Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Quyển 3 - Chương 67-1: Khai chiến thôi! (1)



Một đám người tiến đến để cướp tinh thạch thú nghe thấy thế thì cười lên: "Tất nhiên chúng ta sẽ tự đến lấy! Khuyên ngươi đừng phản kháng, nếu không chắc chắn sẽ phải chịu không ít cực khổ đấy!"

Vân Phong nhìn năm người đứng trước mặt, tỏng mấy người này thực lực thấp nhất cũng đã đến cấp bậc quân chủ đỉnh. Số lượng cường giả mà nàng gặp hôm nay đã nhiều đến mức hiếm thấy, chỉ sợ là tất cả các cường giả tán tu đều đã tiến tớirồi.

Tất nhiên tinh thạch thú cực phẩm vô cùng có sức hấp dẫn, quan trọng hơn là Vân Phong đã trở thành một con dê béo đợi làm thịt trong mắt những người này! Sự lợi hại củatriệuhồisưhay hai ma thú thì có như thế nào? Chỉ cần dựa trên phần sốđông này cũng có thể đánh cho nàng hoa rơi nước chảy rồi!

"Lấy nhiều đánh ít." Khúc Lam Y ở bên cạnh lạnh nhạt nói một câu, lập tức năm người khinh thường hừ một tiếng, "Đừng nói mấy thứ này với chúng ta, tán tu không kiên kị bất cứ thứ gì! Chúng ta chỉ lấy thứ chúng ta muốn!"

"Chúng ta không muốn dùng sức mạnh với ngươi! Vân Phong, ngươi cũng biết, tuy thực lực của ngươi không tệ, nhưng trước mặt năm người chúng ta thì chắc chắn sẽ không có phần thắng! Ngoan ngoãn giao ra đây, hay chúng ta vẫn phải cướp đoạt, bản thân ngươi nên nghĩ kĩ đi!"

l e quýdon

Vân Phong cười ha ha, tiếng cười của nàng để lại khiến cho những cường giả này có chút sợ hãi. Bàn tay trắng noãng vừa chuẩn, hai luồng nguyên tố lại tuôn ra trong lòng bàn tay Vân Phong, một bên là phong nguyên tố màu xanh, bên còn lại là lôi nguyên tố vẫn phát ra những tiếng kêu xẹt xẹt!

Khúc Lam Y vừa thấy lập tức hiểu ý của Vân Phong, liếc nhìn mọi người bằng ánh mắt vuisướng khi người gặp họa, bỗng chốc vươn tay hơn, một quả cầu ánh sáng lại bay về phía năm người kia!

Năm người vừa thấy lập tức tản ra, "Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!" Năm người hét lớn một tiếng, không chút khách sáo tấn công về phía Vân Phong cùng Khúc Lam Y, thế công ào ạt!

Vân Phong đứng ở nơi đó không hề nhúc nhích, hai tay đã nhanh chóng hợp lại với nhau. Trong nháy mắt khi hai loại nguyên tố kết hợp, một nguồn năng lượng khổng lồ lấy nàng làm trung tâm mà khuếch tán ra xung quanh như một cơn gió cuốn hết tất cả, ngay cả không gian ở đây cũng đã có chút chấn động!

"Đây là... Cái gì?" Năm vị cường giả nhìn thấy chỉ có cảm giác một sự sợ hãi đang thấm dần vào trong xương cốt, dòng năng lượng đang phát ra kia hệt như tiếng tim đập, cứ đánh mạnh từng chút vào trái tim của bọn họ!

Dưới sự rèn luyện không ngừng nghỉ, Vân Phong đã vô cùng nhuần nhuyễn thuật dung hợp nguyên tố, chỉ cần một thời gian ngắn ngủn, phong nguyên tố và lôi nguyên tố đã được dung hợp với nhau. Một quả cầu được bao bọc bởi sắc xanh và sắc tím ở mặt ngoài, còn có những con rắn bạc không ngừng bay lượn xung quanh.

"Nàng ta dung hợp hai loại nguyên tố lại với nhau rồi!" Không biết là ai hét lên một câu, sắc mặt của mấy cường giả khác đều thay đổi, đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều không hẹn mà cùng xoay người, chạy!

Vân Phong cười ha ha, quả cầu nguyên tố đã được dung hợp trong tay bay về phía năm người: "Nếu đã đến đây thì cứ ở lại đi."Dieenndkdan/leeequhydonnn

Năm người cắn chặt răng, quay đầu chạy thục mạng. Nàng điên rồi, lại dám dung hợp hai loại nguyên tố lại với nhau! Nếu thứ này nổ tung, năm người bọn họ cũng phải chết ở nơi này!

Qủa cầu lấy tộc độ không gì có thể ngăn cản được bay đến chỗ năm người, năm người trừng lớn mắt, rốt cuộccũng không thể che dấu sự sợ hãi trong mắt. Vân Phong đứng ở phía xa, chỉ nhẹ nhàng nói ra một chữ: "Nổ."

"Ầm!" Một trận gió mạnh lan ra từ trung tâm của quả cầu bị nô tung, những ngọn núi nhỏ xung quanh Xuân Phong trấn đều bị san phẳng thành bình địa. Mà năm người kia dưới trận nổ vang đó, đã hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng.

"Không!" Từng tiếng hét thê thảm vang lên, trận gió cuồn cuộn cuốn hết mọi thứ xung quanh, hệt như một lốc xoáy lớn, cắn nuốt hết toàn bộ những thứ mà nó có thể cắn nuốt được!

"Phía trước đã xảy ra chuyện gì vậy?" Một nhóm cường giả khác đang đuổi đến bên này dừng lại ngay tại chỗ, bọn họ vẫn còn cách Xuân Phong trấn một khoảng cách khá xa, tuy năng lượng dao động lớn kia cách khá xa, nhưng vẫn khiến lòng bọn họ sinh ra một chút ý lạnh.

"Có thể là đã xảy ra chuyện gì hay không?" Có người đưa ra câu hỏi, ngay lúc những người này còn đang do dự, năng lượng dao động đã cuốn đên bên ngoài Xuân Phong trấn!

"Cái gì!" Tất cả mọi người đều sợ đến sững sờ, sau một giây lập tức chạy trốn điên cuồng theo bản năng, tránh né nguồn năng lượng khuếch tán khủng bố này. Tất cả mọi người chạy trối chết, nhưng vẫn có vài kẻ chạy chậm bị nuốt trọn hoàn toàn.

"Rầm rầm --!" Sau khi mặt đất chấn động mạnh vài cái mới dừng lại, mặt của những cường giả tránh được một kiếp tất đều trắng bệch. Nhìn những thứ bừa bãi trên mặt đất, nhìn vài cánh tay cẳng chân đã bị xé toạc trong giây lát, cả một lúc lâu những người này cũng không nói được một lời nào.

"Ta về." Một cường giả trong đó phun ra một câu, tiếp theo cũng không quay đầu lại mà chạy. Vài người khác cũng đưa mắt nhìn nhau, cảnh tượng trước mắt này quả thật đã khiến cho bọn họ không còn dũng khí để lên tiếp rồ.

"Chúng ta cũng trở về đi, nếu có ai không sợ chết, cứ việc đi về phía trước. Rốt cuộc là ai, đây là chiêu thức gì mà lại kinh khủng đến mức này vậy?"

Mấy cường giả tán tu thi nhau rời đi, bọn họ cũng không điên đến mức thấy cái chết trước mắt mà không biết rút lui. Cũng có mấy kẻ không cam lòng không lập tức rời đi, nhưng sau một lúc lâu, những người này vẫn chọn cách rời khỏi, bọn hắn có ở lại cũng chỉ có thể chịu chết. Cho dù chiêu thức vừa rồi là docường giả khác đã cướp đoạt được tinh thạch thú gây nên, bọn hắn cũng không có năng lực cướp về!

Một đòn này đã khiến cho những kẻ tham lam kia thức tỉnh mà thoái lui. Vân Phong đứng trong không trung, hô hấphơi nặng nề, đòn dung hợp nguyên tố vừa rồi đã hao phí không ít thể lực của nàng, nếu còn có kẻ không sợ chết tới đây, nàng có thể làm lại một lần nữa mà không có vấn đề gì, tuy nhiên cũng chỉ còn một lần nữa thôi. Lấy thực lực hiện tại của Vân Phong chỉ có thể sử dụng hai lần dung hợpnguyên tố, điều kiện tiên quyết là năng lượng mỗi lần cũng không thể quá mạnh, nếu muốn huỷthiêndiệt, cũng chỉ có thể dốc hết toàn lực mà sử dụng một lần thôi.

Vân Phong luyện tập dung hợp nguyên tố không chỉ là để khống chế tốc độ dung hợp nguyên tố, mà còn là để không chế năng lượng được phóng ra ngoài cho thích hợp.

"Không còn kẻ nào đi tìm cái chết nữa, những mấy kẻ tán tu này cũng rất thông minh." Khúc Lam Y đi tới, tinh thần lực dò xét về phía Vân Phong phát hiện nàng không hề làm liều, không khỏi thở phào.

"Tình hình như vậy cũng không thể tốt hơn." Thờ ơ nhìn vài thân người còn sót lại mà rơi xuống mặt đất kia, sắc mặt Vân Phong trở nên lạnh lẽo. Quay đầu nhìn đại trạch Vân gia: "Chúng ta cũng đi đến thôi."

Hai bóng dáng lướt qua trên bầu trời, mục tiêu là trên không trung đại trạch Vân gia!

Giờ phút này bên trong Vân gia đang rất căng thẳng, tiếng chiến đấu kịch liệt không ngừng vang vọng cả bầu trời. những người khác trên Xuân Phong trấn đều co đầu rút cổ ở nhà không dám xuất ra khỏi cửa, trên Xuân Phong trấn hôm nay khắp nơi đều đã tràn ngập hơi thở tử vong, bên trong Vân gia lại càng như vậy, có rất nhiều thi thể ngã xuống ở bên trong, kia đúng là các chiến sĩ của quân Vân gia!

"Đừng phản kháng, hậu quả của việc phản kháng chỉ có chết!" Một tiếng nói nhẹ nhàng truyền đến, tiếp theo lại là một chiến sĩ của quân Vân gia ngã trên mặt đất, người nói chuyện chậm rãi rút trường kiếm đâm vào trong thân thể đối phương, đôi mắt sáng nhing Vân Cảnh đang được quân Vân gia cùng Dong Binh Đoàn che Hồng Phong, cười tà ác.

"Chúng ta chỉ muốn một người Vân Cảnh, Vân Cảnh, ngươi tình nguyện nhìn người khác chịu chếtthay ngươi, cũng không có can đảm để đứng ra sao?"

"Gia chủ Vân gia! Đừng nghe hắn nói bậy, chúng ta bảo vệ ông chính là bảo vệ Vân gia, những chiến sĩ này đều là vì Vân gia mà chết, bọn hắn chết cũng có ý nghĩa!" Vương Minh vung cự kiếm, đối phó với người xâm nhập, bảo vệ Vân Cảnh phía sau, không cho ông có gì không may.

"Không sai, lão gia! Chúng ta chết cũng có ý nghĩa!" Các chiến sĩcủa Vân gia hét lớn, trong tiếng hét này lại để lộ sự tự hào của chiến sĩ Vân gia. Cho dù chết, bọn hắn cũng cam nguyện, chỉ cần vì Vân gia!

Vân Cảnh phất tay đánh bay một tên địch đánh lẽ, đôi mắt đen nhìn cảnh tượng trước mắt. Tuy người này chỉ nói muốn bắt mình, nhưng mục đích sau lưng hắn ta đã hoàn toàn rõ ràng, hắn muốn khống chế Phong nhi!

"Ngươi nói nhiều quá, cứ chết đi là tốt nhất!" Điếu Tên mắt xếch liếc mắt nhìn Vương Minh một cái, trường kiếm liền đã vung sang. Vương minh cười ha ha: "Tới đúng lúc lắm!" Đại đao trong tay nhanh chóng tiến tới nghênh tiếp, hai vũ khí va chạm với nhau vang lên tiếng ma xát dữ dội, sắc mặt Vương Minh trầm xuống, thực lực của người này ở trên mình!

Tên mắt xếch cười ác độc, ay vừa dùng lực, Vương Minh đã cảm thấy cổ tay run lên, đại đao trong tay đã bị áp chế, mà thân thể của hắn cũng lảo đảo một cái rồi quỳ trên mặt đất.

"Không biết tự lượng sức mình!" Tên mắt xếch nói một câu, trường kiếm trong tay hiện lên hàn quang bổ vào đầu Vương Minh, nhìn dáng vẻ xem ra là muốn lấy mạng Vương Minh trong một chiêu!

"Đáng chết!" Vương Minh đã không còn kịp trốn, chỉ có thể phát chiến khí ra toàn thân, hy vọng có thể chống đỡ phần nào đòn công kích trí mạng này.

"Chết đi!" Tên mắt xếch gầm lên một tiếng, trường kiếm kèm theo tiếng gió chém thẳng xuống. Vân Cảnh nhìn thấy không khỏi hét lớn: "Vương đội trưởng!"

di@en*dyan(lee^qu.donnn)

"Keng --!" Là tiếng kim loại bị bẻ gãy, tên mắt xếch trợn mắt há mồm mà nhìntrường kiếm trong tay mình. Một giây trước vẫn hoàn hảo không có bất cứ hao tổn sau một giây phần lớn thân kiếm cũng đã không còn, trong tay hắn chỉ còn lại một phần nhỏ của thanh kiếm!

"Grào!" Một tiếng dã thú gầm thét vang lên, điếu Tên mắt xếch vẫn chưa kịp thấy rõ chuyện gì xảy ra, chỉ nhìn thấy một bóng dáng đỏ sậm hiện lên trước mắt, tiếp theo là một luồng sàng. Tiếp theo nữa, cả người hắn đã bị ném sang một bên.

"A!" Một tiếng hét thảm phát ra từ trong miệng tên mắt xếch, cả người bị quẳng ngã trên mặt đất không ngừng run rẩy, tay bịt miệng vết thương trước ngực mình, máu tươi không ngừng trào ra, trong khoảnh khắc nhuộm đỏ cả y phục của hắn. Trên người của hắn là một vết cắt của dã thú, chỉ cần sâu hơn một chút, hắn đã có thể chết rồi!

"Hỏa huynh, để lại một kẻ sống làm nhân chứng." Lam Dực đáp xuống từ không trung, thuhồiđôi cánh lớn kia, Tiểu Hỏa dừng lại. Nhìn thoáng qua tên mắt xếch chật vật ngã trên mặt đất kia, ánh mắt Lam Dực chuyển sang lạnh lẽo: "Hắn còn có thể sống một lúc, cũng có thể đợi được đến lúc chủ nhân đến để hỏi vài thứ."

Tiểu Hỏa khinh hừ một tiếng, vươn người, ngửa đầu lên trời phát ra một tiếng gào: "Grào--! Lão tử muốn đại khai sát giới!"

Tất cả mọi người vẫn còn đang chiến đấu kịch liệt cũng dừng lại, hai ma thú đột nhiên xuất hiện tại đây, tay cũng run lên, lại nhìn đến thủ lĩnh của bọn hắn bị một chưởng đập bay, nhìn tình trạng thương thế nghiêm trọng như vậy, tất cả những kẻ xâm nhập đều có ý nghĩ muốn trốn thoát.

"Một tên cũng đừng mơ rời khỏi!" Lam Dực cùng Tiểu Hỏa đều nổi giận gầm lên một tiếng, lập tức một luồng sáng màu xanh và đỏ xuyên qua không trung, từng tiếng kêu thảm thiết vang lên, những kẻ xâm nhập không chút năng lực chống cự mà ngã trên mặt đất. Thi thể trên mặt đất lại tăng lên, toàn bộ đều là xác của những kẻ xâm nhập, hai ma thú hoàn toàn tuân theo lệnh của Vân Phong, kẻ làm tổn thương đến Vân gia, giết toàn bộ!

Tên mắt xếch ngã trên mặt đất thấy cảnh này cũng hoàn toàn sững người, cả người chật vật lùi về phía sau, hắn đã bất chấp vết thương của mình, cảm giác đau đớn cũng hoàn toàn bị sự sợ hãi với cái chết lấn át toàn. Hắn chỉ muốn rời khỏi đây, cho hắn mười vạn lá gan hắn cũng không dám đến đây nữa!

"Xem ra, ta đã tới chậm một chút rồi." Một giọng nói vừa xuất hiện trên không trung ,các chiến sĩ quân Vân gia còn có mọi người của Dong Binh Đoàn Hồng Phong mọi đều ngửa đầu, vừa thấy, tất cả mọi người đều vui mừng!

"Tiểu thư!"

Một tiếng gọi này đã khiến cho mặt tên mắt xếch hoàn toàn không còn một chút máu, hắn không ngừng lùi về phía góc khuất, hi vọng vị tiểu thư kia sẽ không thấy mình. Nhưng hắn đã lầm rồi, thiếu nữ mảnh khảnh kia hạ xuống từ không trung, vừa vặn hạ xuống trước mặt hắn. Con ngươi đen trong suốt kia nhìn thẳng vào hắn ta, rõ ràng cặp mắt kia không tản ra bất cứ sát khí nào, nhưng lại khiến tên mắt xếch cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Tiếng kêu thảm thiết tiếp tục vang lên, cả người tên mắt xếch bắt đầu run rẩy. Lúc trước hắn vẫn nghĩ mình sẽ có thể bắt Vân Cảnh về, lại không nhĩ rằng mình sẽ có kết quả như vậy!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.