Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 1 - Chương 57: Ngự thư phòng



Cửa ngự thư phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, Thiên Nguyệt Triệt để cho Đàn Thành chờ ở bên ngoài.

Thân ảnh nho nhỏ rảo bước tiến lên cánh cửa.

Thiên Nguyệt Thần từ trên thư trác ngẩng đầu, nhìn thấy người tiến vào là bảo bối của mình, mục mâu sắc bén nhất thời ôn nhu, đẩy cái ghế đứng dậy đem Thiên Nguyệt Triệt ôm vào trong ngực của mình.

Theo sau lại ngồi trở lại trên ghế: “Nghĩ như thế nào đến nơi này?” Giọng nói ôn nhu từ môi mỏng nhả ra.

Thiên Nguyệt Triệt ở trong ngực Thiên Nguyệt Thần tìm một vị trí thoải mái, ngẩng đầu rầu rĩ mở miệng: “Triệt nhi đói bụng rồi.”

Lúc này Thiên Nguyệt Thần mới biết đã đến giờ Dậu ( xế chiều 17: 00—19: 00 ): “Nếu Triệt nhi đói bụng rồi, có thể tự mình dùng bữa trước, chờ phụ hoàng xử lý tốt mọi việc, tự nhiên sẽ trở lại.”

Thiên Nguyệt Triệt ngẩng cao cao đầu: “Bất kể làm cái gì Triệt nhi đều chỉ muốn cùng phụ hoàng chung một chỗ.” Nếu như không có ngươi, thân ở hồng trần của ta sẽ cỡ nào tịch mịch a.

Trong lòng Thiên Nguyệt Thần nổi lên một đoạn ấm áp, nhưng cũng càng thêm thương tiếc hài tử trong ngực: “Để cho phụ hoàng đoán, có phải là Triệt nhi có chuyện gì muốn cùng phụ hoàng thương lượng hay không?”

Sao lại nghe không ra khẩu khí tiểu đông tây có chút chua xót, Thiên Nguyệt Thần đem Thiên Nguyệt Triệt trong ngực ôm đến ngồi trên thư trác, để cho tầm mắt có thể nhìn thẳng lẫn nhau.

Ân?

Thiên Nguyệt Triệt suy tư trong chốc lát, không biết nên trực tiếp trả lời hay không, nhưng hắn không muốn cùng Thiên Nguyệt Thần có bí mật: “Phụ hoàng.”

Giọng nói ôn nhu có chút nhàn nhạt.

“Ân?” Thiên Nguyệt Thần cũng không gấp, chỉ chờ Thiên Nguyệt Triệt nguyện ý mở miệng, bởi vì hắn hiểu rõ tính cách của tiểu đông tây, ép không được cũng gấp không được.

Tay nhỏ bé vươn ra nắm lấy tay Thiên Nguyệt Thần, thần sắc có chút mê mang, lúc này Thiên Nguyệt Triệt hoàn toàn không xử sự tỉnh táo giống như trước mặt ngoại nhân, không phải là tiểu điện hạ lạnh nhạt xa cách.

Thiên Nguyệt Thần cầm lấy bàn tay nhỏ có chút lạnh lẽo, cảm nhận được nhiệt độ lẫn nhau, Thiên Nguyệt Triệt mới mờ mịt hoàn hồn: “Phụ hoàng, hôm nay Đàn Thành đi bắt dữu thử, phụ hoàng biết dữu thử không?”

Thiên Nguyệt Thần khiêu mi nói: “Đó là thú có khả năng bắt xà.” Có chút không rõ tại sao tiểu đông tây đột nhiên nhắc tới cái này.

“Phụ hoàng biết không? Người cùng động vật có thể hạ khế ước, tựa như người cùng Tinh Linh giống nhau.”

“Đương nhiên.” Làm vua của Mạn La đế quốc, làm sao có thể không biết chuyện bình thường này, tựa như người và ma thú, nếu có khế ước, ma pháp của bản thân sẽ càng thêm mạnh.

“Như vậy phụ hoàng biết không? Tổ tông của Đàn Thành và Đại địa chi vương bạch hổ từng có khế ước, mà Đàn Thành kế thừa đặc thù này, chính là người có thể cùng động vật thông linh.” Mục mâu kim sắc nghiêm túc nhìn chằm chằm Thiên Nguyệt Thần.

“Cho nên… ?”

“Đàn Thành nói cho ta biết xà ngày đó tập kích Thiên Nguyệt Thiên Ngọc là con xà từ Nghênh Tân Các ra, mà xà tập kích ta là từ Cẩm Hoa Cung ra, về chuyện này, phụ hoàng… .” Trong mắt có một tia chờ đợi.

Ha hả…

Tiếng cười trầm thấp của Thiên Nguyệt Thần chậm rãi truyền ra, lại một lần nữa đem Thiên Nguyệt Triệt ôm vào trong ngực: “Hài tử ngốc, cũng vì chuyện này cho nên ngươi bất an sao? Nhắm lại mắt của ngươi, dụng tâm suy nghĩ một chút, thử tin tưởng ta một chút.”

“Không, ta không có ý tứ này, phụ hoàng, ta tin phụ hoàng, ngày ấy ta đã nói, từ nay về sau Triệt nhi sẽ không cho phụ hoàng thêm cơ hội giải thích, cũng là mười phần tín nhiệm ngươi, chỉ là muốn biết về chuyện này… Về chuyện này… .”

“Ngươi a.” Thiên Nguyệt Thần vỗ về mái tóc dài của hắn: “Không phải nói tin tưởng phụ hoàng sao? Nếu tin thì đem mọi chuyện không cần thiết bỏ ra, Triệt nhi của ta chỉ cần thật vui vẻ làm tiểu điện hạ năm tuổi là tốt rồi, cái gì cũng không cần làm, cái gì cũng không cần để ý, ta cho ngươi một mảnh bầu trời bao la, nơi đó là xanh thẳm.”

“Phụ… Phụ hoàng… .” Thiên Nguyệt Triệt có chút đỏ mặt, làm gì đột nhiên nói như vậy, bây giờ hắn còn vị thành niên, được rồi, thì coi là hắn đã trưởng thành, nói như vậy thật khiến người tâm động, hắn cũng sẽ thẹn thùng, thật là không tốt.

“Hư… .” Triệt nhi nên dùng thanh âm mềm yếu như vậy gọi ta, sẽ khiến cho ta khống chế không được.

Đột nhiên Thiên Nguyệt Triệt tựa hồ cảm thấy có chút gì không đúng, nhiệt độ cơ thể phụ hoàng ôm hắn đang không ngừng lên cao.

Nghi hoặc nhìn Thiên Nguyệt Thần, Thiên Nguyệt Triệt phát hiện mục mâu của Thiên Nguyệt Thần, đỏ mặt dời tầm mắt.

Thiên Nguyệt Triệt không thoải mái giật giật thân thể, quả nhiên cái cực nóng theo di động của hắn tựa hồ lại bắt đầu biến ngạnh vài phần, nếu như giờ khắc này Thiên Nguyệt Triệt còn không biết là chuyện gì xảy ra, vậy mười tám năm kiếp trước của hắn chính là sống vô dụng rồi.

Phốc xuy…

Miệng nhỏ phát ra tiếng cười, khó có thể nhìn thấy nét mặt phụ hoàng chật vật như vậy, trong lòng Thiên Nguyệt Triệt đắc ý .

“Tiểu đông tây, trong lòng len lén cười nhạo ta?” Duy trì tư thế như vậy, Thiên Nguyệt Thần nhìn rõ được tiếu ý trong mắt Thiên Nguyệt Triệt, phần bất an kia đã dần dần biến mất.

“Không có, phụ hoàng là người. Này rất bình thường, chờ mười năm nữa Triệt nhi cũng sẽ như phụ hoàng.” Miệng cười toe toét cùng Thiên Nguyệt Thần nói giỡn.

Chẳng qua là mười năm nữa mình mới mười lăm tuổi, mười lăm tuổi nên không đạt được trình độ như phụ hoàng, trong lúc này phải bổ sung dinh dưỡng mới được .

“Triệt nhi cũng muốn trải nghiệm ?” Thiên Nguyệt Thần nâng lông mày, bên trong mắt phượng tràn đầy tính toán.

“Không… Không muốn.” Đại trượng phu co được dãn được, tiểu cúc hoa của hắn ngay cả ngón tay của mình cũng dung không được, làm sao có thể, chuyện tối hôm qua còn rõ mồn một trước mắt.

Nghĩ tới đây, Thiên Nguyệt Triệt nhất thời đỏ mặt.

Cho tới bây giờ cũng không dám tưởng tượng nam nhân cùng nam nhân trong lúc đó cũng có thể tận hứng như vậy, nét mặt thỏa mãn của phụ hoàng cũng làm người ta động dung như vậy.

“Triệt nhi đang nghĩ cái gì mà sắc mặt đỏ ửng nha.” Hướng phía Thiên Nguyệt Triệt mở trừng hai mắt: “Cũng đúng, dù sao Triệt nhi trưởng thành cũng cần, cho nên bây giờ phụ hoàng sẽ dạy cho Triệt nhi a.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.