Thiên Sứ Của Chiến Binh

Chương 38



Alaric để Keeley lại với Maddie cùng Christina, còn Mairin cứ lẩn được khỏi Cormac canh giữ ở cửa phòng lúc nào là vào thăm chừng lúc ấy.

Maddie òa khóc khi Alaric nói cơn sốt của Keeley đã tan biến. “Tôi sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo, Alaric. Hãy đi làm những gì phải làm đi. Tôi sẽ tắm rửa, bồi bổ cho Keeley và cô ấy sẽ trên đà hồi phục khi cậu trở lại, tôi thề đấy.”

Alaric mỉm cười. “Ta biết chị sẽ làm thế mà, Maddie.”

Chàng đặt một nụ hôn cuối lên môi Keeley trước khi rời khỏi căn phòng và xuống lầu, tới nơi mọi người đang đợi trong đại sảnh. Caelen gặp chàng ngay khi chàng vừa bước xuống bậc thang cuối.

“Em nghe nói Keeley đang bình phục.”

Alaric mỉm cười. “Đúng thế.”

“Em muốn anh biết, anh có thể trông cậy vào sự hỗ trợ của em bất kể có quyết định gì vào hôm nay.”

Alaric nghiêm túc lại. “Điều đó có ý nghĩa rất lớn với anh, Caelen.”

“Vậy chúng ta đi xem đức vua nói gì nhé?”

Alaric bước vào trước Caelen và căn phòng lập tức im phăng phắc. Đây là một cuộc họp hết sức quan trọng. Ngồi tại bàn chính là Ewan và đức vua cùng với lãnh chúa McDonald và Rionna ở bên phải.

Các lãnh chúa khác ngồi ở hai chiếc bàn xếp hai bên bàn chính nằm giữa phòng.

Khi thấy Alaric vào, đức vua ra hiệu cho chàng đi tới.

“Thưa bệ hạ,” Alaric nói khẽ khi đến đứng trước mặt vị quân vương.

“Chúng ta đang lâm vào một tình huống đầy thử thách và cần phải khẩn trương giải quyết đấy, Alaric McCabe.”

Alaric đứng đó, hai chân mở rộng, tay khoanh trước ngực chờ đợi đức vua nói tiếp.

“Thật đáng ngưỡng mộ khi ngươi kết hôn với người phụ nữ mình yêu thương sau khi được cô ấy cứu mạng và rồi cô ấy lại nằm hấp hối trong vòng tay ngươi. Vấn đề phát sinh hiện thời là ta nghe nói cô ấy có thể khỏe lại.”

“Cô ấy sẽ khỏe lại,” Alaric nhẹ nhàng sửa lời.

"Vậy ngươi sẽ nhận thấy mình đã kết hôn với nhầm người.”

Lãnh chúa McDonald đứng lên dộng nắm đấm xuống bàn. “Đây là một sự sỉ nhục. Thật lố bịch. Thỏa thuận là anh ta cưới con gái tôi, Rionna, chứ không phải là ả điếm bị đuổi khỏi gia tộc McDonald nhiều năm về trước.”

Alaric gầm gừ và toan bước tới chỗ lão lãnh chúa ấy nhưng Caelen đã đến trước. Anh tóm lấy cái cổ nung núc thịt của lãnh chúa McDonald và nhấn lão ngồi phịch trở vào ghế. Lão ta lập tức nín thinh và ngó Caelen trân trân với vẻ hãi hùng.

Alaric cau mày. Giữa hai người này có chuyện gì mà khiến Caelen tức tối như vậy và tại sao lãnh chúa McDonald lại sợ Caelen đến thế?

“Im lặng nào, lãnh chúa McDonald,” đức vua khiển trách. “Ả điếm ngươi nói tới đã cứu mạng Alaric những hai lần, còn chăm nom săn sóc để cháu gái ta mang thai và hạ sinh bình an vô sự người thừa kế mảnh đất Neamh Álainn đấy. Cô ấy là chủ nhân của một món nợ lớn và ta muốn đảm bảo rằng cô ấy luôn có được bất cứ điều gì mình muốn trong đời.”

Đức vua chuyển sự chú ý trở lại Alaric. “Như ta đã nói, thật chính trực khi ngươi tìm cách kết hôn với Keeley, nhưng ngươi phải đặt cô ấy sang một bên để cuộc hôn nhân với Rionna McDonald có thể diễn ra. Ta có hàng tá lãnh chúa của các gia tộc xung quanh sẵn sàng thề trung thành với ngai vàng và thiết lập mối liên minh với gia tộc McCabe ngay khi ngươi kết hôn rồi nắm giữ cương vị lãnh chúa của gia tộc McDonald.”

Alaric nhìn chằm chằm đức vua, không tin rằng việc đặt người khác sang một bên để có thể kết hôn với Rionna lại được đề nghị một cách hết sức nhẹ nhàng như thế. Rồi chàng nhìn sang xem Ewan phản ứng ra sao. Anh trai chàng ngồi bên cạnh đức vua, vẻ mặt khó đoán. Anh ấy cũng mong đợi chàng đặt Keeley sang một bên và cứ việc tiến tới hôn ước với Rionna chăng?

Chàng nghĩ về tất cả những điều đè nặng lên cuộc hôn nhân này. Sự an toàn cho gia tộc của chàng. Anh em của chàng. Mairin và đứa bé. Cuối cùng nghĩ tới khả năng đi đến chiến tranh và đánh bại Cameron.

Và cuộc hôn nhân của chàng có thể làm tất cả những điều đó ư? Chàng lắc đầu. “Không. Thần sẽ không đặt cô ấy sang một bên.”

Đức vua trừng mắt và đại sảnh chìm trong sự hỗn loạn. Những giọng nói cất lên. Những tuyên bố đầy tức giận được đưa ra. Các mối đe dọa đã hình thành và lãnh chúa McDonald tím mặt vì giận dữ.

Alaric rống to yêu cầu giữ bình tĩnh. Khi đại sảnh cuối cùng đã im ắng, chàng đưa mắt quét qua một lượt những người đàn ông tụ tập tại đó. “Chỉ có kẻ không có danh dự mới đặt sang một bên người phụ nữ hắn yêu để cưới người khác. Chỉ có kẻ không có danh dự mới bỏ mặc người phụ nữ của hắn nằm chờ chết sau khi đi cứu mạng hắn. Tôi không là một kẻ như thế. Tôi yêu cô ấy. Tôi nợ cô ấy lòng trung thành và bổn phận của tôi. Tôi nợ cô ấy sự bảo vệ của tôi và tất cả hạnh phúc tôi có thể mang lại cho cô ấy trong quãng đời còn lại.”

Sau đó chàng quay sang đối diện với Ewan. “Em biết điều này sẽ làm giảm đi sự quý mến em trong gia đình. Anh em của em. Gia tộc của em. Đức vua của em. Nhưng em sẽ không còn là một Alaric như anh từng biết nếu em làm việc này. Phải có cách khác để tiến hành sự liên minh. Em trở thành thủ lĩnh gia tộc McDonald không phải là điểm mấu chốt gắn kết tất cả chúng ta với nhau.”

Đức vua thở hắt ra một hơi thật sâu, giận dữ long lên trong mắt. “Suy nghĩ những gì ngươi làm đi. Cameron suýt nữa hủy diệt gia tộc của ngươi. Đây là cơ hội để ngươi có thể kết thúc hắn một lần và mãi mãi.”

“Có hay không có sự liên minh này, Cameron cũng phải chết,” giọng Alaric đầy đe dọa. “Những gì ngài tìm kiếm là một mối liên minh ngăn Malcolm chiếm được ngai vàng và ngài dùng gia tộc của chúng thần để đạt được điều đó.”

Đức vua càng quắc mắt hơn.

“Tôi sẽ không làm việc này.” Alaric liếc nhìn Rionna, lời xin lỗi hiện lên trong ánh mắt. “Tôi xin lỗi, Rionna. Tôi không muốn làm bẽ mặt cô trước mọi người. Cô là một cô gái tốt và xứng đáng có được một người chồng không đem lòng yêu người khác. Tôi không thể cưới cô được.”

“Tôi sẽ cưới cô ấy.”

Cả đại sảnh chết lặng. Alaric quay lại, để chắc rằng không phải Caelen là người đã nói ra câu đó. Khi nhìn thấy quả thực em trai mình bước lên phía trước, dõng dạc đưa ra tuyên bố, chàng chỉ có thể sững sờ kinh ngạc.

Rionna thở gấp, đưa tay lên miệng và kinh hãi ngó Caelen chằm chằm.

Ewan đứng lên, nét mặt thận trọng. “Anh không nghĩ rằng mình đã nghe đúng lời em nói.”

“Em nói rằng em sẽ kết hôn với cô ấy,” Caelen lặp lại. “Đó là giải pháp vẹn toàn nhất. Một người McCabe vẫn trở thành lãnh chúa của gia tộc McDonald. Sự liên minh của chúng ta vẫn được hình thành. Chúng ta cam kết với đức vua sẽ tiêu diệt Malcolm và Cameron. Alaric vẫn kết hôn với Keeley. Tất cả mọi người đều nhận được thứ mình muốn.”

“Ngoại trừ em,” Alaric thì thầm.

Caelen bĩu môi. “Điều đó không quan trọng. Miễn là cô ấy có thể sinh cho em đàn con đủ trai lẫn gái là em sẽ hết sức vừa ý với cuộc hôn nhân.”

Rionna tái nhợt đi và thụp trở vào ghế cạnh cha mình. Lão lãnh chúa gần như xanh mặt, kinh hoàng nhìn chằm chầm vào đức vua.

“Điều này không thể được phép,” lãnh chúa McDonald lắp bắp. “Thỏa thuận là Alaric McCabe cưới Rionna và trở thành lãnh chúa khi tôi nhường vị trí.”

Đức vua xoa cằm suy tư. "Ewan, ngươi nghĩ sao về sự lộn xộn này?”

Ewan nghiêm khắc nhìn Caelen nhưng Caelen đáp trả bằng ánh mắt kiên quyết và không nhượng bộ.

“Thần nghĩ rằng,” Ewan chậm rãi nói, “đó là một giải pháp hợp lý, miễn là tất cả các bên đồng ý.”

“Thần không đồng ý!” lãnh chúa McDonald hét lên.

“Cha, ngồi xuống đi,” Rionna lên tiếng bằng một giọng nghe như tiếng thanh gươm đập vào tấm khiên. Cô rời chỗ, đi về phía giữa phòng, nơi Alaric cùng Caelen đứng trước Ewan và đức vua.

“Điều kiện của anh là gì?” cô điềm đạm hỏi Caelen.

“Một cô nàng thông minh,” Caelen thì thầm. “Đúng vậy, có điều kiện. Cha cô rời pháo đài McCabe ngay lập tức và không bao giờ được quay lại khi Keeley McCabe còn ở đây. Khi chúng ta trở về đất McDonald sau hôn lễ, cha cô lập tức rời vị trí lãnh chúa và nhượng lại quyền hành cho tôi.”

“Đây là một sự xúc phạm!” lãnh chúa McDonald gầm lên.

Vài người khác trong gia tộc McDonald cũng lên tiếng bất bình và chẳng mấy chốc đại sảnh rung chuyển với những tiếng la hét tức giận.

Alaric ngạc nhiên thấy Rionna không nói gì trong suốt trận cãi vã kia. Cô đứng bất động hoàn toàn, không rời mắt khỏi Caclen.

“Điều kiện của ngươi có vẻ không hợp lý,” đức vua cất lời.

Caelen nhún vai. “Hợp lý hay không thì đó chính là điều kiện của thần.”

“Thần chưa sẵn sàng từ bỏ cương vị thủ lĩnh,” lãnh chúa McDonald rống vang. “Thần dự định nhượng quyền lại cho Alaric sau khi Rionna sinh con đầu lòng.”

Caelen nhếch mép cười lười nhác. “Tôi có thể đảm bảo với ngài rằng con gái ngài sẽ sinh em bé trong vòng chín tháng sau đám cưới của chúng tôi. Cầm quyền thêm chín tháng nữa thì có lợi gì cho ngài?”

Rionna đỏ mặt còn lãnh chúa McDonald gần như nổ tung với cơn thịnh nộ.

Caelen quay sang đức vua. “Thần đã hứa sẽ không hé môi về chuyện xảy ra cách đây ít lâu. Nhưng lý do giữ kín chuyện đã không còn là vấn đề nữa. Thần muốn mọi người cùng các gia tộc khác biết về phẩm hạnh của lãnh chúa McDonald và tại sao điều kiện của thần là ông ta thoái vị ngay thời điểm thần cưới con gái ông ta.”

Đức vua cau mày. “Vậy nói đi. Ta cho phép ngươi vi phạm lời hứa đó.”

“Khi Keeley còn bé, cô ấy là người McDonald và cũng là chị em thân thiết với Rionna. Lãnh chúa McDonald đã vào phòng vồ lấy cô ấy định cưỡng hiếp lúc cố ấy chỉ vừa mới trở thành thiếu nữ. Vợ ông ta bắt gặp và hô hoán Keeley là gái điếm và đuổi khỏi pháo đài. Cô ấy bị buộc phải sống một mình, tự xoay xở nuôi thân mà lẽ ra không thiếu nữ nào phải chịu cảnh đó. Cô ấy không hề được bảo vệ. Và điều kỳ diệu là cô ấy vẫn vượt qua.”

“Chuyện điên rồ,” lãnh chúa McDonald ấp úng. “Đúng như phu nhân ta nói. Cô ả tìm cách ve vãn ta.”

Rionna quay phắt lại trừng mắt nhìn cha mình khiến lão ta tái mặt và lại ngồi vào chỗ.

“Chưa hết đâu,” Caelen nhẹ nhàng nói tiếp. “Khi đến pháo đài McCabe, phát hiện ra Keeley đang ở đây, ông ta đã đợi cô ấy đi ngang qua phòng mình rồi dùng vũ lực kéo Keeley vào, khóa trái cửa, ý đồ muốn cưỡng hiếp lần nữa.”

Alaric lao qua bàn và đâm sầm vào người lãnh chúa McDonald. Lực tấn công đó khiến cả hai ngã nhào ra sàn với một âm thanh vạng dội khắp cả tháp chính.

“Lão khốn,” Alaric gầm lên. “Ngươi dám đụng tới cô ấy một lần nữa sao? Ta sẽ giết ngươi vì điều đó!”

Chàng kéo lão lãnh chúa đứng dậy, đấm thẳng vào mặt lão rồi hài lòng khi lão ta nhanh chóng phun ra máu và hai cái răng. Alaric đưa tay định đánh tiếp thì Caelen chụp lấy nắm đấm của chàng.

“Đủ rồi,” anh điềm tĩnh nói. “Em cho anh đánh một cái thôi, còn giờ lão ta là của em và em sẽ giải quyết lão một cách thích đáng.”

“Em là người tìm thấy cô ấy, đúng không?” Alaric khàn giọng. “Em chẳng hề kể anh nghe. Cô ấy là người anh cần bảo vệ. Lẽ ra phải là anh trừng trị lão vì cái trò bẩn thỉu ấy.”

Caelcn mỉm cười. “Cô nàng đã tự mình trả đũa đầy đủ rồi. Cô ấy đấm vỡ mũi hắn và làm chỗ hiểm của hắn muốn nứt ra. Em chỉ hoàn tất công việc cho cô ấy thôi.”

Đức vua đứng lên, khuôn mặt tối sầm lại trước diễn biến của sự việc. “Đây có phải sự thật không, lãnh chúa McDonald? Ngươi tìm cách hãm hiếp một đứa trẻ thuộc về sự chăm sóc và bảo vệ của chính ngươi ư? Và ngươi tấn công cô ta thêm một lần nữa tại cơ ngơi của lãnh chúa McCabe sao?”

Lão lãnh chúa vẫn câm nín vì ngậm một họng đầy máu.

“Phải, ông ấy đã làm thế,” Rionna lặng lẽ lên tiếng. “Tôi đã ở đó.”

“Con khốn bất trung!” lão quát.

Caelen quay lại nhìn lãnh chúa McDonald. “Ông đang xúc phạm vợ sắp cưới của ta. Ta đề nghị ông sắp tới phải xem xét thật kỹ lời ăn tiếng nói với cô ấy.”

Đức vua mệt mỏi vuốt dọc sống mũi. “Ngươi nghĩ gì về chuyện này, Ewan? Chúng ta còn có thể cứu vãn mối liên minh này không và những người khác có muốn gia nhập vào sự nghiệp chiến đấu cùng chúng ta nữa không?”

Ewan nhướng mày rồi quan sát khắp lượt những người có mặt trong đại sảnh, hầu hết vẫn im lặng khi chứng kiến chuyện xảy ra giữa gia tộc McDonald và gia tộc McCabe.

“Sao ngài không hỏi họ?”

Nhà vua cười ra tiếng. “Quả là một ý kiến hay đấy, Ewan.”

Đức vua giơ tay yêu cầu im lặng rồi cất lời trước đông đảo mọi người. “Các lãnh chúa thấy sao? Nếu Caelen McCabe kết hôn với Rionna McDonald và gắn kết vùng đất Neamh Álainn vào lãnh thổ McCabe thông qua sự liên minh với gia tộc McDonald thì mọi người có cùng tham gia vào cuộc chiến chống Duncan Cameron và Malcolm không?”

Các lãnh chúa bước lên, từng người một, chỉ vang lên một âm thanh duy nhất, đó là tiếng giày của họ lê trên mặt sàn.

“Thần từ chối liên minh với một gã hèn hạ làm hại trẻ con,” một lãnh chúa nói to. “Nếu Caelen McCabe trở thành lãnh chúa thông qua cuộc hôn nhân với Rionna McDonald thì thần đồng ý tham gia và thề trung thành với bệ hạ cùng gia tộc McCabe.”

Các lãnh chúa khác cũng gật đầu và bày tỏ sự tán đồng.

“Chỉ còn một câu hỏi cuối cùng,” Caelen lên tiếng.

Tất cả quay về phía Caelen còn anh hướng mắt tới Rionna vẫn còn tái mét và đứng như trời trồng ở giữa phòng.

“Nàng sẵn sàng kết hôn với ta thay vì Alaric McCabe chứ, Rionna McDonald?”

Rionna nhìn chằm chằm vào cha mình và buồn bã lắc đầu. Cuối cùng, cô ngước lên, nhìn sâu vào ánh mắt Caelen bằng đôi mắt mang sắc vàng quyến rũ.

“Vâng, Caelen McCabe. Chàng đã chứng minh mình là một người bạn của Keeley, một người em của Alaric rất đáng kính trọng và trung thành.”

“Vậy nàng có ủng hộ ta trở thành lãnh chúa thông qua cuộc hôn nhân của chúng ta và để cha nàng thoái vị không?”

Lần này, cô thậm chí không hề có chút do dự nào. “Em không muốn ông ấy ở trên mảnh đất của chúng ta.”

Cả sảnh xôn xao, sửng sốt trước lời nói của Riona. Lãnh chúa McDonald trắng bệch, thô bạo vùng dậy. “Con khốn vô ơn! Mày nghĩ cha mày sẽ đi về đâu?”

“Tôi không quan tâm. Nhưng ông không được chào đón trên đất McDonald nữa.”

Caelen nhướng mày ngạc nhiên rồi trao đổi cái liếc mắt với Alaric. Cả hai anh em đều không ngờ đến sự thể này. Rõ ràng là từ chuyến viếng thăm trước của gia tộc McDonald, giữa hai cha con có nảy sinh căng thẳng, nhưng họ không chuẩn bị tinh thần đón nhận quyết định vô tình này của Rionna.

“Vậy mọi chuyện đã được giải quyết xong,” đức vua lên tiếng. “Cuối cùng thì chúng ta vẫn có đám cưới để dự.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.