệt Triệt, Thiên Nguyệt Thần nói ra từng chữ từng câu.

“Ân.” Thiên Nguyệt Triệt gật đầu, ở trong ngực Thiên Nguyệt Thần tìm được một vị trí thích hợp: “Kiếp trước của ta là một thiếu niên mười tám tuổi, không phải ở cùng thời không dị giới này, nơi của bọn ta con dân đều là là nhân loại bình thường.”

“Hoa anh đào, Triệt nhi đưa ta hoa anh đào hàm nghĩa gì?”

Thiên Nguyệt Triệt rung động một trận: “Ta… Ta chỉ cảm thấy hoa anh đào rất thích hợp ngươi, không có ý tứ gì khác.”

Chẳng qua là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng noãn càng ngày càng hồng.

“Quả thật không có?” Đầu Thiên Nguyệt Thần thấp xuống mấy phần, bờ môi bờ xẹt qua vành tai Thiên Nguyệt Thần: “Triệt nhi nói dối cũng không phải là hảo hài tử nha.”

Chết tiệt, tim lại đập gia tốc, cắn môi dưới thế nào cũng nói không nên lời.

Nhìn đôi mắt sáng trong ngực, hài tử tinh mỹ, tầm mắt Thiên Nguyệt Thần cũng dời không ra : “Không phải nói chờ năm sau hoa anh đào nở rộ, đem tiên cảnh nhân gian cho ta sao?”

“Ta… .”

“Hư, cắn môi như vậy chảy máu thì làm sao bây giờ. Ta sẽ đau lòng nha.” Môi nhẹ nhàng hôn lên bờ môi phấn hồng của Thiên Nguyệt Triệt, vươn lưỡi ôn nhu liếm láp.

Bàn tay nhỏ bé nắm y phục của Thiên Nguyệt Thần vô lực buông lỏng ra.

“Mười tám tuổi Triệt nhi vẫn đơn thuần như vậy sao? Không ai nói với Triệt nhi hôn môi phải nhắm mắt lại sao?” Thiên Nguyệt Thần cười khẽ rời đi bờ môi phấn hồng của Thiên Nguyệt Triệt, chẳng qua là có chút tiếc nuối cùng toan tính chưa hết, chẳng qua là hắn sợ nếu tiếp tục sẽ không khắc chế được chính mình.

“Đón… Hôn môi?” Thiên Nguyệt Triệt kêu to.

“Thế nào? Triệt nhi cảm thấy chưa đủ xâm nhập sao?” Tuy là nói như vậy, Thiên Nguyệt Thần lập tức đem đầu cúi xuống.

Một cái tay nhỏ nhanh chóng chắn trước môi Thiên Nguyệt Thần.

“Kia Triệt nhi nguyện ý nói cho ta biết cái này đại biểu cho có ý gì .” Thiên Nguyệt Thần giơ giơ lên chiếc nhẫn trên ngón áp út.

“Nói, không cho phép ngươi cười ta.” Thanh âm Thiên Nguyệt Triệt có chút thấp, khuôn mặt đã vùi vào trong ngực Thiên Nguyệt Thần.

“Triệt nhi ngẩng đầu lên, ngẩng đầu lên nói cho ta biết.” Thanh âm có chút kiên trì.

Đỉnh đầu thủy phấn sắc (màu hồng nước) trong ngực từ từ giơ lên, tầm mắt đối diện lẫn nhau.

Thật lâu bờ môi Nguyệt Triệt mở ra, thanh âm nhẹ nhàng truyền vào trong lòng Thiên Nguyệt Thần: một đời một kiếp.

Tâm tình đợi chờ gấp gáp, bàn tay nhỏ bé của Thiên Nguyệt Triệt nắm thật chặt có chút khẩn trương.

“Triệt nhi đang lo lắng sao? Hài tử ngốc, không phải ta đang đeo chiếc nhẫn sao?” Cảm thụ được thân thể Thiên Nguyệt Triệt trong ngực căng thẳng, Thiên Nguyệt Thần an ủi.

“Chẳng lẽ Triệt nhi không biết Triệt nhi có một đôi mắt rất xinh đẹp sao?” Đôi mắt này thật sự đẹp đến mức thu hút được tâm mọi người a.

“Ân?” Này cùng ánh mắt có quan hệ gì.

“Triệt nhi cho là còn nhỏ như vậy, biểu hiện trong đôi mắt ta sẽ thấy không rõ sao?” Vừa bắt đầu là kinh ngạc mà tò mò, từ tò mò mà có hảo cảm, lại không biết đến lúc nào từ từ thích.

Cặp mắt kia không thuộc về hài đồng, đôi mắt sáng không che dấu được kiêu ngạo cùng thông tuệ tác động đến tâm của hắn.

Nghe hiểu lời nói của Thiên Nguyệt Thần, Thiên Nguyệt Triệt cũng thật sự thẹn thùng, cái gì nha, người nam nhân này từ lúc vừa mới bắt đầu liền cố ý khiến cho hắn lo lắng.

“Nhưng mà, phụ hoàng, có chuyện sợ là không đơn giản như vậy.” Thiên Nguyệt Triệt đột nhiên nhớ lại tới một chuyện trọng yếu, mục mâu vốn là ngượng ngùng bị sắc bén thay thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.