Thiên Nhai Hiệp Lữ

Chương 9: Hồi 09



Lãnh Như Băng có cảm giác mục quang của Công Tôn Ngọc Sương như muôn ngàn mũi độc châm bay tới, trong lòng cảm thấy bất an, đột ngột chuyển thân phóng ra ngoài. Chỉ nghe một thanh âm trong trẻo quát lên:

- Nằm xuống !

Hàn quang lấp loáng, một thanh kiếm ló ra từ sau màn cửa sổ, phong bế cánh cửa.

Lãnh Như Băng bị màn kiếm quang dày đặc đó bức thối lùi, trở lại bên trong. Công Tôn Ngọc Sương đột nhiên lên tiếng:

- Bất tất phải cản chàng !

Mục quang chuyển lên mặt Lãnh Như Băng, thốt:

- Tỳ nữ vô tri, Lãnh lang không cần phải lấy làm khó chịu, có thể mau đi đi !

Lãnh Như Băng nhất thời ngớ người, ngơ ngác hỏi:

- Vì sao ngươi không giết ta ?

Công Tôn Ngọc Sương đáp:

- Nếu ta muốn giết chàng thì chẳng cần phải đợi đến ngày hôm nay.

Lãnh Như Băng im lặng không nói, trong thuyền có thể nghe được cả nhịp đập trái tim của hai người. Đột nhiên gian thuyền nghiêng theo một con sóng lớn cùng với hai tiếng quát trong trẻo. Hiển nhiên, hai thị tỳ cố thủ phía trước đã cùng người động thủ.

Lãnh Như Băng đột nhiên ngồi xuống, thốt:

- Ta không đi nữa !

Công Tôn Ngọc Sương thần sắc nghiêm túc, không hề để lộ hỉ nộ, thở ra một hơi dài, thốt:

- Vì sao thế ? Lãnh lang, chàng đã biết, cơ hội thắng hôm nay của muội rất mỏng.

Lãnh Như Băng đáp:

- Cô nương đã có rất nhiều cơ hội hạ sát ta nhưng lại thả đi, hôm nay ta xá mệnh bồi quân tử.

Bỗng nghe một tiếng động nữa vang lên, vách thuyền lại có thêm một lỗ hổng lớn.

Tai đã nghe tiếng Trần Hải vọng vào:

- Công Tôn cô nương, điều kiện của lão phu chẳng quá hà khắc, nếu cô nương lại chẳng đáp ứng, đừng trách lão phu phải dựa vào đông người để thủ thắng.

Công Tôn Ngọc Sương cau đôi mày liễu, thốt:

- Lãnh lang, huynh nói coi muội có nên đại khai sát giới hôm nay ?

Lãnh Như Băng run lên một cái, không thể mở lời đáp thoại một lúc, trong lòng thầm nghĩ:

"Nếu luận về thường tình, sát nhân vốn không nên, nhưng trong tình cảnh này, nếu một người giữ lời hứa không khai sát giới, trừ phi tình nguyện ngồi chờ chết".

Chỉ nghe bên ngoài vọng vào tiếng kim thiết chạm nhau, tiếp theo là một tiếng nước văng lên, dường như có vài người tấn công lên thuyền cùng hai thị tỳ giao tranh, và có một người nào đó bị thương té xuống nước. Lãnh Như Băng vô phương đoán được ai té xuống nước, nhưng chàng có cảm giác, tình cảnh của Công Tôn Ngọc Sương càng lúc càng nguy hiểm. Chàng đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy Công Tôn Ngọc Sương đứng ngẩn người ở đó, thần sắc không một điểm kinh hoàng, cũng không có một điểm nộ ý, ưu sầu.

Nàng trông như một thần tượng mỹ lệ, đối với sinh tử đại sự, đã không còn để trong lòng vậy. Những tia nước bắn lên xuyên qua lỗ hổng trên thuyền thấm ướt y phục nàng. Lãnh Như Băng khẽ thở dài, thốt:

- Cô nương muốn ngồi chờ chết thật ư ?

Trên gương mặt lạnh lùng băng giá của Công Tôn Ngọc Sương như bị một luồng khí ấm áp làm tan ra, thoáng hiện một nụ cười mong manh như tơ, hỏi:

- Huynh nói coi muội nên làm thế nào ?

Lãnh Như Băng đáp:

- Cô nương nên tìm cách đào tẩu.

Lời vừa thốt ra, đột nhiên phát giác không mấy hợp, nhưng đã không có cách gì thay đổi. Công Tôn Ngọc Sương lại hỏi:

- Thế nào ? Chẳng phải huynh hy vọng muội chết sao ?

Lãnh Như Băng vội vã ngậm miệng, không nói lời nào nữa, trong lòng thầm nghĩ:

"Bất kể tình thế như thế nào, ta cũng không nên mở miệng, trong tình hình này, nàng ra tay phản kích thì tất phải giết người, không thể sai được, bởi vậy, ta không thể cổ lệ nàng".

Bên ngoài thuyền, tình thế hết sức khẩn trương, tứ đại võ lâm cao thủ nội công thâm hậu, không ngừng kích động sóng nước đánh vào thuyền Công Tôn Ngọc Sương.

Nguyên vì bốn người Trần Hải đấu qua một chưởng với Công Tôn Ngọc Sương, phát giác võ công nàng quả nhiên cao cường, chẳng phải chuyện nhỏ ! Bốn người trong lòng đã minh bạch, đơn phương độc đấu thì chẳng có một cơ hội thắng. Sau khi thấy nàng vào trong thuyền, không trở ra một thời gian dài, trong lòng hồ nghi bất định, chẳng biết nàng đang bày mưu kế gì ?

Phía trong thuyền, lại như đang ở một thế giới khác, cả nam lẫn nữ đều im lặng không nói một lời nào. Chẳng biết qua bao nhiêu thời gian, Công Tôn Ngọc Sương đột nhiên mở miệng nói:

- Lãnh lang, muội không cam lòng chết như thế này.

Lãnh Như Băng chuyển động tròng mắt, trong lòng thầm nghĩ:

"Nàng ta chết đi, trên giang hồ sẽ bớt đi một hỗn thế ma vương, thường nhân có phước, vạn người vui mừng, có cái gì không tốt". Chàng trong lòng có vạn lời nhưng chỉ "ừm" một tiếng, quyết định không mở miệng. Công Tôn Ngọc Sương lại nói:

- Ôi Lãnh lang ! Muội chưa bao giờ nghĩ tới bất cứ chuyện gì, nhưng trong phút sinh tử này, đột nhiên nghĩ đến tất cả.

Lãnh Như Băng buột miệng hỏi:

- Chuyện gì ?

Chàng kinh hãi phát giác ra lúc không nên nói thì lời lại thốt ra. Công Tôn Ngọc Sương đáp:

- Muội phát giác ra một người, bất luận nam hay nữ, một khi đã trở thành một anh hùng mà tất cả mọi người đều kính trọng, hoặc trở thành một ma vương mà tất cả mọi người đều thống hận, thì vĩnh viễn làm bạn với tịch mịch, muội cũng vậy, Vương Tích Hương cũng vậy ...

Lãnh Như Băng "ừm" một tiếng, muốn nói nhưng nén lại. Công Tôn Ngọc Sương hỏi:

- Huynh không tin lời muội ư ?

Lãnh Như Băng thốt:

- Vương Tích Hương kia ngoài trừ Tố Mai, Hoàng Cúc thì thường giữ thân bên ngoài, Mai Hoa cư kia lạnh lẽo như một phần mộ sống, đích thực rất tịch mịch, hơn nữa nàng là người lắm bệnh, như nói là tịch mịch thì thật không sai, còn như cô nương, cũng bảo tịch mịch, đúng là một trò cười lớn, cô nương thống lãnh trăm ngàn thuộc hạ, mọi người đều kính cô nương trên cao, một tiếng hô có vạn người hưởng ứng, thì tịch mịch ở chỗ nào ?

Công Tôn Ngọc Sương thốt:

- Chính vì vậy, muội mới so sánh với Vương Tích Hương, Vương Tích Hương còn có một Lãnh Như Băng thương tiếc, yêu quý nàng, còn muội lại có ai ?

Lãnh Như Băng nói:

- Cô nương có trăm ngàn thuộc hạ, trong số đó có lý nào không chọn được một bạn phòng khuê, cô nương kiều mị tuyệt luân, cười nghiêng thành đổ nước, chẳng biết có bao nhiêu anh hùng đã quỳ lụy dưới chân cô nương, chẳng lẽ cô nương còn chưa thỏa mãn ?

Những lời này tuy nói ra bằng ngữ điệu ôn hòa, nhưng thực thế hàm chứa đầy nét giễu cợt mai mỉa. Công Tôn Ngọc Sương khẽ mỉm cười, thốt:

- Huynh cứ mắng đi ! Nếu mắng chưởi vẫn không hết hận, thì hãy đánh muội lần nữa.

Nàng thở ra một hơi dài, tiếp:

- Không sai, dưới trướng của muội có trăm ngàn thuộc hạ, vô số tỳ nữ xinh đẹp, hành động sở chí như quân lâm thiên hạ, bọn họ đối với muội vô cùng tôn kính, cung cúc tận tụy, nhất cử nhất động nhất tiếu đều cực kỳ xu nịnh, chẳng dám có một phản kháng nhỏ ...

Lãnh Như Băng mỉa mai:

- Oai phong quá ! Sát khí quá !

Công Tôn Ngọc Sương nở một nụ cười cực kỳ thê lương, thốt:

- Bất tất phải châm chọc muội, hãy nghe muội nói hết, họ không xem muội là một nữ ma đầu giết người không chớp mắt, mà kính muội như thần linh, không một ai dám đối xử với muội như đối với một con người.

Lãnh Như Băng toan mai mỉa thêm vài câu, chợt trông thấy thần thái thê lương của nàng, bất giác không nhẫn tâm nói nữa. Công Tôn Ngọc Sương thở ra một hơi dài, tiếp:

- Muội từ nhỏ đã chịu khổ nối tiếp khổ, trải qua hết cay đắng nhọc nhằn trong thiên hạ, vì thế sau khi xuất đạo, đối với người khác độc ác dị thường, bất cứ người nào mà muội không cam nguyện tin, cũng không dám tin, thì bằng mọi giá tìm cách khống chế cho bằng được mới cam tâm. Vì thế muội bất chấp thủ đoạn học tất cả các loại võ công, bình thường, muội hô một tiếng có trăm người hưởng ứng, hành động tự tư tự lợi, cũng chẳng phát giác ra được gì, hiện tại trong phút sinh tử này, muội đột nhiên phát giác ra mình thiếu một thứ, hiện tại không những muội phát giác ra, mà còn phải tìm cho được nữa.

Lãnh Như Băng hỏi:

- Cô nương phát giác ra điều gì ?

Công Tôn Ngọc Sương đáp:

- Phát giác ra muội là một nữ nhân, và chỉ có huynh mới đổi xử với muội như đối với một con người.

Lãnh Như Băng đột nhiên bật cười thật to, lâu lắm không ngừng. Công Tôn Ngọc Sương ngạc nhiên hỏi:

- Huynh cười cái gì ?

Lãnh Như Băng đáp:

- Thủ đoạn của Công Tôn cô nương thật khiến tại hạ phải bái phục, nếu cô nương muốn tại hạ cam tâm tình nguyện cùng táng thân với cô nương giữa hồ này, cũng không cần dùng phương pháp đó.

Công Tôn Ngọc Sương hỏi:

- Huynh không tin những lời muội vừa nói ?

Lãnh Như Băng đáp:

- Không tin, một câu một chữ cũng không tin, xem ra ngươi hoàn toàn không cần phải nói nữa.

Công Tôn Ngọc Sương hỏi:

- Huynh có biết tại sao huynh không tin lời muội chăng ?

Lãnh Như Băng không tưởng được nàng đột nhiên lại hỏi như thế, thật lâu vẫn không đáp được một câu. Công Tôn Ngọc Sương lại hỏi:

- Huynh có muốn muội nói cho huynh nghe không ?

Lãnh Như Băng đáp:

- Được lắm ! Xin được lĩnh giáo ! Xin lĩnh giáo !

Công Tôn Ngọc Sương thốt:

- Đó là tại vì muội quá mạnh, bất luận về võ công, trí mưu, muội đều mạnh hơn huynh. Vì thế, bất luận muội thành thật với huynh thế nào, huynh cũng không chịu tin, nếu như muội trở nên yếu đuối, đáng tội nghiệp, huynh nhất định có cảm giác vượt trội, mạnh dạn bước tới, cam tâm hộ hoa ...

Lãnh Như Băng tiếp:

- Nếu cô nương trở nên yếu nhược, thì cũng không thể tạo nên phong ba trên giang hồ.

Công Tôn Ngọc Sương thở dài buồn bã thốt:

- Cuộc sống của người anh hùng vốn đầy tịch mịch như thế ấy !

Bỗng nghe bên ngoài truyền vào một âm thanh gắng gượng kêu lên:

- Cô nương hãy khá bảo trọng, tiểu tỳ đi đây.

Hai câu ngắn gọn này, từ thấp từ cao, hiển nhiên một trong hai vị thị tỳ của Công Tôn Ngọc Sương đã thụ trọng thương, ráng tận tàn lực hướng về nàng cáo biệt, chữ cuối cùng cuối câu cực kỳ yếu ớt, rất khó mà nghe được. Công Tôn Ngọc Sương ảm đạm thốt:

- Lãnh lang, đây là cơ hội cuối, đi đi ! Muội tiễn huynh ra khỏi thuyền !

Đoạn đưa tay chộp lấy y phục của Lãnh Như Băng, kéo chàng hướng ra bên ngoài.

Lãnh Như Băng thốt:

- Tại hạ đã đáp ứng sẽ phụng bồi cô nương.

Công Tôn Ngọc Sương hỏi:

- Vì sao thế ? Huynh một điểm cũng không thích muội, nếu như cùng chết chung một chỗ tại đây rồi biến thành quỷ, há chẳng ồn ào mỗi ngày sao ?

Nàng vừa nói vừa vén rèm bước ra ngoài khoang thuyền. Chỉ thấy một thanh y tỳ nữ tay cầm trường kiếm, cùng Kim Phất đạo trưởng khai diễn một trường ác đấu, công kích ác liệt tuyệt luân. Thanh y nữ tỳ đó trên người có vô số vết thương, toàn thân nhuộm máu, nhưng vô cùng hăng hái không hề lùi bước. Bên cạnh đó nằm một thanh y nữ tỳ khác, trên mặt nhuộm đầy máu, chẳng trông rõ ngũ quan. Lãnh Như Băng trong lòng chấn động thầm nghĩ:

"Những người này tự phụ là anh hùng hiệp nghĩa, mà xuất thủ ác độc đến thế !" Bỗng nghe Công Tôn Ngọc Sương khẽ quát:

- Dừng tay !

Thanh y tỳ nữ lập tức thu hồi trường kiếm, nhanh nhẹn thối lui. Kim Phất đạo trưởng đang trên đà công kích mãnh liệt, nhất thời khó thể ngừng lại, kim phất nghiêng qua một bên quật trúng cánh tay trái của thanh y tỳ nữ, cánh tay áo bay mất tức thì, máu thịt bầy nhầy. Nữ tỳ này thân vốn đã thụ trọng thương, chỉ dựa vào một chút nhuệ khí hăng hái khổ chiến không lùi, hoàn toàn không thể chịu nổi một kích nghiêm trọng này, ngã xuống như một cánh hoa tàn, song mục hiện lên vẻ thống khổ vô hạn, hướng về Công Tôn Ngọc Sương gắng gượng thốt:

- Cô nương, tiểu tỳ vô dụng ..... Lời chưa dứt, người đã chìm vào hôn mê. Công Tôn Ngọc Sương đưa mắt nhìn vị tỳ nữ đang bị trọng thương nằm đó, thần sắc cực kỳ băng lãnh, chậm rãi thốt:

- Kim Phất đạo trưởng, nếu như ả không thu kiếm lùi lại, với một chiêu của đạo trưởng, có thể đả thương ả chăng ?

Kim Phất đạo trưởng lộ vẻ hổ thẹn, trầm ngâm một lúc, đoạn đáp:

- Một chiêu tuy không thể đả thương, nhưng nàng ta cũng khó thể chịu thêm mười chiêu nữa.

Công Tôn Ngọc Sương song mục xạ ra hai luồng hung quang lạnh lẽo, nhìn hết bọn người Trần Hải một lượt, đoạn nhẹ giọng thốt:

- Lãnh lang, chàng nên rời đi thôi.

Công Tôn Ngọc Sương ngưng mục trên mặt Trần Hải, nghiêm nghị thốt:

- Người này không phải môn hạ Mai Hoa môn, các ngươi cùng ta đối địch, bất luận cuộc chiến xảy ra như thế nào, các ngươi cũng không nên phương hại hắn.

Lãnh Như Băng hoàn toàn chưa kịp mở miệng, Trần Hải đã cao giọng đáp ứng:

- Chúng tôi đáp ứng cô nương, quyết không phương hại hắn.

Công Tôn Ngọc Sương thốt:

- Trần đại hiệp một lời đáng ngàn vàng, ta tin ông.

Mục quang chuyển sang nhìn Kim Phất đạo trưởng, tiếp:

- Ngươi nói là trong vòng mười chiêu, có thể hạ sát ả phải không ?

Kim Phất đạo trưởng đáp:

- Không sai.

Công Tôn Ngọc Sương giữa chân mày đã ẩn hiện sát cơ, hỏi:

- Ngươi có muốn thử chứng minh bằng hành động không ?

Kim Phất đạo trưởng kinh ngạc hỏi lại:

- Nàng ta đã thụ trọng thương, lại bị hủy đi một cánh tay, làm cách nào có thể tái chiến được ?

Công Tôn Ngọc Sương đáp:

- Mai Hoa môn hạ, chỉ cần còn một hơi thở, nhất định có thể tiếp tục chiến đấu.

Kim Phất đạo trưởng lắc đầu:

- Ta không tin.

Công Tôn Ngọc Sương lạnh lùng nói:

- Không tin thì hãy xem đây.

Đột nhiên giơ tay trái nâng thanh y nữ tỳ lên, tay phải thò vào trong người lấy ra một bình ngọc, mở nắp lấy ra hai viên dược hoàn màu hồng, bóp quai hàm của thanh y nữ tỳ ra, nạp hai hoàn thuốc vào. Kim Phất đạo trưởng khẽ chau mày, toan nói nhưng ngần ngại. Chỉ thấy Công Tôn Ngọc Sương khẽ vỗ một chưởng vào hậu tâm của vị tỳ nữ, thấp giọng nói:

- Hãy tận hết sức, đến chết mới thôi.

Hai mắt thanh y tỳ nữ đột nhiên bật mở, trên gương mặt tái xanh đồng thời hiện lên một sắc hồng lạ thường. Lãnh Như Băng kinh hãi thầm nghĩ:

"Nữ tỳ kia thụ thương hết sức trầm trọng, làm sao có thể có khả năng tái chiến ?" Chỉ thấy thanh y nữ tỳ kia sau khi phục hai hoàn thuốc, tinh thần đột nhiên phấn khởi lạ thường, đôi mắt đã thất thần đột nhiên hiện luồng thanh quang sáng rực có vẻ ngớ ngẩn, chậm chạp quay sang nhìn Công Tôn Ngọc Sương hỏi:

- Cô nương có gì sai bảo ?

Công Tôn Ngọc Sương đưa tay chỉ vào Kim Phất đạo trưởng, lạnh lùng thốt:

- Đạo trưởng đó tổn thương thân thể ngươi, hủy tiền đồ của ngươi, nếu như ngươi nhất định phải chết, sao không hướng vào hắn báo phục ?

Thanh y nữ tỳ dạ một tiếng, thốt:

- Cô nương nói rất phải.

Đưa tay nhặt lên trường kiếm, trên mặt đột nhiên hiện lên sắc hồng quái lạ, tay hoành ngang trường kiếm, toàn thân nhuộm máu, trông thập phần khủng bố !

Kim Phất đạo trưởng trong lòng kinh hãi, thầm nghĩ:

"Ả ta thụ thương trầm trọng như vậy, thật có thể tái chiến sao ?" Còn đang suy nghĩ thì thanh y tỳ nữ đã nhào tới trước, trường kiếm vẽ lên hai đóa hoa nhắm hai đại huyệt trên người Kim Phất đạo trưởng đâm tới. Kim Phất đạo trưởng hoành kim phất ngang phong tỏa phía trên, hướng về phía tay cầm kiếm của thanh y tỳ nữ. Ông nghĩ rằng nữ tỳ kia thân vốn đã thụ thương trầm trọng, cho dù đã được phục linh dược cũng không thể chịu nổi một phất của mình.

Một phất này mục đích chỉ để chấn chệch đi trường kiếm của thanh y tỳ nữ. Nào ngờ sự tình vượt ra ngoài sự tiên liệu của Kim Phất đạo trưởng, thanh y tỳ nữ kia không hề nhảy tránh, trực diện chạm chiêu với ông. Cổ tay Kim Phất đạo trưởng chấn động một cái, trường kiếm của thanh y nữ tỳ không hề bị gạt đi, bất giác ông kinh hãi thầm nghĩ:

"Công lực của nha đầu này so với trước khi bị thương hơn biết bao nhiêu". Trong khi ông đang suy nghĩ thì trường kiếm của thanh y nữ tỳ đã phóng ra một kiếm hoa huyền ảo đâm tới nơi yếu hại trên người Kim Phất đạo trưởng. Nội lực của nàng đột nhiên tăng cường cực kỳ, kiếm phong như gió rít lên veo véo bao trùm cả không gian. Kim Phất đạo trưởng cùng thanh y tỳ nữ đã giao đấu trên hai mươi chiêu, nhưng chẳng có cách gì chiếm một điểm ưu thế, không khỏi cảm thấy kỳ quái, thầm nghĩ:

"Chẳng biết ả dùng dược vật gì ? Công lực đột nhiên tăng cường nhiều thế này ?" Nguyên lai công lực của Kim Phất đạo trưởng rất cao thâm, kim phất trần là vật mềm mại, nhưng khi tấn công thì lực đạo lại hung mãnh dị thường, thanh y nữ tỳ kia trước khi thụ thương, mỗi lần chạm chiêu với Kim Phất đạo trưởng là trường kiếm lại bị chấn khai, nhưng sau khi phục dược vật, công lực đột nhiên tăng cường rất nhiều, có thể cùng Kim Phất đạo trưởng bình thủ, trực diện chạm chiêu.

Chỉ nghe từ miệng Công Tôn Ngọc Sương ngọc sương phát ra một tràng âm thanh nhỏ, uyển chuyển thê lương, chấn động nhân tâm. Hai người đã đấu trên mấy chục chiêu, song phương vẫn chưa phân được thắng bại. Thanh y tỳ nữ càng đánh càng hăng, kiếm quang loang loáng, công kích hết sức ác liệt. Lãnh Như Băng im lặng quan sát tình thế, phát hiện ra kiếm thế của thanh y tỳ nữ cùng với tràng âm thanh từ miệng Công Tôn Ngọc Sương phối hợp cùng nhau, mường tượng như tràng âm thanh đó là một loại tín hiệu chỉ huy kiếm thế của thanh y tỳ nữ. Chỉ thấy kiếm chiêu của thanh y tỳ nữ càng đánh càng lạ, giống như muốn cùng đối phương đồng qui ư tận, bất chấp an nguy bản thân, một mực công địch. Kim Phất đạo trưởng không thể làm theo phương pháp ngọc đá đều vỡ này, đành dùng thân pháp nhanh nhẹn tránh né. Mới bắt đầu đã bị thanh y tỳ nữ chiếm mất tiên cơ, tấn công ồ ạt hết sức hung hiểm !

Lúc bấy giờ, không những chỉ mình Kim Phất đạo trưởng phát hiện ra chuyện bất thường, mà Trần Hải và Hạ Hầu Trường Phong cũng phát hiện ra, nếu tiếp tục đánh như thế này, đích thực thanh y tỳ nữ đã chiếm được thượng phong, nói không chừng Kim Phất đạo trưởng có thể bị thương dưới kiếm của nàng. Đây thực là một sự huyền bí của y đạo, quần hào đều trông thấy công hiệu của dược vật, nhưng không ai biết đó là loại dược vật gì mà có thể cho người ta một lực lượng thần kỳ như thế ?

Ngưng mục nhìn lại, chỉ thấy gương mặt trắng xanh của thanh y tỳ nữ, đột nhiên trở nên xám ngắt như gan lợn, hai tròng mắt lòi hẳn ra ngoài, thần sắc cực kỳ dữ tợn, khủng bố. Công Tôn Ngọc Sương đã thôi phát tràng âm thanh kỳ lạ, nhưng thanh y tỳ nữ vẫn chiến đấu hùng dũng. Bấy giờ, Kim Phất đạo trưởng đã bị ép đến thủ nhiều công ít, xuống mức hạ phong. Đang ác đấu, đột nhiên nghe Kim Phất đạo trưởng quát lên một tiếng, phất trần trong tay vội vàng công ra ba chiêu, những sợi tơ li ti đầy trời rơi xuống.

Chỉ nghe Công Tôn Ngọc Sương đột nhiên cất tiếng hú thật cao, trường kiếm trong tay thanh y tỳ nữ cũng theo tiếng hú đó loang loáng vung lên hóa thành một màn bạc. Một tràng âm thanh như sóng nổi lên, kiếm quang cùng nhân ảnh, đồng thời biến mất không thấy nữa. Công Tôn Ngọc Sương nhanh như chớp phóng đến hữu thủ xuất ra điểm mấy huyệt đạo của thanh y tỳ nữ, lạnh lùng nói:

- Kim Phất đạo trưởng, ngươi có tính được bao nhiêu chiêu không ?

Kim Phất đạo trưởng chậm rãi thốt:

- Cô nương dùng dược vật gì vậy ?

Công Tôn Ngọc Sương hỏi:

- Ngươi muốn tái đấu chăng ?

Kim Phất đạo trưởng đáp:

- Bần đạo đã nói lời khoa trương, trong mười chiêu vốn không cách gì thắng, bất luận là vì nguyên nhân gì, bần đạo đều nhận thua.

Công Tôn Ngọc Sương thốt:

- Ngươi tự phụ là nhân vật thành danh, lại nhận thua như vậy thôi sao ?

Kim Phất đạo trưởng đáp:

- Cô nương cứ hạ lệnh, bần đạo tận mọi khả năng tiếp thu điều kiện của cô nương.

Công Tôn Ngọc Sương nói:

- Điều kiện rất đơn giản, chỉ cần đạo trưởng rời khỏi cuộc thị phi hôm nay.

Kim Phất đạo trưởng trầm ngâm một thoáng, đoạn nói:

- Điều này ... điều này ...

Công Tôn Ngọc Sương ngắt lời:

- Điều này cái gì, nếu như ngươi không muốn tiếp nhận điều kiện này, thì cứ tính như thế.

Nên biết Kim Phất đạo trưởng trong võ lâm là một nhân vật có thinh danh rất lớn, tuy trước trận đấu chưa từng bàn qua điều kiện, nhưng theo quy củ của võ lâm, Kim Phất đạo trưởng đã mở miệng nói trong vòng mười chiêu sẽ đả thương người, qua mười chiêu vẫn không làm được, tự nhiên phải nhận thua. Đột nhiên giữa hồ nổi lên tiếng mái chèo khua nước cùng với một khoái thuyền đi tới. Lãnh Như Băng trong lòng thầm nghĩ:

"Xong rồi, viện thủ của Công Tôn Ngọc Sương đã đến, ôi thật đáng tiếc ! Đáng tiếc !" Chàng đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy trên đầu thuyền có hai lam y nữ tỳ ôm trường kiếm đứng đó.

Chỉ thấy Trần Hải vuốt râu cười:

- Tốt lắm ! Kim Phất đạo huynh, thỉnh trở về thuyền đi ! Vương cô nương đã đến, việc chiến hay hòa, chẳng cần chúng ta phải lao tâm nữa.

Khoái thuyền đến gần thuyền của Công Tôn Ngọc Sương tám, chín thước, đột nhiên ngừng lại, cửa khoang mở rộng, từ từ bước ra ngoài một Vương Thông Huệ toàn thân vận huyền y.

Kim Phất đạo trưởng vung phất trần một cái quét qua, hàng ngàn sợi tơ li ti làm nổi lên một trận gió. Công Tôn Ngọc Sương vung chưởng tung một cỗ ám kình, bức phất trần ngừng lại, hữu thủ nhanh nhẹn tuyệt luân chụp lấy cổ tay Kim Phất đạo trưởng. Kim Phất đạo trưởng kinh hoàng thầm nghĩ:

"Thủ pháp quả cực nhanh, cổ tay trái ta đã bị nàng ta nắm giữ, khó lòng mà thoát khỏi". Chỉ thấy Công Tôn Ngọc Sương thân ngọc nhẹ nhàng, tung một cước không tiếng động ngay đầu gối Kim Phất đạo trưởng. Kim Phất đạo trưởng chỉ cảm thấy đầu gối đau kịch liệt, thân hình lảo đảo té xuống hồ. Công Tôn Ngọc Sương động tác cực kỳ nhanh nhẹn, tả thủ vươn ra chộp lấy cổ tay phải Kim Phất đạo trưởng nhanh chóng phong bế huyệt mạch, tay ngọc lập tức kéo Kim Phất đạo trưởng bật dậy.

Động tác này trông chậm chạp, kỳ thực cực nhanh, phóng cước, xuất thủ, cơ hồ trong cùng một động tác.

Lúc này, Vương Thông Huệ đã bước tới đầu thuyền, khẽ nghiêng người một cái, cười nói:

- Công Tôn cô nương cách biệt đã lâu, tiểu muội xin có lời vấn an.

Tay phải Công Tôn Ngọc Sương vung lên điểm ba huyệt đạo trên người Kim Phất đạo trưởng, buông tay trái ra, từ từ xoay người lại, thốt:

- Vương giáo chủ, cách biệt đã lâu.

Hai đạo mục quang của Vương Thông Huệ dán chặt trên mặt Công Tôn Ngọc Sương, từ từ thốt:

- Công Tôn cô nương có thể nể tình tiểu muội, trước tiên buông thả Kim Phất đạo trưởng ?

Công Tôn Ngọc Sương cười nụ, thốt:

- Được !

Đoạn huy động song chưởng cách không giải ba huyệt đạo bị bế của Kim Phất đạo trưởng, nói tiếp:

- Nể tình Vương giáo chủ, mời đạo trưởng !

Kim Phất đạo trưởng nói không hết sự xấu hổ lẫn tức giận, song mục trợn to nhìn Công Tôn Ngọc Sương, thốt:

- Võ công của cô nương, xem ra còn cao cường hơn lệnh tôn, lệnh đường ngày trước.

Công Tôn Ngọc Sương đưa mắt nhìn thanh y tỳ nữ đang nằm dưới sàn thuyền, hỏi:

- Ả là do ngươi giết ?

Kim Phất đạo trưởng đáp:

- Không sai.

Công Tôn Ngọc Sương lại hỏi:

- Chắc ngươi cũng biết sát nhân phải thường mạng ?

Kim Phất đạo trưởng nói:

- Bần đạo đã quá bảy mươi, chết cũng không tiếc.

Công Tôn Ngọc Sương giơ tay phải lên, thốt:

- Giết ngươi tuyệt không phải là chuyện khó, nhưng ta không muốn trước khi kỳ hạn đến, lấy đi tánh mạng ngươi. Ngươi trở về thuyền đi.

Kim Phất đạo trưởng đáp một tiếng, chuyển thân quay trở lại trên thuyền. Vương Thông Huệ khẽ nghiêng người, thốt:

- Đa tạ Công Tôn cô nương đã nể mặt tiểu muội.

Công Tôn Ngọc Sương nói:

- Chỉ là chuyện nhỏ, bất tất phải đa lễ.

Vương Thông Huệ mục quang như điện, không ngừng tìm kiếm tra xét trên mặt Công Tôn Ngọc Sương, như muốn tìm gì đó, miệng lại ôn hòa thốt:

- Công Tôn thư thư, không ở tại Từ Châu, vạn dặm xa xôi chạy đến Thái Hồ, không biết là vì chuyện gì ?

Công Tôn Ngọc Sương hỏi lại:

- Vương giáo chủ đến đây, không biết lại vì chuyện gì ?

Vương Thông Huệ đáp:

- Không giấu gì Công Tôn thư thư, tiểu muội truy theo tung tích của Công Tôn thư thư mà tới.

Công Tôn Ngọc Sương mục quang chuyển động, sớm đã không thấy bóng Lãnh Như Băng, nghĩ đã trốn vào trong khoang, khẽ điểm nụ cười nhạt, đáp:

- Tiểu muội cũng truy theo một người.

Vương Thông Huệ hỏi:

- Không biết là người nào ?

Công Tôn Ngọc Sương đáp:

- Vương Tích Hương.

Vương Thông Huệ trong lòng chấn động, hỏi:

- Vương cô nương hiện đang ở đâu ?

Công Tôn Ngọc Sương cười hỏi:

- Thế nào ? Vương giáo chủ muốn gặp nàng lắm ư ?

Vương Thông Huệ đảo tròng mắt hai lược, mỉm cười đáp:

- Gặp hay không gặp đều không gấp.

Công Tôn Ngọc Sương nói:

- Vương cô nương hiện táng thân tại ..... Đưa mắt nhìn vào trong khoang thuyền, đột nhiên ngưng lời không nói nữa. Thiên hạ có biết bao nhiêu việc ngẫu nhiên xảo hợp, nếu như Công Tôn Ngọc Sương chẳng chóng tưởng nhớ đến Lãnh Như Băng, đưa mắt nhìn vào khoang thuyền, thì ngay lúc này, cho dù nàng biểu diễn giống thật như thế nào, bất quá chỉ lừa được Vương Thông Huệ, nhưng một cái nhìn vô ý của nàng, đã khởi lên trong lòng Vương Thông Huệ một nghi vấn. Nguyên vì Vương Thông Huệ quá thông minh, luôn để tâm âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của Công Tôn Ngọc Sương, chỉ vì nàng đặt toàn bộ tâm trí lên người Công Tôn Ngọc Sương nên hoàn toàn không trông thấy Lãnh Như Băng. Âm sai dương lẫn đã trợ giúp lời nói dối của Công Tôn Ngọc Sương thêm phân lượng. Vương Thông Huệ lập tức biến sắc, hỏi:

- Thế nào ? Vương Tích Hương kia đã bị Công Tôn thư thư sanh cầm ư ?

Công Tôn Ngọc Sương tránh không trực diện trả lời câu hỏi của nàng mà trả lời mập mờ:

- Vương giáo chủ đến trễ một bước, chỉ sợ lại một phen phí tổn tâm cơ.

Trần Hải và Hạ Hầu Trường Phong nghe thế trong lòng chấn động dữ dội, thầm nghĩ:

"Không lạ vì sao nàng ta bình tĩnh như vậy, nguyên lai đã sớm sanh cầm Vương Tích Hương trong thuyền, nếu như đánh chìm thuyền của nàng ta xuống hồ, hại chết Vương cô nương, đó đích thực là một việc làm chung thân hối tiếc !" Thần sắc khẩn trương của Vương Thông Huệ từ từ trầm tĩnh lại, giơ tay vuốt lại mớ tóc óng ả tung bay trong gió, thốt:

- Trí giả nghĩ trăm ngàn kế, tất phải có một sơ sót, Công Tôn thư thư thân bị vây hãm trong trùng vây, không cách gì cầu cứu viện binh, cũng chẳng tính là một việc mất mặt vậy.

Công Tôn Ngọc Sương thốt:

- Nếu nói về tình thế hiện tại, trước khi động thủ, ai chết ai sống hoàn toàn chưa biết được, lùi lại một bước, ta tính rằng ta không thể thắng, nhưng hoàn toàn đủ sức để phá vòng vây đào tẩu.

Vương Thông Huệ mỉm cười nói:

- Nếu như ở trên núi non đồng bằng, tiểu muội rất tin rằng Công Tôn thư thư có thể sống, nhưng ở giữa Thái Hồ này, sóng bạc muôn trùng, nhìn không thấy bờ, Công Tôn cô nương tuy võ công tuyệt thế, chỉ tiếc rằng không biết thủy công.

Công Tôn Ngọc Sương khẽ cười nhạt, không tỏ ra đồng ý cũng không phản đối.

Vương Thông Huệ nói tiếp:

- Chung quanh Công Tôn thư thư là bốn chiếc thuyền chở đầy hỏa dược, dầu đồng, tiểu muội chuyên về điều khiển hỏa khí, cả thiên hạ đều biết, bốn chiếc thuyền nếu như nhất tề phát hỏa nổ tung, phương viên bốn mươi trượng nhất định trở thành một biển lửa.

Công Tôn Ngọc Sương thốt:

- Đó chưa chắc gì có thể thiêu chết ta.

Vương Thông Huệ nói:

- Cho dù không chắc, nhưng thực tế không đáng cho Công Tôn thư thư bỏ công mạo hiểm như thế.

Công Tôn Ngọc Sương nói:

- Không cần phải ngại, Vương giáo chủ như muốn khảo nghiệm công lực của ta, cứ tự nhiên thử.

Vương Thông Huệ mỉm cười thốt:

- Tiểu muội đã hiểu rõ khả năng của Công Tôn thư thư, trí mưu không ai bằng, nếu như thư thư nói có thể thoát được trận biển lửa do muội bố trí, thì thật có phần quá khoa trương ...

Sắc mặt nàng đột nhiên trở nên nghiêm túc, gằn giọng:

- Nhưng thư thư có khả năng sanh cầm một người như Vương Tích Hương, thật ngoài dự liệu của tiểu muội.

Công Tôn Ngọc Sương thốt:

- Việc ngoài dự liệu chỉ sợ không chỉ có thế.

Vương Thông Huệ thốt:

- Trừ điều ấy ra, tiểu muội thật không nghĩ ra Công Tôn thư thư lại có gì kinh nhân nữa ?

Công Tôn Ngọc Sương trầm ngâm một thoáng, đoạn nói:

- Chúng ta bất tất phải nói chuyện tình nghĩa xưa cũ, mời Vương giáo chủ nói thẳng ra đi thôi.

Vương Thông Huệ hỏi:

- Công Tôn thư thư muốn bức bách tiểu muội phải quyết một trận sống chết thật sao ?

Công Tôn Ngọc Sương đáp:

- Trông tình thế hiện tại mà luận, ta đang ở thế kém, chiến hay không chiến, chẳng còn ở trong tay ta thao túng.

Vương Thông Huệ nghe thấy giọng Công Tôn Ngọc Sương đột nhiên mềm xuống, trong lòng không khỏi dấy lên một sự thương hại, nàng khổ công bố trí cục diện phải thắng hôm nay, không ngờ vì chuyện Vương Tích Hương bị sanh cầm mà có chút biến hóa, xem ra trận này, có thể bại dưới tay Công Tôn Ngọc Sương. Tâm niệm vừa chuyển động, miệng lập tức nở một nụ cười:

- Nếu như Công Tôn thư thư chịu thả Vương Tích Hương, tiểu muội nguyện cung kính tiễn thư thư lên bờ.

Công Tôn Ngọc Sương thầm nghĩ:

"Quỷ nha đầu quả nhiên điêu ngoa xảo quyệt, nếu không thấy được mặt Vương Tích Hương, hôm nay chắc chắn không để ta đi". Cho dù võ công trí tuệ nàng cao siêu như thế nào, cũng vô phương đưa ra một Vương Tích Hương còn sống, tình thế cấp bách, khiến nàng phải suy tính hơi lâu, tức sẽ làm tăng gia sự nghi ngờ của Vương Thông Huệ, nên chỉ điểm nụ cười nhẹ, thốt:

- Việc này ta khó lòng mà tác chủ, để ta vào hội ý với Vương cô nương rồi tính sau.

Dứt lời xoay lưng tiến vào trong khoang thuyền. Nàng quay đầu nhìn chung quanh, chỉ thấy Lãnh Như Băng ngây người ngồi đó, ngơ ngẩn nhìn vách thuyền một cách xuất thần. Công Tôn Ngọc Sương khẽ hắng giọng, thốt:

- Lãnh lang, chắc huynh đã trông thấy nàng rồi ?

Nàng tuy không nói ra danh tự, nhưng Lãnh Như Băng đã biết nàng muốn ám chỉ ai, gục gặc đầu, đáp:

- Thấy rồi.

Công Tôn Ngọc Sương thần sắc nghiêm túc thốt:

- Những lời của Vương Thông Huệ, chắc huynh cũng đã nghe hết ? Nàng nói không sai một điểm, trong tình thế này, muội gần như chẳng còn sức để kháng cự, nếu như dựa vào võ công, muội vị tất đã sợ bọn họ, nhưng họ bố trí trận hỏa công này khiến muội vô phương kháng cự. Nếu như muội phải thương vong ở tay bọn họ, thì thà rằng cái công lao chấn thế hãi tục này rơi vào tay huynh.

Lãnh Như Băng hỏi:

- Công lao gì ?

Công Tôn Ngọc Sương đáp:

- Huynh có thể giết muội, hoặc điểm vào huyệt đạo của muội, xong nói với họ là huynh đã giết chết hoặc bắt sống Công Tôn Ngọc Sương, đó chẳng phải là một việc chấn động võ lâm sao ?

Song mục Lãnh Như Băng lấp loáng thần quang, nhìn chăm chú vào mặt Công Tôn Ngọc Sương, hỏi:

- Lời này có thật không ?

Công Tôn Ngọc Sương đáp:

- Trăm ngàn lần không sai, huynh lúc nào cũng không tin muội, hiện tại có thể chứng minh.

Dứt lời, nhắm chặt hai mắt. Lãnh Như Băng nhìn lên gương mặt tươi cười của Công Tôn Ngọc Sương, trong lòng do dự khó quyết định, nghĩ đến nếu để nữ ma đầu này lưu lại trên thế gian thì cực kỳ tai hại, hôm nay đúng là một cơ hội tốt để trừ khử nàng.

Nhưng Lãnh Như Băng phát giác hành động này chẳng mấy quân tử, nếu sau này truyền ngôn trên giang hồ nói rằng Lãnh Như Băng bắt sống Công Tôn Ngọc Sương, cho dù đó là sự thật, cũng sợ có rất nhiều người chẳng dám tin. Chỉ nghe Công Tôn Ngọc Sương cất giọng mơ màng thốt:

- Lãnh lang, sao huynh còn chưa hạ thủ ? Chỉ cần huynh giơ tay điểm xuống một cái, nửa khắc sau sẽ danh chấn thiên hạ.

Lãnh Như Băng thầm nghĩ:

"Hôm nay nếu ta còn lòng dạ nhân từ của đàn bà, sau này không biết có bao nhiêu anh hùng hào kiệt võ lâm sẽ đổ máu, mất mạng vì sai lầm của ta hôm nay".

Tâm niệm chuyển động, khẽ nghiến răng giơ tay lên, nhưng khi nhìn thấy Công Tôn Ngọc Sương nhắm chặt hai mắt, miệng cười như hoa nở, trong lòng đột nhiên phát sinh cảm giác bất nhẫn, ngón tay sắp chạm vào người nàng bỗng buông thõng xuống, thở dài một tiếng, nói:

- Ngươi lúc nào hành động vì tham vọng của mình, giết người không chớp mắt, sao tại giây phút này lại trở nên khiếp nhược như thế ?

Công Tôn Ngọc Sương đột nhiên mở mắt, nở một nụ cười nhẹ, thốt:

- Đây không phải là khiếp nhược, muội bình sinh chưa từng có qua cái đại dũng khí thúc thủ chịu chết, không chút phản kháng, đối với muội mà nói, đó là một chuyện hết sức khốn nạn ...

Nàng đưa tay vuốt lại mớ tóc rối, nói tiếp:

- Hôm nay cho dù muội đang ở thế kém, nhưng nếu muội xuất toàn lực phản kích, sẽ có hơn nửa số người trong bọn họ bị thương vong, muội hoàn toàn có được ba phần cơ hội đào tẩu.

Lãnh Như Băng hỏi:

- Nếu nói như vậy, sao ngươi không cùng bọn họ liều mạng một trận ?

Công Tôn Ngọc Sương mỉm cười:

- Vì huynh.

Lãnh Như Băng thốt:

- Vì ta cái gì ? Hừ ! Lời nói khó tin.

Công Tôn Ngọc Sương mỉm cười thốt:

- Nếu muội thoát khỏi vận kiếp hôm nay, sau này hành động thế nào, đều làm huynh thống hận, chán ghét, đúng hay không đúng ?

Lãnh Như Băng trầm ngâm một thoáng, đáp:

- Không sai.

Công Tôn Ngọc Sương tiếp:

- Nếu như muội bị thương mà chết tại đây, chết trong tay người thì thật không cam tâm, nhưng nếu chết trong tay huynh thì khác.

Lãnh Như Băng hỏi:

- Khác chỗ nào ?

Công Tôn Ngọc Sương nở nụ cười buồn bã, đáp:

- Bởi vì chết trong tay huynh, muội sẽ có được cảm giác chết vì tình.

Lãnh Như Băng thốt:

- Chuyện này từ đâu mà có, chúng ta lúc nào cũng tâm bất đồng, ý bất hợp, làm sao có thể gọi là chết vì tình ?

Công Tôn Ngọc Sương nói tiếp:

- Bất luận huynh nghĩ cái gì, hôm nay nếu như muội chết dưới tay huynh, bất luận Vương Tích Hương hay Vương Thông Huệ, tất cả đều thua muội một bước, có thể họ sẽ cùng huynh sống tới bạc đầu, nhưng chẳng có cách gì lưu lại trong tim huynh một hình ảnh trước khi chết. Ôi ! Trong cuộc đời muội chưa bao giờ nhường bất cứ người nào một việc gì, chỉ có huynh ...

Lãnh Như Băng thốt:

- Ta thế nào ? Lãnh Như Băng ta đường đường một thân tu mi sáu thước, tuy võ công, tài trí đều thua ngươi, nhưng không thể chịu sự khuất nhục của ngươi dù chỉ một chút, đại trương phu khả sát bất khả ...

Công Tôn Ngọc Sương mỉm cười cắt ngang:

- Điều này không cần nói, muội đã biết !

Lãnh Như Băng nói:

- Vậy thì tốt ...

Đoạn thấp giọng, tiếp:

- Việc của ngươi hôm nay, ta tự biết không cách gì để quản, nếu ngươi quyết định không phản kháng, thì ta chỉ tốn công nhấc một ngón tay, nhưng chuyện này truyền ra, tin rằng chẳng ai tin được.

Công Tôn Ngọc Sương thốt:

- Sao không nói sự thật ra, hơn nữa lại có bốn vị võ lâm cao thủ đức cao trọng vọng làm chứng.

Lãnh Như Băng lắc đầu nói:

- Cảm tình xin tâm lĩnh, chuyện này tại hạ không làm được. Tại hạ vô năng lực giúp đỡ cô nương, cũng không muốn giúp cô nương, nhưng cũng không muốn danh dự bị thế nhân khinh khi.

Công Tôn Ngọc Sương thở dài:

- Lãnh lang, trước khi muội thay đổi chủ ý, hãy nhanh hạ thủ !

Bỗng nghe tiếng của Vương Thông Huệ từ bên ngoài vọng vào, nói:

- Công Tôn thư thư, Vương cô nương có đồng ý cùng tiểu muội tương kiến không ?

Công Tôn Ngọc Sương đáp:

- Nếu như ngươi có can đảm, thỉnh qua thuyền một lần.

Chỉ nghe Vương Thông Huệ nói:

- Bất luận Công Tôn thư thư nói gì, tiểu muội đối với chuyện Vương cô nương bị bắt, thủy chung vẫn có cảm giác không mấy gì tin.

Công Tôn Ngọc Sương thốt:

- Nếu như ngươi không tin, thì mời quá bộ sang thuyền một lần.

Vương Thông Huệ thốt:

- Tiểu muội đếm đúng mười tiếng thanh la, nhưng nếu như không thấy Vương cô nương hiện thân, tiểu muội lập tức hạ lệnh tổng công. Mười tiếng này, sánh như cấp cho thư thư một cơ hội tìm cách đào tẩu, thoát được hay không thì phải xem khả năng của thư thư.

Tiếng thanh la trong trẻo gióng lên một tiếng lớn, âm thanh rõ ràng truyền qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.