Thiên Nhai Hiệp Lữ

Chương 37: Hồi 37



Lý phu nhân quay người bước đi mấy bước rồi đột nhiên quay đầu lại nói:

- Hài tử, còn có một chuyện nữa ta chưa nói cho ngươi biết. Ta đã thay đổi ý định không giết Thiên Hạc Thượng Nhân nữa, hơn nữa còn dùng linh dược cứu chữa cho lão. Trong ba ngày tới lão sẽ hoàn toàn phục nguyên, ngay cả một thân võ công cũng được bảo tồn.

Lâm Hàn Thanh nói:

- Phu nhân nhân nghĩa hơn người, tại hạ vô cùng cảm kích.

Nói đoạn ôm quyền vái bà một vái.

Khi chàng ngẩng đầu nhìn lên thì đã không thấy Lý phu nhân đâu nữa.

Tố Mai đưa tay áo lên lau mồ hôi trên mặt:

- Thật là nguy hiểm, nguy hiẻm ! Nếu như tiểu tỳ không thuyết phục đựơc bà ta thì không chỉ tính mạng hai người chúng ta lâm nguy, mà ngay cả cô nương cũng khó thoát khỏi cảnh tẩu hoả nhập ma.

Lâm Hàn Thanh nói:

- Bạch cô nương đang luyện công ở giai đoạn quan trọng, cô nương lên giúp đỡ nàng đi. Nơi này chỉ cần mình tại hạ là đủ rồi.

Tố Mai liền quay mình bước đi, nhưng mới đi được hai bước thì đã nghe tiếng bước chân gấp gáp vang lên. Chỉ thấy Lý Trung Hụê vội vội vàng vàng chạy đến, trên mặt đầy vẻ lo lắng:

- Gia mẫu có ở trên lầu không ?

Lâm Hàn Thanh đáp:

- Lệnh đường vừa mới đi xong.

Lý Trung Hụê không hỏi thêm nữa, vội vàng quay mình chạy đi. Ra đến cửa, đột nhiên nàng dừng lại nói:

- Lâm huynh, huynh có thể ra ngoài một lát được không ?

Lâm Hàn Thanh khẽ chau mày nói:

- Có chuyện gì không ?

Lý Trung Hụê nói:

- Tiểu muội có việc muốn nhờ huynh giúp một tay.

Tố Mai nói:

- Nơi này có tiểu tỳ canh giữ rồi. Lâm tướng công cứ đi đi !

Lâm Hàn Thanh vội vàng chạy xuống lầu, đến bên cạnh Lý Trung Hụê hỏi:

- Có chuyện gì mà cô nương gấp gáp như vậy ?

Lý Trung Hụê nói:

- Tây Môn Ngọc Sương đã xâm nhập Vạn Tùng Cốc.

Lâm Hàn Thanh hỏi:

- Có bao nhiêu người ?

Lý Trung Hụê đáp:

- Kỳ lạ là nàng ta chỉ dẫn theo hoàng y lão nhân và con quái điểu. Dường như không phải vì muốn động thủ mà đến đây. Tiểu muội biết ngoại trừ gia mẫu ra, không ai xứng là địch thủ của nàng, vạn nhất nàng ta khiêu chiến với Hoàng Sơn Thế Gia ở trước mặt quần hào thì tiểu muội cũng không biết làm thế nào ?

Lâm Hàn Thanh thầm nhủ:

- Trong cốc cao thủ tụ tập như mây nhưng chẳng có ai là địch thủ của Tây Môn Ngọc Sương cả. Lâm Hàn Thanh ta cũng không phải...

Lý Trung Hụê không đợi Lâm Hàn Thanh lên tiếng trả lời, vội vàng nói tiếp:

- Lâm huynh đừng hiểu lầm, tiểu muội không phải nhờ huynh đi ngăn chặn Tây Môn Ngọc Sương lại. Chỉ cần huynh thay muội xuất diện hỏi xem nàng ta muốn gì là được. Tiểu muội thân làm võ lâm minh chủ, nếu như cùng nàng ta đối diện, tất sẽ tạo thành cục diện đối đầu căng thẳng. Không phải tiểu muội tham sinh uý tử, nhưng chuyện này liên quan đến cả võ lâm. Nhỏ mà không nhịn ắt sẽ hỏng việc lớn, chúng ta cần đợi cho nhân thủ đến đủ rồi hẵng hay, nếu như có thể trì hoãn được vài ngày thì càng hay. Những chuyện quan trọng thế này khôgn thể giải quyết bằng tình cảm được. Ôi ... ! Sớm biết chức vị minh chủ võ lâm nặng nề thế này thì tiểu muội đã không nhận lấy từ trước rồi.

Lâm Hàn Thanh thầm nhủ:

- Lý Trung Hụê vốn là nữ lưu hào kiệt, tính cách anh hùng, không ngờ sau khi giữ chức vụ võ lâm minh chủ lại biến thành cẩn thận quá đáng như thế này ?

Tâm niệm chuyển động nhưng ngoài miệng chàng vẫn nói:

- Ý của cô nương có phải là bảo tại hạ đại biểu cho võ lâm đồng đạo định một ngày quyết chiến với Tây Môn Ngọc Sương ?

Lý Trung Hụê nói:

- Ý đồ của Tây Môn Ngọc Sương đến đây, trước mắt tiểu muội vẫn còn chưa đoán ra, huynh hãy thử hỏi xem ý tứ của nàng ta thế nào rồi hãy quyết định sau.

Lâm Hàn Thanh nói:

- Được rồi, tại hạ sẽ đi thử xem sao.

Lý Trung Hụê nói:

- Huynh đi đi ! Theo tiểu muội thấy, Tây Môn Ngọc Sương đến đây nhất định có dụng tâm gì đó. Bất luận Tây Môn Ngọc Sương đưa ra đề nghị gì, huynh cứ suy nghĩ rồi quyết định.

Lâm Hàn Thanh gật đầu, cất bước đi về phía trước.

Vừa ra khỏi Thính Tùng Lâu, chàng lập tức cảm nhận được một cỗ không khí âm trầm nghiêm túc tràn ngập khắp không gian.

Chỉ thấy giữa đám hoa cỏ có không ít nữ tỳ thân vận kình trang, lưng đeo trường kiếm, trên tay người nào cũng cầm một nắm Phi Phong Châm, hiển nhiên khu vực này là một nơi trọng yếu của Hoàng Sơn Thế Gia nên mới có nhiều nữ tỳ đứng canh gác đến thế.

Lâm Hàn Thanh xuyên qua một con đường nhỏ đi thẳng một mạch đến đại sảnh.

Chỉ thấy bên trong đại sảnh các lộ hào kiệt đã tập trung đông đủ, không khí vô cùng khẩn trương.

Lâm Hàn Thanh quay đầu nhìn khắp đại sảnh một lượt, rồi bước vào bên trong.

Chỉ thấy nhân ảnh chuyển động, bên trong đại sảnh người nào cũng cầm kiếm mang đao, vẻ mặt vô cùng hung hăng.

Lâm Hàn Thanh hít một hơi chân khí, ưỡn ngực đi vào.

Chàng đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy Tây Môn Ngọc Sương thân vận lục y, trên đầu thắt một dài lụa trắng, mái tóc dài rủ xuống sau lưng. Hai tay buông thõng, chậm rãi bước đến trước mặt chàng.

Đi sát sau lưng nàng là một hoàng y lão nhân thân hình cao lớn, trên vai lão là một con quái điểu màu xám.

Lâm Hàn Thanh đằng hắng một tiếng, bước lên chắn trước mặt Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Cô nương cách bịêt đã lâu.

Tây Môn Ngọc Sương lạnh lùng nhìn Lâm Hàn Thanh, cười nhạt nhẽo:

- Lý Trung Hụê đâu ?

Lâm Hàn Thanh đáp:

- Lý cô nương bận rộn công vịêc, có nhờ tại hạ đến đây tiếp kiến cô nương.

Tây Môn Ngọc Sương cười lạnh:

- Chàng có thể tác chủ không ?

Lâm Hàn Thanh mỉm cười:

- Tại hạ được Lý cô nương nhờ vả, tự nhiên là có thể đưa ra chủ ý.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Nói cho Lý Trung Hụê, canh một đêm nay ta sẽ phân binh bốn lộ, đồng loạt tấn công Vạn Tùng Cốc, nếu như nàng ta biết tự lượng sức mình thì trước khi mặt trời lặn hãy đến gặp ta ở hướng chính Đông cách đây năm dặm để đầu hàng.

Lâm Hàn Thanh trấn định tinh thần nói:

- Cô nương đến đây chỉ để nói chuyện này thôi sao ?

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Cho dù có chuyện khác thì nói với chàng cũng vô dụng.

Lâm Hàn Thanh quay đầu nhìn quanh nói:

- Đảm lược của cô nương thật khiến tại hạ vô cùng kính phục. Nếu như bây giờ Lý phu nhân hiện thân, e rằng cô nương khó mà thoát khỏi Vạn Tùng Cốc này được.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Ta cũng cảm thấy kỳ lạ, Vạn Tùng Cốc là nơi như thế nào mà lại để Tây Môn Ngọc Sương này ra vào tự do như vậy.

Lâm Hàn Thanh nghiêm mặt nói:

- Hoàng Sơn Thế Gia nổi danh võ lâm không chỉ dựa vào võ công uyên bác.

Tây Môn Ngọc Sương cười lạnh:

- Chàng đã bị Lý Trung Hụê hoàn toàn thuyết phục, đầu nhập Hoàng Sơn Thế Gia ròi. Lý phu nhân và Lý Trung Hụê không chịu hiện thân, đó là họ biết rõ lần này khó nắm phần thắn. Có lẽ Lý Trung Hụê kia cho rằng giữa hai chúng ta có chút tư tình gì đó, nên mới đem chàng ra để thế mạng.

Lâm Hàn Thanh cũng thầm nhủ:

- Tây Môn Ngọc Sương đến đây chỉ dẫn theo một thủ hạ duy nhất, nếu như thực sự động thủ, e rằng nàng khó mà rời khỏi đây được, nhưng không biết tại sao mà Lý Trung Hụê lại không chịu xuất thân tưong kiến nhỉ ?

Tây Môn Ngọc Sương không thấy Lâm Hàn Thanh trả lời, liền cười lạnh một tiếng nói tiếp:

- Có thể Lý Trung Hụê đã biết rõ tính cách của ta, đến lúc không nhịn được sẽ một kiếm giết chết chàng tại chỗ ...

Lâm Hàn Thanh thấy nàng đã động sát cơ, trong lòng vô cùng khẩn trương, chàng tự nhủ:

- Những lời Lý Trung Hụê muốn mình nói, mình còn chưa kịp nói gì cả, nếu như bị nàng ta giết lúc này thì đúng là hối hận đến tận kiếp sau.

Nghĩ đaọn chàng liền nói:

- Những điều kiện cô nương nêu ra, tại hạ có thể tác chủ đáp ứng được.

Tây Môn Ngọc Sương khẽ chau mày, đang định mở miệng thì Lâm Hàn Thanh đã nhanh miệng cưốp lời:

- Lý minh chủ và cô nương đã hẹn sắn định kỳ quyết chiến. Từ nay đến đó còn hơn nữa tháng nữa. Lý cô nương là minh chủ võ lâm, những lời nói ra đều là lời vàng lời ngọc, không thể không tính đến. Giờ ngọ ngày mười lăm, Lý minh chủ sẽ suất lĩnh thiên hạ anh hùng đến đón cô nương ở bên ngoài Vạn Tùng Cốc. Lúc đó quyết chiến thế nào là do cô nương chọn lựa.

Chàng biết Tây Môn Ngọc Sương là người nói được làm được, nói không chừng sẽ giết luôn cả mình, nhưng chàng đã nhận sự nhờ vả của Lý Trung Hụê, không thể không nói cho hết lời. Nói xong thì dù có chết trong tay Tây Môn Ngọc Sương cũng cam lòng.

Tây Môn Ngọc Sương chau mày, trên mặt hiện sát cơ:

- Đã nói hết chưa ?

Lâm Hàn Thanh mỉm cười:

- Nói hết rồi.

Tây Môn Ngọc Sương đột nhiên giơ hữu thủ lên chộp lấy uyển mạch của Lâm Hàn Thanh. Nàng cười lạnh:

- Chàng có biết tại sao Lý Trung Hụê không chịu ra đây gặp ta không ?

Lâm Hàn Thanh nói:

- Tại nàng bận rộn công vịêc, không thể phân thân.

Tây Môn Ngọc Sương lạnh lùng:

- Bởi vì ả biết nếu như hôm nay động thủ với Tây Môn Ngọc Sương này ở đây thì chỉ một canh giờ sau, Hoàng Sơn Thế Gia sẽ chìm trong biển nước.

Lâm Hàn Thanh biến sắc:

- Cô nương đã đào mạch nước ngầm ....?

Tây Môn Ngọc Sương cười lạnh:

- Tây Môn Ngọc Sương này không thèm làm như vậy ...

Đoạn nàng ngưng một chút rồi cao giọng nói tiếp:

- Ta đã nói với chàng chuyện này trong thư rồi. Bức thư ấy khẳng định cũng đã đến tay Lý phu nhân.

Lâm Hàn Thanh gật đầu:

- Không sai, tại hạ đã nói với Lý phu nhân, cũng nói cả với Bạch cô nương rồi.

Tây Môn Ngọc Sương nhạt nhẽo nói:

- Bạch Tích Hương khoác lác rằng sẽ luyện loại võ công gì đó để đối phó Tây Môn Ngọc Sương này đúng không ?

Nói đến đây thì đột nhiên có một thanh âm sang sảng vang lên:

- Thanh nhi tránh ra, để vi sư đối phó với ả một phen.

Lâm Hàn Thanh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh bào lão nhân đang chậm rãi bước dến. Người này chính là ân sư của chàng, Phong Diệp Cốc Chủ Trần Chính Ba. Chàng liền gọi lớn:

- Sư phụ

Đoạn lập tức quỳ xuống hành lễ.

Trần Chính Ba khẽ phất tay, phát một cỗ ám kình ngăng không cho chàng quỳ xuống. Đoạn nói:

- Không cần đa lễ.

Chỉ nghe một giọng nói thánh thót truyền lại:

- Trần lão nhi, chúng ta mỗi người tự có bằng hữu của mình, không ai quản ai nhé !

Lâm Hàn Thanh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một trung niên mỹ phụ đang bước đến. Người này chính là Kim nương nương mà chàng đã gặp khi trước.

Kim nương nương hưo hưo ngọc thủ, mỉm cười nói:

- Huynh đệ, ngươi khoẻ chứ ?

Lâm Hàn Thanh nghe bà ta gọi mình là huynh đệ, đành mỉm cười ôm quyền đáp:

- Đại tỷ mạnh giỏi !

Tây Môn Ngọc Sương chậm chậm chắp hai tay lại nói:

- Ngài là Phong Diệp Cốc Chủ Trần Chính Ba ?

Trần Chính Ba đáp:

- Không sai, chính thị Trần mỗ.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Thảm biến Mai Hoa Môn năm xưa, gia phụ gia mẫu bị hợp công mà chết, các hạ cũng là một nhân vật trong đó đúng không ?

Trần Chính Ba gật đầu:

- Cô nương muốn biết rõ chuyện năm xưa hay là muốn báo mối thù sát phụ ?

Tây Môn Ngọc Sương lạnh lùng:

- Ta chỉ muốn báo thù sát phụ

Trần Chính Ba lắc đầu:

- Cô nương nếu không muốn hỏi cho rõ trắng đen, chỉ muốn báo mối thù sát phụ vậy thì mau xuất thủ đi.

Lâm Hàn Thanh thấy Tây Môn Ngọc Sương vẫn hợp lại không rời, lập tức sinh lòng cảnh giác. Chàng vội cao giọng nói:

- Sư phụ cẩn thận, Tây Môn Ngọc Sương âm hiểm độc ác, nguỵ kế đa đoan.

Chỉ nghe Kim nương nương lên tiếng tiếp lời:

- Tây Môn Ngọc Sương, năm xưa lệnh tôn, lệnh đường bị vây công, ta đây cũng có mặt tham dự. Nếu như ta không nói, e rằng cả đời ngươi cũng không biết được.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Theo ta được biết, năm đó có mười tám người vây công gia phụ, gia mẫu.

Kim nương nương nói:

- Ngươi đã biết bao nhiêu người rồi ?

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Mười ba người.

Kim nương nương nói:

- Ta chính là một trong năm người mà ngươi không biết.

Tây Môn Ngọc Sương chậm rãi hỏi:

- Còn bốn người nữa, không biết bà có thể nói cho ta biết.

Kim nương nương chợt ngẩng mặt lên trời thở hắt ra một hơi:

- Ngươi hãy nói cho ta biết mười ba người kia là những ai đã ? Món nợ này không thể tính sai được.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Nói cho bà cũng được, nhưng ta cũng có điều kiện, sau khi ta nói ra thân phận danh tính của mười ba người đó thì bà phải nói cho ta tên bốn người còn lại.

Kim nương nương cười nhạt nhẽo, đưa mắt nhìn Trần Chính Ba:

- Cả đời chúng ta đều bị ân oán làm phiền não, bây giờ đã đến lúc chấm dứt ân oán mấy chục năm đó rồi. Những người năm xưa tấn công Mai Hoa Môn đều phải giải quyết món nợ này, không biết ý Trần huynh thế nào ?

Trần Chính Ba mỉm cười:

- Lão khiếu đến đây lần này cũng chính là vì chuyện đó. Chuyện phải đến ắt sẽ đến, muốn trốn tránh cũng không được.

Kim nương nương gật đầu:

- Ta đã đi khắp chân trời góc bể, trốn tránh hai chục năm nhưng cuối cùng vẫn phải đến Hoàng Sơn Thế Gia.

Nói đoạn bà quay sang nhìn Tây Môn Ngọc Sương:

- Ngươi nói đi, là những người nào ?

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Bà có đáp ứng điều kiện của ta không ?

Kim nương nương nói:

- Hiện nay chỉ có thể tính là đáp ứng một nửa thôi. Có một điều ta có thể nói cho ngươi biết là quá nửa những người đó đều sẽ đến Hoàng Sơn Thế Gia để tham dự lần tử vong chi ước này.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Ta vốn có thể phân ra truy sát từng người một. Nhưng bây giờ ta đã quyết định để cho các người tập trung lại một chỗ, như vậy là đã cho các người một cơ hội rồi đấy.

Kim nương nương thở dài:

- Chuyện năm xưa có rất nhiều nhân tố khác nhau. Băng dày ba thước, trong một hai ngày khó mà tan hết được, trong lòng ngươi chắc cũng đã hiểu, ngươi vĩnh viễn không thể tìm được cả mười tám người, trừ phi lệnh tôn sống lại nói cho ngươi biết.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Ta bắt sống một người, nghiêm hình bức cung, chẳng sợ hắn không nói ra những người còn lại.

Kim nương nương thở dài:

- Ngươi đã tự tin như vậy thì tại sao còn gây ra đại kiếp trên khắp giang hồ làm gì ? Thôi, ngươi mau nói ra mười ba người kia đi, ta thử nghe xem có đúng hay không ?

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Thiếu lâm tự có hai người Giới Tham và Phổ Độ đại sư.

Kim nương nương gật đầu:

- Không sai, đích thực có hai hoà thượng.

Tây Môn Ngọc Sương lại tiếp:

- Hoàng Sơn Thế Gia Lý Đông Dương, Thần Phán Chu Hải, Thiên Hạc Thượng Nhân, Võ Đang chưởng môn nhân Huyền Hạc Thiên Chính Tử, Nam Cương Nhất Kiếm Hoàng Phủ Trường Phong, Độc Kiếm Bạch Tương, Côn Luân Kim Phất Đạo Trưởng, Huyền Y Long Nữ ...

Mục quang quét lên mặt Trần Chính Ba rồi tiếp:

- Còn có Phong Diệp Cốc Chủ Trần Chính Ba.

Kim nương nương gật đầu:

- Không sai, những người này đều có mặt hôm đó. Nhưng mới chỉ có mười một người, còn hai người nữa là ai ?

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Thiên Nam Nhị Quái Ngốc Long Thường Chiêu và Bạch Phát Long Bà.

Kim nương nương nói:

- Hai người này hành tung phiêu hốt, e rằng là khó tìm nhất.

Tây Môn Ngọc Sương lạnh lùng:

- Không cần bà phải lao tâm, hai kẻ đó đã bị ta câu thúc ở một địa phương bí mật rồi.

Kim nương nương nói:

- Cô nương quả nhiên danh bất hư truyền.

Tây Môn Ngọc Sương lạnh lùng hỏi tiếp:

- Ngoại trừ bà ra còn bốn người nữa là những ai ?

Kim nương nương mỉm cười:

- Bọn họ đều sẽ tự lọt lưới thôi, cô nương cứ yên tâm. Có điều ta muốn khuyên cô nương một câu. Nếu như bốn người này mà tập trung lại thì ngay cả thiên hạ đệ nhất cao thủ cũng khó mà lấy một địch bốn được, cô nương nên chuẩn bị một số trợ thủ đi là vừa.

Tây Môn Ngọc Sương cười nhạt:

- Thiếu Lâm, Võ Đang đều đã bồi dưỡng cho ta rất nhiều thuộc hạ võ công cao cường, trung thành tuỵêt đối.

Đột nhiên thanh âm của nàng trở nên sắc lạnh:

- Lần này ta đến đây chính là muốn ép Lý phu nhân nói ra tên tuổi của năm nguời còn lại.

Kim nương nương đưa mắt nhìn Trần Chính Ba, chậm rãi nói:

- Lý phu nhân là người ngoài cuộc, lúc đó lại không có mặt ở hiện trường, làm sao bà ta biết đựơc lai lịch của năm người còn lại ?

Tây Môn Ngọc Sương cười lạnh:

- Bây giờ tự nhiên không cần tìm Lý phu nhân nữa.

Kim nương nương cười nhạt:

- Tìm ta đúng không ?

Tây Môn Ngọc Sương mỉm cười:

- Không sai, bây giờ cần phải tìm bà ?

Kim nương nương cười lên khanh khách:

- Ngươi tìm đúng người rồi. Võ công của ta so với Lý phu nhân còn kém xa lắm lắm, có điều cũng có thể bồi tiếp ngươi vài chiêu.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Ta không có thời gian động thủ với bà, bà mau nói ra tên họ của bốn người còn lại đi.

Kim nương nương mỉm cười nói:

- Trong bốn người còn lại, có một người danh tiếng rất hiển hách, nhưng đáng tiếc ông ta lại đang ẩn cư tận Nam Hải xa xôi.

Tây Môn Ngọc Sương hỏi:

- Là kẻ nào

Kim nương nương nói:

- Ngươi có biết hai mươi năm trước, võ lâm có một Kiếm Vương danh tiếng nổi như cồn không ?

Tây Môn Ngọc Sương gật đầu:

- Đã nghe nói đến !

Kim nương nương nói:

- Nếu như ngươi cho rằng những người vây công lệnh tôn, lệnh đường năm xưa đều là hung thủ sát nhân thì Kiếm Vương chính là một trong các hung thủ đó.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Thêm vào Kiếm Vương với bà nữa thì mới có mười lăm người, còn lại ba kẻ nữa là những ai ?

Kim nương nương đưa mắt nhìn Trần Chính Ba:

- Nói cho nó biết đi ! Nếu như bọn họ đến tham dự Hoàng Sơn đại hội, cho dù chúng ta không nó thì họ cũng đứng ra thừa nhận thôi. Nếu như có người không đến, tự nhiên là càng nên nói tên tuổi của người đó ra.

Trần Chính Ba gật đầu:

- Ân oán đã dồn đến tận đời sau rồi, còn gì mà không nói ra đựơc nữa chứ ?

Kim nương nương nói:

- Năm xưa vây công phụ mẫu của cô nương, không ai nghĩ đến nữ nhi của họ có thể vì họ mà báo thù ...

Ngữ khí đột nhiên thay đổi, ngẩng đầu nhìn Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Tây Môn cô nương, ngươi có huynh đệ tỷ muội gì không ?

Tây Môn Ngọc Sương lạnh lùng đáp:

- Các người không cần phải sợ, Tây Môn gia chỉ còn lại một mình Tây Môn Ngọc Sương này thôi, nếu như các người có thể giết được ta thì thế gian này không còn ai tìm các người bào thù nữa.

Kim nương nương nói:

- Vậy thì tốt lắm, ân oán mấy chục năm có thể tổng kết một lượt ... hai đời võ lâm danh thủ đều bị cuốn vào vòng xoáy ân oán này, nếu như ta có thể xem hết trường náo nhịêt này thì có chết cũng không hối hận.

Kim nương nương đột nhiên ngưng lại giây lát rồi nói tiếp:

- Tây Môn cô nương, ta cũng có một điều kiện, không biết cô nương có thể đáp ứng hay không ?

Tây Môn Ngọc Sương chau mày:

- Điều kiện gì ?

Kim nương nương nói:

- Nếu như ta nói cho cô nương biết tên tuổi của mấy người còn lại, cô nương định thế nào ?

Tây Môn Ngọc Sương trầm ngâm:

- Chuyện này nhất thời rất khó trả lời.

Kim nương nương đang định lên tiếng thì chợt nghe một giọng nói lạnh lùng vang lên:

- Không cần nói nữa.

Lâm Hàn Thanh quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lý phu nhân thân vận lam y đang chậm rãi bước đến.

Chớp mắt đã thấy bà bước đến trước mặt mấy người.

Kim nương nương nhìn Lý phu nhân mỉm cười:

- Mạch nước ở Hoàng Sơn đã bị người ta khống chế, chúng ta đành phải nghe lời họ thôi.

Lý phu nhân lạnh lùng:

- Chỉ sợ không dễ như thế ...

Đoạn bà chuyển mục quang nhìn Tây Môn Ngọc Sương:

- Bốn người cô nương phái đến canh giữ mạch nước đều đã chết dưới chỉ phong của ta rồi.

Tây Môn Ngọc Sương khẽ biến sắc mặt:

- Không thấy bà và Lý Trung Hụê đâu thì ta nên sớm nghĩ đến chuyện này mới phải.

Lý phu nhân nói:

- Đáng tiếc ngươi đã nghĩ chậm một bước.

Tây Môn Ngọc Sương qua lại nhìn Hoàng Y Lão Nhân nói:

- Chuẩn bị rút lui.

Hoàng Y Lão Nhân đặt tay lên ngực trái dạ một tiếng. Con quái điểu mầu xám đột nhiên vỗ cánh bay vút lên trời, rồi lao vọt về hướng chính Đông.

Lý phu nhân lạnh lùng:

- Ngươi xâm nhập Vạn Tùng Cốc này có phải muốn cùng ta tái chiến lần nữa không ?

Tây Môn Ngọc Sương lắc đầu:

- Không cần Tây Môn Ngọc Sương này ra tay, tự nhiên sẽ có người tìm bà tính sổ.

Lý phu nhân cười lạnh hỏi:

- Ngươi nói Trình Thạch Công ?

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Sau khi lão bại trong tay bà thì luôn cho rằng đó là một nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời, nên mới cầu xin ta để cho lão quyết chiến với bà một trận trước đã.

Lý phu nhân nói:

- Bảo với hắn lúc nào ta cũng chờ.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Ta biết rõ, Khiếu Phong Trượng Pháp của lão tuy lợi hại nhưng cũng không phải là đối thủ của bà.

Lý phu nhân cười lạnh, không nói câu nào.

Tây Môn Ngọc Sương đột nhiên cao giọng nói:

- Vẫn còn một người nữa muốn tìm bà thí mạng, e rằng không dễ đối phó như Trình Thạch Công đâu.

Lý phu nhân chậm rãi hỏi:

- Lại còn kẻ nào nữa ?

Tây Môn Ngọc Sương mỉm cười:

- Đoạn kiếm phu nhân.

Lý phu nhân khẽ biến sắc mặt, im lặng không nói một lời.

Tây Môn Ngọc Sương cười lạnh:

- Sao rồi, bà sợ rồi à ?

Lý phu nhân trợn mắt lên, hai luồng nhãn quang sáng rực:

- Tây Môn Ngọc Sương, trong thời gian một tuần trà mà ngươi chưa rời khỏi Vạn Tùng Cốc thì đừng hòng sống mà ra khỏi đây.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Ta nhất thời sơ sót, để cho bà chiếm lại được quyền khống chế mạch nước, hôm nay coi như bà thắng một trận ...

Đoạn nàng ngưng giọng rồi nói tiếp:

- Nói cho nhi nữ bảo bối của bà là ba ngày sau ta sẽ tấn công Vạn Tùng Cốc. Hễ là người ở trong Hoàng Sơn Thế Gia thì ta nhìn thấy một tên giết một tên, gà chó cũng không tha.

Lý phu nhân lúc này đã phục hồi lại tâm trạng bình tĩnh, cười nhạt nói:

- Nếu như ta mà là Hụê nhi thì hôm nay đã không để ngươi rời khỏi đây.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Các ngươi định quần công ?

Chỉ nghe một giọng nói cao vút truyền đến:

- Chưởng môn nhân hai phái Thanh Thành, Nga Mi giá đáo !

Kim nương nương nói:

- Tây Môn Ngọc Sương, ngươi nên biết rằng chỉ tính sai một nước cờ là có thể thua cả bàn.Ngày hôm nay ngươi đã thua thảm lắm rồi, trừ phi ngươi tự tin có thể phá vây mà đi, bằng không thì phải nghe theo điều kiện của chúng tôi.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Bà nói đi !

Kim nương nương hỏi:

- Ngươi không phải muốn báo sát phụ chi cừu sao ?

Tây Môn Ngọc Sương lạnh lùng đáp:

- Còn có mẫu thân ta nữa.

Kim nương nương mỉm cười:

- Thêm một người cũng vậy mà thôi, vẫn chỉ là một canh bạc. Ngươi chỉ có hai, ba phần cơ hội.

Tây Môn Ngọc Sương nói:

- Nếu như các ngươi tự tin có thể thắng được ta vậy thì mau xuất thủ đi.

Kim nương nương nói:

- Thế này đi, nửa tháng sau hai bên sẽ đường đừong chính chính quyết chiến một trận sinh tử ở Thiên Hoa Viên trong Vạn Tùng Cốc. Bằng không chúng ta sẽ bất chấp thủ đoạn lưu cô nưong lại đây vậy.

Tây Môn Ngọc Sương đột nhiên cho tay vào người lấy ra một bao da, bên trong có mười hai thanh tiểu kiếm dài tám thốn. Đoạn nàng chầm chậm nói:

- Tây Môn Ngọc Sương ta đáp ứng lùi lại nửa tháng không phỉa vì bị các ngươi uy hiếp ...

Nói đoạn ngọc thủ đã vung lên cầm cả mười hai thanh tiểu kiếm lên hỏi:

- Kẻ nào có thể lưu Tây Môn Ngọc Sương này lại ?

Mười hai thanh tiểu kiếm lập tức đâm lên mười hai bộ vị yếu hại trên người nàng, đâm sâu tới tận chuôi. Sau khi tự đâm vào mình mười hai kiếm, Tây Môn Ngọc Sương liền chậm rãi quay người bỏ đi.

Trần Chính Ba, Kim nương nương, Lâm Hàn Thanh đều biến sắc mặt, toàn thân rung động.

Chỉ có Lý phu nhân vẫn giữ thần sắc lạnh lùng.

Theo quy định võ lâm, nếu như có người muốn ngăn cản Tây Môn Ngọc Sương lại, đầu tiên phải rút hết mười hai thanh tiểu kiếm đó ra, sau đó làm giống như Tây Môn Ngọc Sương, tự đâm vào thân thể mình mười hai nhát rồi mới có thể động thủ với nàng.

Trần Chính Ba thở dài:

- Tây Môn Ngọc Sương quả nhiên có chỗ hơn người, cái trò đâm kiếm vào mình thế này lão khiếu không thể cạnh tranh được.

Kim nương nương cũng nói:

- Điều kỳ lạ là kiếm sắc đâm sâu tới bảy tám thốn mà không thấy máu chảy ra. Ta đa đi khắp đại giang nam bắc mà vẫn chưa thấy chuyện kỳ lạ thế này bao giờ.

Lý phu nhân chậm rãi nói:

- Đây là một loại Du Già Thụât của Thiên Trúc, không ngờ ả có thể luyện đến thành tựu như vậy. Chẳng trách mà ả không coi ai ra gì.

Kim nương nương đưa mắt nhìn sang, thấy bóng hình Tây Môn Ngọc Sương khuất dần ... bà không khỏ thở dài:

- Trận chiến này có phải phu nhân cũng định ra tay ?

Lý phu nhân nói:

- Giờ đây ta còn chưa quyết định.

Đoạn mục quang chuyển động nhìn Lâm Hàn Thanh:

- Ngươi có đi gặp mẫu thân không ?

Lâm Hàn Thanh nói:

- Vãn bối đang mong đựơc gặp, nhưng không biết gia mẫu hiện đang ở đâu ?

Lý phu nhân nói:

- Ở trong Thái Thượng Các của ta.

Đoạn bà quay lại hỏi Kim nương nương:

- Bà có biết Đoạn Kiếm phu nhân khôgn ?

Kim nương nương gật đầu:

- Lẽ nào bà ta còn nhớ ân oán năm xưa với bà ?

Lý phu nhân định nói gì rồi lại thôi, quay người chậm rãi bỏ đi.

Lâm Hàn Thanh thấp giọng nói vói Trần Chính Ba:

- Đệ tử phải đi gặp mẫu thân.

Trần Chính Ba nói:

- Con đi đi ! Có điều đừng hỏi quá nhiều chuyện.

Lý phu nhân tuy biết rõ Lâm Hàn Thanh đi sát sau lưng, nhưng cả quãng đường không hề quay lại nhìn chàng lấy một cái.

Đến bên ngoài Thái Thượng Các thì Lý phu nhân mới dừng lại, quay đầu nhìn Lâm Hàn Thanh:

- Đi vào trong rồi rẽ trái là đến phòng của lệnh đường, ngươi mau vào đi.

Lâm Hàn Thanh dạ một tiếng, rồi đưa tay đẩy cửa. Chỉ nghe kẹt một tiếng, cửa đã mở rộng ra.

Đây là môt toà khách sảnh rộng lớn, bốn vách trắng tinh, không thấy bàn khế giường tủ đâu cả. Lâm Hàn Thanh y lời Lý phu nhân đi về phía trái, nhưng nào ngờ chỉ có một bức tường lớn, chẳng thấy mẫu thân đâu cả. Trong lòng chàng không khỏi lo lắng, cao giọng gọi:

- Thanh nhi khấu kiến mẫu thân.

Chàng gọi liền mấy tiếng nhưng vẫn không thấy tiếng hồi đáp.

Quay đầu nhìn lại thì thấy cửa Thái Thượng Các đã đóng chặt. Cả căn phòng rộng lớn không thấy một bóng người.

Lâm Hàn Thanh trấn định tinh thần, thầm nhủ:

- Với thân phận của Lý phu nhân chắc chắn sẽ không gạt mình, nhưng đây nào thấy mẫu thân ? Lẽ nào trong Thái Thượng các này có cơ quan bí mật ?

Tâm niệm chuyển động, chàng liền đưa tay đẩy mạnh vào bức tườn.

Chỉ thấy bức tường bóng loáng đột nhiên thụt vào bên trong, lộ ra một cánh cửa đá.

Lâm Hàn Thanh sợ rằng cánh cửa sẽ đóng lại, liền lập tức cất bước vào bên trong.

Bên trong cửa đá là một con đường hẹp, một bạch y tỳ nữ bước lên gập người hành lễ với chàng:

- Tiểu tỳ mới được phu nhân thông báo nên ra đây đợi tướng công.

Lâm Hàn Thanh liền hỏi:

- Mẫu thân ta ở đâu ?

Bạch Y nữ tỳ nói:

- Lão phu nhân đang nghỉ ngơi, tướng công xin đi theo tiểu tỳ.

Đoạn cất bước đi vào trong.

Lâm Hàn Thanh đi theo ả ta ước chừng độ chục trượng thì đột nhiên ả ta dừng lại, đưa tay ra mời Lâm Hàn Thanh vào một căn tĩnh thất.

Lâm Hàn Thanh ngẩng đầu nhì lên, chỉ thấy một trung niên phụ nhân vận lam y đang ngồi toạ tức trên giường ngủ. Lâm Hàn Thanh vừa nhìn đã nhận ra đó là mẫu thân, chàng liền chạy đến phục người sát đất nói:

- Bất hiếu tử Hàn Thanh khấu kiến mẫu thân đại nhân.

Lâm phu nhân chậm rãi dưa tay vỗ vào thành giường nói:

- Thanh nhi, con ngồi xuống đây đi. Ta có chuyện muốn hỏi.

Lâm Hàn Thanh cảm thấy mẫu thân có gì đó khác thường, bất giác ngẩn người, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh bà:

- Mẫu thân có gì giáo huấn ?

Lúc này Bạch y nữ tỳ đã đóng cửa tĩnh thất lại đi ra ngoài.

Lâm phu nhân hỏi:

- Con đã gặp Lý phu nhân chưa ?

Lâm Hàn Thanh gật đầu:

- Gặp rồi ạ !

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.