Thiên Sơn Vạn Thủy

Chương 35: Phiên ngoại 2: Hạnh phúc nhỏ trong cuộc sống đời thường (2)




- A Xuyên, mau nhìn, mau nhìn kìa, biển mây!

- Ừ, rất đẹp.

Người càng đẹp hơn.

- Chắc chắn rất đẹp rồi, không nhìn xem là quê của ai.

- Phải phải phải, quê của Thái Thái chính là thắng cảnh.

- Câu này em thích nghe.

- Ngốc ~

- Ai ngốc ai ngốc?

- Ai ngốc người đó biết.

- Anh ngốc.

- Phải không nhỉ?

- Chính là anh ngốc đấy.

Vạn Thái Thái làm mặt quỷ rồi bỏ chạy.

- Nè, đừng chạy.

Nguy hiểm lắm!

Rầm!!! Vạn Thái Thái va mạnh vào một cái cây.

- Cẩn thận! Sao rồi sao rồi sao rồi…

Người đàn ông nào đó đau lòng không thôi, chắc chắn cô bị va không nhẹ.

- Đau chết mất… đều tại anh.

- Ngốc như vậy còn dám nói không ngốc.

Anh đành nhẹ nhàng xoa trán cho cô.

- Hừ, đau chết em rồi. Tại anh hết đấy.

- Được được được, sao rồi? Anh xem nào.

- Cái cây chết tiệt, thấp như vậy làm gì?

- Rõ ràng là em chạy lung tung không để ý, còn trách cái cây.

- Trách trách trách! Tại anh mua cái mũ dở hơi này, cản tầm mắt em.

- Phải phải phải, cô Vạn à, cô không có chút xíu sai nào hết.

- Vốn là vậy mà, nè, nhẹ chút, đau lắm đó.

- Cũng tạm, không sao. Biết đau là tốt, sau này cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh thì không bị thương đâu.

- Được được được, sau này em sẽ dựa vào anh.

Sau này em cứ yên tâm ở cạnh anh là được.