Thiên Sứ Âm Nhạc

Chương 5-2: Ngoại Truyện: Tan nạn xe. Có thêm người bạn mới




~~~~~ 12 Năm Trước~~~~~~~

Sauk hi cô (Elen) chuyển tới trường bên Anh Quốc nhập học được một thời gian, với vẻ đẹp thiên sứ ban tặng, đôi mắt xanh tím của trời ban. Nên khi chuyển vào trường cô đã gây sốt tại ngôi trường đó, nhiều người con trai theo đuổi (t/g: eo ơi mới 7 tuổi thôi mà). Nên có một số cô bạn được gọi là hoa hậu cũ của trường nổi đóa. Năm đó, cô 8 tuổi, vào trường thì rất nhiều fan, bên ngoài cũng vậy (bởi vì cô nổi tiếng tại Anh Quốc ngay sau khi trường đó phát hiện cô có tài năng thiên bảm thì, cho nên bảng tin của trường, rồi sau đó là nhà báo tới tìm…). Năm đó, ngày 27/6, ngày đó chính là ngày cô không thể nào quên được. Chính ngày đó, cô bạn thân nhất của Elen tên là Nguyệt, vì cô ta nghanh nghét, vì Elen lúc nào cũng hơn về mọi mặt, xinh cô ta không xinh bằng, tài năng hội họa cô ta vẽ không đẹp bằng, độc tấu piano thì cô ta luôn đứng sau Elen. Lúc đầu, miệng còn nói ‘’tớ tớ, bạn bạn’’, nhưng sau này Elen mới phát hiện ra rằng, Elen bị cô ta ‘’đâm’’ sau lưng. Bạn bè, là một cái thứ xa sỉn gì đó mà cô không bao giờ với tới được. Bạn bè, là một cái tình bạn cao cả, vậy tại sao lại như thế?

-------Ngày 27/6---------- Thành phố Leeds------

Tại một căn nhà vắng

-Tại sao cậu lại như vậy.-hai hang nước mắt của Elen đã lăn dài.

-Tại sao ư? Tại cô cái gì cũng hơn tôi, có người theo đuổi, có tài năng, được nổi tiếng, được các thấy cô giáo yêu thích. Còn tôi, tôi chả được như mong muốn, từ khi cậu đến đây, cậu đã cướp hết mọi thứ của tôi.-‘’chát’’ Lâm Nguyệt giáng cho Vy một bạt tai, rồi nói một tràng dài.

-Vậy tôi có thể cho bạn tát cả mọi thứ.-Elen đang rất thất vọng vì cô bạn này đã từng là người mình quý nhất.

-Hahaha…. Cho tôi…. Cho tôi tất cả mọi thứ sao, quá muộn rồi bạn hiền ạ.-Lâm Nguyệt cười ha hả.

-Để tôi xem, tiểu thư con nhà giàu như cô đây thì bị bỏ đói bao nhiêu ngày mới đi chầu Diêm Vương.- Lâm Nguyệt nói xong, cười nhếch mép rồi bỏ đi. Trước khi đi cô ta không quên vẫy tay chào cô bạn hiền của mình.(tg: vì vẫnn còn nhỏ cho nên là chỉ nghĩ đc cách này thôi.)

-Nguyệt Nhi…. Nguyệt à……-Elen kêu gọi trong vô vọng, đến nỗi khản cả tiếng. Cựa quậy mãi, cho đến khi hai cổ tay đã sưng đỏ tay lên, hai hốc mắt đã cạn nước mắt. Chua chat, người bạn mà mình tin tưởng mất, người mà Elen hay tâm sự niềm vui cả nỗi buồn. Nay lại bỏ cô đi, người đó cũng giống với người bố lúc trước của cô, cũng giả tạo, không thương yêu, rồi âm thầm từ từ sát hại người khác. Elen càng nghĩ càng thấy tức điên lên, cố tìm ra góc tường nào để mài rách cái dây này ra. Loay hoay một lúc lâu, cô mới gỡ được sợi dây trạc ra khỏi tay. Căn nhà nhỏ này lại còn bị khóa nữa chứ, nghĩ mà tức điên lên à. Vì sức người có giới hạn nhất định. Elen cầm cái ghế lên ‘’viu’’ cái ghế bay đạp vào cái cửa gỗ. Cái cửa bây giờ ‘’tan tành’’. ‘’Mẹ kiếp, chỗ này lại không có người mới quái chứ’’. Mệt, từ sáng đến giờ chưa bỏ cái gì vào bụng nữa, kiệt sức, hai cổ tay mỏi nhừ, hai chân bây giờ chỉ muốn ngục xuống. Chạy ra tới đường lớn, ‘’bíp bíp’’, Elen ngửng mặt lên mặc kệ cho cái ô tô kia muốn đâm thì đâm, Elen giờ chả còn muốn sống nữa.

-Em à! Em ơi! Em có sao không.-người trên xe kia chạy xuống ôm lắy Elen. Bây giờ Elen muốn ngủ lắm, nhắm hai đôi mắt vào. Cô thiếp đi. Anh chàng kia bế Elen lên xe.

-Ông còn không đi! Mau lên tới bệnh viện gần nhất cho tôi.

-Vâng cậu chủ.-ông lái xe hốt hoảng chạy với tốc độ nhanh nhất để tới bệnh viện. Nếu không nhanh thì sẽ mất mạng như chơi.

~~~~~~GTNV mới~~~~~~~

Lê Hoàng Gia Lâm: là mafia. Lâm còn là anh em kết nghĩa của Vy. Lâm cũng là người lôi Vy vào sự nghiệp chém giết. Hình như là hơn Vy mấy tuổi. (tg: à hình như tg nghĩ ra rồi, Lâm hơn Vy 3t)

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Bệnh Viện O tại thành phố Leeds. Phòng cấp cứu. Bác sĩ đi ra,

-Bác sĩ cô bé đó sao rồi.-Lâm trầm ngâm dựa người vào tường hỏi bác sĩ.

-Cô bé đó chỉ trầy xước ở tay, mệt lả người.-Bác sĩ nói.

-À còn nữa, dạo ngần đây cô bé bị áp lực quá nhiều về tinh thầm lẫm thể xác, nên cô bé có thể bị mất trí nhớ về những chuyện trước kia. Chúng tôi đã chuyển cô bé vào phòng hôi sức bây giờ anh có thể qua thăm-bác sĩ nói xong rồi đi mất. Lâm vồn dĩ thường lạnh lùng, vô cảm, giết người như giết kiến mà bây giờ anh lại cứu con bé này. Thắc mắc, anh tiến tới phòng hồi sức, để thăm Elen. Lân bước vào.

-Ba, Nguyệt nhi sao lại bỏ Elen chứ, mọi người đều xấu xa, như nhau hết cả thôi.- vừa nói Elen cầm cái gồi phi thẳng tới cửa. Bỗng cánh cửa mở ra, Lâm hứng chọn cả cái gối vô bả mặt đẹp trai của mình.

-Em định trả ơn người cứu mạng em như thế này sao. –Lâm cầm gối bước tới chỗ Elen.

-Anh là ai? Elen không quen.- Elen nói xong rồi quay mặt đi, thật ra là vì ngại thì đúng hơn.

-Được rồi. Vậy nghe anh giới thiệu: Anh tên là Lê Hoàng Gia Lâm, anh hơn cô bé 8t đó nha.-Lâm nói rồi xoa đầu Elen.

-Cô bé tên Elen nhỉ, nghe quen quen sao mình không nhớ ta?

-Cô bé đây chính là Elen Satawari thần đồng âm nhạc thế giới đó…. Muahaha.-Elen vỗ tay trước ngực ra oai.

-Ủa là cô bé đó sao, mắt hai màu nhỉ, rất đặc biệt.-Lâm nựng má Elen. Elen kéo tay áo Lâm..

-Anh Elen đói.-má Elen phồng lên.

-Ừ được rồi chúng ta đi ăn thôi.-Lâm nói rồi bế cô dậy phi thẳng ra xe. (tg: eo ơi ngại chết đi được hí hí). Ngồi trong xe,

~~SUY NHGĨ CỦA LÂM~~~~

Cô bé này, làm mình có cảm giác rất quen thuộc, giống y hệt em gái mình vậy. ‘’lắc đầu’’ làm sao mà có thể được cơ chứ, nó đã mất tích từ rất lâu rồi cơ mà.

~~~~SUY NGHĨ CỦA ELEN~~~~~

Anh này thật là tốt bụng, mình có nên kết bạn với anh í không ta?

~~~~’’xua tay’’ hết suy nghĩ~~~~

Chiếc xe LEX dừng trước cửa nhà hang Pháp. Lâm lịch lãm mở cửa cho Elen, hai người nắm tay nhau đi vào(tg ‘’chẹp chẹp giống một dôi thật). Ngồi vào bàn ăn, Elen gọi hai đĩ bò bít tết, rồi:

-Anh làm gì vậy.-Elen hỏi nhưng vẫn chăm chú vào menu

-Anh quản lí công ty cho papa.

-Ra thế.

-Em với anh có thể làm bạn không?

-Tất nhiên, rất hânn hạnh thưa quý cô bé nhỏ.-Lâm chìa tay ra bắt tay với Elen.

-Được rồi Elen rất hân hạnh có thể làm bạn với anh.-Elen bắt tay lại. Người phục vụ mang hai phần thức ăn mà hai người kia ngọi ra, Elen ăn lấy ăn để như kiểu là sợ người khác ăn mất của mình.

-Em ăn từ từ thôi cô bé.

-Elen có thể gọi anh là Lâm ca ca được không.

-Được nếu như Elen muốn. Ăn đi xong tí anh đưa Elen về.

-Về?.- mặt Elen bắt đầu rời khỏi đĩa thức ăn.

-Ừ đúng rồi anh đưa Elen về nhà.- Lâm xoa đầu Elen.

-Nhà?, Elen không có nhà, ''ui da''.- Elen đưa hai tay lên đầu ôm, bây giờ m đầu của cô rất đau.

-Elen! em sao vậy.-Lâm hốt hoảng nhìn Elen.

-Lâm ca,.... đầu Elen...đầu ELen đau quá.-Lâm tiến tới, rồi bế Elen ra xe. Trước khi đi Lâm không quên để một sấp tiền lên bàn ăn.

-Ba ba, Nguyệt Nhi.- Elen lại rơi nước mắt. Hai con mắt nặng trĩu,

-Elen à không sao đâu, ngoan không được khóc.

-Lâm ca, Elen buồn ngủ...- nói rồi Elen ngất đi

........................................................................................................