Thiên Sứ Bị Thất Lạc

Chương 18



Nhưng hạt sương trên lá còn chưa tan hết, mặt trời còn e thẹn còn chưa chịu xuất hiện thì nó đã phải đi đến trường, nó thấy bức xúc lắm, nó biết bay rồi kia mà? Sao hắn cứ bắt nó đi bộ đến trường, muốn hành nó chết hay sao.

Đi mõi cả chân cuối cùng nó cũng đến trường, bước vào lớp với bộ dạng mệt mỏi, gần như ngày nào nó cũng là người đến lớp sớm nhất.

Nó áp mặt xuống bàn rồi nhìn ra bên ngoài cửa xổ,nó nhìn trời, nhìn mây rồi nghĩ mong lung.

trước đây có tưởng tượng thế nào nó cũng không nghĩ được mình là một thiên sứ, ước mơ của nó là tìm được ba mẹ sau đó tốt nghiệp đại học rồi tìm một công việc ổn định kiếm thật nhiều tiền, rồi mở một cô nhi viện, rồi sống một cuộc sông bình thường, nhưng bây giờ khác rồi nó mang trên người một sứ mệnh mà chính nó cũng chưa biết được sứ mệnh ấy là gì.

…….

Alex tranh thủ đến lớp sớm nhất vì tránh mấy cái đuôi rắc rối, cứ bu quanh khiến Alex đau cả đầu nhưng đó là một phần nhỏ thôi, nguyên nhân hối thúc Alex đến sớm là để được nhìn thấy nó, vì biết nó là người chăm chỉ đến sớm nhất mà.

Vừa bước lớp thì Alex nở nụ cười thật tươi, cố gắn đi thật nhẹ đến bàn của nó , Alex cũng áp mặt xuống bàn nó, bây giờ khoảng cách của nó và anh chỉ là vài cm, còn nó thì không biết nhắm mắt từ khi nào nên không biết được có người đang nhìn mình không chớp mắt.

Có lẽ khoảng cách quá gần làm nhịp thở của Alex có chút thay đổi, gấp gáp hơn, hơi phà vào mặt nó chợt nó nhăn mặt rồi mở mắt ra, thấy mặt Alex với khoảng cách gần như thế nó giật mình xém té ghế.

-Alex, anh đến khi nào thế? làm tôi giật mình!

Alex nở nụ cười tinh nghịch với nó.

-haiz ..bị phát hiện rồi, mới đến thôi.

-anh cũng đến sớm thật nha!

-đến sớm cũng đâu sớm bằng em.

Lần đầu tiên Alex gọi nó là “em” thay vì xưng tôi-cô như trước nó cũng chẳng hiểu vì sau nhưng dù gì Alex cũng lớn hơn nó vã lại cũng là tộc trưởng tương lai mà nên phải đổi cách nói chuyện thôi , nó chợt nhớ là từ trước đến giờ toàn nói trống không với Alex

-chắc là thối quen rồi, trước đây em phải dậy sớm để đi làm.

Alex được nó xưng em ngọt sớt như vậy trong lòng vui như nhặt được vàng vậy.

-hôm nay đến lượt anh dạy kỹ năng cho em, chúng ta đến nhà anh học nhé?

Nhà tộc trưởng ư? nó có chút đắng đo, sợ những đứa hù dọa nó hôm trước biết được thì nó sẽ không được tha đâu? Được mấy ai có cơ hội vào nhà tộc trưởng đâu.

-được không? tại anh định dạy em hệ mộc, vườn nhà anh rộng thích hợp cho việc tập luyện lắm.

Nghe Alex nói nó cũng thấy có lí, nên gật đầu đồng ý.Alex thì vui mừng quay mặt chỗ khác mà cười khoái chí.

Xem lần này còn theo dõi được không nhé, cạnh tranh công bằng không bằng đánh nhanh thắng nhanh! Vẻ mặt tự đắt của Alex đã nói lên tất cả, Alex chọ nhà mình là địa điểm tập kỹ năng là muốn hắn không thể kè kè theo nó, để mình có có nhiều cơ hội chinh phục nó hơn, đúng là hoàng tử rất thâm nha.

-anh ấy đến rồi, mau nhường đường đi.

-mọi người tránh ra.

-bla….bla…

Tiếng la hét lớn đến vậy cũng đủ hiểu ai đang đến.

Đi đến đâu là rần rần đến đó, bị con gái quay quanh, phải rồi hotboy kia mà hừ! nó còn giận hắn hôm qua hành xác, bắt bay tới bay lui chẳng còn điếm nổi bao nhiêu vòng nữa.

Hắn vừa bước vào lớp thì mắt hắn nhìn về hướng nó, khóe miệng khẽ cong lên, hắn bước nhanh về chỗ ngồi, nó thì không thèm nhìn hắn lấy một cái.

July vừa bước vào lớp thì nó vãy tay rồi nhỏe miệng cười vui vẻ, làm cho hắn tức té khói.

- cười như con điên.

Hắn lầm bầm nho nhỏ nhưng tiếc rằng tai nó quá thính nên nó nghe chẳng xót chữ nào, nó quay xuống ném cho hắn một cái lườm.

Tiết học bắt đầu, trừ Alex , nó và hắn là chú tâm lên bảng , còn đa số trong lớp điều chú ý đến hai hotboy trong lớp.

July viết gì đó trong một tờ giấy nhỏ rồi đưa cho nó.

“hôm qua bạn đi đâu mà vội thế, hôm nay bạn có rãnh không đi chơi đi, nha nha”

“có gì giờ giải lao nói nha”

Nó ném vội tờ giấy, rồi nhìn lên bảng

……….

Beng….beng….beng

Buổi học kết thúc cô bước ra khỏi lớp, mọi người trong lớp người thì xuống canteen người thì vẫn ở lại lớp nhìn ngắm hai hotboy

Nó qua đi qua bên bàn của July, còn July thì mắt vẫn không rời Alex, nó xua tay trước mặt thế nào thì July vẫn không chớp mắt, đúng là lợi hại mà.

-nè, nhìn gì mà nhìn dữ thế??

Nó hét vào tai July làm giật mình, July xấu hổ chỉ biết cười trừ.

-mình xin lỗi hihi, bạn có chuyện gì muốn nói với mình hả?

Nó chậc lưỡi, đúng là tình yêu làm người ta lú lẫn mà.

-mình qua đây để nói chuyện bạn hỏi khi nảy đây này, nhớ ra chưa July thân mến.

-à đúng rồi, hôm nay đi chơi nha, mình sẽ đưa bạn đi xem vườn táo nhà mình, chắc chắn bạn sẽ thích.

-gần thi rồi bạn không lo sao? chắc mình không đi được đâu mình phải tập luyện nữa, mấy hôm lo tập luyện nên không đi đâu được.

-mình thì không lo mấy, có tập luyện thì sức mạnh mình vẫn thế thôi, bạn không đi được thì thôi để lần khác vậy.

Mặt July trùng xuống, nó chợt nghĩ ra một sáng kiến .

-July này, còn nhớ mình nói là sẽ tạo cơ hội cho bạn và Alex nói chuyện không?

July gật đầu.

-có chứ,có chuyện gì hả Anna?

-thật ra Alex dạy kỹ năng cho mình, nếu bạn học chung thì cơ hội bạn được Alex để ý cao lắm nha.

Nghe nó nói vậy mắt July sáng lên, thiếu chút nữa thì hét lên, may là nó cản kịp lúc

-bạn nói thật sao? mình được phép hả?

Nhìn Juy ngơ ngát nó cũng phì cười, nó nghĩ Alex cũng là người tốt nên việc July học chung không thành vấn đề rồi, tạo cơ hội cho hai người họ biết đâu sau này được làm mẹ đở đầu cũng nên.

-đương nhiên rồi, vậy giờ mình về chỗ nha.

-khoang đã!July kéo tay nó lại -mình có cái này cho Anna nè!

July lấy trong túi ra cái nơ màu hồng, July cài lên tóc nó.

-mình cũng có một cái, nơ này tượng trưng cho tình bạn của hai đứa mình. July cười híp mắt

-cám ơn July, đẹp quá!

-à hay mình tết cho bạn nhé.

Nó vui vẻ đồng ý ngồi xuống cho July tết tóc, July lôi ra từ trong cặp nào mọi thứ để làm đẹp, July tế cho nó hai bím tóc thật dễ thương trên cùng là cái nơ hồng xinh xắn, trong nó cực đáng yêu.

Cũng vì vẻ ngoài vô cùng xinh xắn của nó làm cho hai người nào đó ,xốt xắn tim đập liên hồi, nó thì vui vẻ về chỗ ngồi.

Hắn thì muốn làm cho tóc nó bù xù đi, vì hắn cũng nhìn thấy Alex đang chăm chú nhìn nó, trong lòng hắn có chút cảm giác khó chịu, rất khó chịu.

Hắn nở nụ cười cực kì nguy hiểm khi nhìn vào hai cái bím tóc của nó, hắn nắm một bím tóc rồi giật mạnh, làm nó ngã đầu về đằng sau.

-anh làm gì vậy hả?

Nó ném cho hắn một cái lườm , còn mặt hắn thì cứ bình tỉnh như chẳng có chuyện gì xảy ra.

-tóc cô đụng vào bàn tôi trước, cái gì ở bàn tôi điều là của tôi nên tôi lấy thì có sai.

Cái lí do vô cùng vô lí của hắn làm nó tức điên lên, nó nhấc ghế nhích lên phía trên, hắn thấy vậy cũng nhích theo, hắn lại tiếp tục nắm bím tóc nó lần này là cả hai, hắn tưởng tượng như dây cương trên lưng ngựa mà phi nước đại, làm nó vật vã tóc rối bời.

nó gụt mặt xuống bàn thúc thít, hắn nóng lòng hắn biết mình làm hơi quá hắn sợ nó giận hắn nữa thì mệt lắm.

còn mấy đứa con gái trong lớp thì hả hê vì thấy hắn ăn hiếp nó như thế, July thì lo lắng không kém vì trước giờ hắn, lạnh lùng có chút tàn nhẫn chưa bao giờ thấy hắn như thế, July lo sợ cho nó.

Hắn lấy tay chọt chọt vào lưng nó.

-nè, đùa chơi thôi mà, khóc thật đấy à?

-……

-cô giả vờ đúng không?

-………

-con nhợn lười, con nhợn xấu, đừng khóc nữa.

Hắn vừa nói mà vừa chọt vào lưng nó, nó ngẫn đầu dậy ngây lập tức một quyển sách dầy cọm hiện diện trên mặt hắn.

Mọi người trong lớp chỉ biết há hóc.

- cô ta chết chắc rồi.

-nhìn mặt Ray kìa, đáng sợ quá.

-tại sao cô ta dám…dám đánh Ray…cô ta tiêu đời rồi.

-bla…bla..

Đúng thật là mặt hắn bây giờ đáng sợ, rất đáng sợ, nó rung rung tay làm rơi quyển sách xuống bàn, mắt hắn cứ nhìn chăm chăm vào nó

thôi chết con rồi , tự nhiên đi đánh hắn làm gì không biết huhu, nhưng cũng tại hắn cơ mà, tại hắn kiếm chuyện trước cơ mà ! nó sợ sệch nhìn hắn

riêng hắn vẫn chưa kịp hoàng hồn sau cú va chạp với cuốn sách.

-hôm nay gan nhỉ ?

Chỉ vỏn vẹn bốn chữ mà làm nó giật bắn mình, nó định co chân chạy đi, nhưng hắn nhanh tay hơn dùng tay véo hai má của nó.

Hắn lại dùng chiêu cũ, nó đau điến người, nước mắt nó ứa ra , nó lần này không nhẫn nhịn hắn như lần trước nữa, nó dùng tay nắm lấy tóc hắn giật mạnh, cả hai dù điều bị đau nhưng chẳng ai chịu buông ra

Người ở lớp ngày càng tò mò, chưa bao giờ họ thấy Ray để yên cho ai đụng vào mình cả,còn người ở ngoài lớp điều hết sức bất ngờ trước cảnh tượng mình nhìn thấy , và lời bà tán bắt đầu diễn ra.

Đến khi cô vào, hai người mới chịu buông tay ra, người bị đỏ hết hai bên má, người thì tóc bù xù như tổ quạ, tay nó bấu tóc hắn rất mạnh nên trên tay nó vẫn còn vài sợi tóc xoăn của hắn

Alex nhìn thấy hành động của họ trong lòng có chút ghen tị, Alex chợt thấy mình ghét thân thế của mình, nếu anh không phải là cháu tộc trưởng, không phải là tộc tưởng tương lai người đứng đầu cả bộ tộc, thì anh cũng có thể cãi nhau với nó như thế, thoải mái làm điều mình muốn mà không cần bị gò bó trong khuông khổ.

…….

ở một phòng học khác, một cô gái với mái tóc được uống xoăn kiểu búp bê, gương mặt xinh đẹp sắc xảo, nhưng khác hẵn với vẻ ngoài lung linh đó, đôi mắc màu đỏ của cô ta đang toát lên sự giận dữ

-công chúa, mình không ngờ con nhỏ đó lại dám làm như thế.

-nhìn cử chỉ họ như thế, giống như người yêu với nhau vậy.

Câu nói vừa được thốt ra, làm mặt cô gái được gọi là công chúa đó trở nên tối xầm lại, mọi người xung quanh điều rung sợ.

-xin lỗi công chúa, mình lỡ lời....

-im đi !!

-công chúa đừng giận, mình sẽ giải quyết nó êm đẹp !

Mắt cô gái đó chợt sáng lên.

-được rồi xắp xếp đi, để xem cô ta có gì lợi hại, chính tay mình sẽ tiễn cô ta đi !

Cô gái được gọi là công chúa ấy có tên là Luna, Luna là con của ngài Royer vị anh hùng đã hy sinh để bảo vệ bộ tộc, từ nhỏ Luna được mọi người tôn kính, nên tính tình cô cũng trở nên kiêu căng, hầu như chẳng ai dám cãi lại, những thứ Luna muốn thì đừng hòng ai có được, cũng như hắn Luna đã yêu hắn từ khi còn nhỏ, nhưng dù cô có xinh đẹp, lung linh đến đâu thì hắn vẫn không thèm liếc nhìn.

Còn bây giờ hắn, không chỉ nhìn mà còn đùa với nó như thế trong lòng Luna tức giận vô cùng.

……………

Đúng như lời hứa của nó, sau giờ học nó theo Alex về nhà để học kỹ năng, và lần này có July đi cùng, lúc đầu nó nói thì Alex không đồng ý nhưng nó năng nỉ ỉ ôi quá rốt cuộc Alex cũng gật đầu.

Nhà Alex nó có đến một lần rồi, nhưng khi đó nó bị Alex bắt về chứ có được mời như hôm nay đâu, cái phòng mà nó đến lần trước là chính điện nơi tộc trưởng bàn việc , còn lần này Alex dẫn nó đi vòng ra đằng sau, nơi đây là nhà của tộc trưởng, đúng như lời của Alex nói phía bên phải ngôi nhà vô cùng lộng lẫy là một mảnh vườn vô cùng rộng lớn.

July nảy giờ đi cạnh nó mà người cứ rung lên bần bật.

-July, bạn không sao chứ ?

-kh…không, mình thấy hồi hợp vì đây là lần đầu tiên…mình được đặt chân đến đây.

-đừng lo bạn cứ xem như là đến nhà bạn chơi thôi! nó cười

Nó nói như vậy July cũng bớt rung hơn.

-anh hai! anh hai ơi!

Một bé gái xin xắn chạy đến ôm chầm lấy Alex

-Yuri, sao lại chạy ra đây? Alex xoa đầu Yuri

À là bé gái ở canteen hôm trước! nó chợt nhớ ra Yuri, chính Yuri đến kịp lúc không là nó bị đánh ngay tại canteen rồi.

-em ở trên phòng, thấy anh hai là em chạy xuống ngay, anh hai sao về giờ này thế ạ?

-anh có việc phải làm nên về, nhóc mau về phòng học đi, mẹ biết lại la em cho xem.

-mẹ đi vắng rồi, em cũng học xong rồi, anh hai đi chơi với em đi.

Yuri nũng nịu kéo tay Alex nắm đi.

-không được, anh có chuyện phải làm rồi, à em chào hai chị đi đây là bạn anh.

Yuri nhìn qua nó, chợt “à” một tiếng, Alex cốc nhẹ lên trán Yuri

-sao nhóc không chào hả?

Yuri nhìn July rồi nhìn sang nó

-em chào chị,chào chị vịt béo!

Nó tròn mắt ngạt nhiên sao lại gọi nó là vịt béo? Nó béo lắm sau?

-em gọi chị là vịt béo sao? chị thấy mình cũng không béo lắm mà! Nó cười

Yuri ngây thơ trả lời.

-em gọi theo a….

Yuri chưa kịp nói thì Alex bịt miệng, Alex bế Yuri vào nhà.

-bây giờ mình tập thôi Anna và July qua bên đây nhé.

Alex chỉ nó cách điều khiển mầm cây, nó tiếp thu rất nhanh, còn July thì chẳng tập được gì vì chỉ lo nhìn Alex, đôi lúc Alex đến chỉ tận tình nhưng July chẳng nghe được gì ngoài nhịp tim loạn xạ của mình.

Yuri bị Alex nhốt trên phòng, cô nhóc đang phụng phịu đứng bên cửa xổ nhìn ba người luyện tập. và cách đó không xa trên cái cây cao cao cũng đang có một người bực mình không kém.

Được lắm Alex, dám dùng chiêu này, nhưng nên nhớ người thắng thế vẫn là tôi! Hắn ngồi trên cây mà lầm bầm, hình như hắn đã quên mới hôm trước hắn bị ngã từ trên cây xuống lần này lại leo lên cây theo dõi người ta, đúng làm không biết sợ mà.

Chắc không giám lợi dụng đâu, hôm nay làm tốt lắm biết tìm người học chung! Hắn bỏ đi hắn định bụng về nhà sẽ làm món gì ngon cho nó vì hôm nay tâm trạng hắn đặt biệt tốt.

………..

Nó và July đang trên đường đi về, chẳng biết hôm nay Alex bị gì mà cho nghỉ tập sớm, nhớ hôm trước đến trời chập tối mới cho nó về.

Trên đường về July cứ cười xuốt, nó biết July vui lắm nhưng nó lo cho cơ mặt của July lắm lỡ bị đơ luôn vì cười thì biết làm sao.

-được rồi đừng cười nữa, mình biết bạn vui lắm.

-nhưng mà mình vui quá, được hoàng tử dậy kỹ năng rồi được bước vào nhà hoàng tử nữa, có nằm mơ mình cũng không dám nghĩ mình được như thế.

-nhưng chúng ta chỉ ở bên ngoài đâu có vào nhà đâu.

-ở ngoài mình cũng mãn nguyện rồi hihi.

Nó chỉ biết lắc đầu, độ cuồng hoàng tử của July đã đến đỉnh điểm rồi.

-phía trước là đường về nhà bạn rồi, mai gặp lại nhé!

-mai gặp lại!

July vẫy tay chào nó, nó thì tiếp tục về nhà, từ đằng sau một cánh tay cằm một cái khăn trắng bịt vào miệng nó, làm nó ngất đi khi chưa kịp phản ứng gì

đám người vừa đánh thuốc mê nó bọ họ đưa nó đến cái hồ lần trước, tay chân nó bị trói lại, nó đang nằm xõng xoài trên đất.

-làm tốt lắm!

Người bắt nó không ai khác là nhóm người của Luna, nó thật sự đang gặp nguy hiểm.

-mình xử nó ngay nhé!

-khoang đã, để nó chết như vậy không vui, mau dội nước cho nó tỉnh dậy!

Luna ra lệnh cho mấy đứa con gái trong nhóm, mọi người điều răm rắp nghe theo, lần này số nó khổ rồi.

Nó chợt tỉnh dậy, thấy tay chân điều bị trói, nhìn xung quanh nó chợt nhận ra nhóm người ở canteen hôm trước, nó biết niếu không làm gì bây giờ thì nó chỉ có nước chết thôi.

Luna tiến đến gần nó.

-nhìn mày xấu xí cũng chẳng đẹp gì, vậy mà…. Nhưng mày yên tâm đi vài phúc nữa thôi mày sẽ biến mất mãi mãi.

-cô là ai? Tại sao lại muốn hại tôi!

-buồn cười thật, tao là ai mày cũng không biết à? Vậy tội mày càng đáng chết hơn rồi! Luna cười khinh nhìn nó

-tôi thật sự không biết cô là ai, nhưng tôi không nghĩ vì lí do đó mà tôi đáng chết, tôi cũng nghĩ cô cũng không có cái quyền giết người khác vậy đâu.

Luna mặt nóng bừng vì tức, thấy thế một đứa con gái đi lại chỗ Luna

-công chúa, giải quyết nó cho xong, nói nhiều với loại người này làm gì!

Luna nhìn nó.

-được! ném nó xuống hồ!

Đám người đó kéo nó đến gần mé hồ, nó cố vùng vẫy nhưng không được, nó tạo ra một đám lửa nhỏ trên tay, lửa đốt cháy sợi dây nó thoát được, nó ném quả cầu lửa vào nhóm người đang kéo nó làm bọn họ sợ và lùi ra sau, chỉ còn sợi dây dưới chân nó cố gắn gỡ ra.

“phập” một mũi tên nước bắn xuyên qua vai nó, máu từ vai chảy xuống nó đau đớn vô cùng, người bắn nó là Luna, nó mất thân bằng ngã xuống hồ, Luna nở nụ cười mãng nguyện.

Vì vai bị thương nên nó không thể bơi được nó cô nín thở, lượng không khí đã gần hết nó cảm thấy khó thở, nó đang chìm xuống đáy hồ, mắt nó không nhìn rõ nữa.

-R…A…Y

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.