Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Quyển 3 - Chương 60-1: Phá! (1)



Bóng đè! Tầm mắt Vân Phong quét đến hai chữ này, bỗng nhiên trong lòng căng thẳng một chút, tất cả mọi người đều bị khoá chặt tại chỗ không có khả năng nhúc nhích, một chốc có chuyện gì lạ xảy ra, cổ họng vẫn đang cứng nhắc bỗng nhiên được xoa dịu, Vân Phong Vân Phong biết hiện tại đã có thể mở miệng nói chuyện.

"Đây là có chuyện gì!" Giọng của Gia Nhĩ vang vọng trong vùng không gian kỳ quái này, mỗi người đều bị cố định ở kia, trừ bỏ việc có thể lên tiếng, những chỗ khác vẫn không thể động đậy.

Xem ra Già Diệp đế quốc đúng là không nghĩ đến việc sống an nhàn rồi." Giọng nói nhẹ nhàng của Mục Thành chậm chạp truyền đến, Tiêu Tiêu cũng cười lạnh mấy tiếng: "Gia Nhĩ, sau việc này thì Già Diệp cứ chờ vận mệnh bị công kích đi!"

Gia Nhĩ cười ha ha: "Hai đứa nhóc miệng còn hôi sữa mà dám uy hiếp ta! Nếu không vì tình huống hiện tại, ta đã sớm một chưởng dứt khoát bóp chết bọn ngươi rồi!"

Mục Thanh và Tiêu Tiêu đều mang vẻ mặt giống nhau, tuy lòng đầy tức giận những cũng không mở miệng khiêu khích nữa, dựa vào thực lực của Gia Nhĩ thì đúng là dễ dàng để đối phó với hai người bọn hắn, nhân phẩm của Gia Nhĩ lại thối nát đến trời cũng không chứa, hy vọng xa vời đến việc hắn biết cái gì là không lấy lớn lấn nhỏ lấy lớn lấn nhỏ lấy lão khi ấu, đúng là chuyện kể vào đêm rồi.

Vân Phong không có ý tranh cãi ầm ỹ với bọn họ, mà cẩn thận quan sát tình hình của Ngao Kim và Khúc Lam Y, hai người đều đứng ở kia, trên mặt cũng không có bất kì sự thống khổ nào, lúc này bỗng nhiên Nhục Cầu trên vai lại giật giật, Vân Phong kinh ngạc cảm giác được sự va chạm của bộ lông mềm như nhung: "Nhục Cầu, ngươi có thể cử động sao?"dinendian.lơqid]on

Đầu Nhục Cầu ló ra phía trước mặt Vân Phong, cặp mắt to kia chớp chớp nhìn Vân Phong, Vân Phong có chút kinh ngạc, lúc này giọng nói của Tiểu Hỏa và Lam Dực cũng truyền đến trong đầu: "Chủ nhân, chúng ta có thể hoạt động được rồi."

Tiểu Hỏa và Lam Dực thoát khỏi trạng thái cứng nhắc vừa rồi, đi tới bên người Vân Phong, hai người đều lo lắng nhìn Vân Phong: "Chủ nhân, người vẫn không thể cử động sao?"

"Ừ, ta vẫn chưa thể cử động, cả người vẫn ở trong trạng thái cứng nhắc hoàn toàn, nhưng các ngươi... Sao loại trạng thái này lại được giải trừ rồi?"

Tiểu Hỏa và Lam Dực đều trầm tư một chút, đều lắc đầu: "Không biết, vừa rồi cũng giống như tình huống của chủ nhân, bất quá về sau đã được giải trừ rồi."

Mấy người Vân Phong đứng ở phía trước, tất nhiên mọi động tác đều có thể bị người phía sau nhìn thấy toàn bộ, khi thấy Tiểu Hỏa và Lam Dực có thể cử động, tất cả đều không nhịn được mà hít một hơi, ma thú của Vân Phong lại không có việc gì!

"Vân Phong! Nhanh bảo ma thú của ngươi nghĩ cách đi!" Giọng của Gia Nhĩ truyền đến từ phía sau, cặp mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Lam Dực,sưưng ma thú phong hệ, hắn rất muốn, rất muốn rất muốn... "Gia Nhĩ ngươi có biết xấu hổ hay không! Dựa vào cái gì Vân Phong phải nghe lời ngươi nói!" Lập tức Tiêu Tiêu không khách sáo mà gầm lại, Mục Thanh ở bên cạnh cũng nhẹ giọng cười: "Nói không sai, đúng là kẻ không biết xấu hổ, trời tru đất diệt."

"Hai tên nhóc còn lông các ngươi chờ cho ta! Chờ đến lúc ra ngoài, ta muốn tự tay...!"

"Lão gia hỏa, ngươi vẫn nên tỉnh lại đi." Giọng nói lười biếng của Khúc Lam Y truyền đến: "Cho dù tiểu Phong Phong có cách, cũng sẽ không đến cứu ngươi, ngươi cứ đứng yên trong này cũng tốt, đúng lúc làm một thứ để trang trí."

Lời này khiến người khác nghe xong đều cười, lập tức Gia Nhĩ có chút xấu hổ mà gào thét: "Tiểu bối vô năng cũng dám nói với ta!"

Khúc Lam Y lười trả lời hắn, tầm mắt hơi chuyển động cũng thấy được mấy chữ mà vừa rồi Vân Phong nhìn thấy: "Bóng đè...?!" Khúc Lam Y trừng mắt, có chút giật mình, bắt đầu tỉ mỉ đánh giá, Diệu Quang vẫn ẩn thân ở trên không lại không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào, cặp mắt xám trắng nhìn xuống đám người phía dưới từ trên cao, trong mắt tràn ngập hứng thú.

"Tiền bối, người không chịu bất kì ảnh hưởng nào." Vân Phong nhìn dáng vẻ tự tại của Diệu Quang, rút ra một câu kết luận, con ngươi mà xám trắng của Diệu Quang chuyển về phía Vân Phong, nhìn chằm chằm vào ánh mắt đen trong suốt của nàng, giọng nói khàn khàn cùng với tiếng cười truyền ra: "Tiểu nha đầu, ngươi không thấy là rất thú vị sao?"

"Huyệt thái dương của Vân Phong nhảy mạnh vài cái, có chút bội phục vị tiền bối biến thái trước mặt này, thú vị? Qủa thật là thú vị, tuy nhiên toàn thân cứng đờ đứng ở nơi đó, nếu thật sự xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn, tất cả bọn họ chắc chắn đều phải chết không thể nghi ngờ, những thứ này sao lại không thú vị cơ chứ!dieendaanleequuydonn

"Tiền bối, người có cách gỡ bỏ sao?" Vân Phong kìm nén tâm tình mà hỏi một câu, giọng nói khàn khàn của Diệu Quang mang theo ý cười càng sâu: "Ta chỉ biết là ta không bị ảnh hưởng, về phần cách giải, ta không biết."

Vân Phong nhìn chằm chằm vào đôi mắt Diệu Quang, tựa hồ như muốn thông qua đôi mắt ma đi vào đáy lòng Diệu Quang, cuối cùng Vân Phong cũng không thu hoạch được gì, có lẽ cũng có khả năng hắn hoàn toàn không biết được cách giải trừ, dù sao ở trong Long Điện, hắn đúng là chỉ sợthiênhạ không loạn.

"Chủ nhân, chúng ta bảo vệ ngươi." Giọng nói của Tiểu Hoả và Lam Dực truyền đến, Vân Phong cười cười, Nhục Cầu nhảy lên đầu Tiểu Hoả cũng gật mạnh đầu, con ngươi đen của Vân Phong mang theo ý cười, vừa muốn mở miệng, một cơn đau đớn mãnh liệt truyền đến từ trong cơ thể, loại đau đớn này không giống như đau đớn thể xác, mà càng giống sự đau đớn do tâm hồn bị xé xác hơn, sự đau đớn kia khiến cho thân thể của Vân Phong run rẩy nhè nhẹ!

"Chủ nhân! Ngươi làm sao vậy!" Tiểu Hoả và Lam Dực nhìn sắc mặt tái nhợt của Vân Phong, đầu đầy mồ hôi lạnh, lo lắng không thôi, giờ phút này Vân Phong đã không còn nói được gì, chỉ cảm thấy toàn bộ thân thể cũng đã không còn là của mình, một loại cưỡng chế tách rời lại có tác dụng trên người của nàng, ý thức của nàng đang bị cưỡng chế thoát khỏi thân thể của mình.

Tách rời! Cưỡng chế tách rời!

"Tiểu tử kia!" Giọng nói lo lắng của tổ tiên vang lên, nhưng Vân Phong đã không còn nghe rõ, ý thức của nàng lại từ từ rời khỏi thân thể của mình, bị một đôi tay vô hình kéo ra, cùng với sự đau đớn vô cùng: "Tiểu tử kia, tiểu tử kia!" Tựa hồ tổ tiên còn nói rất nhiều, nhưng Vân Phong đã hoàn toàn không nghe được, Tiểu Hoả và Lam Dực cũng lo lắng gọi, cả người Nhục Cầu đã vọt sang đây, lại không có cách nào để tiếp cận Vân Phong, Vân Phong nhìn toàn bộ trước mặt, ý thức của nàng đã hoàn toàn rời khỏi thân thể, trôi nổi bên trên thân thể của nàng, mà những người khác đều là như vậy!

Đây là muốn... Làm cái gì! Ý thức của Vân Phong hoàn toàn bị lục lọi, vẫn không thể động đậy như cũ, ý niệm này vừa thoáng qua, ý thức đã hoàn toàn chìm vào bóng đêm, tựa như bị cuốn vào một vòng xoáy đen tối, đây là... Lại phải đi đâu đây? Ý thức của Vân Phong cũng chỉ còn lại một nghi vấn này, sau đó đã hoàn toàn rơi vào bóng đêm.

"Cho dù Vân gia đã từng ở đế đô thì sao? Hiện tại không phải là đã nghèo túng đến bộ dạng này rồi! Nói Vân gia các người ham sống sợ chết vẫn còn chưa đủ! Còn muốn an ổn ở Xuân Phong trấn, nằm mơ đi!"

"Lâm thiếu, đến đi! Người Vân gia quá kiêu ngạo, lại dám không để người Lâm gia vào trong mắt! Nàng mới chỉ là một con quỷ nhỏ, đúng là ăn gan hùm mật gấu rồi!"

"Đúng! Lâm thiếu cho nàng một chút dạy dỗ, để cho nàng biết trên Xuân Phong trấn này ai mới đúng là lão đại!"

Từng giọng nói chói tai truyền vào trong đầu Vân Phong, châm chọc, khinh thường, vũ nhục, từng tiếng ồn không ngừng vang vọng bên tai Vân Phong, còn có cách gọi khiến cho nàng để ý nhất kia: Lâm thiếu.

Không phải Lâm Mông đã bị nàng đánh chết bằng một quyền rồi sao? Còn có Lâm gia, chẳng phải lúc đó đã biến mất ở Xuân Phong trấn rồi?

di@en*dyan(lee^qu.donnn)Chẳng lẽ nói thời gian thật sự quay trở lại? Hay là nàng lại xuyên về một lần nữa sao?

Vân Phong khó khăn muốn mở mắt, mí mắt lại rất nặng, toàn thân cũng rất đau, thân thể Vân Phong hơi giật giật, tựa hồ là nàng đang ngã trên mặt đất, lúc này lại có người đạp mạnh nàng một đạp, Vân Phong cảm thấy có một cơn quặn đau truyền đến từ bụng, thân thể... Không giống trước rồi! Đây là một cái cơ thể vẫn chưa trải qua bất kỳ sự cải tạo nào, chỉ được tu luyện rát ít, trình độ cũng mới là nhất, nhị cấp!

Vân Phong dùng sức một chút, mở mí mắt ra, một luồng sáng chói mắt chíu lại, khiến đồng tử của nàng hơi co rụt lại, cũng thấy rõ tình hình trước mặt, đây là một góc khuất có vẻ dơ bẩn, bốn phía đều là đồ bỏ đi, cát đá, trên mặt đất bẩn đến không thể chịu nổi, mà giờ phút này nàng như một con sói hoang ngã trên đất, bên cạnh nàng có vài nam hài tử đang đứng, có mấy kẻ nàng khá quen thuộc, đó chính là chân chó của Lâm Mông! Vân Phong chậm rãi ngẩng đầu, lại thấy được khuôn mặt của Lâm Mông, khuôn mặt tràn đầy sự hung hãn ác độc.

"Bốp!" Một bàn tay vung mạnh lên mặt Vân Phong, mặt nàng bị đánh đến chật vật nghiêng sang một bên, một cơn đau đớn rõ ràng truyền đến, Vân Phong cũng biết rõ, đây là cơ thể của nàng, chẳng qua dựa theo sự phát dục này chắc là chỉ vài tuổi, hiện tại về lại lúc ban đầu của Vân Phong.

Con ngươi đen hơi trầm xuống, Vân Phong chống tay muốn đứng lên khỏi mặt đất, người xung quanh vừa thấy lập tức cười vang: "Thấy không! Nàng còn muốn đứng lên!"

"Ôi ôi, sao vậy? Vẫn không phục à?"

Lâm Mông vẫn nhếch môi đứng ở đó, Vân Phong khó khăn đứng lên khỏi mặt đất, trên người dơ bẩn đến không chịu được, cực kì chật vật, nói vậy mặt nàng cũng không tốt đến chỗ nào đi, con ngươi đen nhìn Lâm Mông, tuy không biết sao lại thế này, nhưng hiện giờ nàng lại không có bất cứ thực lực gì để có thể chống lại, tất nhiên không thể cứng chọi cứng.

Xoay người muốn rời khỏi, người xung lập tức chặn đường, Vân Phong khẽ nhíu mày, Lâm Mông đi tới, gõ cây quạt hắn đang cầm trong lòng bàn tay 'Bốp bốp bốp' sang lòng bàn tay bên cạnh, khoé môi nhếch lên nhìn Vân Phong mà cười ghê tởm.

"Vân Phong, còn muốn chạy sao? Cũng có thể chạy đấy, liếm sạch giày cho ta, ta sẽ để cho ngươi đi." Lâm Mông giơ giầy ra phía trước, trên mặt giầy rất sạch sẽ, Lâm Mông vừa thấy lập tức nhổ một bãi nước bọt lên, cây quạt trong tay đột nhiên lại đánh lên lưng Vân Phong, Vân Phong lảo đảo một cái liền quỳ trên mặt đất, mũi chân của Lâm Mông ở phía trước: "Còn muốn chạy, liếm sạch sẽ ngay cho ta!"

Vân Phong an tĩnh quỳ ở nơi đó, không có bất kỳ hành động gì, cơ thể này không có bất kỳ một lực lượng tinh thần nào, nếu muốn toàn thân mà lui thì căn bản không có khả năng! Nhưng phải chịu nhục nhã như vậy, tất nhiên là không có khả năng!

"Sĩ khả sát bất khả nhục (Kẻ sĩ có thể chết nhưng không chịu nhục)!" Vân Phong nói ra một câu, bản thân Vân Phong cũng hoảng sợ, đây không phải là do nàng nói! Vừa rồi nàng cũng không nghĩ đến câu nói này! Tiếp theo thân thể này lại giống như có ý thức, dùng tay đẩy mạnh chân Lâm Mông ra, đứng lên, quả đấm trong tay liền muốn bổ nhào tới, tất nhiên Lâm Mông có thể dễ dàng tránh thoát.

"Hay cho một đứa ti tiện! Lại dám vọng tưởng muốn đánh bản thiếu gia! Bản thiếu gia sẽ khiến ngươi trở thành một phế vật từ đầu đến chân trước!" Cùng với lời nói của Lâm Mông, Vân Phong chỉ cảm thấy có một luồng sáng vô cùng chói mắt xẹt qua trước mắt, cây quạt trong tay Lâm Mông đã mang theo lực lượng mạnh mẽ mà đánh úp vào bụng nàng, Vân Phong có cảm giác khí mạch nơi đó như có thứ gì đó đập mạnh đến vỡ vụn, cơn đau đớn này khiến nàng thống khổ lần nữa mà quì trên mặt đất.

Khí mạch... Hẳn là đã bị phế hết. Vân Phong nhớ lại, hiện tại nàng như một người quan sát, thân thể này hoàn toàn có hành động của bản thân, nhưng Vân Phong lại có thể cảm nhận được đau đớn, thậm chí còn bao gồm cả cảm xúc quay cuồng không ngừng sôi trào.

Không cam lòng, sự tức giận như ngọn núi lửa phun trào, đây là cảm giác mà Vân Phong có thể cảm nhận được, cả người lại quật cường đứng lên lần nữa, lại bị đánh ngã xuống đất lần nữa, lại quật cường đứng lên lần nữa, lại một lần quỳ trên mặt đất.

Vân Phong không nhớ rõ rốt cuộc thân thể này đã bướng bỉnh đến bao nhiêu lần, đầu gối đã huyết nhục mơ hồ, nhưng thân thể này lại không tuân theo số phận, nàng vẫn đứng lên từ trên mặt đất một lần nữa, tiếng thở dốc vang vọng bên tai Vân Phong, tựa hồ Lâm Mông cũng mất đi tính nhẫn nại.

"Lâm thiếu! Cho nàng ta khoái chí đi!"

"Không sai, quyết đấu với nàng ta! Chúng ta làm người quyết định! Giải quyết nàng hoàn toàn, coi như là đã cho Vân gia một sự đả kích rồi!"

Những lời này truyền vào tai Vân Phong rất rõ ràng, nhừng kẻ này lại lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn! "Vậy thì cứ thế đi! Vân Phong, hiện tại ta và ngươi quyết đấu, sống chết đều do số trời, nếu ngươi đáp ứng, cũng nhanh đứng lên khỏi mặt đất đi!"

Giọng nói tà ác của Lâm Mông vang lên, lửa giận trong lòng Vân Phong lại trào dâng, Lâm Mông quả nhiên thật đáng chết, chết một trăm lần cũng chưa đủ!

Thân thể này lại thất tha thất thểu đứng lên, phỏng chừng căn bản đã không còn rõ ràng lời nói của Lâm Mông, trong nháy mắt cả người đứng lên, một trận cười vang lên, trong tiếng cười này còn kèm theo một câu vang dội: "Quyết đấu, bắt đầu!"

Nháy mắt, toàn bộ đều xảy ra trong một cái chớp mắt, đột nhiên bóng dáng của Lâm Mông vọt lên, cây quạt trong tay mở ra, để lộ những lưỡi dao lạnh lẽo sắc bén, nhằm thẳng vào đầu của Vân Phong! Cơn đau tê tâm liệt phế truyền đến, Vân Phong có thể cảm nhận được sâu sắc cái chết đang bổ đến, cảm nhận thân thể này từ từ ngã xuống đất, một cảm xúc bi thương nồng nặc, không cam lòng, uất ức, tức giận mạnh mẽ xông vào đáy lòng nàng, đây là trí nhớ của Vân Phong, đây là những gì nàng đã phải trải qua trước khi chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.