Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 1 - Chương 35: Ngự hoa viên



Ngự hoa viên thường là nơi dùng để nói chuyện phiếm nhiều nhất ở mỗi quốc gia, hôm này ở Mạn La đế quốc là sinh thần của Thiên Nguyệt Thần, trong ngự hoa viên tự nhiên tụ tập rất nhiều người.

Mà nơi vốn náo nhiệt hôm nay lại càng phi thường náo nhiệt .

“Thật là khủng khiếp a, miệng đầy máu.”

“Trời ạ, thật là máu.”

“Không nghĩ tới chiêu nghi nương nương bình thường ôn nhu cư nhiên khinh khủng như vậy.”

Đông đảo người làm thành một vòng lại một vòng, nghị luận không ngớt.

“Chuyện gì?” Thanh âm lạnh lùng từ bên cạnh truyền đến.

“Bệ hạ.”

Mọi người thấy bóng dáng Thiên Nguyệt Thần đứng ở phía sau, lập tức nhượng một con đường. Thiên Nguyệt Thần ôm Thiên Nguyệt Triệt đi tới trước mặt mọi người.

“Bệ hạ, ngươi nhìn.” Nặc Kiệt nhanh tay chỉ vào bóng người trong bụi cỏ.

Chỉ thấy ngũ hoàng tử Thiên Nguyệt Thiên Ngọc nằm trên mặt đất, trên cổ của hắn lưu lại máu đỏ tươi, mà mẫu phi của hắn chiêu nghi nương nương miệng đầy máu ngồi chồm hổm ở bên cạnh, sắc mặt có chút xám xịt.

Bên cạnh là thị vệ rút ra kiếm bên hông chỉ bọn hắn.

“Nặc Kiệt nói Ám Dạ chi tử là cái này?” Thanh âm tinh khiết của Thiên Nguyệt Triệt truyền ra, mục mâu kim sắc tò mò nhìn bóng dáng hai người trong bụi cỏ.

“Đúng vậy, tiểu điện hạ.” Cảm giác được trong đôi mắt Thiên Nguyệt Triệt lưu động quang mang, Nặc Kiệt vô ý thức rụt cổ.

Nga?

Thiên Nguyệt Triệt nhíu lại lông mày thanh tú: “Phụ hoàng, thả ta xuống.”

“Triệt nhi.” Thiên Nguyệt Thần mặc dù đem Thiên Nguyệt Triệt để xuống, nhưng vẫn không khỏi âm thầm cảnh cáo hắn: “Không được dính vào.”

Thiên Nguyệt Triệt hướng hắn cười cười, vừa chấm chân liền đi vào trong hoa viên.

“Mọi người chú ý… Bảo vệ tiểu điện hạ… .” Nặc Kiệt nhanh chóng phân phó thị vệ bốn phía, đồng thời tập trung hoàn toàn tinh thần, tiểu điện hạ mà xảy ra chuyện thì vấn đề lại lớn.

Nhưng là bệ hạ cũng kỳ quái, vạn nhất tiểu điện hạ xảy ra chuyện gì làm sao bây giờ, đối phương là Ám Dạ chi tử a, bệ hạ cư nhiên yên tâm như vậy, còn để cho hắn một mình đi qua.

Thiên Nguyệt Triệt đi tới trước mặt chiêu nghi, phát hiện sắc mặt của nàng không đúng nhanh chóng hô: “Nặc Kiệt, nàng trúng độc, nhanh gọi y sư.”

“Này… .” Nặc Kiệt nhìn Thiên Nguyệt Thần một chút.

“Theo lời nói của Triệt nhi đi làm.” Thiên Nguyệt Thần không có bất kỳ động tác gì, chẳng qua là mục mâu tràn ngập thú vị chăm chú nhìn chằm chằm bóng dáng nho nhỏ.

Sau đó Thiên Nguyệt Triệt đi tới bên cạnh ngũ hoàng tử Thiên Nguyệt Thiên Ngọc, vươn bàn tay nhỏ bé trắng noãn ấn xuống cái cổ của hắn, lại rút ra khăn lụa bạch sắc trong ngực lau đi máu trên cổ Thiên Nguyệt Thiên Ngọc, mục mâu trong suốt nhíu lại, quả nhiên…

Sau đó đem khăn lụa nhuốm máu vứt bỏ, rồi trở lại bên người Thiên Nguyệt Thần, tự nhiên giang hai tay ra, Thiên Nguyệt Thần đưa hắn ôm vào trong ngực thấp giọng hỏi: “Tìm hiểu được rồi?”

“Ân, mặc dù không phải là chuyện đáng giá để ta tìm hiểu, nhưng cũng có một số thu hoạch.” Thiên Nguyệt Triệt gật đầu, áp vào trong ngực Thiên Nguyệt Thần: “Phụ hoàng, ta đói bụng, còn chưa ăn.” Thiên Nguyệt Triệt vuốt vuốt bụng nhỏ của mình.

“Ngươi từ buổi sáng rời giường đến bây giờ đã đến buổi trưa liên tục không có ăn cơm? Nặc Kiệt, ngươi hầu hạ thế nào?” Tiểu đông tây cư nhiên liên tục chưa ăn cơm, khó trách lập tức mệt mỏi, thân thể vốn đã yếu.

Vừa nghĩ tới thân thể tiểu đông tây yếu như vậy, mục mâu Thiên Nguyệt Thần hiện lên ánh sáng lạnh, trò hay lập tức phải ra sân rồi sao.

“Bệ hạ, nô tài đã chuẩn bị ngọ thiện ở Kim Long điện .” Nặc Kiệt nhanh chóng tiến lên lấy lòng, trời mới biết mới vừa rồi lúc bệ hạ nghe tiểu điện hạ nói chưa ăn cơm có bao nhiêu âm lãnh.

“Ân, nơi này giao cho ngươi.” Nói xong nhanh chóng ôm Thiên Nguyệt Triệt rời đi, từ đầu tới cuối chẳng hỏi một câu về chuyện tình của chiêu nghi, tầm mắt của hắn cũng chưa từng rời đi Thiên Nguyệt Triệt một bước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.