Thiên Sứ Của Chiến Binh

Chương 31



Được Gannon hộ tống, Keeley bước vào đại sảnh nhưng thận trọng không nhìn cha con Rionna. Gannon đưa nàng đến chỗ cạnh Mairin rồi anh ta ngồi vào kế bên Keeley.

Nàng trao cho anh một nụ cười biết ơn cùng lúc Mairin siết lấy tay nàng dưới gầm bàn.

Nàng không muốn nhìn Alaric đang ngồi đâu đó giữa Rionna và lãnh chúa McDonald mà tập trung ánh mắt vào Mairin cùng Christina đang ngồi đối diện cạnh Cormac.

Sự căng thẳng khiến nàng phát ốm và dạ dày quặn thắt. Chắc chắn Rionna đã kể với cha mình về sự hiện diện của nàng lúc này. Lão ta có hô hoán lên trước mặt gia tộc McCabe rằng nàng là gái điếm không? Lão có tìm đủ mọi cách hủy hoại vị trí của nàng ở đây không? Và Rionna cần nói gì với nàng?

Keeley ăn trong im lặng, gật đầu khi Mairin lên tiếng. Một lúc sau, Gannon nghiêng sang nói khẽ, “Cô vừa gật đầu đồng ý khi phu nhân McCabe hỏi cô có nghĩ phu nhân sẽ tiếp tục mang thai mấy tháng nữa không.”

Keeley nhắm mắt, kìm nén thối thúc tự động vào trán mình. Sau đó nàng quay sang Mairin, lời xin lỗi hiện lên trong mắt.

“Em xin lỗi.”

Mairin tươi cười và lắc đầu. “Chị chỉ đùa với em thôi. Chị đã biết em không chú ý vì em cứ gật đầu suốt về mọi chuyện.” Sau đó cô ấy kề sát hơn. “Gần xong rồi. Không ai có thể dễ dàng đoán ra là em rất không ổn đâu.”

Keeley mỉm cười biết ơn nhưng khi quay lại, nàng thấy lãnh chúa McDonald nhìn chằm chằm vào mình. Lão nhíu mày và nàng đoán lão đã nhận ra. Mắt lão mở to, liếc về phía Rionna, vẻ khó chịu hiện trên khuôn mặt. Rồi lão lại nhìn Keeley, một cái nhìn không hề ẩn chứa sự tức giận hay thậm chí là bất ngờ.

Nó rực cháy dục vọng và khiến Keeley sợ hãi nhiều hơn cả việc lão đứng dậy hét toáng lên rằng nàng là gái điếm.

Nàng không thể nhìn lão mà không nhớ lại cảm giác hoàn toàn bất lực của nhiều năm trước, khi nàng chắc chắn mình sắp bị lão cưỡng hiếp.

Ý muốn rời khỏi bàn và chạy ù đi thôi thúc mạnh mẽ đến mức nàng sắp đứng dậy thì mới nhận ra rằng mình đang để một điều xảy ra cách đây quá lâu ảnh hưởng tới bản thân.

Cũng nhanh như sự hoảng loạn và sợ hãi tràn ngập khắp cơ thể khiến nàng yếu ớt và run rẩy, cơn giận dữ ồ ạt bùng lên. Nàng thả lỏng người trên ghế, nới lỏng nắm tay.

Nàng không còn là con bé ngày xưa nữa. Nàng đã là một phụ nữ trưởng thành có cách tự bảo vệ mình. Lão lãnh chúa ấy giờ sẽ tìm thấy một mục tiêu không hề bất lực.

“Cô không đơn độc,” Gannon thì thầm.

Quyết không rớt nước mắt làm cho cả hai đều lúng túng, nhưng nàng vẫn thấy mắt mình hơi nhòe đi khi ngước nhìn anh ta.

“Phải, tôi không đơn độc. Không còn vậy nữa.”

Gannon mỉm cười. “Nếu cô đã dùng bữa xong, tôi sẽ đưa cô về phòng.”

Keeley thở phào nhẹ nhõm. Không phải nàng sợ lão lãnh chúa hoặc thậm chí Rionna có thể đuổi theo về phòng mà là e ngại gây chú ý khi xin phép cáo lui.

"Cảm ơn anh. Thật tốt khi được sớm về phòng.”

Mairin lắng nghe rồi chồm tới chạm vào cánh tay Keeley. “Đúng thế, Keeley, sao em không lên lầu đi.”

Keeley đứng dậy lặng lẽ hết sức, nhưng bất chấp nỗ lực không gây chú ý của nàng, cả bàn ăn lập tức đổ dồn mắt về phía nàng.

Rionna, Alaric và lãnh chúa McDonald đều dán mắt vào nàng nhưng với những cảm xúc khác nhau. Ánh mắt của Alaric chất chứa đầy sự quan tâm lo lắng và thình lình nheo lại ngay khi Gannon chìa tay ra cho Keeley. Rionna nhìn nàng với vẻ như đau buồn, còn lão lãnh chúa chăm chăm ngó nàng với khao khát thèm muốn, cái nhìn của lão trườn khắp người nàng đến mức nàng phải rùng mình.

“Đi nào,” Gannon hạ giọng.

Keeley quay đi và Gannon đưa nàng lên cầu thang. Tới phòng nàng, Gannon lịch sự đợi nàng mở cửa.

“Tôi ở bên ngoài nếu cô có cần gì,” anh nói khi nàng bước vào.

Keeley nhíu mày nhìn người chiến binh.

“Nhiệm vụ đó của anh dành cho anh em nhà lãnh chúa mà.”

“Phải, đúng thế. Tuy nhiên, chính cô mới là người cần tôi nhất vào lúc này.”

Mất một giây để Keeley nhận ra rằng Gannon biết về vụ tấn công của lãnh chúa McDonald. Hơi nóng lan khắp hai má, nàng cúi mặt, không thể nhìn thẳng vào người chiến binh nữa.

“Cảm ơn anh,” nàng lí nhí.

Trước khi anh ta kịp đáp lại, nàng đã đóng cửa và ủ rũ dựa lưng vào.

Thật là một bài toán hóc búa khủng khiếp. Nàng muốn Rionna và lão lãnh chúa rời khỏi lãnh địa McCabe càng sớm càng tốt, nhưng khi họ đi, Alaric cũng sẽ đi cùng trong vai trò phu quân của Rionna.

Thở dài não nề, nàng thay đồ rồi leo lên giường. Nàng nằm đó một lúc lâu, nhìn chăm chăm vào đống lửa đã tắt ngúm trong lò sưởi. Lúc này đây Alaric có nghĩ về nàng không, hay chàng đang làm quen với cô dâu tương lai?

Keeley choàng tỉnh và bật dậy, tim đập thình thịch. Cửa phòng nàng mở toang và trong khoảnh khắc cơn ác mộng lại tràn đến bao trùm. Tất cả những gì nàng có thể thấy là lãnh chúa McDonald đứng đó liếc nhìn nàng đầy dâm dật.

“Keeley, ta đây, Ewan đây. Ta cần cô đến gấp. Mairin sắp sinh rồi.”

Nàng chớp mắt xua đi nỗi kinh hoàng và dần dần nhìn rõ vị lãnh chúa. Anh ta đứng ngay ngưỡng cửa chờ nàng.

“Vâng, tất nhiên. Tôi sẽ đến ngay lập tức,” nàng lắp bắp.

Nàng lật đật rời giường, với tay lấy trang phục giữ chặt trên ngực trong khi chờ lãnh chúa ra khỏi phòng.

Vội vội vàng vàng mặc đồ, Keeley suýt vấp ngã vì vướng vào vạt váy trong lúc hấp tấp. Nàng sắp chạy ra ngoài thì dừng lại và đưa tay vỗ vào đầu.

“Nghĩ đi, Keeley, nghĩ đi.”

“Tôi có thể giúp gì không?” Gannon vừa hỏi vừa ló đầu vào nhìn nàng.

Keeley xoa bóp thái dương nhức buốt của mình, vẫn đang vật lộn với những tác động từ giấc mơ. Thật lố bịch khi lại sợ hãi đến thế trước việc lãnh chúa McCabe lao vào phòng. Gannon ở bên ngoài. Anh ta sẽ không cho phép bất cứ ai khác được vào.

Nhắc nhở đó giúp nàng dịu đi và nàng nhắm mắt hít một hơi thật sâu. “Vâng, hãy gọi Maddie. Và Christina. Bảo họ mang nước và khăn sạch đến. Tôi phải đi lấy những thứ cần thiết rồi sẽ đến phòng lãnh chúa.”

Gannon gật đầu và sải bước trên hành lang trong khi Keeley trở vào phòng lấy những thứ nàng còn quên.

Một lát sau, nàng gõ cửa phòng lãnh chúa. Cánh cửa bật mở và Ewan đứng trước nàng, vẻ mặt dữ dội.

“Ai vậy, Ewan?” Mairin lên tiếng. “Phải Keeley không?”

Keeley được Ewan đẩy vào tầm nhìn của Mairin. Nàng mỉm cười khích lệ. “Vâng, em đây. Chị sẵn sàng đón em bé chưa?”

Mairin ngồi dậy trên giường, tay nắm chặt phần áo trên cái bụng nhô to. Váy cô dồn lại quanh đầu gối còn tóc bung xổ ra. Vẻ căng thẳng vơi bớt trong mắt và đôi môi cô cong lên thành một nụ cười.

“Rồi, quả thật chị mệt mỏi vì mang thai. Chị sẵn sàng ôm thằng bé trên tay chứ không phải trong bụng nữa.”

Keeley bật cười. “Em nghe phụ nữ sắp sinh nói thế nhiều rồi.”

Nàng cẩn thận để những thứ cần thiết lên bàn trang điểm trong phòng rồi quay lại, ngồi xuống mép giường.

“Chị bắt đầu đau khi nào? Và có thường xuyên không?”

Mairin nhăn mặt ngước nhìn Ewan với vẻ có lỗi. “Từ sáng nay, nhưng đau rồi hết.”

Ewan cau mày thở hắt ra. “Nàng phải nói với ta ngay lúc bắt đầu thấy đau chứ.”

“Em không muốn nằm trên giường suốt cả ngày,” Mairin lẩm bẩm.

“Lúc nào thì cơn đau bắt đầu mạnh hơn và không ngớt?” Keeley vừa hỏi vừa vuốt ve tay Mairin, ra sức dỗ dành xoa dịu cô.

“Trước bữa ăn tối và kể từ đó chúng xuất hiện thường hơn.”

“Thật khó nói chị sẽ chuyển dạ trong bao lâu,” Keeley nhổm dậy. “Đôi khi khá là nhanh, nhưng cũng có những đứa trẻ quyết định tất cả phải chờ đợi.”

Mairin cười. “Chị hy vọng sẽ là trường hợp đầu.”

Tiếng cười của cô tắt ngúm và tiếng rên vuột khỏi môi. Cô gập người lên, bấu chặt phần thân giữa, nét mặt in hằn nỗi đau đớn.

Ewan cúi xuống ngay lập tức, hai tay lướt khắp người cô. “Mairin, nàng ổn chứ? Đau quá ư?”

Sau đó anh quay phắt sang Keeley. “Ta có thể làm gì? Có cách nào để ta giúp cô ấy không?”

Keeley thấy rõ rằng nếu lãnh chúa cứ có mặt tại đây, anh ta sẽ khiến mọi người luống cuống chẳng còn biết làm gì. Nàng vừa đặt tay lên cánh tay Mairin vừa đứng lên, cất lời, “Em sẽ trở lại ngay.”

Nàng lao ra hành lang gặp Gannon. “Tôi cần anh đi gọi Caelen hoặc Alaric. Nói họ đến đưa lãnh chúa xuống lầu. Cho ngài chút rượu hoặc thứ gì đó giúp làm dịu tinh thần.”

Gannon cười ra tiếng. “Nói cách khác là không để ngài làm phiền cô và phu nhân McCabe nữa chứ gì.”

Keeley mỉm cười. “Chính xác. Tôi sẽ gọi ngài ấy đến khi tới lúc đứa trẻ chào đời.”

Gannon đi khỏi, Keeley vào với Mairin. Nàng chưa kịp ngồi xuống thì Maddie và Christina đã hối hả trở lại với các thứ Keeley yêu cầu. Mairin trông vô cùng nhẹ nhõm khi nhìn thấy họ và khuôn mặt bớt đi phần nào sự căng thẳng.

“Theo những dấu hiệu này thì cô chưa sinh ngay đâu,” Maddie nói với Mairin.

Mairin cau mày.

Ewan não nề nhìn quanh khắp lượt những người phụ nữ. Rõ ràng anh bị giằng xé giữa việc muốn bỏ đi cho yên thân với việc ở lại làm chỗ dựa cho vợ. Anh không cần đưa ra quyết định khó khăn đó nữa khi Caelen và Alaric đến.

Một cuộc tranh luận ngắn diễn ra trước khi Mairin xua Ewan đi, bảo anh để cô yên. Caelen và Alaric, mỗi người kéo một tay, lôi Ewan ra khỏi phòng.

Ở ngưỡng cửa, Alaric dừng lại liếc về phía Keeley. Môi chàng khẽ nhếch lên như mỉm cười và nàng đáp lại tương tự. Sau đó, ba anh em đi khỏi. Gannon xuất hiện và cúi đầu về phía Mairin.

“Nếu phu nhân cần gì, tôi ở ngay ngoài cửa phòng.”

Mairin mỉm cười. “Cảm ơn anh, Gannon.” Sau đó khuôn mặt cô lập tức nhăn nhó bởi cơn đau lại kéo đến và cô làu bàu một tràng trong lúc Gannon vội vàng lùi ra.

“A, bây giờ tốt hơn rồi,” Maddie thốt lên cùng một nụ cười nài lòng. “Nơi sinh nở không có chỗ cho đàn ông. Họ cứ như trẻ con khi thấy phụ nữ đau đẻ.”

Christina cười khúc khích còn Mairin gật đầu đồng tình,

“Ewan muốn ở đây. Việc này quan trọng đối với anh ấy,” Mairin nhẹ nhàng lên tiếng.

“Em đảm bảo lãnh chúa sẽ có mặt. Em đã nói Gannon bảo mọi người không để lãnh chúa quá chén,” Keeley trêu chọc. “Nhưng chị còn lâu mới sinh. Tốt nhất chị hãy thoải mái và càng ít căng thẳng càng tốt.”

Vài giờ trôi qua, những người phụ nữ nói chuyện rồi pha trò với Mairin. Họ vỗ về cô trong cơn đau, lau trán cho cô và giúp cô thoải mái.

“Chúa ơi, ở đây nóng quá,” Mairin phàn nàn khi Christina lau mồ hôi trên trán cho cô lần thứ mười.

“Thực ra là khá lạnh đấy,” Maddie chỉ ra. “Em đâu muốn cậu bé lạnh run khi ra khỏi sự ấm áp trong bụng mẹ phải không nào?”

“Em nghĩ đã đến lúc cởi váy cho chị và đỡ chị nằm xuống,” Keeley nói. “Các cơn đau của chị đang dồn dập và em cần kiểm tra để đảm bảo đứa trẻ nằm đúng tư thế.”

“Nếu thằng bé nằm không đúng thì sao?” Mairin lo lắng.

“Chị không cần lo đâu,” Keeley dỗ dành.

Cả ba người giúp Mairin cởi trang phục và nằm thoải mái trên những tấm khăn sạch. Mairin mảnh khảnh nhưng hông nở nang khiến Keeley thấy nhẹ nhõm nhiều. Nếu đứa bé không quá lớn, cô ấy sẽ không gặp khó khăn gì trong việc sinh nở.

Nửa giờ sau, các cơn đau gần như liên tục và Keeley ngước lên từ giữa hai chân Mairin. “Gọi lãnh chúa đi,” nàng nói khẽ. “Gần đến lúc rồi.”

Christina mở to mắt. “Em sẽ đi,” cô buột miệng và ra khỏi cửa trước khi Maddie hoặc Keeley kịp phản ứng.

Thậm chí chưa đến một phút sau, lãnh chúa ào vào phòng, ánh mắt gắn chặt vào Mairin. Anh quỳ cạnh giường và nắm lây tay cô.

“Nàng ổn chứ, vợ yêu quý?” giọng anh đầy âu lo. “Có đau quá không?”

“Không, không hề,” Mairin nghiến răng. “Đau muốn chết thôi!”

“Em thấy đầu em bé rồi!” Keeley kêu lên. “Ở cơn đau kế tiếp, em muốn chị hít vào, giữ hơi rồi rặn. Đừng rặn quá mạnh, chỉ cần rặn đều.”

Mairin gật đầu và bấu tay Ewan mạnh hơn.

“Ôi!” Mairin bắt đầu.

“Đúng rồi, vậy đó,” Keeley cổ vũ.

Khi Mairin thở ra và nằm bẹp xuống giường, Keeley ngước lên. “Giờ chị nghỉ đi và chờ đến cơn đau tiếp theo. Chị cũng sẽ làm tương tự, cứ như thế.”

“Thật không hiểu nổi,” Ewan lẩm bẩm. “Tại sao đứa bé chưa ra đây?”

Maddie đảo mắt. “Đúng là đàn ông. Cứ xuất hiện là muốn mọi thứ đã xong.”

Những phút tiếp theo, Mairin cùng Keeley bắt tay cùng nhau thực hiện việc này một cách trơn tru. Mairin hít thở khi Keeley bảo và rặn theo chỉ dẫn. Đầu đứa bé ló ra rồi rơi vào đôi tay chờ đợi của Keeley.

“Ra rồi, Mairin!” Keeley phấn khởi. “Rặn thêm một lần nữa thôi là xong.”

Mairin gập người lên và được Ewan đỡ, cô lấy hơi, ráng sức rặn, mắt nhắm nghiền tập trung.

Cuối cùng, đứa bé đã nằm gọn trong đôi tay của Keeley, toàn thân nhờn dính, ấm áp và đầy sức sống.

“Một bé gái!” Keeley reo lên. “Chị có con gái, Mairin ơi!”

Lệ dâng đầy trong mắt Mairin, ngay cả mắt lãnh chúa cũng ươn ướt khi nhìn xuống vợ.

“Một cô con gái,” giọng anh khàn khàn.

Keeley cắt dây rốn, băng cuống rốn rồi nhanh chóng làm sạch cho đứa bé. Tiếng khóc nho nhỏ vang vọng khắp căn phòng yên tĩnh.

Cha mẹ đứa trẻ bị mê hoặc trước âm thanh đầu tiên đó. Họ trố mắt nhìn Keeley cẩn thận quấn chiếc chăn ấm áp quanh đứa bé rồi đặt nó kề vào bầu ngực của Mairin.

“Con thật đẹp,” Ewan thì thầm. Anh hôn vầng trán ướt đẫm mồ hôi của Mairin rồi vuốt tóc vương trên mặt cô. “Đẹp như mẹ nó.”

Mairin nhẹ nâng con lên ngực, dỗ dành cho đến khi đứa trẻ sơ sinh yếu ớt ngậm vú mẹ và bắt đầu bú.

Mắt Keeley cay xè khi thấy tình cảm dạt dào trong ánh nhìn cùa Ewan. Anh ôm cả vợ và con gái trong vòng tay khi đứa bé đang nút dòng sữa mẹ ngọt lành. Cả người cha lẫn người mẹ đều không thể rời mắt khỏi cô con gái bé bỏng của mình.

"Em làm tốt lắm,” Maddie vừa thì thầm vừa ôm lấy Keeley. “Chị chưa từng thấy ca sinh nở nào diễn ra trôi chảy đến vậy.”

Keeley mỉm cười rồi ra hiệu bảo Maddie phụ gom những tấm khăn dính máu. Họ lặng lẽ làm, không muốn quấy rầy giây phút hạnh phúc ngọt ngào của vợ chồng lãnh chúa.

Họ nhẹ nhàng đi về phía cửa thì bất ngờ lãnh chúa quay lại và đứng lên. Anh thu hẹp khoảng cách với Keeley, đến trước mặt nàng, đôi mắt bừng sáng sự nhẹ nhõm và vui sướng.

“Cảm ơn cô, Keeley. Mairin là tất cả mọi thứ đối với ta. Ta không thể chịu nổi việc mất cô ấy hay đứa con. Ta mãi mãi mang ơn cô và đây là một món nợ ta không mong trả hết.”

Keeley mỉm cười. “Lát nữa tôi sẽ trở lại kiểm tra tình hình nhé.”

Ewan gật đầu rồi nhanh chóng trở lại giường với vợ con. Khi Keeley cùng Maddie ra hành lang, Caelen, Alaric và Gannon đều bật người ra khỏi bức tường.

“Xong chưa?” Caelen hỏi.

Keeley gật đầu. “Lãnh chúa có con gái.”

Alaric mỉm cười. “Một bé gái. Thế là chuẩn rồi. Con bé sẽ như mẹ nó, khiến đầu óc anh ấy quay cuồng cho xem.”

Gannon cười. “Chưa kể đến tất cả chúng ta,”

“Còn Mairin? Chị ấy ổn cả chứ?” Caelen hỏi.

Keeley nhướng mày. “Ổ, Caelen, tôi nghĩ nói cho cùng thì anh cũng có trái tim đấy. Vâng, Mairin khỏe. Ewan đang ở cùng vợ con và tôi nghĩ nên cho họ chút riêng tư.”

Caelen cau mày, làu bàu gì đó không rõ, nhưng Keeley có thể thấy sự nhẹ nhõm trong mắt anh ta.

“Xin thứ lỗi, chúng tôi phải xuống dưới lầu để dọn dẹp các thứ và quả thật tôi muốn chút không khí trong lành,” Keeley cất lời.

Không đợi ai phản ứng, nàng đi ngang qua ba người đàn ông, bước xuống cầu thang, Maddie theo gót nàng.

“Đưa chị mớ khăn,” Maddie lên tiếng khí họ bước vào đại sảnh. “Đi hít thở khí trời đi. Em đã có một buổi tối vất vả rồi.”

Keeley không cãi lại và hướng ra sân, háo hức cảm nhận cái lạnh thấm vào hai gò má. Nàng nhắm mắt ngay khi giá rét thốc vào người. Kiệt sức, nàng sụp xuống bậc tam cấp. Nàng rất lo sợ khi đỡ đẻ. Có rất nhiều phụ nữ đã chết trong khi sinh con và Keeley quyết không để điều đó xảy ra với Mairin. Nhưng nàng không cần phải lo lắng. Đây là một trong những ca sinh nở dễ dàng nhất mà nàng từng đỡ. Tuy nhiên, cảm giác nhẹ nhõm trong lòng vẫn mãnh liệt đến mức đầu gối nàng trở nên yếu ớt.

Thế là nàng ngồi đó hít sâu, ổn định nhịp thở.

“Keeley, nàng ổn chứ?”

Nàng quay lại thấy Alaric đứng trong bóng tối. Nhịp tim đập nhanh hơn khi nàng say sưa nhìn ngắm dáng hình chàng. Thật buồn cười bởi nàng gặp chàng cách đây có lâu gì cho cam, thế mà nàng vẫn đắm chìm vào chàng như cây khô được đón cơn mưa rào.

“Vâng, em ổn,” nàng thì thầm.

Chàng tiến một bước về trước nhưng dừng lại cách nàng một khoảng đáng kể. “Keeley, ta...”

Nàng đứng dậy, xốn xang trước sự băn khoăn trong giọng nói của chàng. Nàng đến gần đặt một ngón tay lên môi chàng. “Đừng, đừng nói,” nàng khẽ khàng. “Em luôn biết số phận của chàng và của em. Chàng thuộc dòng dõi cao quý. Đừng hối tiếc gì cả. Chàng sẽ trở nên vĩ đại, Alaric. Chàng sẽ là một lãnh chúa tuyệt vời. Em tự hào được nói rằng chàng là của em dù chỉ trong một thời gian ngắn ngủi.”

Tay chàng chạm vào má nàng rồi chầm chậm cúi xuống đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi nàng. Vô cùng ngọt ngào và chóng vánh. Chỉ thoáng chốc nhưng nàng cảm nhận nó khắc sâu vào tâm khảm.

“Nàng cũng rất tuyệt vời, Keeley McCabe,” chàng thì thầm. “Gia tộc của ta tốt hơn khi có nàng.”

Nàng nghiêng người theo nụ hôn của chàng đến khi trán hai người chạm nhau, rồi nhắm mắt lại, thưởng thức sự tiếp xúc ngọt ngào. Hít thở, nàng để chàng cuốn bay mọi mệt mỏi và đau buồn.

Sau đó, Keeley rời chàng ra và cố che đậy nỗi đau trong tim, làm mình trở nên cứng rắn. “Em phải đi đây. Em phải đến xem tình hình Mairin và đứa bé mới sinh.”

Alaric vuốt sợi tóc vương trên má nàng rồi lòng bàn tay chàng ôm ấp một bên mặt nàng. “Ta yêu nàng. Hãy luôn nhớ như thế.”

Nàng đặt tay lên tay chàng, mỉm cười một cách đau đớn. “Vâng, em sẽ nhớ.”

Từ từ chàng lùi ra để nàng lướt qua, trở vào trong tháp. Nàng không ngoái lại nhưng cảm thấy hai bên má ướt đầm trước khi bắt đầu cất bước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.