Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 1 - Chương 37: Tác phẩm nghệ thuật



“Hoàng nhi cảm thấy hí kịch hôm nay có thể lọt vào mắt của ngươi không?” Ngọc Linh.Tả Lạp mỉm cười hỏi ngược lại, một bên tiếp lấy trà Thiên Nguyệt Thiên Kỳ đưa, trà hoa cúc thượng đẳng có thể hạ hỏa, hay là hoàng nhi hiểu được tâm của nàng a.

Thiên Nguyệt Thiên Kỳ không có mở miệng, cũng là cầm lấy một cái chén rót trà cho mình: “Hí kịch trước kia mới đủ vị.” Đôi môi khẽ giơ lên mang theo vài phần ưu nhã, nhìn qua có mấy phần bóng dáng của Thiên Nguyệt Thần.

Trong đầu nhớ lại gương mặt tinh mỹ tuyệt luân, đầu kia tóc dài thủy phấn phiêu dật, mục mâu linh động mà lạnh nhạt , thật là một hài tử như tinh linh, người gặp người thích a.

“Hí kịch tất nhiên có thể nhìn, nhưng không bị cuốn vào mới là tốt nhất.” Mục mâu Ngọc Linh.Tả Lạp mang theo tiếu ý nhìn về phía con của mình, đều nói mười tháng hoài thai, mẫu tử liên tâm, quang mang lóe lên trong mắt Thiên Nguyệt Thiên Kỳ há có thể trốn thoát ánh mắt của nàng.

Thiên Kỳ a, mặc dù ngươi giống như phụ hoàng ngươi, nhưng dù sao ngươi vẫn còn trẻ, phụ hoàng ngươi nhìn như lười nhác, tùy ý, nhưng ngươi cũng biết một khi người khác xen vào trò chơi của hắn, đây chính là sống không bằng chết.

“Thiên Nguyệt Triệt rất đẹp có đúng hay không?” Ngọc Linh.Tả Lạp cầm cái chén trong tay, đứng dậy, Thiên Nguyệt Thiên Kỳ vội vàng tiến lên đỡ nàng.

Đẹp không?

Không thể phủ nhận, Thiên Nguyệt Thiên Kỳ gật đầu: “Rất đẹp.”

Đều nói hiểu con không ai bằng mẹ, nhưng có mấy người biết mẫu tử hiểu rõ lẫn nhau, mẫu phi ngươi hiểu ta, ta đối với ngươi cũng thế.

“Đúng là rất đẹp.” Ngọc Linh. Tả Lạp thậm chí có thể tưởng tượng qua mười năm nữa, gương mặt non nớt kia sẽ phong hoa tuyệt đại như thế nào: “Bất quá chỉ là một tác phẩm nghệ thuật rất thành công.”

Tác phẩm nghệ thuật chỉ có thể lấy ra thưởng thức, vừa đụng dễ dàng vỡ, nhưng không biết sau khi vỡ sẽ đả thương những ai.

“Mẫu phi không cảm thấy đem một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ lột ra, là một quá trình rất thú vị sao?” Lui về phía sau, nghĩ đến những việc hắn sẽ làm sau này.

Tôn nghiêm hoàng gia không cho phép, kiêu ngạo từ nhỏ của Thiên Nguyệt Thiên Kỳ cũng không cho phép.

Thân thể của Ngọc Linh.Tả Lạp hạ xuống, không có mở miệng, song ánh mắt chính là thật sâu lo lắng.

Chẳng qua chỉ nhìn một cái, hoàng nhi, lòng của ngươi thay đổi lập trường sao?

Khi ngươi chinh phục tác phẩm nghệ thuật, đồng thời tâm ngươi sẽ tự đắm chìm, mà tác phẩm nghệ thuật kia cũng không phải là thứ ngươi có thể chạm vào.

Năm năm trước, Ưu Cơ. Tư Đốn Phất Lai vì bản thân mà làm những chuyện như vậy, sắp phải trả cái giá nặng nề.

Năm năm sau, hôm nay, hoàng nhi, làm một mẫu thân ta có thể nào để cho ngươi bước lên con đường giống như thế, thứ đồ hoàn mỹ thuộc về đế vương, cuối cùng cũng là của đế vương.

——— —————— ———–

“Ăn no?” Thiên Nguyệt Thần nhìn Thiên Nguyệt Triệt không động đậy cơm trong chén, trong lòng có chút không vui: “Triệt nhi ăn ít như vậy sao?”

“Phụ hoàng, nếu như mỗi ngày ngươi đều hướng về phía một đồ vật cũng sẽ chán ghét, từ nhỏ đều ăn những đồ này, ta cũng mau mất đi vị giác .” Thiên Nguyệt Triệt lười biếng kháng nghị, cầm lấy chiếc đũa đụng đông đụng tây đâm đâm.

“Nguyên lai là tiểu đông tây của ta ghét bỏ , không ăn cũng được, sau yến hội ăn thêm một chút, bắt đầu từ ngày mai ta gọi người chuẩn bị chút thức ăn nhẹ được không?” Thiên Nguyệt Thần đem một khối cá bỏ vào trong miệng Thiên Nguyệt Triệt.

Thị nữ hầu hạ một bên nhìn bộ dạng lấy lòng của Thiên Nguyệt Thần không khỏi cười nhẹ trong lòng, nói cũng kỳ quái, trước kia mặc dù bệ hạ thương yêu tiểu điện hạ, nhưng không giống với nhu tình hôm nay.

Lúc bệ hạ gắp thức ăn cho tiểu điện hạ bọn họ nhìn không rõ tình cảm.

“Ân.” Thiên Nguyệt Triệt gật đầu, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó: “Phụ hoàng, chuyện mới vừa rồi ở Ngự hoa viên thật là khiếp sợ, vạn nhất nữ nhân kia thật là quỷ hút máu thì làm sao bây giờ, phải biết rằng lúc ấy ta đứng gần, rất dễ dàng bị thương .”

Cảm giác nghe thấy được một cổ mùi vị chua xót, Thiên Nguyệt Thần không khỏi cảm thấy buồn cười: “Sự thật chứng minh Triệt nhi không có bị thương, không phải sao?” Mục mâu sâu không thấy đáy bao hàm toàn diện, thấy vậy Thiên Nguyệt Triệt sửng sốt, vừa mới, hắn vừa mới thấy rõ ràng chuyện gì .

“Đáy mắt của phụ hoàng là lam sắc sao?” Giọng nói nghi ngờ mang theo tò mò, tay trắng noãn nhỏ bé nhịn không được vươn ra, muốn phủ đi màu sắc động lòng người như đáy biển kia.

Thật sự là lam sắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.