Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 1 - Chương 7: Tử thai



Cảm giác thân thể bị người nâng lên, hắn lại bắt đầu mông lung mở mắt, nhưng đập vào mắt vẫn là một mảnh tử sắc như cũ, đây là nơi nào, đang nằm mơ sao?

Phía ngoài tựa hồ nghe được thanh âm líu ríu, nhưng hắn nghe không rõ.

Đầu óc lại bắt đầu hỗn loạn , đang lúc này tựa hồ có đồ vật gì đó lại bắt đầu thọc ở chân hắn, tựa hồ không có nóng lúc trước, nhưng đau quá, chết tiệt, lòng bàn chân đau quá.

Lúc trước mặc dù cứng rắn, nhưng cảm giác khác rất nhiều, hắn không khỏi bắt đầu nghĩ đến cái này nhất định là vật phẩm thấp kém. (ha hả a)

Chân lại một lần nữa hung hăng đá vào.

Lần này thọc đầu của hắn , ô ô… Đau, đầu nhất định nổi u , rốt cuộc là khốn khiếp chết tiệt nào.

Tay nắm lấy quả đấm của mình hướng lên, nhưng khốn khiếp kia tựa hồ vẫn không chịu buông tha hắn, dọc theo thân thể hắn thọc hắn.

Ô ô…

Đảo cặp mắt trắng dã, vương bát kia gõ đến tiểu jj của hắn, đau chết.

Ha ha ha…

Tiếng cười trầm thấp từ bên ngoài truyền đến, nghe thật là tốt, lòng có một chút thất thần.

Các y sư, hai mặt nhìn nhau, lần đầu tiên bọn họ nghe thấy tiếng cười thoải mái của đế vương, sảng lãng như vậy, sung sướng như vậy, trong ấn tượng đế vương luôn là cười tà khí, cười ma mị.

“Tiểu đông tây, hỏa khí cũng không nhỏ a.” Rốt cục Thiên Nguyệt Thần hảo tâm không trêu đùa hắn nữa.

Mọi người cả kinh, đế vương đang cùng tiểu hoàng tử (tiểu công chúa) trong huyết thai nói chuyện, đây chính là kì tích a, đế vương chưa bao giờ đi xem những hoàng tử, công chúa kia, mượn đế vương nói chuyện, cũng quá phiền.

Nhưng lúc này cư nhiên…

——— —————— ——————

Tiểu đông tây?

Cong miệng lên, là cùng mình nói chuyện sao?

Nhưng thật kỳ quái, tiếng nói của hắn thật kỳ quái, nhưng tại sao mình nghe hiểu?

Nhưng là Tiểu đông tây?

Là mình sao?

Nhấc chân lên lại một lần nữa không khách khí đá ra phía ngoài.

Thiên Nguyệt Thần nhíu mày, Tiểu đông tây của hắn thoạt nhìn kiêu ngạo vô cùng a, khóe miệng lại một lần nữa không tự chủ nhếch lên, xem ra Tiểu đông tây này sẽ mang đến cho cuộc sống của hắn nhiều niềm vui thú khác.

Đưa tay hướng những nơi nhô ra từ phôi thai sờ soạn, sau đó cầm thật chặt.

Mọi người lại một lần nữa ngây người, máu đỏ tươi dây lên tay đế vương, đây là một người chán ghét người khác đụng chạm, là một đế vương cực kỳ khiết phích sao?

Nơi nắm trong tay tựa hồ có thể cảm giác được sức lực mỏng manh, Thiên Nguyệt Thần có thể tưởng tượng tính mạng nho nhỏ trong đó đang dao động, trong lòng thật chờ đợi.

Trên người Ám Dạ chi tử này chảy cùng huyết mạch với hắn hay không, Tiểu đông tây của hắn có thú vị như trong tưởng tượng hay không.

Tiểu đông tây, ngàn vạn lần đừng làm cho phụ hoàng mất đi hứng thú a.

Cảm giác chân mình tựa hồ bị tay người cầm lấy, ấm áp nhàn nhạt truyền vào lòng bàn chân, mệt mỏi mông lung lại bắt đầu tập kích toàn thân, ánh mắt lại một lần nữa híp lại.

Thiên Nguyệt Thần đem dao nhỏ trong tay cho nữ y sư.

“Bệ hạ?” Nữ y sư không hiểu rõ.

“Sẽ làm hắn bị thương.” Lần đầu tiên mọi người nghe được thanh âm hàm chứa tiếu ý, chưa ra đời đã làm cho bệ hạ sủng ái cùng lo lắng như vậy, hài tử này nhất định không tầm thường .

Đây là ý nghĩ của những người đang có mặt tại đây.

Thiên Nguyệt Thần một tay nắm ngón chân còn nhỏ kia, một ngón tay trỏ hướng về phía huyết thai, một cỗ sức mạnh trong suốt từ đầu ngón tay Thiên Nguyệt Thần phát ra.

LàThuỷ, thủy ma pháp, các y sư nhìn nhau, đem thủy ma pháp rót vào đầu ngón tay, Thuỷ cũng vừa cũng nhu, cũng không bị máu dung nhập vào, cũng sẽ không đả thương hài tử bên trong.

Tâm đế vương rốt cuộc mang theo ý nghĩ như thế nào?

Từ từ huyết thai bị chia làm hai nửa, hai y sư vội vàng đem huyết thai mở rộng ra, một trận tử quang chói mắt phát ra, song sắc mặt của tất cả mọi người đều tái nhợt, bên trong huyết thai là tử huyết (máu màu tím).

Bởi vì ở Mạn La quốc, tử sắc không phải là màu sắc được chúc phúc.

Mạn Đà La hoa tử sắc là vạn ác chi nguyên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.