Thiên Sứ Của Chiến Binh

Chương 1



Alaric McCabe phóng tầm mắt bao quát vùng đất rộng mở của gia tộc McCabe và vật lộn với nỗi băn khoăn đang dày vò tâm trí. Chàng hít một luồng hơi lạnh và nhìn lên bầu trời. Hôm nay tuyết chưa rơi. Nhưng chỉ mấy hôm nữa sẽ có ngay thôi. Giờ đã là cuối thu, không khí lạnh hơn và ngày cũng ngắn đi nhiều.

Sau nhiều năm đằng đẵng vật lộn để duy trì sự sống và tái thiết gia tộc, anh trai Ewan của chàng đã đưa McCabe trở về rất gần với thời hoàng kim ngày trước. Mùa đông này, gia tộc của họ sẽ không còn đói khổ. Lũ trẻ con sẽ có quần áo đủ ấm.

Giờ đến phiên Alaric góp sức cho gia tộc mình.

Không bao lâu nữa, chàng sẽ đặt chân đến lãnh thổ của gia tộc McDonald, chính thức hỏi cưới Rionna McDonald.

Thực ra đó chỉ là nghi thức, việc này đã được an bài từ trước. Chẳng qua vị lãnh chúa McDonald muốn Alaric dành nhiều thời gian hòa hợp với những người trong gia tộc mình. Gia tộc ấy một ngày không xa sẽ do Alaric cầm quyền khi chàng kết hôn với Rionna, con gái lãnh chúa McDonald, cũng là người kế thừa duy nhất của gia tộc này.

Lúc này trong sân đã huyên náo hẳn lên khi bính lính của McCabe chuẩn bị sẵn sàng để lên đường cùng Alaric.

Ewan, người anh đáng kính của Alaric, lãnh chúa của gia tộc McCabe, muốn gửi những thuộc hạ thân tính nhất đi cùng nhưng Alaric từ chối. Hiểm nguy vẫn còn rình rập Mairin, lãnh chúa phu nhân đang bụng mang dạ chữa.

Duncan Cameron còn sống ngày nào, hắn vẫn là mối đe dọa cho gia tộc McCabe ngày đó. Hắn thèm khát những gì thuộc về Ewan, vợ của Ewan và quyền cai trị Neamh Álainn, vùng đất mà Ewan thừa hưởng sau khi cưới Mairin, con gái cựu vương Scotland.

Giờ đây vì nền hòa bình mong manh trên vùng cao nguyên, Alaric đã chấp nhận cuộc hôn nhân với mục đích liên minh giữa gia tộc McCabe với với gia tộc duy nhất có lãnh địa nằm giữa Neamh Álainn và McCabe.

Đó là một đám tốt. Rionna McDonal trông cũng ưa nhìn, cho dù cô nàng chỉ thích diện trang phục và đảm nhận những công việc của đàn ông. Alaric sẽ có những gì chàng sẽ không bao giờ có được nếu cứ mãi đứng dưới trướng của Ewan: gia tộc của riêng mình, lãnh địa của riêng mình. Con cái của chàng sẽ được thừa hưởng quyền cai quản.

Vậy hà cớ gì chàng lại không háo hức trèo ngay lên lưng ngựa, phi thẳng đến với định mệnh của đời mình?

Chàng quay người sang trái khi nghe thấy tiếng động, Mairin McCabe đang vội vã leo lên sườn đồi, hoặc chí ít cô cũng cố gắng đi thật nhanh. Cormac, người lính trực phiên hôm nay, không vui ra mặt khi phải lẽo đẽo theo sau cô. Khăn choàng quấn chặt quanh người, môi Mairin run lên vì lạnh.

Alaric chìa tay và và cô bám lấy, vừa chúi người về phia chàng vừa thở hổn hển.

“Chị không nên lên đây,” Alaric buông lời phiền trách… “Chị chết cóng mất.”

“Đúng thế, không nên một chút nào,” Cormac đồng tình. “Nếu lãnh chúa biết chuyện thế nào ngài cũng nổi cơn tam bành.”

Mairin đảo mắt ra chiều chán ngấy mấy lời của Cormac rồi ngước ánh nhìn lo lắng lên Alaric. “Em đã có đầy đủ mọi thứ cần thiết cho cuộc hành trình chưa.”

Alaric mỉm cười. “Vâng, đủ cả rồi. Gertie đã đóng gói thực phẩm đủ cho một cuộc hành trình kéo dài gấp đôi đấy.”

Mairin hết siết chặt lại vỗ nhẹ lên tay Alaric. Cô đưa tay kia lên xoa bụng đang ngày một lớn thêm, phiền muộn dâng đầy trong mắt. Chàng kéo Mairin lại gần hơn để truyền hơi ấm sang cho cô.

“Hay em đợi hôm khác hãy đi? Gần giữa trưa mất rồi. Chắc nán lại rồi mai khởi hành sớm?”

Nụ cười dừng sững trên môi Alaric. Mairin không vui khi chàng ra đi. Cô đã quen với việc người trong gia tộc luôn có mặt ở mọi nơi cô muốn. Đó là trên đất McCabe. Và giờ đây khi Alaric chuẩn bị lên đường, nỗi lo lắng và sự buồn phiền của cô càng bộc lộ rõ qua lời nói.

“Em không đi quá lâu đâu,” chàng nhẹ nhàng an ủi. “Quá lắm cũng chỉ vài tuần. Rồi em sẽ về ở lại đây một thời gian trước khi hôn lễ diễn ra và em bị trói chân vĩnh viễn ở lãnh địa McDonald.”

Môi cô trề xuống, mặt buồn mày cau trước câu nói gợi nhắc chuyện Alaric sẽ rời gia tộc McCabe và thực sự trở thành người của gia tộc McDonald.

“Đừng nhăn nhó nữa, chị yêu quý. Không tốt cho đứa bé đâu. Cả việc ra ngoài chốn lạnh lẽo này cũng chẳng tốt chút nào.”

Mairin thở dài, vùng tay ôm Alaric. Chàng lùi một bước, buồn cười ngó sang Cormac. Từ lúc mang thai, chị dâu chàng đa cảm hơn trước và mọi người trong gia tộc đang ngày càng quen dần với những cơn bùng nổ cảm xúc của cô.

“Chị sẽ nhớ em lắm, Alaric. Chị biết Ewan cũng thế. Anh ấy không nói gì, nhưng dạo này anh ấy lặng lẽ hơn hẳn.”

“Em cũng sẽ nhớ mọi người,” giọng Alaric từ tốn. “Yên tâm, em sẽ có mặt ở đây khi thành viên mới của gia tộc McCabe chào đời.”

Nghe thế, khuôn mặt Mairin sáng lên cô lùi lại đưa tay vỗ nhẹ lên má chàng.

“Đối xử tốt với Rionna nhé, Alaric. Chị biết em và Ewan cảm thấy cô ấy cần một người cứng rắn hơn, nhưng thực ra, chị nghĩ điều cô ấy cần nhất là em yêu và chấp nhận con người cô ấy.”

Alaric phát hoảng, lo sợ Mairin sẽ lái câu chuyện sang chủ đề tình yêu. Lạy Chúa.

Cô cười. “Được rồi. Hình như, chị đã làm em không thoải mái rồi. Nhưng nhớ lời chị đấy nhé.”

“Thưa phu nhân, lãnh chúa đã phát hiện cô ra đây và trông ngài ấy có vẻ không hài lòng cho lắm ạ.” Cormac lên tiếng.

Alaric quay lại thấy Ewan đang đứng trong sân, khoanh tay trước ngực, mặt hầm hầm giận giữ.

“Đi nào, Mairin,” Alaric vừa nói vừa kẹp bàn tay cô dưới cánh tay mình. “Tốt hơn là em nên trả chị lại trước khi anh ấy ra đây bắt chị vào quở phạt.”

Mairin lầm bầm nhưng vẫn đề Alaric hộ tống xuống sườn đồi. Khi họ đến sân, Ewan trừng mắt nhìn vợ nhưng sự chú ý của anh hướng sang Alaric. ‘Chú có đủ mọi thứ cần thiết chưa?”

Alaric gật đầu.

Caelen, người em út của nhà McCabe, đến đứng cạnh Ewan. “Anh chắc chắn không muốn em đi cùng chứ?”

“Nơi này cần em,” Alaric đáp. “Nhất là khi ngày sinh nở của Mairin gần kề. Không lâu nữa tuyết sẽ rơi. Biết đâu Duncan sẽ tổ chức tấn công khi hắn nghĩ chúng ta đang sơ hở.”

Mairin lại rùng mình, chàng quay sang cô. “Ôm em một cái nào, chị thân yêu, rồi quay vào trong trước khi chết cóng. Binh lính đã sẵn sàng, em không để nước mắt của chị gây ngập lụt khi bọn em rời đi đâu.”

Đúng như dự đoán, Mairin quắc mắt nhưng vẫn vòng tay ôm siết Alaric.

“Chúa phù hộ em,” cô thì thầm.

Alaric trìu mến vuốt tóc Mairin rồi đẩy cô về hướng tháp chính. Ewan ủng hộ yêu cầu của Alaric bằng ánh nhìn dữ dằn.

Mairin thè lưỡi rồi quay đi, Cormac hộ tống cô đến bậc tam cấp của tháp chính.

“Nếu cần ta, cứ gửi thư,” Ewan lên tiếng. “Ta sẽ đến ngay lập tức.”

Alalric siết lấy cánh tay Ewan và hai anh em nhìn nhau một lúc lâu trước khi Alaric buông tay ra. Khi Alaric trèo lên lưng ngựa, Caelen thụi vào lưng chàng.

“Đây là chuyện tốt đẹp cho anh,” Caelen chân thành nói khi Alaric yên vị trên lưng ngựa.

Alaric ngó chằm chằm xuống em trai mình. Lần đầu tiên, cảm giác hài lòng dâng trào trong chàng. “Ừ, đúng vậy.”

Chàng hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt dây cương. Lãnh địa của chàng. Gia tộc của chàng. Chàng sẽ là lãnh chúa. Đúng, đây sẽ là chuyện tốt đẹp.

***

Alaric và một tá chiến binh McCabe phi ngựa đều đều suốt một ngày. Vì khởi hành muộn, lẽ ra chỉ mất một ngày đường thì phải đến sáng hôm sau họ mới đến lãnh địa McDonald.

Chính vì thế nên Alaric không quá vội vàng. Chàng cho binh lính nghỉ chân dựng trại khi hoàng hôn buông xuống. Họ chỉ nhóm một đống lửa và giữ tia lửa không bùng cao để tránh làm bừng sáng một khu vực rộng.

Sau khi ăn những món Gertie chuẩn bị, Alaric chia binh lính thành hai nhóm và bảo sáu người của nhóm thứ nhất canh gác phiên đầu. Họ chia ra quanh trại, canh chừng cho sáu người kia ngả lưng nghỉ ngơi vài giờ.

Nhận phiên gác thứ hai nhưng Alaric lúc này không tài nào ngủ được. Nằm trằn trọc trên nền đất cứng, chàng dán mắt lên bầu trời đầy sao. Đêm nay trời trong và lạnh giá. Những cơn gió nổi lên từ phía bắc, báo hiệu thời tiết sắp chuyển mùa.

Kết hôn, với Rionna McDonald. Cố gắng lắm mà chàng cũng chỉ mơ hồ hình dung ra bóng dáng của nàng thiếu nữ ấy. Tất cả những gì chàng có thể nhớ là mái tóc vàng rực rỡ của cô. Tính cô trầm lặng, chàng cho rằng đó là đức tính tốt mà phụ nữ cần có, mặc dù thật khó có thể nói Mairin là người lặng lẽ hay nhất nhất đều phục tùng ý chồng. Ấy vậy mà chàng thấy chị dâu thật đáng mến và chàng biết Ewan sẽ không thay đổi gì ở vợ mình.

Mairin là mẫu hình phụ nữ lý tưởng. Mềm mỏng và ngọt ngào. Còn Rionna thiếu nữ tính trong cách ăn mặc lẫn tính tình. Đâu phải cô nàng không hấp dẫn, thật chẳng hiểu sao cô nàng cứ mãi mê đeo đuổi những việc không hề phù hợp với cảnh chân yếu tay mềm.

Đột ngột tâm trí chàng bị đưa về thực tại.

Chỉ có một xao động nhẹ trong không khí cảnh báo cho chàng về nhát gươm vừa đâm trúng mạng sườn. Đường gươm trúng đích, xé toạc quần áo và da thịt chàng.

Cơn đau bùng cháy khắp cơ thể, nhưng Alaric gạt đi, chộp lấy thanh gươm của mình và gượng dậy. Binh lính của chàng đã xung trận và không gian ban đêm chất chứa những âm thanh giao tranh ác liệt.

Alaric một mình chiến đấu với hai tên, tiếng gươm va vào nhau loảng xoảng khiến tai chàng lùng bùng. Mũi gươm chàng thoăn thoát đâm tới tấn công rồi lui về phòng vệ.

Lùi dần ra phía vòng vây bảo vệ, chàng suýt vấp phải xác thuộc hạ của mình. Một mũi tên nhô ra từ ngực cái xác. Đây là vụ đánh úp.

Địch đông vô kể. Mặc dù Alaric dám đưa đoàn quân McCabe đi đọ sức với bất cứ ai, vào bất cứ lúc nào và nắm chắc phần thắng, nhưng lựa chọn bây giờ của chàng là ra lệnh rút lui để tránh cảnh thương vong toàn bộ. Một chọi sáu thì không cách nào thắng nổi.

Chàng hò hét binh lính lên ngựa. Nhanh chóng hạ gục kẻ tấn công trước mặt, chàng khó nhọc tìm tới chiến mã của mình. Máu bên sườn tuôn chảy. Mùi tanh bốc lên trong cái lạnh và xộc vào mũi chàng. Cảnh vật nhòe đi, chàng biết nếu không leo được lên lưng ngựa, tính mạng chàng sẽ vô cùng hiểm nguy.

Alaric huýt sáo, con ngựa của chàng lao tới hệt như một chiến binh chờ đợi sẵn. Lả người đi nhanh chóng do mất máu, chàng chiến đấu chẳng tuân theo quy tắc Ewan từng truyền dạy. Liều lĩnh. Khinh suất. Chàng chiến đấu để tìm đường sống.

Gầm lên một tiếng, kẻ thù lao thẳng mũi gươm về phía trước. Nắm chặt chuôi gươm bằng cả hai tay, Alaric vung một nhát.

Lưỡi gươm của chàng khiến tên địch đầu lìa khỏi cổ.

Alaric không lãng phí thời gian để tận hưởng chiến thắng. Thêm một địch thủ quỵ dưới tay chàng. Dốc hết hơi sức còn lại, chàng ném mình lên lưng ngựa và thúc ngựa phi nhanh.

Vó ngựa ầm ầm phóng đi, chàng có thể thấy những thi thể la liệt khắp nơi. Lòng chàng chùng xuống vì biết đó không chỉ là xác kẻ thù. Chàng đã mất hầu hết người của mình, nếu không nói là tất cả, trong cuộc giao tranh này.

“Nhà”, chàng khàn giọng ra lệnh.

Alaric ôm chặt mạng sườn, kiên quyết giữ cho mình tỉnh táo, nhưng mỗi lần thân ngựa nảy lên khi phóng qua địa hình mấp mô, mắt chàng lại mờ đi.

Ý nghĩ cuối cùng trong đầu chàng là phải về nhà để cánh báo Ewan. Chàng chỉ hy vọng chưa có cuộc tấn công nào xảy đến với lãnh địa của gia tộc McCabe.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.