Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 6 - Chương 17: Huyết ngọc



Mạn La đế quốc Hoàng đế bệ hạ– những lời này làm cho Thiên Nguyệt Thần xung động không nhỏ, nhưng điều khiến y thực sự để tâm là việc nữ tử ấy đột nhiên di động từ sau ra trước chỉ trong khoảnh khắc.

Nhưng Thiên Nguyệt Thần là người ra sao, kinh chắc bất quá là trong nháy mắt, ngay sau đó rất nhanh thần thái đã khôi phục trấn địnhnhư ban đầu.

Khi nữ tử này di động, y không cảm nhận được nội tức của cô, này nói lên điều gi? Thiên Nguyệt Thần rõ ràng, chỉ cần là ma pháp, thời điểm vận dụng, cho dù có cao nhân tới mức nào với tu vi của Thiên Nguyệt Thần tuyệt nhiên đều có thể cảm nhận được đừng nói là gần trong gang tấc, cho dù là xa tới ngàn thước vẫn nhạy bén như thường.

Nhưng là, vừa rồi y không cảm nhận được. Nữ tử không dùng ma pháp, vậy ngoài ma pháp ra có loại linh lực nào có khả năng di động không gian đây. Chợt trong đầu Thiên Nguyệt Thần vang lên lời Tư Đốn Phất Lai từng nói – Là ẩn nhẫn của Thục quốc.

Ẩn nhẫn – có khả năng này.Cặp mắt kia không những không chút sợ hãi mà ngược lại ý cười càng sâu.

Thiên Nguyệt Triệt từ trong phòng đi ra, đầu nhỏ loạng choạng, lại có chút nhàm chán. Phụ hoàng không biết sao bỏ lại hắn ra ngoài một mình đi dạo, như vậy có chuyện gì mà tới giờ vẫn chưa quay về?

Xỏ dép, mặc áo ngoài, Thiên Nguyệt Triệt đi tới khu vực tổ chức yến hội.

“Xin chào” Một giọng nữ thanh thúy vang lên quấy rầy cước bộ của hắn.

Nữ tử này là ?

Thiên Nguyệt Triệt nhíu mày, buổi sáng lúc hắn đang dùng điểm tâm, cô gái này cũng ở đó, hắn nhớ kỹ phụ hoàng còn nhìn nàng hồi lâu,Hiện nàng tìm đến mình?

“Tỷ tỷ tìm ta có việc sao?”Đáy mắt ánh nhìn sắc nhọn tản đi, Thiên Nguyệt Triệt dùng thanh âm non nớt hướng người kia ngọt ngào hỏi.

Nữ tử này khuôn mắt bình thường, nhưng là……Thiên Nguyệt Triệt trong lòng khẽ động, hắn cư nhiên không cảm giác được hơi thở của còn người trên thân cô,đây là ?

“Phụ thân gọi người qua.” Mặc dù nữ tử không lộ vẻ gì, nhưng giọng điệu nửa như cầu nửa như không.

Phụ hoàng?Thiên Nguyệt Triệt cười nói, “Phiền tỷ tỷ dẫn đường.”

“Tiểu công tử bên này, mời.” Nữ tử ở phía trước dẫn đường, Thiên Nguyệt Triệt ở phía sau ánh nhìn sắc bén, đôi con ngươi đen tuyền khóa chặt trên lưng nữ tử, tựa như muốn xuyên thủng hai cái lỗ tới nơi, Thiên Nguyệt Triệt cố sức nhẫn lại dù ánh mắt toàn vị chua, cũng là tạm buông tha.

“Đây là nơi nào?” Thiên Nguyệt Triệt đơn thuần hỏi.

Thiên Nguyệt Triệt không biết bọn họ đi bao lâu rồi, chẳng qua là quành quành rẽ rẽ vài vòng.

“Nơi này là trên thuyền.” Nữ tử trả lời.

“Phụ hoàng có ở bên trong không?” Bọn họ đi tới một căn phòng, bên trong có chút ánh nến nhưng vẫn một màng mờ mịt.

“Mời, phụ thân ngài đang ở trong chờ.”

Di ?Thiên Nguyệt Thần không quên để ý nét mặt của nữ nhân này, hoàn toàn bình tĩnh, mới rồi Thiên Nguyệt Triệt đã đổi xưng hổ với Thiên Nguyệt Thần – gọi một tiếng phụ hoàng, vậy mà nữ tử này không phản ứng, là cô ta đã sớm biết thân phận cả hai người.

Quân hạm có kẻ lạ trà trộn?

Thiên Nguyệt Triệt vươn tay đầy cửa, nhưng là, “Tỷ tỷ, Triệt nhi đây không nối, nặng quá.”

Nữ tử vươn tay, hướng vãn cửa nhẹ nhàng đẩy một cái, mở ra.

Thiên Nguyệt Triệt kéo tay nữ tử, “Triệt nhi sợ tối, tỷ tỷ theo Triệt nhi cùng vào đi.” Không đợi nữ nhân kia cự tuyệt, Thiên Nguyệt Triệt đã lôi nàng vào.

Người vừa tiến vào, cửa tự nhiên khép lại, ánh nến mặc dù yếu ớt những cũng nhìn được mọi vật xung quanh, nhìn khắp bốn phía nào có cái bóng của Thiên Nguyệt Thần.

Buông tay nữ tử ra, Thiên Nguyệt Triệt đi lên vài bước, tựa như tìm tìm Thiên Nguyệt Thần, “Tỷ tỷ, phụ hoàng đâu?”

Song, nữ tử vừa được tự do, liền xoay người rời đi có điều lập tức cơ thể bị bắn trở lại, cửa ngay trước mặt nhưng như có một bức tường bô hình chắn ngang tuyệt không thể đi qua.

“Tỷ tỷ, phụ hoàng đâu?” Thiên Nguyệt Triệt quay đầu, ánh nến chiếu vào gương mặt tinh sảo của hắn, âm thanh nhàn nhạt hỏi, giọng điệu non nớt kia biến mắt, vô hình toát lên sự lãnh ngạo cùng mùi vị vô tình.

Âm thanh Thiên Nguyệt Triệt bình thản kéo lý trí của nữ tử kia quay về, trong thoáng chốc dường như có chút bối bối dù nét mặt không khác khi nãy là mấy,đây là……

“Mạn La đế quốc tiểu điện hạ, quả nhiên không phải bình thường.” Nữ tử nói chuyện, không còn bình bình đạm đạm giống vừa rồi, mà thêm chút hưng phấn ra mặt.

Thiên Nguyệt Triệt giống như nghĩ tới điều gì, “Linh hồn của người cùng thân thể hình như rất không ăn khớp.” Dựa vào cảm nhận mà nói không ngờ phán trúng.

Nữ tử kia kinh ngạc, dù cho không nhìn rõ ánh mắt cô nhưng Thiên Nguyệt Triệt cảm giác thực là vậy.

“Buổi sáng ở trên boong thuyền cũng khuôn mặt này nhưng mang vẻ bối rối, còn lúc này đây bộ dáng của cô thì tương phản hoàn toàn, chỉ có vô vàn hứng thú cùng tò mò………”Thiên Nguyệt Triệt chậm rãi nói, kéo dài âm cuối, “Thân thể này bị linh hồn các ngươi tàn phá ?”

“Xem ra, tin tức nhận được là có thế tin, tiểu điện hạ quả nhiên khiến cho bọn ta vui mừng, trong thân thể mảnh khảnh ẩn chứa một linh hồn thú vị.” Nữ tử nói xong, thân thể từ từ ngã xuống.

“Ngươi nói?” Thiên Nguyệt Triệt trợn to hai mắt, cái linh thể này không giống với Tử Hồn, khó trách hắn không cảm giác được quỷ khí, linh thể bình thường là trước khi chết linh lực cao siêu hoặc không cũng là người có hồn phách thuần khiết. Nữ nhân kia ăn mặc vô cùng kỳ quái nhưng cũng không quá lạ mắt, trang phục này cùng phục sức của dân tộc Tang ở địa cầu rất giống nhau.

Linh thể này là người ở đâu tới?

“Tôi là người của Thánh Linh quốc.”

Thánh Linh quốc, Thiên Nguyệt Triệt càng thêm kinh ngạc, hắn biết quốc gia này, hơn nữa không chỉ một lần được nghe thấy. Tuy trước Tu thuật lại một đường truy tìm dấu vết của sứ giả Dĩ Sắc Liệt quốc, cũng thấy được một khối đã có khắc ba chữ Thánh Linh quốc kia, nhưng đó không phải lần đầu hắn biết tới.

Mà là …..Đôi con ngươi nheo lại, hơi thở trở nên nguy hiểm, ở lần yến hội đó, Thiên Nguyệt Thiên Ngọc bị trộm mất huyết ngọc, khi ấy hắn còn nhớ kĩ có người nói, ngọc không chỉ có một khối mà là hai. Trong đó Thánh Linh quốc sở hữu một khối, khối khác là lễ vật mà một tiểu quốc dâng tặng cho phụ hoàng. Thời điểm đó phụ hoàng đang sủng ái nương của ngũ ca nên bạn thưởng cho họ, nàng đeo cho ngũ ca. Tám năm trước, huyết ngọc bị người ta trộm mấ và kẻ lấy trộm là một Ám Dạ chi tử.

Chuyện này, phụ hoàng không có nói rõ, luôn coi như “áo cũ thì lấy áo mới thay” nhưng Thiên Nguyệt Triệt biết y rất để ý. Mà hôm nay, Thiên Nguyệt Triệt có cơ hội biết đáp án, giờ khắc này so ra có khi hắn còn chú ý hơn.

“Bôn điện hạ đã nghe qua về Thánh Linh quốc.” Nếu đã ngửa bài thì không cần thiết phải tiếp tục giấu nữa, Thiên Nguyệt Triệt khôi phục sự cao ngạo lúc trước, “Nghe nói, Thánh Linh quốc có một bảo vật, là huyết ngọc.”

Linh thể bị lời nói của Thiên Nguyệt Triệt đánh động, khi trước quan sát đứa bé này, luôn là tùy hứng cùng cao ngạo mà nàng đã thoáng quên một điều rằng đứa bé ấy xuất thân tôn quý, sự tôn quý này trong linh khí của hắn còn mang điểm bất thường, linh khí trong hắn mang sự tối cao, mang sự thuần khiết.Hắn, là ai?

Quả thật chỉ là một tiểu điện hạ bình thường thôi sao? Không thể, thân phận của hắn chắc chắn đặc biệt vượt quá sức tưởng tượng.

“Không, điện hạ sai rồi, bảo vật của Thánh Linh quốc – Huyết ngọc kia có hai khối.”

“Cái gì? Hai khối?” Thiên Nguyệt Triệt không thể tin được, “Như vậy tại sao trong truyền thuyết lại chỉ nhắc tới có một.”

“Từ khi Thành Linh quốc lập thành tới nay, luôn có hai khối huyết ngọc song hành, hai khối huyết ngọc đó là chí bảo của Thánh Linh, cùng với sự hưng suy của Thánh Linh quốc mà tồn tại. Trong một lần bất cẩn đã bị trộm mất một khối, kể từ đó Thánh Linh quốc suy yếu dần. Thánh Linh quốc cùng với các nước bên ngoài ngăn cách, không mấy giao thiệp, cho nên truyền thuyết ấy căn bản không phải là toàn bộ sự tình của Thánh Linh quốc.”

“Như vậy, đã có chuyện gì? Cho dù có cao siêu tới đâu thì việc một quốc gia hoàn toàn biến mất tuyệt đối không thể đơn giản như thế.” Thiên Nguyệt Triệt không giả thích được, thực sự không giải thích nổi.

“Lãng quên đã lâu, quốc gia của chúng tôi trước sống bên trong kết giới, vì việc huyết ngọc biến mất mà kết giới được mở, chúng tôi xuất hiện trước mặt mọi người. Cùng vì thói quen không tranh quyền đoạt thế mà tộc dân không cách nào hòa đồng được với người người trong thiên hạ, nhân tính xấu xa, và rất nhanh, quốc gia của chúng tôi bị tuyệt diệt.”

“Nếu đã có kết giới thì huyết ngọc như thế nào bị trôm đi, ngoại nhân làm cách nào tiến nhập được kết giới đó?”

Nữ tử trầm mặc, “Tôi vốn là thị nữ của công chúa điện hạ, người là nữ nhi duy nhất của quốc vương, cho nên từ nhỏ đã được chỉ định sau này sẽ kế thừa ngôi báu, người vô cùng tôn quý. Cho đến một ngày, người đi dạo chơi rồi đem về một nam nhân….” Hồi ức khi xưa từ từ quay trở lại, “Người nam nhân ấy bị trọng thương nhưng vết thương không che được vẻ ngoài tuấn mỹ vô cùng, khiến công chúa nảy sinh tình cảm, tâm tư thiếu nữ lần đầu biết yêu thật dễ dàng bị hấp dẫn, bị rung động bởi một chàng trai ngoại giới……..Trước giờ chưa từng có người ngoài vào tộc……….mà người đó với tộc dân cũng chẳng thấy khác biệt ở đâu cho nên chúng tôi dần dần đem lòng tin tưởng. Nam nhân ấy thực tốt lại còn anh dũng tài giỏi, vượt trội hơn các nam tử khác trong tộc bởi vậy quốc vương rất coi trọng y rồi quyết định đem công chúa tác thành cho y.”

Nước mắt nữ tử tuôn rơi, “Bi kịch cũng từ đó mà bắt đầu.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.