Thiên Nữ Động Tình

Chương 7



Edit + Beta: Nhã Đan

Không hiểu tại sao, công việc thường ngày có chút nhàm chán, thư phòng nhiều ngày nay mặc dù vẫn rất sáng sủa nhưng lại vẫn có vẻ âm u chật hẹp, ngoài trừ công việc xã giao bên ngoài thì cả ngày đều ở trong thư phòng xem công văn, đọc sách, viết chữ khiến Tô Bỉnh Tu cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Vừa mới tiếp nhận được chức quản lý Trung Thư Tỉnh,không biết là do danh hàm tiến sĩ có tài văn chương hay là do thân phận đặc biệt Phò mã?

Hắn trở thành Trung Thư Lệnh trước mặt những người khác, sau đó, công vệc rất bận bịu.

Nhưng cho dù công việc có bận đến mấy, cho dù có rất nhiều tiệc xã giao, thì đúng giờ hắn vẫn trở về Trạng Nguyên phủ, vẫn vắng vẻ một người.

Thời gian trôi qua như thế, ở tại thư phòng đọc sách viết chữ lẽ ra là niềm vui lớn nhất của hắn, nhưng hắn trong lòng buồn bực nóng nảy, khó mà có được yên tĩnh.

Đang phiền cái gì?

Hắn lại bất lực đè nén tâm tư không thể hiểu rõ của mình đang đến, chỉ là không muốn tin tưởng, không muốn đối mặt.

Hắn hiểu rõ trong lòng mình không vui lại lo lắng hấp tấp đều là vì một nữ nhân, một nữ nhân mà hắn từng thề rằng sẽ rời xa, một nữ nhân mà hăn muốn nàng vĩnh viễn đừng bao giờ gặp lại hắn.

Hắn không vui rõ ràng tất cả đều là do Lý Băng kia, là do Thiên Tinh công chúa kiêu ngạo thất thường.

Đã rất lâu không gặp nàng, nàng có khoẻ không. . . Chết tiệt! Tô Bỉnh Tu bỗng dưng dưới cằm nhăn lại, lông mày nhướng lên đầy hung ác nham hiểm.

Nàng ra sao thì liên quan gì đến việc của hắn? Nàng là một công chúa, tại sao lại không khoẻ?

Nàng chắc chắn là rất khoẻ! Không cần đến hắn xen vào chuyện của người khác? Hắn không có tư cách?

Từ dưới đáy lòng hắn châm biến chính mình, bỗng vung đầu, thân thể cao ngất đứng lên, tiện tay cầm lấy cây bút lông, vuốt đều giấy Tuyên Thanh, đè tờ giấy thuý ngọc xuống, cúi người khiến cho cây bút lông hút mực.

Sau đó là một hồi múa bút vô chừng mực ——

“Đối rượu đương ca, nhân sinh bao nhiêu? Thí dụ như sương mai, khứ nhật khổ đa. Khái lúc này lấy khảng, ưu tư khó quên. Dùng cái gì giải ưu? Chỉ có Đỗ Khang.”

“Dùng cái gì giải ưu? Chỉ có Đỗ Khang.”

Hắn trừng mắt nhìn hai câu cuối cùng, tuấn mi bỗng dưng chau lại.

“Mang rượu tới cho ta!” Hắn ra lệnh cho Thư đồng bên cạnh, từ đầu đến giờ không nói gì.

Thư đồng lĩnh mệnh đi, khi đã được nửa ly trà, liền nghe tiếng bước chân bước tới, Tô Bỉnh Tu vươn tay trái, “Rượu.”

Hắn một câu đơn giản, cái đó quả nhiên là ly rượu hảo hạng tốt nhất, hắn ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

“Được! Quả nhiên là, “Dùng cái gì giải ưu? Chỉ có Đỗ Khang.” ” hắn hùng hồn nói, tiện tay vung ly rượu, vừa cầm bút viết nhanh.

“Xanh tử linh, lo lắng lòng ta. Nhưng vi quân cố, trầm ngâm đến nay.”

Nhưng vi quân cố, trầm ngâm đến nay. . .

Hắn nhìn chằm chằm vào chữ vừa viết, chữ viết còn chưa khô mực, bỗng sửng sốt.

Lúc đầu Tào Tháo vì mong muốn chọn được hiền tài của thiên hạ mà do dự, lại lấy Đỗ Khang giải sầu, vậy hắn hôm nay do dự vì ai? Vì sao phải dùng Đô Khang giải sầu?

Chẳng lẽ là để. . .

Hắn phút chốc rùng mình, ném bút, không còn muốn.

“Cho … ta rượu nữa.” Hắn ra lệnh, ngữ âm bất giác bị mất mấy tiếng.

“Biểu ca hôm nay thật hào hứng a.”

Một tiếng nói đầy tiếu ý vang lên, Tô Bỉnh Tu cả kinh, bỗng dưng quay đầu lại.

“Là ngươi.” Hắn hơi kinh ngạc, hoá ra thư đồng đứng im lặng một chỗ kia vốn là bóng hình xinh đẹp của biểu muội yêu kiều, nàng còn bưng khay, sắp xếp rượu lên bàn .

Từ lúc khỏi phong hàn, nàng lại bỗng thường xuyên đến thư phòng nhìn hắn, cùng hắn nói chuyện phiếm giải buồn.

“Biểu ca không nghĩ tới là ta sao?” Bạch Điệp nhìn hắn, đôi mắt sáng rực rỡ, “Ta coi ngươi múa bút vô đôn, vừa uống rượu vừa quẳng ly rượu, thật sự là rất cao hứng a.” Nàng dừng một chút, khóe miệng chợt nở nụ cười quyến rũ, “Không ngờ tới biểu ca luôn luôn tao nhã cũng có mặt điên cuồng kích động như vậy, Tiểu Điệp còn chưa từng nhìn thấy qua.”

Con ngươi của nàng đầy vẻ nhiệt liệt hâm mộ không chút e dè sợ hãi Tô Bỉnh Tu, hắn lắc đầu.

Khóe miệng bỗng nhếch lên kéo theo một tia cười khổ.

“Được, Tiểu Điệp, ngươi cũng đừng đùa cợt biểu ca bữa.”

“Hâm mộ chứ không phải đùa cợt nha.” Bạch Điệp lắc đầu, dịu dàng đến gần, một mặt đặt khay rượu xuống bàn, một mặt ngửa đầu nhìn hắn mỉm cười nũng nịu, “Người ta là thực tâm ca ngợi mà.”

Hắn bỗng dừng lại, không muốn tiếp xúc con ngươi đen có thâm ý của nàng, một mặt chuẩn bị vuốt lại mặt giấy.

“Mấy cái này để Tiểu Điệp làm là được.” Bạch Điệp ôn nhu nói, đôi tay thon dài đè lên bàn tay to lớn bận bịu của hắn.

Hắn kinh ngạc, tròn mắt nhìn đôi bàn tay mềm mại đó chủ động kề sát hắn.

“Biểu ca cứ việc uống rượu của ngươi.” Giọng nói của nàng khéo léo thấp xuống, đôi mắt sáng rực nhìn hắn, hai tay vẫn như cũ không hề có ý rời đi.

Hắn bất giác nhíu mày, chủ động rút hai tay, khom lưng cầm ly rượu ban nãy suýt rơi xuống, cầm bình rót lấy một chén.

Tô Bỉnh Tu uống một hơi cạn sạch.

Chính mình vừa bỏ qua ý niệm do dự mê loạn không được hoan nghênh ban nãy, thì lại tiếp xúc với ánh mắt kỳ lạ của Bạch Điệp.

Nhưng vừa mới đổi tay, lại trực tiếp đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của Bạch Điệp, hắn không khỏi nheo mắt.

“Biểu ca, Tiểu Điệp có chuyện muốn hỏi ngươi.”

“Nói cái gì? Ngươi hỏi đi.”

“Ngày ấy ngươi nói với công chúa rằng thích ta. . .” Nàng dừng lại, phảng phất e thẹn.

Hai gò má đỏ ửng, “Có đúng như vậy hay không?”

Hắn do dự một hồi, cẩn thận trả lời: “Ngươi biết là biểu ca luôn luôn thương ngươi.”

Đôi môi đỏ mỏng của nàng vểnh lên, hiển là vẻ không hài lòng với câu trả lời của hắn, “Yếu thương không nhất định là thích.”

Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, “Nếu không thích, thì sao lại yêu thương một người?”

“Thực sự?” Đôi mắt nàng sáng ngời, đến gần hắn, hé ra dung nhan xinh đẹp, “Không gạt ta?”

“Ân.”

“Thật tốt quá.” Bạch Điệp cười rạng rỡ, “Thật tốt quá.” Nàng chăm chú nhìn hắn, được một lát, con ngươi đầy vẻ kính trọng bỗng dưng đầy ái tình mịt mù.”Biểu ca.”

Nàng cúi đầu gọi, giương tay lên đặt tại cổ của hắn.

“Tiểu Điệp” hắn nhíu mày, cố gắng giật tay nàng lại, nhưng lại càng không thả ra, “Đừng như vậy.”

“Ta thích ngươi, biểu ca, ta thích ngươi.” Nàng nhẹ giọng nói, giọng nói xấu hổ sợ hãi nhưng lại vô cùng kiên định.

“Ta biết.”

“Ngươi muốn ta đi.”

“Cái gì?” Tô Bỉnh Tu ngạc nhiên, “Ngươi hiểu rõ mình vừa nói cái gì không?”

“Đáng ghét, người ta đương nhiên hiểu rõ.” Bạch Điệp liếc nhìn hắn, mí mắt nhắm lại đầy xấu hổ, đầu cũng khéo léo dựa vào ngực hắn, “Ta rất nghiêm túc.” Tha cúi đầu, tiếng nói hơi khàn khàn.

“Không, ngươi không rõ chính mình đang làm cái gì.” Tô Bỉnh Tu vẫn hoảng sợ như cũ, hắn lắc đầu, cố gắng đẩy nàng ra xa, ánh mắt nhìn nàng an ủi cùng khuyên giải.

“Ngươi hiện tại đầu óc không rõ lắm, trở về phòng nghỉ ngơi đi.”

“Ta không muốn!” Nàng cao giọng phản bác, kịch liệt lắc đầu, dường như không thể tin được là hắn lại cự tuyệt, “Đầu óc ta rất rõ ràng, ta biết chính mình đang làm cái gì.”

“Tiểu Điệp —— “

“Ta biết chính mình đang làm cái gì.” Nàng kích động lặp lại, “Ta biết ngươi thích ta, biểu ca, ta cũng thích ngươi.”

“Thế nhưng —— “

“Nếu như chúng ta đều thích nhau, vì sao lại không thể ở cùng một chỗ?” Nàng cắt ngang hắn, vội vã tới gần hắn, đôi tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo của hắn, hai gò má đỏ bừng không gì sánh được, “Ta và biểu ca ở cùng một chỗ, ta muốn. . .” Nàng do dự, không đủ dũng khí nói ra toàn bộ lời lớn mật, nhưng đã nói một câu khiến Tô Bỉnh Tu hết hồn.

“Tiểu Điệp, đừng nói nữa.”

“Không, ta muốn nói, ta muốn nói.” Bạch Điệp bướng bỉnh, hai tròng mắt đầy thâm tình chân thành, “Tiểu Điệp. . . Tiểu Điệp phải là của ngươi. . .” Giọng nói của nàng rất nhỏ, không thể phân biệt được.

Nhưng hắn đương nhiên là nghe rõ.”Đừng nói bậy —— “

“Ta không phải nói bậy, ta thực sự nghiêm tục!” Bạch Điệp lần thứ hai cắt ngang hắn, “Lẽ nào biểu ca không muốn ta?” Nàng nhìn hắn, đôi mắt xuất hiện nước mắt.

“Ta không phải ý tứ này, nhưng. . .”

“Ta biết ngươi muốn ta.” Tha bỗng tiến sát vào trong lòng hắn, dính sát trong ngực của hắn.

Tô Bỉnh Tu chỉ có thể thở dài.

Hắn quả thực thích biểu muội này, cũng từng nghĩ tới muốn kết hôn với nàng, nhưng chưa từng nghĩ về tình dục.

Huống chi, hai người bọn họ hiện tại căn bản chưa thành thân, hắn lại có thể nào không màng tới lễ giáo làm bẩn vẻ thuần khiết của nàng?

“Tiểu Điệp.” Hắn nhẹ kêu một tiếng, cúi đầu định thuyết phục nàng, nhưng không ngờ tới đôi môi đỏ mọng ấm áp của nàng đã áp sát trên mặt hắn.

Hắn hơi sửng sốt, vốn tưởng rằng đây là suy nghĩ ngoài ý muốn, nhưng khi đôi môi đỏ mọng nóng bỏng đó , hắn bắt đầu hiểu rõ rằng biểu muội thực sự rất nghiêm túc.

Hắn vô cùng kinh ngạc, vô ý thức vội vã đẩy Bạch Điệp, lui ra cách xa nàng mấy bước.

Nhưng mà đôi mắt đẹp đầy ái tình vẫn như cũ trói chặt hắn, môi đỏ mọng thâm thuý, giống như khao khát cầu xin hắn hôn.

Hắn trừng mắt nhìn nàng.

Vậy đến cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra?

Hắn không cách nào đồng ý, toàn thân bỗng dưng rời khỏi thư phòng, mạnh mẽ điên cuồng.

※ ※ ※

Đến khi Bỉnh Tu cuối cùng cũng đã hoàn hồn, hắn phát hiện chính mình đang đứng dưới một cây cầu đá hình vòm.

Chỉ cần đi qua cái cầu, tiếp đến chính là sân của Lý Băng.

Hắn ở chỗ này làm cái gì? Thế nào lại đi tới nơi đây?

Suy nghĩ trong đầu cứ như thế di chuyển qua lại, hắn lại kinh giác thấy hai chân của mình đã bước lên cây cầu đá, từng bước từng bước đi tới, giống như là chính suy nghĩ của mình.

Làm cái gì a?

Hắn nhăn mặt nhíu mày, một mặt dưới đáy lòng ra lệnh quay đầu lạ, nhưng hai chân nhưng vẫn như cũ không nghe lời, chỉ chốc lát sau, hắn đã đến đầu cầu bên kia, đi qua lùm cây thấp giống như bức tường xanh, liền nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp.

Hắn nhớ kỹ đó là một tỳ nữ gọi là Đông Mai bên cạnh Lý Băng.

Đông Mai kinh ngạc nhìn hắn, ánh mắt thập phần rõ ràng đều là căm hận và chán ghét.

“Ngươi ở chỗ này làm cái gì?” Nàng hỏi.

Hắn vẻ mặt lạnh lùng, “Ta không thể ở chỗ này sao?”

“Đây là nơi ở của công chúa!”

“Nga?” Hắn trả lời một tiếng, từ chối cho ý kiến.

“Ngươi. . .” Đông Mai chán nản, còn định mắng chửi thì ở bên kia bức tường đã truyền đến một tiếng nói nhỏ tinh tế.

“Ngươi nói Thiên Tinh công chúa mất tâm thân xử nữ là đúng hay sai?”

Hai người bỗng dưng rùng mình, cả hai tai lập tức lắng nghe.

“Vì sao? Ngươi nói cái gì thế?”

“Lạc hồng a. Nghe nói công chúa trong đêm động phòng hoa chúc không có lạc hồng.”

“Thật sao?”

“Là Hứa đại nương nói cho ta bết, nàng nói hôm đó buổi sáng đem chăn ra giặt thì, ngay cả một chút máu cũng không thấy được.”

“Thật sự một chút cũng không?”

“Một chút cũng không, Hứa đại nương trong lòng nghi ngờ đã lâu, vẫn không dám nói cho ai, đến tối hôm qua mới vô ý tiết lộ.”

“Trời ơi!”

“Ngươi cũng thấy khó tin sao? Đường đường công chúa so với nha hoàn còn không có chút lễ giáo, thấp hèn như vậy!”

“Chẳng trách thiếu gia chúng ta đối với công chúa lạnh nhạt như vậy. Ngẫm lại cũng đúng, nam nhân nào khi vợ mới thành thân thì đã ngoại tình. . .”

Hai nha hoàn kia nói chuyện không biết kiềm chế, Tô Bỉnh Tu nhíu chặt mày, lửa giận hừng hực ổi lên, xoay người định răn dạy hai nha hoàn không biết trời cao đất dày kia.

Nhưng mà hình bóng xinh đẹp kia đã đi trước hắn một bước.

Chỉ thấy nàng đùng đùng hai tiếng, tát cho hai nha hoàn mỗi người một bạt tai, nghiến răng nghiến lợi tức giận mắng: “Hai người hạ nhân chết tiệt! Thật to gan!”

“Đông Mai tỷ tỷ. . .” Giọng của hai ả nha hoàn run rẩy, không biết bóng dáng từ đâu xuất hiện, cực kỳ sợ hãi.

“Dám ở phía sau công chúa nói bậy, không sợ hoàng thượng hạ chỉ sao trảm toàn bộ nhà các ngươi sao?” Đông Mai tức giận mắng , “Công chúa là để các ngươi nói bậy sao?”

“Đúng, xin lỗi, chúng ta không phải, không phải có ý định. . .”

“Cút! Để ta nghe lời đồn đại này truyền ra, cẩn thận ta cáo ngự trạng!”

Hai ả nha hoàn lập tức chạy đi, để lại cho Đông Mai cục tức khó tan, thở dốc.

“Đều là ngươi!” Nàng bỗng xoay người trừng hắn, “Đều là tại ngươi làm hại! Ghê tởm!”

Tô Bỉnh Tu nhìn nàng, tuy rằng trong đời chưa bao giờ bị người ta chỉ thẳng vào mặt mũi chửi mắng, nhưng không tức giận, trái lại hơi cảm thấy áy náy.

Đúng là vì hắn đối với Lý Băng lạnh nhạt như vậy nên mới truyền ra những lời đồn đại khó nghe, hắn từng nghĩ đến, bởi vì đêm động phòng hoa chúc không để ý nàng, sẽ khiến cho bọn họ nhân suy đoán nàng mất tấm thân xử nữ.

Xúc phạm trinh tiết đối với một nữ nhân đúng là gây thương tổn cho danh dự, mà tất cả đều là do hắn gây ra.

“Ta rất xin lỗi.” Giọng của hắn thấp xuống.

“Nói xin lỗi có ích lợi gì: danh tiết của công chúa đều bị ngươi phá huỷ!”

“Xin lỗi.” Hắn vẫn nói một câu như thế.

Đông Mai hừ lạnh một tiếng, xoay người muốn rời đi.

“Chờ một chút.” Hắn gọi nàng quay lại, mặc dù trong đáy lòng mách bảo không nên làm như ậy, nhưng cuối cùng đã mở miệng.

Nàng miễn cưỡng dừng lại, “Chuyện gì?”

“Lý Băng nàng. . . Gần đây có khỏe không?” Vừa mới hỏi xong, hắn lập tức cắn lấy lưỡi của mình, nàng có khoẻ hay không thì liên quan gì đến hắn?

Đông Mai phút chốc xoay người lại, ánh mắt tràn ngập hận ý, “Ngươi còn hỏi công chúa làm cái gì? Ngươi thực sự quan tâm nàng sao?”

Hắn cứng lại.

“Thân là Phò mã gia, nhưng hầu như ngay cả một chút cũng không đến xem qua công chúa, ngươi căn bản là không quan tâm nàng!”

“Ta là. . .” Hắn nhíu mày, lửa giận chậm rãi dấy lên, “Ta là không quan tâm nàng, thì thế nào? Chính cô ta nói ta không có tư cách quan tâm nàng.”

“Công chúa không phải là loại người nói cái này.” Đông Mai phản bác nói, “Tính tình nàng luôn luôn ôn hoà, sẽ không đả thương người như vậy.”

“Tính tình rất ôn hoà? Ta thấy nàng là vô tình nha.” Hắn lạnh lùng châm biến, “Sẽ không đả thương người khác? Nếu nàng thực không đả thương người tại sao lại nói bậy với mẫu thân ta về biểu muội, lại cố ý đẩy nàng từ trên thuyền xuống nước?”

“Ngươi nói nàng nói bậy về biểu muội ngươi cái gì? Cái gì mà đẩy nàng ta xuống nước?” Đông Mai kích động cao giọng, “Công chúa làm việc này bao giờ?”

“Thực sự chưa làm qua sao? Chính cô ta thừa nhận như thế.” Giọng nói của hắn lạnh lẽo.

“Công chúa nàng. . . Vì sao lại nói như vậy?” Đông Mai nghe vậy một hồi mờ mịt, hồi lâu sau, mới nhướng đôi mày thanh tú tức giận nhìn Tô Bỉnh Tu, “Công chúa nàng chưa từng làm cái chuyện này! Người cáo trạng với mẫu thân của ngươi chính là ta.”

Tô Bỉnh Tu sửng sốt, “Là ngươi?”

“Ngươi mới vừa rồi cũng nghe thấy được, nô tỳ nhà Tô gia các ngươi không hề được giáo dưỡng, lúc nào cũng tung tin đồn bậy bạ, ngày đó cũng thế.” Đông Mai oán hận, “Ta tức giận chạy đi yêu cầu Tô lão phu nhân lấy lại công đạo, chính bà ấy cho rằng do Bạch Điệp quyến rũ ngươi mới tạo nên tất cả, bà ấy muốn đi giáo huấn nàng, liên quan gì đến công chúa chúng ta? Phò mã gia vì sao không tự đi trách mắng mẫu thân của mình, lại muốn đem tất cả đổ lên người công chúa chúng ta?”

Hắn ngẩn ra, “Là ngươi đi tìm ta mẹ sao?”

“Không sai! Là ta.” Đông Mai nổi giận đùng đùng, “Nếu như ngươi không dám nổi giận với mẹ của ngươi, thì nổi giận với ta là được rồi.”

Hắn nhướng mày, “Vậy chuyện Tiểu Điệp rơi xống nước cũng là do ngươi làm?”

“Ta đối với suy nghĩ đê tiện của ngươi thật buồn chán!” Nàng lại cao giọng, tức giận đến run rẩy toàn thân, “Biểu muội của ngươi chính là quẳng chính mình xống nước, lúc đó bên cạnh nàng căn bản là không có ai.”

“Đúng không?”

“Tin hay không do ngươi.” Đông Mai hừ lạnh, “Nói không chừng là do Bạch cô nương làm vậy để ngươi thông cảm, cố ý diễn trò hay.”

“Nàng không làm như vậy.”

“Công chúa chúng ta cũng không làm như vậy!”

Nhưng là do chính cô ta thừa nhận! Nếu như thực không làm, thế thì vì sao phải thừa nhận?

“Ý của ngươi là ta hiểu lầm nàng sao? Ngươi nghĩ rằng ta buồn chán đến tìm công chúa các ngươi gây phiên phức?” Hắn nắm chặt tay, mạnh đến mức lóng tay trở nên trắng, “Nếu không có tình cảnh bất đắc dĩ, ta mới không cần ấy nàng làm gì.”

“Vậy đừng quan tâm nàng như thế! Đừng đến đây, đừng sỉ nhục nàng, trêu chọc nàng đã rơi lệ lại còn ói ra máu. . .”

“Cái gì?” Tô Bỉnh Tu cả kinh, tiến lên hai bước nắm chặt vai của Đông Mai, “Ngươi mới vừa nói cái gì? Lý Băng thổ huyết?

“Chuyện khi nào?” Hắn trừng mắt nhìn nàng, con ngươi đen không cho nàng né tránh.

“Ba ngày trước.”

Ba ngày trước? Hắn hơi hoảng loạn, tim đập từ từ như ngựa đang hí, bỗng dưng vụt chạy đi.

“Ta vì sao không biết? Vì sao không ai nói cho ta biết chuyện này?”

“Lúc đó ngươi không có ở trong phủ, công chúa cấm không để ai nói cho ngươi.”

“Vì sao?”

“Ta còn không hiểu được vì sao?” Đông Mai giễu ợt nói, “Vậy thì nói cho ngươi thế nào?

Ngươi chỉ biết chọc công chúa của chúng ta thêm tức giận thôi.”

Hắn cứng lại, trong lòng mờ mịt.

“Công chúa từ nhỏ đến lớn không hề khóc, lần này không chỉ khóc, lại tức giận đến thổ huyết, tất cả đều là vì ngươi. . .” Đông Mai kích động lớn tiếng nói thẳng vào lỗ tai hắn, nhưng hắn như mắt điếc tai ngơ, trong óc hoàn toàn trống ỗng.

Hắn muốn đi gặp tha.

Ý niệm trong đầu hắn bị kích động khó mà đè nén xuống được, tim của hắn đập cuồng loạn, trong đáy lòng và cả trong đầy đều chỉ có một suy nghĩ.

Hắn muốn đi ặp tha.

Hiện tại phải đi!

※ ※ ※

Tiếng sáo.

Đau thương phiền muộn, tiếng sáo khéo léo quanh quẩn theo gió như cánh chim bay đến lượn lờ bên cạnh tai của Tô Bỉnh Tu.

Trong lòng hắn khẽ động, bất giác chậm rãi đi lại.

Chậm rãi, ánh sáng chiều chiếu rọi xuống, chiếu xuống chỗ thuý hồ, cũng là chỗ phát ra tiếng sáo.

Tiếng sáo đầy đau thương, đây là điệu nhạc gì? Vì sao lại khiến trái tim hắn thắt lại, đầy đau thương?

Hắn say mê nghĩ. Hướng tiếng sáo đi đến, thẳng đến thuý hồ mới phát hiện bóng dáng Lý Băng đang đơn độc ngồi trên phiến đá to lớn.

Nàng tựa hồ rất thích ngồi trên tảng đá , nhìn mặt hồ, lẳng lặng trầm tư.

Nàng cuối cùng đang nghĩ cái gì? Vì sao khuôn mặt tuyệt mỹ thanh lệ như vậy lại đầy ưu thương phiền muộn? Vì sao trên đôi vai nàng lại tựa như có tảng đá nặng nghìn cân, bóng lưng của nàng lại cô đơn vắng vẻ như thế?

Vì sao một viên ngọc trên bầu trời lãnh lẽo đó, cao ngạo trong trẻo lạnh lùng như một ngôi sao như vậy, lại khiến hắn yêu thương không ngớt?

Vì sao?

“Đây là điệu nhạc gì?” Hắn đi tới phía sau nàng, trực tiếp hỏi, tiếng nói hơi khàn khàn.

Nàng sợ hãi quay đầu lại, suy nghĩ trong đôi mắt sâu không thấy đáy khiến người ta không thể hiểu nỗi, tuy bên ngoài sợ hãi nhưng lại dễ dàng phân bệt.

“Đây là cái khúc gì?” Hắn lặp lại câu hỏi, khao khát được biết câu trả lời.

“Ngọc giai oán.”

“Ngọc giai oán?” Hắn mê man sửng sốt, vẫn còn muốn biết cái này cái khúc gì, “Đó là cái gì?”

Nàng lặng lẽ không nói.

Mà hắn, chăm chú nhìn dung nhan của nàng giảm đi không ít, kinh ngạc lo lắng.

Lý Băng tựa hồ không thể chống đỡ lại đôi mắt khắc sâu của hắn, bỗng đôi mắt đẹp lại chăm chú nhìn mặt hồ, “Ngươi tới làm cái gì?”

“Ta. . .” Hắn cứng lại, không biết nên trả lời làm sao.

“Ngươi không phải nói không muốn gặp lại ta sao?” Nàng thản nhiên hỏi, giọng nói trong trẻo lạnh lùng.

Hắn vẫn như cũ không nói gì.

Nàng cơ hồ không chịu được sự im lặng của ắn, bỗng quay đầu lại, ánh mắt mạnh mẽ di chuyển, “Nói a. Ngươi không phải không muốn ặp ta sao?”

Hắn vẫn không trả lời ngay lập tức, tim đập mạnh loạn nhịp nhìn nàng hồi lâu, “Ngươi. . . Tại tức giận.”

Đôi mi thanh tú của nàng nh́u lại, “Có ý tứ?”

“Thì ra ngươi cũng có nỗi buồn.”

“Vậy thì sao?”

“Lý Sâm nói cho ta, hắn nói ngươi tính tình không muốn gì, không khóc không cười, chưa bao giờ từng đau buồn; thế nhưng. . .”

Hắn bỗng dừng lại, ánh mắt chăm chú nhìn nàng, “Ta nghe nói ngươi khóc.”

Trong lòng nàng nhảy lên, “Ai nói cho ngươi?”

“Như vậy là sự thật.” Hắn thì thào tự nói, trong chốc lát hồn bay phách lạc, con ngươi đen lại lần nữa sáng lên, “Ngươi khóc, hơn nữa kích động đến thổ huyết, là bởi vì ta sao?”

“Cái gì. . . Có ý tứ?”

“Là ta tức giận nên ngươi vừa khóc vừa thổ huyết sao?”

“Ta không khóc, cũng không thổ huyết.” Nàng mạnh mẽ phủ nhận, “Lại càng không là bởi vì ngươi.”

“Có đúng hay không?” Hắn thấp giọng hỏi, bỗng tới gần nàng, dương tay nắm lấy chiếc cằm duyên dáng của nàng, ánh mắt lấp lánh nhìn nàng, “Không phải bởi vì ta trêu chọc ngươi tức giận?”

Lý Băng phút chốc nhắm mắt, “Ngươi dựa vào cái gì chọc ta tức giận?” Giọng nàng hơi run rẩy.

“Ta cũng không vì bất luận kẻ nào, bất luận cái gì mà tức giận.”

“Nhưng ngươi lại làm thế, để ta hiểu lầm ngươi mà tức giận.”

Nàng nghe vậy lông mày dừng lại.

“Không phải sao?” Hắn ôn nhu nói nhỏ, “Nói cho ta biết, ngày đó ngươi thừa nhận nói với mẫu thân ta để gây xích mích, cùng với việc kêu nô tỳ đẩy Tiểu Điệp xuống nước đều không phải là sự thật, đúng không?”

Nàng hô hấp run lên, lông mi phút chốc bỗng nhướng lên, nước mắt lăn dài, lặng lẽ không nói.

“Ngươi là vì ta hiểu lầm ngươi, cho nên mới bị tức giận thừa nhận phải không?”

“Không phải.”

“Bởi vì ta hiểu lầm liễu ngươi, không phân tốt xấu quở trách ngươi, cho nên ngươi mới ủy khuất rơi lệ, đúng không?” Hắn thấp giọng hỏi, bình tĩnh nhìn đôi môi đỏ mọng của nàng đầy hứng thú, “Đúng không? Nói cho ta biết.”

“Không. . . Đúng. . .” Nàng khó khăn nói, nhưng phát hiện chúng yếu ớt như không có sức lực, “Không phải bởi vì ….”

Hắn không để ý tới lời giải thích của nàng, tiếp tục hỏi: “Ta thực khiến ngươi nôn ra máu?”

“Ngươi. . .” Lý Băng trợn mắt nhìn hắn hắn, lại không thể chịu đựng những câu hỏi của hắn, trong lòng bỗng dưng nổi lửa, giọng nói cũng vì thế mà giương cao, “Đúng vậy thì thế nào? Ta là vì ngươi mới rơi lệ, mới thổ huyết, vậy thì làm sai? Ngươi rất đắc ý sao?”

Tô Bỉnh Tu chấn động, đôi mắt đen dày đặc sương mù nhìn nàng hồi lâu, chậm rãi lắc đầu.

“Ta không được như ý, tuyệt không đắc ý, ta rất xin lỗi vì lúc đó nhât thời mất đi lý trí, hiểu lầm ngươi. Ta sớm không nghĩ ngươi là một người có khả năng làm vậy, sớm nghĩ ngươi không phải là loại nữ nhân đó. Ta. . .” Hắn im lặng trong chốc lát, rốt cục cũng thổ lộ tiếng lòng của mình.”Ta cảm thấy đau lòng.”

“Cái gì?” Nàng ngẩn ra, nghi ngờ rằng chính mình nghe lầm.

“Ngươi không có nghe lầm.” Hắn như là hiểu nàng không tin, khóe miệng bất đắc dĩ cười khổ, “Ta đau lòng, vì ngươi.”

“Vì sao?” Nàng quay mặt lại không dám nhìn hắn nữa, ngồi nghiêm chỉnh, nhất thời chẳng biết nên làm thế nào cho phải.

Tô Bỉnh Tu lắc đầu, nửa ngẩn ngơ, “Ta vì ngươi mà đau lòng.” Hắn thấp giọng lẩm bẩm.

Bỗng vươn hai tay gắt gao nắm lấy nàng, khiến thân thể nàng run run dựa vào trong lòng ấm áp của hắn, “Đừng hỏi ta vì sao, ta cũng không rõ.”

Hành động thình lình của hắn khiến tim nàng đập điên cuồng, hô hấp mất trật tự, tiếng nói nhưng nghẹn tại cổ họng, một câu nói cũng không nói được.

“Ta vừa nghe Đông Mai nói ngươi từng thổ huyết, liền toàn tâm toàn ý thầm nghĩ đến xem ngươi.”

Hắn nhẹ giọng nói nhỏ, bừng tỉnh thản nhiên thở dài, “Ta biết chính mình nói không muốn gặp lại ngươi, đối với ngươi không thể đoạn tuyệt” nàng phút chốc hô hấp căng thẳng.

“Ta không nhẫn tâm đoạn tuyệt” hắn tiếp tục nói nhỏ, nhấc tay xoa nhẹ khuôn mặt xinh đẹp của nàng, “Cho nên tới.”

“Bỉnh Tu. . .” Nàng nhẹ gọi, ánh mắt từ từ phủ đầy mưa bụi mịt mù nhìn hắn.

“Ngươi gầy đi không ít.” Hắn nâng mặt nàng, ôn nhu mơn trớn khuôn mặt gầy gò của nàng.

Con ngươi chứa đựng đầy yêu thương, “Vì sao lại gầy đi nhiều như vậy, không khỏe?”

“Đừng. . . Đừng như vậy.” Nàng hô hấp run rẩy, đến giọng nói run, đến cả toàn thân cũng run nhẹ nhè, “Đừng đối với ta như vậy.”

“Thế nào?”

“Đừng nói với ta bằng giọng nói ôn nhu như vậy.” Nàng cắn môi dưới, trong lòng như có sóng biển dâng lên, “Ngươi rõ ràng chán ghét ta, không phải sao?”

“Ta chán ghét ngươi?” Hắn dường như rất sửng sốt.

“Đúng vậy, ngươi đáng ghét ta, không phải sao?” Nàng thấp giọng hét, giọng nói vừa tự chế giễu mình vừa thương xót, “Nhất là vì ta ép ngươi lấy nữ nhân mà ngươi căm hận đến tận xương tuỷ, không phải sao?”

Hắn không lập tức trả lời, yên lặng nhìn nàng hồi lâu, một lúc sau, hắn tối sầm lại đáp lời khiến nàng cực kỳ khiếp sợ.

“Ta nói thế, nhưng kỳ thực không phải.” Hắn dừng một chút, thở dài, “Ta rất muốn căm hận ngươi, nhưng ta làm không được.”

“Vì, vì sao?”

“Ta hẳn là căm hận của ngươi.” Hắn nhìn nàng, trong nháy mắt dường như dấy lên hoả diễm, rồi lại lập tức buồn bã, “Thế nhưng ta làm không được —— đáng ghét!”

Hắn thình lình chửi rủa khiền nàng nhảy lên, thân thể trong lòng hắn vô ý thức lui ra.

Mà hắn cảm giác được.

“Chết tiệt” hắn lại chửi rủa một tiếng, bỗng dưng lấy tay kéo, lập tức kéo nàng trở lại trong lòng.

Hắn cũng lập tức nắm chặt lấy nàng.

Nàng hoảng sợ thở gấp, còn không kịp phản ứng gì, hắn bỗng cúi đầu, đặt đôi môi ấm áp của hắn lên đôi môi nàng.

Nàng kinh hãi không hiểu, toàn thân nóng rực, trái tim cứ đập như ngựa hoang, gần như muốn bay ra khỏi ngực.

Nhưng hắn hoàn toàn không để ý tới nàng kích động, đôi môi vẫn như trước mút mạnh môi nàng, đầu lưỡi khéo léo thừa dịp nàng không để ý xâm nhập vào, trêu chọc hai hàm răng của nàng.

Hắn tại. . . Hắn cuốicùng đang làm cái gì?

Nàng bối rối, mông lung nghĩ, bỗng nhiên mất đi ý thức.

※ ※ ※

Nàng ngất đi.

Lúc cảm thấy giai nhân trong lòng mình thật lâu mà không hề đáp lại, Tô Bỉnh Tu hoảng hốt nâng khuôn mặt của nàng lên, nhìn sắc mặt trắng bệch cùng mí mắt nhắm lại, vô cùng hoảng sợ khi phát hiện.

Nàng cuối cùng ngất đi!

Lão Thiên, hắn làm cái gì?

Hắn kinh hoảng, lúng túng ôm lấy nàng hướng phòng nàng bước đi.

Vừa vén rèm vào nhà, những tỳ nữ bên cạnh Lý Băng mang theo liền hốt hoảng nghênh đón, “Làm sao vậy? Công chúa làm sao vậy?”

“Nàng ngất đi thôi.”

“Ngất đi thôi!” Đông Mai khiếp sợ thét chói tai, “Ngươi làm cái gì?”

Đúng vậy, hắn cuối cùng làm cái gì?

Tô Bỉnh Tu nhắm mắt, cố gắng ổn định tình trạng hoảng loạn bây giờ, hắn nhẹ nhàng chậm chạp đi đến giường của Lý Băng, xoay người đang định ra lệnh cho tỳ nữ thỉnh ngự y thì, chợt nghe trên giường một tiếng than nhẹ.

Hắn phút chốc xoay người, hướng về phía giai nhân đang từ từ tỉnh.

“Băng nhi. Ngươi không sao chứ?” Hắn vội vã hỏi, nhìn khuôn mặt Lý Băng trắng bệch từ từ có chút huyết sắc, trong lòng bất an cuối cùng cũng thoáng bình tĩnh.

“Ta không sao.” Lý Băng nói, lông mi vung lên, lộ ra một đôi mắt sáng đẹp.

“Thực sự không có chuyện gì? Có chỗ nào khó chịu hay không?” Hắn nhíu mày, tay phải đặt lên trán nàng, dò xét nhiệt độ cơ thể, “Có muốn ta thỉnh ngự y hay không?”

“Không cần.” Nàng lắc đầu, thân thể khẽ ngồi dậy, “Ta khoẻ.”

“Thực sự không có chuyện gì sao? Công chúa” Xuân Lan lập tức đại diện cho các cung nữ một bên lo lắng nãy giờ, “Người mấy hôm trước mới thổ huyết, hiện tại lại —— “

“Ta nói không có chuyện gì.” Lý Băng lẳng lặng một câu, ngăn không cho Xuân Lan tiếp tục, “Các ngươi lui đo.”

Đến khi bọn họ rời khỏi khuê phòng của nàng, chỉ còn hai người ở cùng một phòng thì hướng đôi mắt nhìn Tô Bỉnh Tu, nhưng chỉ vừa liếc mắt, hai gò má liền bỗng nhiễm màu của cây tường vi.

“Thế nào rồi” Hắn nhận thấy được sắc mặt của nàng biến hoá dị thường, nhịn không được chăm sóc, “Thỉnh ngự y đi a, nàng mấy ngày trước nôn ra máu, có thể hay không là do thân thể quá yêu? Để ngự y cho phương thuốc điều dưỡng một chút cũng tốt.”

“Ta thân thể không kém, chỉ là. . .”

“Chỉ là cái gì?”

“Là bởi vì chàng vô cớ. . . Vô cớ hôn ta.” Nàng khẽ cắn môi, ngữ âm rất nhỏ, không thể nghe thấy.

Tô Bỉnh Tu sửng sốt, hồi lâu mới tìm được giọng nói của mình, “Ý của nàng là bởi vì vậy nên nàng mới ngất đi?”

Nàng phục tùng nhắm mắt, “Ta không nghĩ tới chàng lại. . . Khiến cho ta hoảng sợ.”

“Bởi vì hoảng sợ kích động mới ngất đi sao?” Hắn giật mình, ngực cảm thấy một cảm giác kỳ lạ, như là không thể tin được, lại tự mình vô cùng cảm động, cảm giác đó khiến cho lòng hắn như muốn nổ tung.

Hắn nhìn nàng, trái tim mãnh liệt dìu dắt, bỗng đến giường ngồi xuồng, nhẹ nhàng cầm tay kia của nàng, một tay kia đặt lên cằm của nàng.

“Ta thực sự có ma lực như vậy sao?” Hắn hỏi, con ngươi đen chăm chú nhìn nàng, khóe miệng nở lên một nụ cười đầy tà khí.

Đôi mắt đẹp như có hơi nhắm lại, “Ta chỉ là kinh ngạc.”

“Một người hôn ngươi có thể làm nàng kinh ngạc thế sao?” Ánh mắt của hắn đầy tiếu ý, “Còn có rất nhiều chuyện ngươi làm ta kinh ngạc đó, Băng nhi.”

Hắn nhẹ nhàng ôn nhu gọi tên của nàng, nàng cũng là nguyên nhân của một trận xúc động.

“Chuyện gì?”

“Không ai nói cho nàng sao?”

“Nói cho ta biết cái gì?”

“Đêm động phòng hoa chúc nên làm sự.”

Nàng ngưng mày, hai gò má càng thêm đỏ bừng, nhưng không có lời nói nào phát ra.

Hắn thực sự rất yêu thích nhìn nàng thẹn thùng, “Trước đây gả cho ta, trong cung nhất định có người nói cho nàng chuyện này nha.”

“Là. . . Có nói qua.” Nàng cắn môi, trán lại càng cúi xuống.

“Vậy các nàng có nói cho nàng ta sẽ làm như vậy?” Tô Bỉnh Tu bỗng cúi đầu xuống, nhẹ nhàng cắn vào vành tai của nàng, lại còn nói vào tai nàng những lời gợi cảm, “Lại như thế này, như vậy, còn có như thế này. . .” Hắn một mặt nói nhỏ, một mặt hai tay cùng đôi môi không an phận làm mẫu.

Nàng mặt đỏ tim đập, hô hấp gấp không đều đặn, liều mạng cố gắng không bật ra tiếng kêu, “Chàng không thể như vậy. . . Bây giờ còn không phải buổi tối. . .”

“Buổi tối theo ta nghĩ muốn ngươi là hai việc khác nhau.” Hắn gần như bất chấp đạo lý, “Ta hiện tại muốn nàng.”

“Thế nhưng —— “

“Ta hiện tại muốn nàng. Ta sẽ bù đắp tiếc nuối của đêm động phòng hoa chúc đó. . .” Hắn cúi đầu, nửa trêu chọc nửa nghiêm túc, một mặt lấy tay cởi bộ đồ tử sắc, tiếp theo đôi môi lại đánh dấu trên cổ nàng.

Nàng kêu lên một tiếng.

Hắn cúi đầu nở nụ cười, “Đừng quá kinh ngạc, Băng nhi, còn chưa hết mà.” Nói, hắn ôn nhu cở áo khoác của nàng, rồi kéo cái yếm màu thiển tử xuống.

Lý Băng đè tay hắn lại, “Chàng muốn làm cái gì?”

Vẻ mặt của nàng kinh ngạc chiều ý hắn, lại càng kích thích rung động trong lòng nàng, “Đừng lo lắng, ta sẽ không làm thương tổn nàng.” Hắn khàn giọng lừa nàng, “Tín nhiệm ta. . .” Cúi đầu hôn vào nhũ phong của nàng.

Nàng cắn chặt răng, khăn trải giường nhỏ bị nàng nắm chặt lại, ngón chân mảnh khảnh cố sức cuộn lại.

“Tín nhiệm ta, Băng nhi, nghìn vạn lần đừng ngất đi a.” Hắn ôn nhu đùa cợt, đôi tay của nàng bất giác xoa nhẹ ngực hắn. Ngón tay nhỏ bé của hắn không hề an phận, ngóng nhìn của con ngươi đen của nàng đầy lửa tình, “Khiêu khích một nam nhân như vậy rất nguy hiểm, hiểu không?”

Nàng giật mình lắc đầu.

“Đương nhiên không hiểu.” Hắn nói nhỏ, nửa vỡ mộng nửa tự chế giễu mình, bỗng, con ngươi đen xẹt qua một đạo tia sáng kỳ dị, lúc toàn thân nàng nóng lên.”Nhưng nàng rất nhanh sẽ hiểu, rất nhanh. . .” Hắn thổi vào trong tai nàng, ôn nhu ấm áp, khiến tâm hồn nàng kích động.

Thân thể nàng run lên, đôi mắt thấp lại che đậy, toàn tâm toàn ý cảm nhận cảm giác mới tinh, chưa từng trải qua, càng không thể tưởng tượng được sự cuồng dã của tình triều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.