Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 69: Vô tình gặp gỡ



"Vạch trần ta?" Tinh Linh hoàng phát ra tiếng cười thanh thúy, nhẹ nhàng bước tới trước mặt Lôi, "Hài tử, ngươi tựa hồ còn không rõ ràng tình huống." Giọng nói ôn hòa mang theo nhu ngữ.

"Hừ." Lôi hừ lạnh, rõ ràng làm chuyện ác độc như vậy, nhưng không hề khiến người ta hận hắn, rõ ràng là tà ác, tại sao khí chất của hắn vẫn nhu hòa.

"Hài tử, ngươi nghĩ ngươi có cơ hội này?" Tinh Linh hoàng cười khẽ lắc đầu, lòng bàn tay xuất hiện ngũ hành nguyên tố đồng dạng Quang Minh thần tử, bóng dáng thoáng cái bay đến trước mặt, nắm chặt bả vai Lôi.

Ọc...

Máu đỏ tươi từ miệng Lôi phun ra, chỉ thấy Tinh Linh hoàng một chưởng dán bụng, Lôi biết nội tạng đã lệch vị trí .

Phanh...

Cả người bay ra ngoài, đụng vào sơn giả.

Ngay sau đó Tinh Linh hoàng đuổi đến, người đâu? Nhìn khắp bốn phía chỉ có vết máu, nhưng không thấy bóng người, ngẩng đầu nhìn trước mắt, kiến trúc này, đây là? Đàn tràng của Quang Minh thần tử, nơi hắn tu luyện ngũ hành, khác với thần điện, xung quanh nơi này đều là hơi thở của hắn.

Lúc trước liên tục tìm kiếm nhưng không tìm được, không ngờ ở đây có cửa ngầm.

Chẳng qua là...

Đột ngột ngừng lại, Tinh Linh hoàng vươn tay chạm đến vật cản vô hình trước mắt, kết giới.

Đây là quang minh kết giới.

Khóe môi câu khởi nụ cười ôn hòa toan tính, Tinh Linh hoàng lại một lần nữa ngưng tụ ngũ hành linh lực, nhưng kết giới cũng không giải khai, Quang, thế giới của ngươi, nơi thuộc về ngươi, vĩnh viễn đều không thể để ta vào sao?

Nhìn vết máu trong kết giới, Tinh Linh hoàng cười, cười vô cùng tự giễu, một thần tộc bình thường cũng có thể tiến vào đàn tràng, vì sao chỉ mình ta lại không thể.

Thời điểm Lôi mở mắt một lần nữa, hắn mê man, mình đang ở một địa phương xa lạ, nơi này là đâu?

Trướng bồng, như vậy? Nhân giới? Ở tại thần giới không lưu hành loại này, vậy, đây là nhân giới, thật là nhân loại, thần tử? Có thể đi tìm thần tử, nói cho hắn biết tất cả mọi chuyện.

Song thân thể mới vừa động, ọc... Trong miệng máu tươi lại phun ra, Lôi vỗ vỗ lồng ngực, sợ là nội tạng đã bị chấn nát, Tinh Linh hoàng chỉ tùy ý phóng một chưởng, hắn thậm chí không hề có lực hoàn thủ, tự mình còn có thể sống bao lâu? Lôi đột nhiên cảm thấy buồn cười, hắn là quá kích động rồi.

Ngay cả mình có thể sống bao lâu cũng không biết, nhân giới lớn như vậy, làm thế nào tìm được thần tử? Hiện tại địa phương duy nhất hắn đi được là đế đô Mạn La, hoàng cung là nhà của thần tử, nếu thần tử không ở, cũng chỉ có người thân của thần tử, nhưng những người đó có thể tin được không?

"Mỗi lần nhìn thấy ngươi, luôn là chật vật như vậy." Thanh âm trêu chọc vô cùng quen tai, Lôi nhìn lại, nhất thời mắt sáng lên, bởi vì quá mức kích động, ngực đau nhói, lại một ngụm máu tươi phun ra.

"Đừng đừng đừng, thấy ta có cần thiết khiến ngươi kích động đến phun ra máu thế không?" Tu vội vàng tiến lên đỡ lấy Lôi, đưa tay dùng nội lực ổn định tâm mạch của hắn, y phụng chỉ bệ hạ ngầm tra các thành trấn Mạn La đế quốc, không ngờ còn có thể nửa đường đụng người này, nhưng người này bị thương thật nghiêm trọng, mỗi một lần lại càng nghiêm trọng hơn, thật là một người khó hiểu.

Nói về Tu, lúc trước thành chủ Nam Giang nuốt riêng lương thực trợ giúp người gặp nạn do Long quân vận chuyển, sau đó Thiên Nguyệt Thần bảo Tu cải trang thăm dò】

"Là ngươi, là ngươi." Lôi vừa thở hỗn hển vừa kích động nói.

"Là ta." Tu kéo chăn, thay Lôi đắp, "Ngươi không phải là hồi thần tộc sao? Chấp pháp quan của thần tộc cũng bị thương ở nhân giới, lại để cho ta nhặt được, hai ta thật có duyên." Trước kia Tu làm việc hầu hết là cùng Đàn Thành, hai người hiếm khi nói chuyện, lúc này gặp Lôi, liền có được một bằng hữu.

Chẳng qua Tu vừa nói đến Thần tộc, Lôi lại khó tránh khỏi kích động: "Thần tử... Mang ta đi tìm thần tử..."

"Thần tử?" Tu khiêu mi, có chút khó hiểu, "Ngươi tưởng ta biết vương của Thần tộc các ngươi sao?" Thiệt là, Tu nghĩ thầm, người này tám phần hỏng đầu óc.

Không không không..., Lôi lắc đầu, nét mặt lần nữa kích động, bất quá rất nhanh lại bình ổn, hắn cố gắng thở sâu, ý đồ đem tâm tình của mình an tĩnh trở lại, hắn vốn là người lãnh cảm như Đàn Thành, nếu không phải vì chuyện này...

"Ta... ." Mới nhả ra một chữ, ngực lại bắt đầu sinh đau, "Ý của ta là nói tiểu công tử Thiên Nguyệt ở đâu? Ta... Ta có việc gấp tìm hắn."

Tu có chút ngoài ý muốn, hắn trầm tư, tầm mắt đặt trên người Lôi, đánh giá, tâm tình muốn trêu đùa đã hoàn toàn không còn, chuyên chú chưa từng có: "Ta nhớ được ngươi mới vừa nói, muốn ta dẫn ngươi đi tìm thần tử, nay lại nói muốn tìm tiểu điện hạ, xem ngươi bị thương nặng như vậy, không phải cố ý gây chuyện phiền phức cho tiểu điện hạ chứ? Nếu như vậy, thật xin lỗi, làm thuộc hạ, ta có nghĩa vụ bảo vệ chủ nhân của ta rời xa nguy hiểm."

"Không, không phải... ." Lôi lại bắt đầu kích động .

Tu có chút không kiên nhẫn, cái người này sớm muộn sẽ hộc máu mà chết: "Ngươi uống dược trước, sau đó giải thích ngọn ngành cho ta."

Lôi vừa nghe, gật đầu, chén dược lớn dùng một ngụm liền xong, thở không ra hơi, Tu không khỏi buồn bực, người này rốt cuộc có chuyện trọng yếu gì, nhưng rất nhanh Lôi giải khai nghi ngờ của hắn.

"Thần tử ở Thần tộc là giả, thần tử chuyển sinh ở nhân tộc, ta tới tìm thần tử về." Uống qua dược, khí sắc tốt hơn nhiều, ít nhất lúc nói chuyện cũng không mệt mỏi như vậy.

Tu rung động, lời Lôi nói, y không thể không hiểu, từ thương thế của hắn cùng sự vội vã tìm tiểu điện hạ, xem ra, chẳng lẽ, chẳng lẽ...

"Bọn ta nhất định phải tìm được tiểu công tử, ta sợ phản đồ sẽ đến đả thương hắn." Lôi nói ra lo lắng của bản thân.

"Ngươi biết cái này đùa không vui chút nào." Tu cố gắng khôi phục bình tĩnh, nhưng tim đập mãnh liệt khiến y làm thế nào cũng không bình tĩnh được.

"Của ta... Bộ dáng của ta giống như đang nói đùa sao?" Lôi hỏi ngược lại.

Tu cau mày, nhìn Lôi hồi lâu, y biết không thể không tin lời Lôi nói, nhưng tiểu điện hạ, bất kỳ một chuyện ngoài ý muốn nào cũng không thể xảy ra, trầm mặc thật lâu, Tu mở miệng: "Ta liên lạc Minh vệ, thương thế của ngươi tạm thời không thể động, hết thảy chờ xác định vị trí của bệ hạ rồi hãy nói."

"Hành tung của bọn họ?"

"Ngươi cảm thấy tiểu điện hạ là người an phận ở yên một chỗ sao?"

Ma giới.

Đám người Thiên Nguyệt Triệt ngồi trên xe ngựa, dọc dường bụi bay đầy trời.

"Dừng xe." Đàn Thành lên tiếng, cỡi ngựa đi tới xe của Thiên Nguyệt Thần, "Bệ hạ." Thời điểm Thiên Nguyệt Thần cùng Thiên Nguyệt Triệt ở chung một chỗ, chỉ thị đều là từ Thiên Nguyệt Thần.

"Chuyện gì?" Xe ngựa đột nhiên dừng lại, Thiên Nguyệt Thần nghi ngờ hỏi.

"Thỉnh bệ hạ xuống xe."

Thiên Nguyệt Thần ra khỏi xe ngựa, Thiên Nguyệt Triệt đi theo.

Đây là...

Trên đường có một loạt dấu vết vó ngựa, phía trước còn có rất nhiều tro bụi, này nói rõ : "Trước đó đã có rất nhiều người đi qua nơi này." Đám người Mạc Tà cũng theo xuống xe.

"Uh, hơn nữa số lượng rất nhiều." Thiên Nguyệt Thần suy tư trong chốc lát, "Dùng xe ngựa có lẽ hơi chậm, chúng ta nên chia nhau hành động."

"Ta cũng đang có ý đó." Mạc Tà nói như thế.

Kế tiếp chia làm hai nhóm nhân mã, Mạc Tà, Kim, Liệt La Đặc, Địch Trạch, Thụy Miện một nhóm, Thiên Nguyệt Thần, Thiên Nguyệt Triệt, Nặc Kiệt, Đàn Thành một nhóm.

Nhưng dựa theo ý của Thiên Nguyệt Triệt, tốt nhất tất cả mọi người đi theo Mạc Tà, vậy hắn và phụ hoàng có thể hưởng thụ thế giới hai người, có điều lại thiếu chân chạy.

Chia làm hai đường, quả nhiên lộ tuyến cũng mau hơn nhiều, không có tâm tư du ngoạn, đám người Mạc Tà trực tiếp cưỡi ngựa, cũng may mấy vị đều là cao thủ, tro bụi bay đầy trời, nhìn bóng lưng dần dần đi xa, Thiên Nguyệt Triệt cười càng đắc ý.

"Tiểu điện hạ, ngươi cười thật là đáng sợ." Nặc Kiệt rụt cổ, loại cười âm trầm này đã lâu không thấy.

"Hừ." Thiên Nguyệt Triệt hướng phía Nặc Kiệt hừ lạnh một tiếng, chuyển hướng Thiên Nguyệt Thần, "Phụ hoàng, chúng ta đổi hướng đi."

Thiên Nguyệt Thần khiêu mi: "Đi đâu?"

Thiên Nguyệt Triệt cười thần bí: "Tự nhiên là đi tìm ma quả." Sau đó hồi Mạn La nghiên cứu nó, đừng hỏi thí nghiệm cái gì, tự nhiên là thí nghiệm nam nhân sinh con như thế nào, Thiên Nguyệt Triệt cảm giác được mình ngày càng trở thành một nhà khoa học vĩ đại.

Thiên Nguyệt Thần mỉm cười: "Thổ Linh Châu mặc kệ?" Tiểu tử tám phần sẽ chơi đùa.

"Không vấn đề gì, phụ hoàng không tin năng lực những người khác, cũng nên tin tưởng Mạc Tà, nam nhân này thật không đơn giản, hơn nữa Kim nóng lòng tìm cho bằng được Thổ Linh Châu, Mạc Tà sẽ không để hắn thất vọng, lại nói, cho dù bị người khác đoạt, thánh linh châu ở trên người Triệt nhi, tùy thời có thể dò tìm vị trí."

Trong đầu Thiên Nguyệt Triệt đã sớm có kế hoạch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.