Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Quyển 3 - Chương 60-2: Phá! (2)



Trước mắt lại trở nên tối đen, sự đau đớn kia vẫn không ngừng quay lại trong ý thức thân thể của Vân Phong, rất lâu sau cũng không biến mất, lần thứ hai tỉnh dậy, cảnh tượng vừa rồi lại xảy ra một lần nữa, vẫn là Lâm Mông, vẫn là cảm giác bị vũ nhục giống nhau, vẫn là cái chết giống nhau, vẫn là sự đau đớn đó, Vân Phong bừng tỉnh, cái gọi là bóng đè, là tái hiện lạihồiức đau khổ nhất, mà ở trong này, ký ức cứ lặp lại từng lần một.

Tiểu Hoả và Lam Dực nhìn Vân Phong ở trước mặt, giờ phút này nàng đang nhắm chặt mắt đứng ở kia, trên mặt có chút hơi tái nhợt, vẻ mặt không có chút biểu tình nào, nhưng trên đầu nàng có một Vân Phong hoàn toàn trong suốt đang trôi nổi ở trên, cũng có vẻ mặt giống như vậy, những người khác đều là như thế, hiện trường lâm vào khung cảnh quỷ dị.

"Hỏa huynh, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?" Mày của Lam Dực đã nhíu chặt vào nhau, bọn hắn không dám tuỳ tiện động vào Vân Phong, sợ một chút liều lĩnh sẽ làm cho Vân Phong bị thương, nhưng nếu không làm gì, bọn hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Vân Phong như vậy, điều khiến lòng Lam Dực vô cùng rối rắm.

"Sao ta biết được!" Tiểu Hoả vô cùng cáu kỉnh mà gầ lên một câu, mắt sói tràn ngập sự bực dọc và tức giận: "Đây là nơi quỷ quái gì vậy! Bổn đại gia muốn dùng mồi lửa thiêu đốt nơi này!" Tiểu Hoả hung tợn hô lên, Nhục Cầu ngồi trên đầu Tiểu Hoả, đầu nhẹ nhàng vỗ lên đầu Tiểu Hoả, bảo hắn bình tĩnh một chút.di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Nhục Cầu kêu to vài tiếng, đôi mắt to đảo vài vòng, cũng vô cùng lo lắng, móng vuốt nhỏ bên dưới bộ lông mềm như nhung thi thoảng lại động một chút, cả người cũng có chút bất an mà nhích tới nhích lui, hiển nhiên cũng không thể bình tĩnh.

Lam Dực trầm mặc. hiện tại bọn hắn có năng lực để làm gì cho Vân Phong đây!

"Mẹ nó! Sao lại thế này! Thứ màu đen này là cái gì!" Tiếng của Tiểu Hỏa cắt ngang suy nghĩ của Lam Dực, tầm mắt của Lam Dực vừa chuyển, liền thấy linh hồn ở phía trên cơ thể của Vân Phong, có một vật thể màu đen chậm rãi lan tràn, một chốc lát sau, phần cẳng chân của linh hồn đã biến mất toàn bộ! Đã hoàn toàn bị thay thế bằng một phần màu đen quái dị!

Lam Dực cả kinh trong lòng, miệng sói của Tiểu Hoả giờ phút này đã mở lớn, muốn triển khai hành động, đột nhiên Lam Dực hét to: "Hỏa huynh! Đừng lỗ mãng!"

Tiểu Hỏa căm giận khép miệng sói lại, cả người nhảy lên một cái, phương hướng lại không phải là Vân Phong mà là Lam Dực!

"Grào!"

Một tiếng sói gầm truyền ra, móng vuốt bén nhọn chụp mạnh đến, Lam Dực chật vật tiếp được, trên gương mặt trở nên nghiêm trọng.

"Con bà nó, cái gì cũng không thể làm! Chẳng lẽ cứ để bổn đại gia nhìn nàng gặp chuyện không may sao!"

Vẻ mặt của Lam Dực tối sầm lại, đứng ở nơi đó không lên tiếng, Nhục Cầu kêu một tiếng, Tiểu Hoả tức giận đáp lại một câu: "Nơi này không có phần cho ngươi nói chuyện! Yên lặng cho ta, cục thịt kia!"

Bỗng nhiên bàn tay to của Diệu Quang vẫn ẩn thân trong không gian vung lên, đột nhiên xuất hiện, đồng tử của Tiểu Hoả co rụt lại, miệng sói lập tức mở ra, một quả cầu lửa cực nóng được phun ra: "Ngươi là ai?"

Lam Dực nhìn thấy Diệu Quang thì bỗng chốc sửng sốt, khoé miệng của Diệu Quang nhếch lên một nụ cười kỳ quái né tránh được công kích: "Diệu Quang đại nhân!" Lam Dực hô một câu, trong giọng nói có sự vui vẻ, Tiểu Hỏa vừa nghe, cũng có chút ngạc nhiên.

"Tên này... Ngươi biết?"

Lam Dực gật đầu, cũng không nói gì thêm, lập tức vội vàng mở miệng: "Diệu Quang đại nhân, người có cách sao?"

Tiểu Hỏa vừa nghe lập tức quay đầu nhìn về phía Diệu Quang, thân thể thấp bé của Diệu Quang lướt sang, tiếp cận linh hồn của Vân Phong, Tiểu Hỏa thấy không khỏi có chút gấp gáp, Lam Dực nói một câu trấn an: "Diệu Quang đại nhân sẽ không làm hại chủ nhân."

Tiểu Hỏa cố gắng không xông lên, nhưng cặp mắt sói vẫn nhìn chằm chằm vào hành động của Diệu Quang, nếu hắn dám có một phần ý nghĩ gây bất lợi cho gây bất lợi cho Vân Phong, hắn mới mặc kệ đại nhân cái gì, cắn hắn ta một cái!

Nhục Cầu lại không gấp gáp như Tiểu Hỏa, đôi mắt to nhìn hành động của Diệu Quang, cái đuôi cứ thoáng một chốc lại đong đưa, Diệu Quang tiếp cận linh hồn của Vân Phong, cẩn thận nhìn một chút sắc đen kỳ quái kia, kẻ rất ít khi mặt chau mày ủ như hắn cũng khó có được dịp nhăn mày, cũng mang dáng vẻ khó hiểu.

"Diệu Quang đại nhân, làm sao để chủ nhân có thể thoát khỏi hiện trạng này?" Lam Dực hỏi một câu, một lúc lâu Diệu Quang cũng không mở miệng, Tiểu Hoả có chút buồn bực muốn mở miệng mắng chửi người, giọng nói của Diệu Quang lại truyền đến, khàn khàn khó nghe.

"Cách giải quyết thì không biết, dựa theo tình huống trước mắt mà phỏng đoán, thứ màu đen này không phải là cái gì tốt, một khi linh hồn bị thứ màu đen này cắn nuốt hoàn toàn, thứ gì sẽ xảy ra, cũng không thể biết hết được."

Tiểu Hỏa và Lam Dực sửng sốt, thì ra hắn cũng không có cách! Tầm mắt của Diệu Quang lướt sang những người khác: "Tình huống của bọn hắn cũng là như vậy, tình huống của tiểu nha đầu cũng có thể xem là tốt, có vài người thứ màu đen đã lan đến phần eo rồi."

Linh hồn của những người khác ở hiện trường, bên này Vân Phong tương đối thong thả, tốc độ của Ngao Kim và Khúc Lam Y cũng không khác gì lắm, nhưng rõ ràng những người khác lại nhanh hơn rất nhiều, có mấy người của Áo Uy và Thánh Diệu đã lan đến phần eo, mới có một lúc, đã tràn qua phần eo, đến trước ngực!

"Tốc độ... Qúa nhanh rồi!" Lam Dực thấp giọng nói một câu, con ngươi màu xám trắng của Diệu Quang nhìn một người trong số đo, khoé miệng hơi nhếch lên: "Rất nhanh, sẽ có người nói cho chúng ta biết, hậu quả của việc bị cắn nuốt hoàn toàn sẽ là gì."

Diệu Quang vừa dứt lời, chỉ nghe thấy một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, tựa hồ là sự gào thét đến từ sâu trong linh hồn, thê thảm như vậy, Tiểu Hoả và Lam Dực thì cả người không nhịn được mà run lên, thân thể nhỏ bé của Nhục Cầu cũng dịch chuyển một chút, tầm mắt đều nhìn về phía Già Diệp bên kia, có một linh hồn đã vị đám vật chất màu đen bao bọc toàn bộ, tiếng hét thảm kia được truyền ra bên trong thân thể đã bị bao bọc kín, tiếp theo cả người giống như một bức tượng tao nhã, chậm rãi vỡ vụn ra như cát, từng chút từng chút một biến mấy trong không trung, không để lại chút gì, mà linh hồn bị vật chất mà đen cắn nướt cũng biến mất theo.
dfienddn lieqiudoon

Người đó, đã hoàn toàn biến mất tại thế giới này, biến mất hoàn toàn.

Đột nhiên tầm mắt của Tiểu Hoả và Lam Dực dời sang đây, tấm màn màu đen không ngừng chậm rãi mà dâng lên phía trên linh hồn của Vân Phong, tuy tốc độ chậm, nhưng vẫn không ngừng dâng lên, Diệu Quang hơi nhíu mày: "Xem ra, so với sự tưởng tượng của ta thì gay go hơn một chút."

Thân thể nhỏ bé của Nhục Cầu lập tức nhảy lên vai Vân Phong, không ngừng cọ xát bộ lông mềm như nhung, hi vọng Vân Phong có thể tỉnh lại, hai mắt Vân Phong vẫn nhắm nghiền như cũ, tầm mắt của Diệu Quang quét đến nơi này một chút, di tích Vạn Thần, quả nhiên có chút trò.

"Có thể vượt qua hay không, phải xem ý chí của nha đầu này rồi. Nếu linh hồn bị cưỡng ép thoát ly, chỉ cần ý chỉ đủ mạnh, chắc hẳn có thể chịu được một kiếp, bất quá thứ ta tò mò chính là, tới cùng thì linh hồn của bọn họ đang trải qua cái gì..." Con ngươi màu xám trắng nhìn chằm chằm vào linh hồn của mọi người, tựa hồ như muốn xuyên thấu qua những thứ này mà nhìn đến toàn bộ những gì mà bọn họ đang phải trải qua.

"Chủ nhân sẽ không sao!" Lam Dực vô cùng khẳng định mà nói một câu, Tiểu Hoả cực kỳ khinh thường mà liếc mắt nhìn Lam Dực một cái: "Đương nhiên sẽ không sao! Ý chí của náng có ai có thể sánh được, nhớ ngày đó lúc chúng ta quyết đấu, nàng lại rất kiên quyết dốc sức đấy..."

Hiện tại trong vùng không gian này yên tĩnh đến quỷ dị, nhưng vẫn trộn lẫn với tiếng kêu thảm thiết vô cùng, từng linh hồn cứ phát ra tiếng hét thảm thiết, trong đoạn thời gian này, Già Diệp, Áo Uy và Thánh Diệu bên kia, ngoại trừ Gia Nhĩ, Mục Thanh, Tiêu Tiêu còn đang ở đó, nhưng linh hồn khác đã bị nổ tung toàn bộ, Gia Nhĩ, Mục Thanh, Tiêu Tiêu đã bị phần màu đen lan đến chỗ eo, Khúc Lam Y và Ngao Kim vẫn còn đang ở phần dưới eo, cuộc đua trước mắt vẫn chưa có người thắng cuộc, tựa hồ như không có vấn đề gì đến cấp độ thực lực, có lẽ thực sự như lời Diệu Quang, tất cả đều phải xem ý chí của bản thân có mạnh hay không.

Tiểu Hoả, Lam Dực còn có Nhục Cầu đều chú ý kĩ đến tình huống của Vân Phong, tuy Diệu Quang biểu lộ ra bộ dạng lười nhác, nhưng cũng có chút dáng vẻ lo lắng, tình huống hiện tại của Vân Phong là tốt nhất, thứ màu đen đã dừng lại ở đầu gối rất lâu, không có chút dấu hiệu sẽ lại dâng lên phía trên, thấy một màn như vậy, mấy người đều có chút vui mừng mà nở nụ cười.

"Qủa nhiên chủ nhân sẽ không có việc gì." Lam Dực cảm thấy vui mừng nói một câu, Tiểu Hỏa vừa muốn mở miệng, bỗng nhiên lại gầm nhẹ một tiếng: "Sao lại thế này!"

Bỗng nhiên sắc mặt của Diệu Quang thay đổi, biểu tình vốn đang lười biến đột nhiên biến mất, đôi mắt màu xám trắng nhíu chặt, sắc mặt của Lam Dực đột nhiên trắng bệch, hắn luôn trầm ổn ung dung, vào lúc này tinh thần lại có chút hoảng hốt, Nhục Cầu bỗng chốc lại kêu lên một cách cuồng loạn, không ai biết nó đang nói cái gì, nhưng có thể thấy, cảm xúc của Nhục Cầu đang rất kích động.

Thứ màu đen vốn đang được Vân Phong ức chế ở đầu gối lại đột nhiên dâng lên, lấy cách mà mắt thường có thể thấy được mà nhanh chóng dâng lên, lan tràn lên phần đầu gối, phần eo, trước ngực, hiện tại đã đạt đến bả vai, cổ!

"Chủ nhân!" Tiểu Hỏa gào thét, Lam Dực cũng lớn tiếng gọi, Nhục Cầu nhảy lên trên người Vân Phong, nhắm ngay cánh tay Vân Phong, không chút lưu tình mà cắn xuống, huyết dịch màu đỏ thẫm chảy xuống từ miệng vết thương, nhưng Vân Phong vẫn không tỉnh lại.

Đôi mắt màu xám trắng nhìn chằm chằm vào Vân Phong, nhìn chằm chằm vào linh hồn đã sắp bị vật chất mà đen cắn nuốt hết, tiểu nha đầu, ngươi phải thua sao..., giờ phút này Vân Phong đã phải lặp lại bao nhiêu lần ở đoạnhồiức đau khổ kia, cả nàng cũng đã trở nên mơ hồ, tình cảnh giống nhau này không ngừng lặp lại, nhưng thứ cảm xúc tiêu cực đang không ngừng tích luý, rồi cứ chất đống lên như một ngọn núi nhỏ, hiện tại vẫn đang không ngừng lấp lên phía trên, bi thương, thống khổ, không cam lòng, tức giận, những tình cảm như vậy không ngừng chồng chất, từng đợt rồi lại từng đợt như thuỷ triều cuồn cuộn, cơ hồ muốn nhấn chìm hoàn toàn ý thức của Vân Phong.

Bình tĩnh, ta phải cố gắng giữ tỉnh táo! Trong lòng không ngừng kêu gào, nhưng lại không có cách nào để kháng cự sự xâm nhập mạnh mẽ của những thứ cảm xúc tiêu cực này,hồiức thống khổ nhất không ngừng lặp lại, không ngừng quay về, không điên, không sụp đổ đã là không tệ rồi, Vân Phong không biết bản thân mình còn có thể kiên trì đến lúc nào, nếu vẫn mãi bị giam tronghồiức đau khổ này, chuyện nàng sụp đổ cũng là chuyện sớm muộn.

Ngươi chỉ có bao nhiêu bản lĩnh đó thôi sao?

Một nhiên có một giọng nói vang lên trong đầu Vân Phong, đột nhiên Vân Phong tỉnh táo lại, tâm trí suýt chút đã ngã vào vực sâu tiêu cực lại vực dậy lần nữa, là ai? Là ai đang nói chuyện? Không phải giọng của tổ tiên, cũng không phải là Tiểu Hỏa hay Lam Dực, lại càng không phải là giọng nói khàn khàn của Diệu Quang, rốt cuộc là ai!

Cảnh tượng lại xuất hiện một lần nữa, Lâm Mông và đám chân chó vẫn cười hung tợn như vậy, Vân Phong đứng ở nơi đó, nhưng mà bây giờ, nàng lại cảm thấy bình thản, cho dù những người trước mắt này có lại vũ nhục như thế nào cũng không khơi dậy nổi một chút lửa giận của nàng, một sức mạnh tiềm ẩn bên trong đột nhiên lại tuôn ra, lúc Lâm Mông và những kẻ khác còn đang tuôn ra những lời nói ác độc, Vân Phong lại nở nụ cười, khoé môi chậm rãi nhếch lên, đám người Lâm Mông nhìn thấy, bỗng nhiên hét lớn: "Ngươi cười cái gì!"
die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Ý cười trên khoé môi kia của Vân Phong lại càng rộng hơn: "Ta cười cáihồiức này cứ lặp đi lặp lại ngàn lần, vạn lần, trong lòng của ta vẫn như vậy, cho dù có bao nhiêuhồiức đau khổ, đều đã cười đối mặt, đau khổ, bi thương đều đã trở thành quá khứ, ta là Vân Phong! Ánh mắt ta vĩnh viễn chỉ chú tâm nhìn về phía trước, tuyệt đối sẽ không quay đầu lại nhìn về phía sau, một khi tiến lên sẽ không ngừng lại, đây là cách sống!"

"Rắc rắc!" Bỗng nhiên cảnh tượng trước mắt giống như chiếc gương, sinh ra từng vết từng vết nứt rạn, "Xoảng!" Một tiếng vỡ vụn, tất cả đám người Lâm Mông trước mặt đều hoá thành từng mảnh nhỏ, đột nhiên một luồng ánh sáng đáng úp lại, bất chợt Vân Phong mở mắt ra!

"Chủ nhân!" Tiểu Hoả và Lam Dực có chút vui mừng đến phát khóc, Vân Phong hoảng hốt một lúc, cử động thân thể của mình, phát hiện linh hồn đã trở về trong thân thể, một cơn đau nhức truyền đến từ cánh tay, vết máu tụ lại trên miệng vết thương khiến Vân Phong nhíu mày, một loạt dấu răng kia, hẳn là kiệt tác của Nhục Cầu.

Hiện tại không rảnh để quản nhiều như vậy, Vân Phong nhìn hiện trạng của những người khác, không khỏi cua mày, hiện tại chỉ có một mình nàng thoát được, xem ra những người khác vẫn còn đang ở trong nguy hiểm, Diệu Quan lơ lửng trong không trung nhìn thấy tình hình của Vân Phong không khỏi chếch môi cười, quả nhiên hắn không nhìn nhầm người, tiểu nha đầu, lần này làm không tệ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.