Thiên Sứ Của Chiến Binh

Chương 3



Alaric thấy nhói buốt bên mạng sườn và cảm giác ấy rõ rệt hơn theo từng phút giây chàng hồi tỉnh. Nó bùng lên dữ dội đến mức chàng phải trở mình liên tục nhằm dịu bớt cơn đau đã vượt ngoài sức chịu đựng.

“Nằm yên nào, nếu không các vết khâu sẽ toạc ra mất.”

Giọng nói ngọt ngào cùng đôi tay dịu dàng làm sôi sục thân người đã nóng hổi của chàng. Dù sắp không chịu nổi sức nóng nhưng Alaric vẫn nằm yên, chàng không muốn thiên sứ thôi chạm vào mình. Nó tựa hồ là niềm an ủi duy nhất chàng có được.

Alaric không biết sao mình lại rơi vào giữa một bên là nỗi kinh hoàng từ ngọn lửa địa ngục còn một bên là sự dễ chịu, êm ái từ thiên sứ ngọt ngào thế này. Chắc chàng đang lửng lơ giữa hai thế giới và chưa quyết định sẽ phiêu du vào chốn nào.

“Khát,” chàng cất giọng khàn khàn và đưa lưỡi liếm đôi môi khô, nứt nẻ, thèm thuồng dòng nước mát.

“Ừ, nhưng uống một chút thôi nhé. Tôi không muốn anh nôn ra sàn nhà đâu đấy,” thiên sứ nói.

Nàng luồn cánh tay dưới cổ chàng và nâng đầu chàng lên. Chàng hổ thẹn thấy mình yếu đuối như chú mèo con. Nếu không được nàng đỡ, chàng đã không thể tự dậy nổi.

Mép cốc áp vào môi, chàng uống ừng ực, dòng nước lạnh suýt chảy tràn vào mũi. Sự mát mẻ khoan khoái quá mức khiến cơ thể chàng bị sốc, toàn thân run rẩy. Hai cảm giác đối lập gần như gây ra đau đớn. Cái lạnh đang bao trùm lấy ngọn lửa thiêu đốt da thịt chàng.

“Rồi,” thiên sứ dỗ dành. “Đủ rồi đấy. Tôi biết anh bị đau. Tôi sẽ chế thuốc giảm đau giúp anh dễ ngủ hơn.”

Nhưng chàng không muốn ngủ. Chàng vẫn muốn được ở trong vòng tay nàng, áp vào ngực nàng. Êm ái và đầy đặn, một bộ ngực mà tất cả phụ nữ đều ao ước sở hữu. Chàng quay sang rúc vào cơ thể mềm mại của nàng. Chàng hít mùi hương ngọt ngào của nàng và cảm thấy lửa địa ngục dần lùi xa chỉ còn cảm giác thư thái đang tràn ngập. Ôi, chắc chắn chàng đang đặt chân đến thiên đường rồi.

“Nói cho ta biết tên nàng đi,” chàng giục. Thiên sứ có tên không nhỉ?

“Keeley. Tên tôi là Keeley. Giờ thì im lặng nhé. Anh phải nghỉ ngơi mới mong chóng hồi phục. Tôi đã dốc lòng cứu anh nên không để anh phải tùy tiện phí sức và mất mạng đâu.”

Không, chàng sẽ không chết. Có những việc quan trọng chờ chàng phải làm, mặc dù lúc này tâm trí bị cơn đau giày xéo của chàng không thế nhớ đích xác chuyện cấp bách đó là gì.

Có lẽ thiên sứ nói đúng. Chàng nên nghĩ ngơi một lúc. Biết đâu khi tỉnh dậy, chàng sẽ nhớ rành mạch mọi chuyện.

Chàng hít sâu một hơi nữa rồi thả lỏng cơ thể, mơ hồ nhận biết thiên sứ đỡ mình nằm xuống. Chàng hít một hơi cuối như muốn hút hết mùi hương của nàng. Hệt như thưởng thức loại rượu tuyệt hảo nhất. Một cơn hưng phấn ấm áp dễ chịu lan tỏa khắp huyết quản và ru chàng vào giấc ngủ.

Chàng ngừng chiến đấu. Thiên sứ của chàng sẽ không để chàng chết đâu.

“Không đâu. Tôi không cho phép anh chết.”

Đôi môi mềm mại lần qua vầng trán rồi đến thái dương chàng. Alaric quay mặt lại, muốn được môi chạm môi. Chàng nghĩ mình sẽ chết mất nếu không nhận được nụ hôn ấy lần nữa.

Thoáng ngập ngừng của nàng, với chàng như dài hàng thế kỉ, và rồi, môi nàng đặt lên môi chàng. Một nụ hôn đơn thuần, trong sáng như của một đứa trẻ.

Chàng khẽ làu bàu. Chàng đâu muốn nụ hôn phớt kiểu ấy.

“Hôn ta đi, hỡi thiên sứ.”

Alaric cảm nhận được không chỉ sự kích động nơi nàng, mà còn cả hơi thở ngưng đọng rồi phả ra ấm áp trên môi chàng nữa. Chàng có thể cảm nhận được nàng bằng khứu giác, có thể cảm nhận được thân nàng rộn lên bên trên người nàng. Luồng hơi khẽ khàng báo hiệu nàng đã ở gần kề. Rất đỗi gần.

Lấy hết sức lực, chàng nhấc tay lên lùa vào tóc nàng, giữ lấy gáy nàng. Chàng nâng đầu lên và đôi môi họ gặp nhau trong một nụ hôn nóng bóng đến ngạt thở.

Chúa ơi, nàng ngọt ngào quá. Hương vị ấy tràn lên môi, trôi trên lưỡi chàng như mật ong sóng sánh. Chàng nôn nóng nhấn môi sâu hơn, mong được khám phá sâu bên trong đôi môi ấy. Thở hắt ra như đầu hàng, nàng chiều theo ý chàng. Đôi môi nàng hé mở và lưỡi chàng tự do thăm dò, nếm trải mọi ngóc ngách đầy mê đắm.

Ôi, đúng là thiên đường rồi. Bởi lẽ, nếu đây là địa ngục, thì chắc toàn thể đàn ông Scotland đều muốn phạm lỗi để “được” đày xuống nơi này.

Sức lực cạn kiệt, chàng ngã ra, đầu rơi phịch xuống gối.

“Anh bắt bản thân dốc sức quá nhiều, chiến binh à,” nàng cất giọng khàn khàn khiển trách.

“Đáng mà,” chàng thì thầm.

Alaric nghĩ nàng đã mỉm cười, khung cảnh căn phòng trở nên mờ nhạt trong mắt chàng nên chàng không dám chắc. Chàng mơ hồ nhận thấy nàng rời đi, nhưng không còn sức ngăn cản. Một lúc sau, nàng trở lại và đưa chiếc cốc kề vào môi chàng một lần nữa.

Thứ nước đắng khiến chàng bị ho, nhưng nàng vẫn không ngừng rót nó vào miệng chàng cho đến khi chàng không còn sự lựa chọn nào khác là nuốt xuống hoặc bị nghẹt thở.

Cho chàng uống thuốc xong, nàng đỡ chàng nằm xuống gối rồi đưa những ngón tay vuốt ve trán nàng.

“Ngủ đi nào, chiến binh.”

“Ở lại bên ta đi, thiên sứ. Khi có nàng gần bên, ta thấy cơn đau dịu hẳn.”

Có tiếng sột soạt khẽ khàng, rồi nàng nép cơ thể ấm áp mềm mại vào bên không bị thương của chàng tạo nên một lá chắn che chở chàng khỏi cái lạnh đang từng giây xâm chiếm chàng nhiều hơn.

Mùi hương của nàng vây quanh chàng. Cảm giác thân người nàng áp vào chàng làm dịu đi ngọn lửa ngùn ngụt. Chàng thở dễ dàng hơn khi sự thư thái phủ trùm. Đúng vậy, nàng là thiên sứ ngọt ngào đến bảo vệ chàng khỏi cánh cổng địa ngục.

Chàng vòng cánh tay quanh nàng phòng khi nàng muốn bỏ đi, rồi kéo nàng sát vào mình. Chàng quay đầu sang bên cho đến khi mái tóc nàng chạm vào mũi chàng nhồn nhột. Chàng hít thật sâu, thả người vào bóng tối đang từ từ xâm chiếm.

Keeley rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Đúng vậy, nàng bị kẹt lại bên cạnh người chiến binh, cánh tay anh ta như vòng thép quấn quanh eo nàng. Nàng nằm đó suốt nhiều giờ, hy vọng anh ta ngủ thiếp đi rồi sẽ nới lỏng vòng tay, nhưng rút cuộc nàng chẳng nhút nhích được phân nào.

Nàng có thể cảm thấy từng cơn rùng mình của chàng chiến binh, người anh ta run lên từng đợt do cơn sốt. Nhiều lần anh ta lẩm bẩm trong giấc ngủ và nàng vỗ về ngực anh ta, rồi lướt tay lên khuôn mặt anh ta nhằm dỗ dành, xoa dịu. Nàng thì thầm những lời vu vơ, hạ thấp giọng để mang đến sự an ủi. Mỗi lần nàng cất giọng, anh ta như dịu lại và thả lỏng cơ thể.

Nàng gối đầu lên tay anh ta và áp má vào vòm ngực rộng lớn. Thật tội lỗi khi nàng thấy thích thú vì được nằm kề sát anh ta, nhưng không ai nhìn thấy cả, chắc chắn Chúa sẽ tha thứ cho nàng thôi nếu nàng cứu sống người chiến binh này.

Keeley nhăn mặt khi liếc nhìn ra cửa sổ. Trời đã nhá nhem và mỗi lúc một lạnh thêm. Nàng cần ngồi dậy đóng cửa sổ rồi còn phải nhóm lửa nếu muốn được ấm áp cả đêm.

Và chăm sóc con chiến mã ngoài kia nữa chứ, nếu nó chưa bỏ đi. Hiếm có việc gì khiến người đàn ông giận dữ hơn việc bỏ bê con ngựa của anh ta. Có lẽ anh ta coi con ngựa quan trọng hơn vết thương của mình ấy chứ. Nói cho cùng thì đàn ông luôn có những ưu tiên của họ.

Thở dài nuối tiếc, nàng tìm cách rời khỏi vòng tay người chiến binh. Việc này chẳng hề đơn giản khi anh ta dường như khăng khăng giữ nàng bên cạnh.

Anh ta cau mày trong giấc ngủ, thậm chí còn lẩm bẩm vài từ khiến má nàng ửng hồng, tai nàng nóng bừng. Nhưng cuối cùng, nàng cũng chiến thắng và xoay xở trườn qua bên dưới cánh tay anh ta để lăn ra ngoài.

Nàng lảo đảo đứng dậy, duỗi các cơ bắp căng cứng rồi bước đến kéo rèm và đóng cửa sổ lại. Gió đã nổi lên và gào rít qua mái nhà tranh. Sớm muộn gì tuyết cũng rơi.

Lấy khăn choàng quấn chặt quanh người, nàng bước ra ngoài tìm con ngựa. Thật ngạc nhiên khi thấy nó ở ngoài cửa sổ, giống như đang trông nom chủ mình.

Nàng vỗ nhẹ vào cổ con vật: “Tao chắc chắn mày đã được chăm sóc tốt hơn nhiều, nhưng thật sự nhà tao không còn chỗ nào cho mày cả. Chịu khó qua đêm ngoài này nhé?”

Con ngựa khịt mũi, đầu gật gù, mũi phì phò luồng hơi ấm nóng. Con vật khổng lồ này hẳn từng trải qua gian khổ. Dù sao đi nữa, nàng cũng khó lòng cho thú vật trú ngụ trong nhà mình.

Vỗ về con ngựa lần nữa, nàng bỏ đi lấy thêm củi nhóm lửa. Đống củi của nàng đã vơi hẳn, và khi trời sáng nàng phải bổ thêm nhiều củi nếu muốn giữ ngọn lửa không tàn.

Rùng mình trước cơn gió hú thốc vào người, nàng cầm mép khăn choàng kéo giật lên như để giữ ấm rồi vội vã vào trong và chất củi bên cạnh lò sưởi. Khi đã yên tâm đóng chặt hết cửa nẻo, nàng cho thêm củi vào đống lửa, cời cho ngọn lửa cháy rực lên.

Bụng réo ầm ĩ nhắc nàng nhớ cả ngày hôm nay nàng mới chỉ có bữa điểm tâm từ lúc sáng tinh mơ. Lấy một miếng cá muối và một mẩu bánh mì còn thừa, nàng ngồi bắt chéo chân cạnh người chiến binh đang say giấc và nhấm nháp thức ăn bên ngọn lửa ấm áp.

Vừa lơ đãng nhai, nàng vừa ngắm nghía khuôn mặt chàng chiến binh dưới ánh sáng rực rỡ của ngọn lửa. Đầu óc mơ mộng như mọi khi của nàng lại bắt đầu vẽ nên những cảnh tượng. Những cảnh tượng vui thú. Nàng thở dài khi hình dung mình thuộc về chàng trai này. Hai người cùng nhau ăn uống sau một ngày làm việc vất vả. Hoặc nàng hân hoan, mừng đón anh ta trở về sau một trận chiến ác liệt. Anh ta giành thắng lợi, tất nhiên, và nàng sẽ đón tiếp anh ta như một người hùng.

Anh ta sẽ sung sướng khi nhìn thấy nàng, sẽ cuốn lấy nàng vào vòng tay và hôn thắm thiết đến khi nàng không thở nổi mới thôi. Rồi anh ta sẽ kể lể về nỗi nhớ nhung khi xa cách.

Thoáng mỉm cười khi nghĩ về những cảnh tượng xa vời chợt khiến nàng nhói lòng. Nàng và Rionna đã mơ mộng biết bao nhiêu về ngày mà họ kết hôn với người chiến binh của mình. Giấc mơ đó đã bị tước đi một cách tàn nhẫn khỏi Keeley và tình bạn nàng hằng coi trọng đã không còn như trước.

Cơ hội có được một tấm chồng, đối với Keeley, thật mong manh. Nàng là điều cấm kỵ đối với gia tộc McDonald và nàng chỉ quẩn quanh bên mái nhà tranh này, chưa bao giờ đi đâu xa.

Vậy mà một chiến binh khôi ngô đã ngã quỵ ngay trước cửa nhà nàng, đó có phải là dấu hiệu không? Có lẽ đây là cơ hội có một không hai của nàng. Hoặc anh ta chỉ là đối tượng khơi gợi trí tưởng tượng của nàng thêm bay cao, bay xa cho đến khi anh ta bình phục và lại bỏ đi mất. Sao cũng được, Keeley quyết định tận hưởng những mơ mộng của mình. Ngay cả khi chúng ngẩn ngơ và phí thời gian. Đôi khi mơ mộng là tất cả những gì giúp nàng sống qua ngày.

Nàng mỉm cười. Anh ta đã gọi nàng là thiên sứ. Anh ta nghĩ cô xinh đẹp. Ôi, có khi nào cơn sốt đã làm lu mờ tâm trí anh ta không? Nàng có đôi chút hãnh diện khi một chiến binh điển trai vạm vỡ như thế đã khăng khăng đòi hôn nàng mặc dù phải tốn rất nhiều sức lực.

Keeley sờ tay lên môi mình, nơi đó vẫn còn cảm giác hơi ấm râm ran từ nụ hôn ấy. Thật sự nàng không cố ý né tránh tình cảm của anh ta và có thể việc đó sẽ biến nàng thành ả điếm đúng như điều gia tộc McDonald gán cho nàng. Nhưng nàng không thấy tội lỗi. Có còn ai nghĩ tốt về nàng nữa đâu, nàng đâu có đánh mất thêm chút yêu quý nào của thiên hạ.

Xét theo hướng đó, chút hư hỏng bất chợt xãy ra trong nàng cũng chẳng có gì sai trái. Một nụ cười ranh mãnh hiển hiện trên môi nàng.

Ai mà biết chuyện này cơ chứ. Vài nụ hôn vụng trộm và một cái đầu đầy ắp những mộng mơ rất con gái có tổn hại đến ai đâu. Nàng đã quá mệt mỏi khi cứ phải luôn tự nhủ cần dẹp bỏ những ý nghĩ vu vơ về tình yêu rồi. Nàng vẫn săn sóc người chiến binh cho đến khi anh ta tỉnh lại. Và nếu trong khoảng thời gian đó, anh ta quyết định đánh cắp một hai nụ hôn thì…

Lau tay vào váy, nàng tiếp tục quan sát người chiến binh đang say ngủ rồi quyết định rằng cách tốt nhất để theo dõi tình trạng của anh ta là ngủ ngay chỗ nàng đã nằm lúc nãy.

Nàng nhẹ nhàng đặt cánh tay anh ta qua một bên và trườn vào sát bên cạnh. Ngay lập tức, anh ta choàng tay chặt quanh người nàng và quay đầu sang như thể tìm kiếm nàng.

“Thiên sứ,” lời thì thầm của anh ta sưởi ấm nàng.

Nàng mỉm cười và nép sát hơn chút nữa vào thân người ấm áp của anh ta “Vâng,” nàng khe khẽ. “Thiên sứ của anh trở lại rồi đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.