Thiên Nữ Động Tình

Chương 4



Edit + Beta: Nhã Đan

Sáng sớm, Tô Bỉnh Tu vừa mới bước đến nhà ăn, quả phụ thường cắt tóc cho hắn nói.

“Bỉnh Tu, công chúa điện hạ đâu? Thế nào lại không cùng nàng đến đây?” Nàng cau mày, liếc nhẹ qua cũng có thể biết được đã từng là một mỹ nhân, đôi mắt vẫn còn rất lợi hại nhìn nhi tử.

“Không cần đi.” Hắn nhún vai, tự mình ngồi xuống chỗ chủ vị, nhưng còn chưa ngồi yên, liền nghe mẫu thân gọi.

“Không được ngồi, đó là chỗ ngồi của công chúa điện hạ.”

“Cái gì?” Tô Bỉnh Tu nhướng mày.

“Chủ vị là công chúa điện hạ.”

Con ngươi của hắn lướt qua một tia tức giận, “Ai nói chỗ này là của nàng?”

“Đương nhiên là của nàng.” Tô mẫu đáp lại, “Tha là công chúa a.” Chết tiệt! Ngay cả mẫu thân của hắn cũng thuần phục dưới chân nữ nhân kia?

Hắn vừa chớp con ngươi đen tinh nhuệ, đang muốn đáp lời, bỗng nhiên nghe một tiếng thanh thuý truyền tới.

“Công chúa đến.”

Theo tiếng gọi, Lý Băng dịu dàng xuất hiện trước cửa nhà ăn, phong tư yểu điệu.

Duyên dáng yêu kiều, bên cạnh có hai cung nữ.

Đáng chế giễu, ở Tô gia của hắn lại bày ra cái kiêu ngạo của hoàng thất.

Tô bỉnh tu trước mắt thấy mẫu thân đã quay ra nịnh hót, dĩ nhiên liền phải làm thính quỳ xuống thỉnh an, “Công chúa. . .”

May mà Lý Băng đúng lúc đỡ thân thủ nàng, “Mẹ chồng đứng dậy đi.” Nàng lẳng lặng nói, hướng Tô mẫu gật đầu, “Mẹ đối với Thiên Tinh không cần đa lễ.”

“Như vậy sao được?” Tô mẫu nịnh nọt nhìn con dâu phi phàm, mặt mày rạng rỡ, liên thanh âm cũng run rẩy, “Ngươi đường đường là công chúa mà.”

“Ta đã vào tô gia môn, thì sẽ theo quy củ của Tô gia mà làm.” Ngữ âm của nàng trong trẻo, cuối cùng, đôi mắt đẹp sáng nhìn theo hướng của Tô Bỉnh Tu.

Hắn không có phản ứng, nội tâm vì câu nói của nàng ban nãy mà cảm thấy kinh ngạc, mặt mày duy trì bình tĩnh bất động.

“Không dám, bà già này thực sự không dám để công chúa chịu thiệt.” Tô mẫu hiển nhiên cho rằng Lý Băng cực kỳ bình dị gần gũi, cười đến cười toe tóe, “Nào, nào, xin mời ngồi, cùng nơi dùng đồ ăn sáng đi.” Nàng một mặt nói, một mặt nháy mắt với Tô Bỉnh Tu. Hắn biết mẫu thân là ám chỉ hắn tránh chỗ chủ vị ra, nhưng làm bộ không thấy, nâng bát canh lên, nhàn nhàn uống.

“Bỉnh Tu!” Tô mẫu khiển trách một tiếng, chung quy đành chịu, đành phải quay lại cười với Lý Băng, “Công chúa chỗ này của người.” Nàng chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh Tô Bỉnh Tu, một mặt lấy lòng hắn nói rằng, “Không xấu hổ, chỉ là ta lo việc ăn sáng cho cả nhà, không biết được thói quen ăn uống của công chúa?”

“Không sao.” Lý Băng bình thản đáp, doanh nhiên ngồi xuống.

Tô mẫu ngồi xuống theo, vừa định bảo nàng ăn một chút rau thì thấy cung nữ bên cạnh nàng bưng đến một chậu nước trong.

“Công chúa.”

Lý băng gật đầu, chia cánh tay ra, để một cung nữ thay nàng kéo ống tay áo lên, hai tay nhẹ nhàng chậm rãi rửa sạch trong nước, đón lấy khăn mặt trên tay cung nữ lau khô. Sau khi tay hoàn toàn sạch sẽ, một cung nữ khác đưa lên cho nàng ly trà đặc, tha dịu dàng tiếp nhận súc miệng, nhẹ nhàng phun đàm vào cốc.

Cuối cùng, cung nữ dâng lên một bát trà xanh hảo hạng trong veo sáng màu vàng .

Tô mẫu trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả.

Ôi trời, dùng một bữa sáng mà cũng có rất nhiều quy củ phiền phức sao? Nàng uốn lưỡi khó khăn, tuy nói Tô phủ tại Hàng Châu cũng được cho phú hào, nhưng dù sao cũng là nhà giàu mới nổi, chưa bao giờ hiểu được giới thượng lưu ngay cả bữa ăn cũng có rất nhiều quy củ, hôm nay rốt cuộc cũng được mở rộng tầm mắt.

Không hổ là hoàng gia công chúa. Nàng âm thầm trong lòng ca tụng, nghĩ đến càng đắc ý.

Không ngờ Tô gia có thể có một nhân vật cao quý đến thế này, đến bây giờ bọn ta vẫn không thể tin được.

So với Tô mẫu ca ngợi không ngớt, Tô Bỉnh Tu chỉ có duy nhất cảm giác đáng ghét. Lý Băng càng bày ra sự kiêu ngạo của hoàng gia, tuân theo hoàng gia lễ nghi, hắn càng phẫn nộ.

“Không phải nói đã vào Tô gia, sao còn không theo quy củ của Tô gia mà làm?” Hắn nhịn không được thản nhiên chế giễu.

“Bỉnh Tu!” Tô mẫu vội vã trách mắng, quả thực sợ ngây người.

Nhi tử như thế nào không biết điều, trước mặt mọi người châm chọc hoàng gia công chúa?

Tô mẫu vẻ mặt khiếp sợ không hiểu làm cho Tô Bỉnh Tu lông mày càng nhăn lại bỗng chốc hắn đứng dậy, “Các vị mạn dùng.” Sau bỏ đũa xuống, cũng không quay đầu lại rời đi.

※ ※ ※

“Biểu ca, ngươi dùng chưa dùng bữa sáng sao?”

Vội vã bước ra khỏi khiến hắn chưa kịp ăn uống gì, thầm nghĩ đến sương phòng của Bạch Điệp ở phía sân nhà.

“Tiểu Điệp.” Hắn bắt chuyện, con ngươi đen tinh tế quan sát toàn thân nàng, thản nhiên trêu chọc, “Say rượu tỉnh rồi?”

Bạch Điệp kiều nhan đỏ lên, “Biểu ca đừng cười ta nữa.” Nàng dẫm chân, “Tiểu Điệp tối hôm qua nhất định ầm ĩ đáng bị che cười.”

“Cũng không có gì, ngươi đừng chú ý.” Hắn an ủi biểu muội.

Bạch Điệp nhìn hắn chốc lát, “Ngươi vì sao không cùng ta?”

“Cùng ngươi?”

“Đừng cho là ta say rượu nên hồ đồ. Ta vẫn nhớ kỹ lời nói của ngươi, ngươi đã nói sẽ cùng ta, vì sao khi ta tỉnh dậy không thấy ngươi?”

“Bởi vì ngươi ngủ a, ta không thể ở lại khuê phòng của ngươi.”

“Vậy ngươi đi nơi nào?” Nàng cắn môi dưới, “Là. . . Ở chỗ Thiên Tinh công chúa sao?”

Tô Bỉnh Tu lắc đầu, “Ta ngủ tại thư phòng.”

“Ngươi ngủ ở thư phòng?” Bạch Điệp một trận kinh ngạc, lại nhịn không được âm thầm mừng rỡ, “Vì sao?”

“Không vì sao.” Hắn lắc đầu, bước tiến bước đến hoa viên.

Bạch Điệp vội vã đuổi kịp, “Ngươi không thích thiên tinh công chủ sao?”

“Vì sao hỏi như vậy?” Tô Bỉnh Tu đi liên tục.

“Bởi vì nàng đẹp, là nam nhân đều sẽ thích nàng.”

“Ta không giốngnam nhân như thế.” Hắn cấp tốc đáp lại, giọng điệu uấn nộ.

“Ngươi thật sự không thích nàng?”

Hắn bỗng dưng dừng bước, xoay người, “Ta là tuyệt không thích nàng.” Hắn mỗi chữ mỗi câu dường như lập thề.

“Thật tốt quá.” Bạch Điệp hoan hô một tiếng, đôi má lại lần nữa đỏ bừng, “Biểu ca, ta. . . Ngươi biết ta. . .” Nàng cắn răng, dường như do dự có nên hay không lớn mật bày tỏ tình cảm.

“Ta biết.” Tô Bỉnh Tu cắt ngang nàng, “Đừng nói nữa, Tiểu Điệp.”

“Vì sao?” Nàng khuôn mặt buồn bã, “Biểu ca không thích ta?”

Hắn nhẹ nhàng thở dài, “Không phải.”

“Thế vì sao. . .” Nàng không giải thích được, “Ngươi không muốn lấy ta sao?”

“Ta không thể cưới ngươi.”

“Vì sao không thể? Vì sao?” Bạch điệp luống cuống, “Bởi vì công chúa sao?”

“Không phải.” Hắn nheo mày, “Bởi vì ta không muốn ủy khuất ngươi làm thiếp.”

Hắn quả thực là muốn lấy Tiểu Điệp. Tại hoàng thượng kia trước ban xuống một chiếu chỉ vô lý, hắn vốn là quyết định lấy biểu muội làm vợ, nhưng lại ban chiếu thư, mà hắn cũng lĩnh mệnh cưới Lý Băng, lại có thể nào để Tiểu Điệp gả cho hắn làm thiếp? Như thế sẽ uỷ khuất cho nàng.

Hắn phải vì nàng làm một hôn nhân mới.

“Không có quan hệ, ta không ngại.” Bạch Điệp hoảng loạn nắm lấy cánh tay hắn, “Ta không ngại làm thiếp, chỉ cần có thể ở bên cạnh biểu ca, ta không quan hệ. . .”

“Không được!”

“Vì sao không được?” Môi đỏ mọng một câu, đôi mắt đẹp dịu dàng rất nhanh đã thấm lệ.

“Ta không muốn để ngươi ủy khuất.”

“Ta cũng nói ta không sợ ủy khuất!”

“Tiểu Điệp. . .” Tô Bỉnh Tu khổ não nhìn nàng, thực không biết nên làm thế nào để khuyên nàng.

Bạch Điệp nhìn ra hắn khổ não, bỗng dưng thân thủ che miệng, chặn một tiếng ý muốn lao ra nức nở, chạy vội đi.

Tô Bỉnh Tu kinh ngạc nhìn bóng lưng nàng, truyền đến một tiếng nói phất qua tai hắn, “Vì sao không đáp ứng lấy nàng?”

Hắn kinh ngạc vì sao nàng nhanh như vậy đã ăn xong bữa sáng, càng thêm kỳ quái khi hai cô cung nữ kia không nhắm mắt theo đuôi nàng.

“Lý Băng.”

Lý băng đôi mi thanh tú căng thẳng, hình như không vui vì hắn gọi thẳng tên của nàng.

“Hai vị cung nữ của ngươi đâu rồi?” Hắn hỏi, giọng điệu có chút ít châm chọc.

“Các nàng?” Nàng hơi sửng sốt, một lát sau mới nói nói, “Ta không để các nàng theo tới.”

“Vì sao? Đường đường là Thiên Tinh công chúa mà không có cung nữ theo hầu hạ, vậy sao đúng a?” Miệng một câu chế giễu.

“Ta. . . Không muốn để các nàng theo tới.” Nàng do dự tiếp lời, như là hoài nghi về hành tung quái lạ.

“Có đúng không? Thực là ngoài ý muốn a.” Hắn ý tứ trong giọng càng thêm trào phúng, “Không có các nàng theo ngươi, có thể nào có thể bày ra cái tự cao tự đại của hoàng gia?”

Lý Băng nghe vậy rùng mình, nhìn hắn một hồi lâu, “Hay ngươi mới vừa rồi tâm tình không thoải mái sao?” Nàng lẳng lặng hỏi.

Tô Bỉnh Tu lông mày căng thẳng, “Ta không rõ ý tứ của ngươi.”

“Ngươi nghĩ ta để các nàng bên cạnh ta một một tấc không rời hay lại không cho theo, là cái tự cao tự đại của hoàng gia?”

“Không phải sao?”

“Ta cũng không phải có ý định, chỉ là —— “

“Chỉ là quy củ như vậy.” Hắn không kiên nhẫn cắt lời nàng, “Ta lý giải, ngươi không cần giải thích, ngươi là đường đường Đại Đường công chúa mà, đương nhiên là có chút không đồng dạng về quy củ.”

“Xem ra ngươi không hề thích địa vị của ta.” Tha suy nghĩ sâu xa lời hắn nói.

“Haha! Tô Bỉnh Tu ta bất quá nhất giới bình dân, có cái gì tư cách gì thíhc hay không?” Hắn uấn nộ đáp, cùng lúc là với nàng tức giận, cùng lúc cũng không thể chịu đựng được giọng điệu chanh chua của chính mình.

Hắn quả thực không hiểu được bản thân nữa, chanh chua trào phúng từ trước đến nay không phải là chuyện hắn muốn làm, chỉ là có vẻ hắn không hề khí phách mà thôi. Nhưng chỉ muốn một mặt với nàng! Cao cao tại thượng như vậy lại lãnh tĩnh kiềm chế, hắn là vô pháp khắc chế được tính tình.

Hắn âm thầm phẫn nộ, “Ngươi cuối cùng đến tìm ta có chuyện gì?”

Lý Băng lẳng lặng nhìn hắn, lẳng lặng lặp lại câu hỏi ban nãy, “Vì sao không đáp ứng lấy nàng?”

“Lấy nàng?” Hắn phút chốc nhướng mày, “Ngươi muốn ta lấy Tiểu Điệp?”

Nàng gật đầu.

“Ngươi biết chính là đang nói cái gì không?”

“Đương nhiên biết.” Nàng nhếch mếp, không rõ hắn vì sao luôn coi thường nàng, “Ngươi tại Ngự hoa viên cự tuyệt đề nghị của Phụ hoàng, không phải là vì muốn lấy nàng sao?”

“Ngươi biết việc đó?”

“Ta là ở một bên a.”

“Ngươi biết ta cự tuyệt nguyên nhân là lòng đã có tương ứng?”

“Ân.”

“Vậy ngươi còn muốn ta lấy ngươi?” Hắn cũng nữa nhịn không được rống, con ngươi đen bắn ra hai đường nộ diễm, “Ngươi biết rõ ta có ý với người khác còn ép ta lấy ngươi? Ngươi đáng sao lại tự cho như vậy là đúng? Ngươi cho bản thân là công chúa nên có thể chia rẽ người khác sao?”

“Ta không có muốn chia rẽ các ngươi.” Nàng không hiểu vì sao hắn lại nổi giận như vậy, “Ngươi có thể lấy nàng làm thiếp a.”

“Ta vì sao muốn lấy Tiểu Điệp về làm thiếp? Nàng vì cái gì phải uỷ khuất làm thiếp?”

Vì sao? Lý Băng không giải thích được nhìn hắn, “Bởi vì ta là công chúa, không thể —— “

“Đúng vậy, bởi vì ngươi là công chúa mà, đương nhiên không nên làm thiếp.” Hắn cắt ngang nàng, ngữ điệu phẫn nộ mà trào phúng, “Cho nên nữ nhân khác thì phải làm thiếp? Bởi vì ngươi là kim chi ngọc diệp tuyệt đối không thể ủy khuất, vì thế chỉ có thể ủy khuất người khác thôi.”

Ủy khuất? Lý Băng chấn động, làm thiếp rất ủy khuất sao?

Nàng chẳng bao giờ suy nghĩ sâu xa quá một vấn đề, lúc đó thầm nghĩ tuy rằng muốn Tô Bỉnh Tu lấy nàng, bất đắc dĩ chia rẽ hắn cùng với người trong lòng, nhưng vừa nghĩ, hắn có thể lại lấy người trong lòng làm thiếp, chần chờ thì cũng thoải mái.

Nàng chưa từng nghĩ như vậy sẽ uỷ khuất người trong lòng hắn.

Lý Băng hô hấp căng thẳng, bỗng dưng nhớ tới hơn một năm trước Cửu đường ca Lý Sâm cũng là vì vấn đề này mà mạo phạm thánh nhan, từ chối phụ hoàng vì hắn tự quyết định hôn nhân.

Hắn nói không muốn uỷ khuất nữ nhân âu yếm làm thiếp, muốn toàn tâm toàn ý đợi nàng.

Cửu đường ca nghĩ như vậy, hắn. . . Cũng nghĩ như vậy sao?

Tha giương mắt lên, trong con ngươi có vài phần kinh hoảng.

Tô Bỉnh Tu phát hiện thần sắc dị dạng của Lý Băng, tiếp tục giận dữ hét: “Ngươi dựa vào cái gì tự chủ trương muốn cho nhị nữ cùng nhất phu? Ngươi không hiểu được một người toàn tâm toàn ý ái một người thì cũng mong muốn người nọ toàn tâm toàn ý thương hắn sao? Ngươi không hiểu được con người một khi yêu ai đó, trong lòng liền không thể chứa thêm một người nào khác nữa sao?”

Nàng không biết, nàng thực sự là không biết!

“Ngươi có thể nào ích kỷ như vậy, tự cho là đúng như thế?”

“Đúng, xin lỗi. . .” Nàng khuôn mặt tái nhợt, lần đầu tiên trong cuộc đời ngữ âm run rẩy.

Trong lòng nàng xa lạ tâm tình là cái gì? Nàng dường như cực độ hoảng loạn, gánh vác không được liền cho bản thân suy nghĩ lệch lạc.

“Xin lỗi, ta điều không phải có ý định, ta không biết. . .” Nàng liên tục hai câu xin lỗi khiến Tô Bỉnh Tu kinh sợ, con ngươi đen ngưng định nhìn nàng.

Đây là hắn lần đầu tiên phát hiện nàng cũng có tâm tình, nàng nguyên lai không giống như Lý Sâm nói vô tình vô cảm, cái lãnh tĩnh cực đoan kia cũng có thời điểm dịu xuống.

Dáng dấp hiện tại của nàng, gương mặt tái nhợt như tuyết, ngay cả đôi môi luôn hồng hào nay cũng trắng xanh, thân thể hơi run rẫy, con ngươi trầm tĩnh thâm thuý lần đầu bị nhiễm kinh hoảng.

Nàng thế nào lại có phản ứng như vậy?

Tô Bỉnh Tu kinh ngạc không hiểu, đáy lòng không biết tại sao lại nổi lên một chút cảm giác kỳ lạ.

Dường như là hối hận, hoặc như là thương tiếc, hơi đau nhức một chút.

Nàng yên lặng, hơi hoảng loạn nhìn hắn trong chốc lát, bỗng dưng quay người lại, nhanh chóng rời đi.

※ ※ ※

Làm sao bây giờ? Nàng vô pháp đối mặt hắn, trong cuộc đời không biết làm thế nào để đối mặt với một người.

Nàng không biết nên đối mặt hắn thế nào, khi nàng bỗng nhiên sắm vai chia rẻ hắn cùng người trong lòng, lại không thể trần tĩnh tâm tình không dậy sóng, lại càng không thể nhìn thẳng vào cặp mắt của hắn.

Con ngươi này —— nàng lần đầu gặp thì tạo cho nàng cảm giác ấm áp, có khiêm tốn cùng kiên nghị, vì sao mỗi quay về nhìn tha liền chỉ có phẫn nộ và chán ghét?

Nàng vẫn không rõ, hiện tại rốt cục bừng tỉnh đại ngộ.

Nguyên lai là bởi vì hắn hận nàng chia rẽ hắn cùng Bạch Điệp. Nàng sao khờ dại cho rằng chỉ cần để hắn lấy Bạch Điệp làm thiếp thì tốt rồi chứ? Cửu đường ca không phải đã từng nói cho nàng, một người nam nhân khi yêu một nữ nhân thì toàn tâm toàn ý đợi nàng!

Xem thử, hắn có thể nào cam nguyện lấy Bạch Điệp làm thiếp, sao bỏ được uỷ khuất của Bạch Điệp khi nhị nữ cộng sự nhất phu?

Nàng làm đúng hay sai? Nàng thực sự sai rồi sao?

“Ngươi sai rồi, Lý Băng, thực sự sai rồi.” Nàng thở dài, cúi đầu xuống, lấy tay khua nước bên hồ, cúi đầu nhìn mặt nước xanh biết.

Mặt nước mặc dù không rõ ràng, nhưng nhưng cũng mơ hồ phân biệt rõ thân hình yểu điệu, dung nhan mỹ tú của nàng.

Nàng minh bạch cho rằng chính mình rất đẹp, từ nhỏ, những người bên cạnh không nói cho nàng điểm này, bọn họ tán thưởng, ngưỡng mộ, khâm tiện, con ngươi cùng dung nhan của nàng khi hỗ tương lẫn nhau liền vô pháp nhìn gần, rồi lại luyến tiếc chuyển khai.

Nàng xuất thân cao quý, dung nhan lại cực thanh tươi đẹp, mọi người đều lấy phía chân trời lạnh lẽo để hình dung nàng.

Ngôi sao của bầu trời chuyển thế, như vậy những lời đồn đãi đó nàng tự nhiên cũng nghe thấy, nghe nói mọi người đánh giá nàng là chói mắt bức người nhưng cao không thể bám víu.

Như vậy nàng, như vậy thanh tuyệt xuất sắc của, chưa từng nghi ngờ sẽ có người không muốn nàng, không muốn lấy nàng. Mà hắn lại cự tuyệt nàng!

Làm phụ hoàng phải chủ động gả cho hắn thì nàng thật không nghĩ tới đổi lấy được là một lời cự tuyệt như đinh đóng cột, lúc đó cho tới bây giờ trong lòng gợn sóng quả thực hơi nhộn nhạo một hồi.

Có thể đó là nhộn nhạo như vậy, vừa nghĩ đến mệnh của mình không lâu dài thì người đầu tiên hiện lên trong trí óc là hắn.

Là không cam lòng, tức giận hoặc oán nộ sao? Bằng không vì sao nàng kiên trì muốn Tô Bỉnh Tu lấy nàng, thậm biết được hắn đã có người trong lòng, vậy mà lại yêu thật sâu đậm?

Tha là có ý sao? Có ý định muốn chen giữa vào Tô Bỉnh Tu và Bạch Điệp, có ý định muốn chia rẽ bọn họ?

Nàng thật là có ý sao? Cho tới bây giờ sẽ không muốn cùng con người tranh giành cái gì, cướp đoạt nàng từ bao giờ đã bị nhiễm cái tính cách đáng sợ đó?

Từ lúc nào có điều muốn, có điều xin?

“Chúng hoa tạp sắc mãn thượng lâm, thư diệu lục thùy khinh ấm. Liên thủ điệp tiệp vũ xuân tâm.

Vũ xuân tâm, lâm tuế du. Người trong vọng, độc trì trừ.

Người trong vọng, độc trì trừ!”

Nàng nghĩ “Giang Nam lộng” trước đây đã từng đặt lễ đính hôn thúc giục nàng quyết định, nghĩ đến một câu nói tối hậu, nghĩ phụ hoàng từng nói qua rằng muốn lưu nàng lại cả đời trong cung.

Vì sao phụ hoàng lại nghĩ muốn lưu nàng cả đời trong cung? Chẳng lẽ bởi vì hắn sớm biết nàng có mệnh không dài? Hắn nói qua rằng khi nàng vừa sinh ra có một chân nhân chắc chắn là nàng trời sinh mang một cổ hàn khí, hàn khí này. . . Hẳn là nguyên nhân khiến nàng sống không lâu.

Nàng không muốn biết chính vì sao sống không lâu, lại càng không muốn biết rằng mình có thể sống thêm bao lâu, tha duy nhất muốn là trước khi chết được một phen cảm giác như vậy, lãnh hội cái tư vị chưa bao giờ lướt qua ấy.

Nàng không muốn cả đời trốn ở trong cung, không có tâm tình, bất động tình cảm; vĩnh viễn là một viên ngọc cao bất khả phàn đầy hàn khí.

Nàng là một con người a!

Lý Băng vẻ sợ hãi rùng mình.

Đây là nguyên nhân sao? Bởi vì nàng muốn làm một con người —— làm một nữ nhân, cho nên mới ép buộc hắn lấy nàng, kỳ vọng lãnh hội tư vị của nữ nhân được sủng ái.

Là như thế này sao?

Lý Băng lo sợ không giải thích được, trong lòng trước bình tĩnh nay lại cuồn cuộn bốc lên như thế, cường liệt như vậy, chấn động khiến nàng hô hấp không thể đều đặn, ngay cả bản thân cũng đứng không vững.

“Ngươi nghĩ cái gì?” Tô Bỉnh Tu tiếng nói ủ dột bất ngờ vang lên bên cạnh nàng, thân thể không ổn lại càng thêm một trận lay động, chân như trượt xuống phía ven hồ.

Lý Băng lấy làm kinh hãi, đầu óc còn chưa kịp suy nghĩ ứng phó như thế nào thì…

Thân thể đã tựa vào bờ ngực rộng rãi chắc chắn.

Nàng sửng sốt một hồi lâu.

Đây là. . . Chuyện gì xảy ra?

Thân thể chỉ trong chốc lát lại rơi vào trạng thái yếu đuối, mê võng trong đầu đợi được thanh tỉnh, nàng mới cảnh giác được là có người đang giữ thân thủ nàng lại.

Nàng hoảng loạn quay đầu, đôi môi mềm mại lạnh lẽo nhẹ nhàng hôn vào, xúc cảm này —— có chút thô ráp, lại khiến tim nàng đập nhanh.

Nàng vội vã tách con người kia ra.

Giương mắt lên, nàng không ngờ rằng người kia chính là Tô Bỉnh Tu ngũ quan phân minh, hắn tựa hồ cũng vì mới vừa rồi đụng chạm sợ ngây người, con ngươi đen dày nhàn nhạt sương mù.

Chạm đến đôi mắt của nàng, hắn dường như cũng tỉnh giấc, con ngươi đốt lên một ngọn lửa nho nhỏ ở chỗ sâu.

“Xin lỗi.” Nàng lại một câu xin lỗi.

“Ngươi đã ba lần nói xin lỗi với ta.” Hắn ngữ âm khàn khàn, nửa chế giễu nửa kinh hãi, “Ta chưa từng nghĩ tới một người công chúa như ngươi lại đi xin lỗi thường dân, còn liên tục ba lần.”

“Ngươi không phải đã nói. . .” Nàng nín thở, tiếng nói như mất tiếng, “Làm sai là nên xin lỗi?”

“Ngươi làm sai chuyện gì sao?”

“Ta vừa. . .” Nàng muốn nói chính là vừa rồi không cẩn thận đụng phải hắn, nhưng không sao nói nên lời, nhiệt độ gương mặt không hiểu sao lại tăng lên.

“Mặt của ngươi. . .” Hắn một mực yên lặng mặc nhìn chằm chằm tha, hơi lạnh mu bàn tay bỗng nhiên vung lên, nhẹ nhàng mơn trớn gương mặt đang nóng lên của nàng, “Hảo hồng.”

Nàng phút chốc run lên, “Có đúng không?”

“Đúng vậy.” Hắn mỉm cười, nụ cười ấm ấp khiến nàng thất thần đôi chút, “Ngươi đã từng mặt đỏ chưa?”

Mặt đỏ? Đó là cái gì? Hay hiện nay gương mặt lại có cảm giác này sao?

“Ta. . .” Nàng thở sâu, lắc đầu, “Ta nghĩ hẳn là không thể nào.”

“Vậy ngươi hiện tại vì sao mặt đỏ?” Hắn cúi xuống hỏi nàng, con ngươi nhìn chăm chú nàng vẫn chưa rời ra.

“Ta không biết.” Nàng lại lắc đầu, thúy mi hơi khép lại.

“Có thể hay không là bởi vì ta ôm ngươi?” Hắn giọng điệu mềm nhẹ cung cấp đáp án.

“Ôm. . . Ôm ta?” Nàng phút chốc cả kinh, cúi đầu vừa nhìn, mới phát hiện toàn bộ thân thể đang ở trong lòng hắn, cánh tay của hắn mạnh mẽ khẽ đặt ở thắt lưng của nàng, đôi môi hơi cong lên có ba phần trêu tức, bảy phần thú vị.

Nàng bỗng dưng kinh hô một tiếng, vội vã nhảy ra, nhưng thiếu chút nữa lại muốn ngã vào trong hồ, hắn vội vã kéo thân thủ nàng lại.

“Cẩn thận.” Hắn xoay thân thể của hắn lại, nhìn thẳng vào dung nhan thanh lệ, giọng điệu hơi mang theo trách cứ, “Đừng hoảng hốt bối rối.”

Hoang mang bối rối? Hắn nói nàng hoang mang bối rối?

Bốn chữ này từ khi nào đã cùng Lý Băng quen biết? Nàng luôn luôn trấn định như hằng a. Thiên?

“Buông.” Nàng nhẹ nhàng cắn môi dưới, không dám nhìn hắn, con ngươi chẳng thể ở chỗ nào, chỉ có thể theo dõi vạt áo trước ngực hắn.

Hắn ngóng nhìn tha một hồi lâu, phảng phất lo lắng một lúc lâu, cuối cùng vẫn phải chịu buông tay, nhẹ nhàng đẩy nàng rời ra khỏi thân mình.

Hai người đích mâu quang tại không trung gặp gỡ, tương giao hồi lâu.

Lý Băng một trận mờ mịt, vì con người sâu không thấy đáy âm u kia khiến tim nàng mơ hồ nổi lên đám hoả diễm.

Rốt cục, nàng cũng tìm được về thanh âm của mình.

“Ta nghĩ, ta phải xin lỗi ngươi.”

“Đây là lần thứ tư ” hắn nhẹ nhàng nhướng mày, giọng điệu nghe không ra đùa cợt hay vui đùa, con ngươi đen chăm chú nhìn nàng, “Tại hạ thực sự là được sủng ái mà lo sợ.”

Nàng không để ý tới hắn nắm bắt ngữ điệu, “Ta xin lỗi ngươi là bởi vì ta không nên thỉnh phụ hoàng hạ chiếu muốn ngươi lấy ta.”

“Nga?” Hắn giọng điệu bình thản, không cho ý kiến.

Nàng hít sâu một hơi, “Ta vì chính. . . hành động ích kỷ, xin lỗi.”

“Ích kỷ?”

“Ân.”

“Đến cuối cùng vì sao muốn ta lấy ngươi?” Hắn hỏi, ngữ âm hơi khàn khàn, “Tô Bỉnh Tu ta có phẩm chất gì, có tài năng gì?”

“Bởi vì. . .” Nàng do dự chốc lát, hàm răng trắng bỗng cắn nhẹ môi dưới, “Ta nghĩ là bởi vì ta không cam lòng.”

“Không cam lòng?” Hắn nhíu mày.

“Bởi vì ngươi không đáp ứng đề nghị của phụ hoàng, lòng ta không hề cam.”

“Là có ý tứ gì?” Hắn thực ra đã đoán được hàm ý, một cơn giận dữ bắt đầu dưới đáy lòng chậm rãi dấy lên.

Nàng nhắm mắt lại, lấy hết dũng khí trong cơ thể, sau đó giương mí mắt lên, tinh mâu thẳng tắp nhìn hắn, “Bởi vì ta nghi ngờ rằng có người lại khôg muốn ta, ta rất kinh ngạc khi ngươi cự tuyệt.”

“Ngươi đáng ghét ——” Tô Bỉnh Tu bỗng dưng im lặng, hít thật sâu, ngăn cản bản thân lại càng thêm thô lỗ; chẳng hiểu sao, Lý Băng có thể kích thích một mặt tức giận của hắn.

Hắn âm thầm nắm chặt song quyền, không rõ chính vì sao lại phẫn nộ như vậy. Hắn sớm nên hiểu được? Hoàng gia công chúa này là một người tuỳ hứng tự ngạo, hắn không khác gì làm trò cho Lý Băng, tha làm sao có thể chịu bắt nạt? Làm sao có thể tâm đều bị cam?

Hắn chờ mong cái gì? Một công luôn cao cao bất phàn như thế ngoại trừ trả thù hắn không biết điều, nàng sở dĩ chịu gả cho hắn là còn lý do nào khác?

Hắn không phải là sớm ngờ tới sao? Vì sao nghe nàng chính miệng nói khiến cho người ta không thể hờn giận? Vì sao hắn lại đột nhiên cuồng nộ như vậy?

Hắn không rõ, nói chung chính không hy vọng nghe câu trả lời của nàng, nhưng lại đáng ghét như cũ lãnh tĩnh dị thương!

“Ngươi. . .” Hắn cắn chặt răng, “Luôn muốn có cái gì là phải có cái đó sao?”

Nàng gật đầu, “Đương nhiên.”

Đương nhiên! Hảo một chữ đương nhiên a.

Tô Bỉnh Tu trừng mắt trước mắt quần áo đẹp đẽ quý giá, nữ nhân dung mạo tuyệt mỹ —— nàng là công chúa a, hiển nhiên muốn có cái gì là có cái đó, Tô Bỉnh Tu hắn cũng bất quá trong mắt nàng cũng chỉ là một món đồ chơi mà thôi.

Đồ chơi!

Cằm của hắn một trận co rút, cái ý nghĩ chán ghét này bỗng nhiên lủi vào trong óc, danh từ không được hoan nghênh chút nào.

Hắn —— một nam tử hán đường đường, lại là một món đồ chơi của nữ tử!

Chí khí thật tốt! Tô Bỉnh Tu, đây là ngươi mười năm gian khổ học tập, khổ tâm đạt tới đạt tới lý tưởng này?

Lại trở thành một món đồ chơi riêng của công chúa?

Hắn bỗng dưng cố sức quay đầu, bắn về phía nàng một ánh mắt cuồng liệt căm hận, mang tất cả chán ghét cùng hỗn loạn trào ra.

Căm tức nhìn nàng một hồi, hắn xoay người, sải bước rời đi, cũng không quay đầu lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.