Thiên Tài Triệu Hồi Sư

Quyển 4 - Chương 12-2: Vị cha nuôi từ trên trời rơi xuống kia đến đây sao?! (2)



”Chết tiệt!” Khúc Lam Y thấp giọng mắng một tiếng, trong nháy mắt Vân Phong đã biết rõ nữ tử này là ai.

“Dịch dung sao? Cho dù có dịch dung ta cũng biết chàng là ai, cho dù chàng có chết, bản tiểu thư cũng muốn lấy thi thể của chàng về! Nàng ta là ai?” Bỗng nhiên nữ tử kia nhướng mày trừng mắt với Vân Phong, trường tiên trong tay cũng vung về phía Vân Phong mà không hề khách khí. Vân Phong đứng nơi đó không hề nhúc nhích: “Bốp!” Trường tiên hoàn toàn không thể đến gần thân thể Vân Phong, vừa tiếp cận đã bị một nguồn lực mạnh mẽ đánh văng ra nơi khác.

“Nàng là thê tử của ta, là người sở hữu ta, là nữ nhân của ta! Ngươi có thể vừa lòng với đáp án này không?” Khúc Lam Y cười hề hề nói một câu. Đột nhiên sắc mặt của nữ tử cũng biến đổi, ngũ quan diễm lệ cũng hoàn toàn vặn vẹo.

“Chàng là của ta, chàng dám thông đồng với nữ nhân khác sau lưng ta sao?”

Trong mắt Khúc Lam Y hoàn toàn là sự chán ghét, nữ nhân này đúng là có chút tự phụ rồi! Vân Phong ở bên cạnh nghe thấy cũng có chút buồn cười, từ khi nào mà Khúc Lam Y đã là của ả rồi? Nữ nhân này cũng buồn cười quá.

“Ta nói cho ngươi biết, hắn là người mà bản tiểu thư muốn, đừng ai hòng mơ tưởng đến hắn! Ta khuyên ngươi nên biết điều mà cút đi!” Đột nhiên trường tiên trong tay nữ tử kia vung lên, nhìn Vân Phong bằng một cặp mắt ác độc. Vân Phong chỉ thờ ơ nhếch môi.

“Hắn không phải là hàng hoá, ngươi nói hắn là của ngươi thì nhất định phải là của ngươi sao? Trên đời này có một loại tình cảm gọi là tình một bên, có một loại thái độ được gọi là không biết thẹn là gì.”

“Ngươi nói ai là tình một bên, ai không biết thẹn.” Sắc mặt nữ tử kia đỏ bừng lên, tức đến nghiến răng, bàn tay nắm trường tiên cũng có chút run rẩy. Vân Phong cười ha ha, tiếp tục thêm dầu vào lửa.

“Người tự cho mình là gì thì chính là thế.”

“Láo xược!” Đột nhiên nữ tử kia quát lên một tiếng, trường tiên trong tay bay vút đến. Mặt của Tiểu Hoả và Lam Dực cũng hoàn toàn lạnh đi, láo xược? Kết quả là ai láo xược đây!

Hai ma thú lao ra ngay lập tức, hoá thành hai bóng đen phóng về phía thiếu nữ, có người dám động vào chủ nhân của bọn họ, tất nhiên là muốn tìm khổ rồi! Một tiếng sói gầm truyền ra từ trong cổ họng của Tiểu Hoả, đột nhiên bàn tay vung mạnh về phía trước, bắt lấy trường tiên của nữ tử kia. Tốc độ của Lam Dực còn nhanh hơn, trực tiếp phóng một lưỡi dao gió đi, trong nháy mắt trường tiên của ả ta cũng bị chia thành hai nửa!

“Thất thải vân tiên của ta!” Ả ta nhìn đoạn trường tiên bị cắt thành hai nửa trong chớp mắt, lập tức choáng váng. Tiểu Hoả rất muốn đập bay nữ nhân không biết trời cao đất dày này bằng một chưởng. Vân Phong thờ ơ nói một câu: “Được rồi, trở về đi.”

Tiểu Hoả và Lam Dực cũng không muốn nhìn nữ nhân kia thêm một chút nào, trờ lại bên người Vân Phong. Nữ tử kia vẫn đứng đờ ở đó, nhìn cây trường tiên bị gãy của mình, mặt càng đỏ hơn, nhất thời lửa giận trong mắt cũng tăng lên vùn vụt.

“Ngươi dám huỷ thất thải vân tiên mà phụ thân đưa cho ta!” Bỗng chốc nữ tử kia quát lớn lên: “Ta phải bắt ngươi trả giá lớn!” Sau khi nữ tử kia quát lên, năm sáu tên cao thủ cấp bậc thống lĩnh cũng nhanh chóng tràn vào. Mắt Vân Phong trầm xuống, nữ nhân này giận quá hoá thẹn rồi.

“Bắt sống nam nhân này cho ta! Mấy kẻ còn lại thì giết! Giết sạch cho bổn tiểu thư!” Nữ nhân kia hét lên một câu, lập tức mấy vị cao thủ cấp bậc thống lĩnh kia cũng lạnh mặt, khí thế cả người cũng trào ra cuồn cuộn. Đột nhiên Vân Phong cười lạnh, giết sạch? Chẳng phải lời này có chút tự phụ rồi sao!

Tay vừa chuyển, hoả nguyên tố sáng ngời xuất hiện trong lòng bay tay Vân Phong trong nháy mắt, chưa dừng lại ở đó, khối cầu kia lại không ngừng lớn lên! Qủa cầu lửa khổng lồ như vậy cũng khiến mấy người kia cảm thấy da đầu của mình run lên, nữ nhân kia nhìn thấy mà cũng có chút hơi giật mình. Hoả nguyên tố sáng ngời chiếu rọi làm khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Phong đỏ bừng lên, bỗng chốc hoả nguyên tố khổng lồ bay ra khỏi tay Vân Phong, lúc bay đến trước mặt của mấy vị cao thủ cấp bậc thống lĩnh, đột nhiên nổ mạnh!

“Ầm!”

Một tiếng nổ vô cùng lớn vang lên bên trong phân điện, tất cả mọi người trong phân điện cũng đã bị tiếng động này làm cho giật mình. Mấy người nhìn về phía phát ra tiếng động kia, trái tim vẫn còn bất an lại đập mạnh vài cái, cuối cùng là có chuyện gì vậy?

Một vài người đang nói chuyện đến vui vẻ ở nơi nào đó trong phân điện cũng sửng sốt. La Húc nghe thấy tiếng nổ kinh thiên động đó thì cả người run bắn lên, mắt của Hách đại nhân cũng trầm xuống.

“Sao lại thế này, La Húc?”

La Húc cũng hoàn toàn không hiểu gì, lúc này đã có người tiến lên bẩm báo, nói tiếng nổ lớn này truyền ra từ chỗ của tiểu thư. Vẻ mặt của La Húc và Hách đại nhân cũng thay đổi trong chớp mắt, lập tức đứng dậy, trong lòng vô cùng bồn chồn, tiểu tổ tông kia lại không an phận rồi sao? Có cần phải muốn đến thì đến rồi gây sự khắp mọi nơi như vậy không chứ!

“Thật có lỗi, xem ra trước mắt ta có việc gấp rồi...” Hách đại nhân cười với người đang ngồi đối diện. Hôm nay ngoài vị tiểu thư kia thì vẫn có một vị khách quý khác, đây chính là vị khách quý mà tổng điện nghênh điện. Tuy rằng không biết tại sao ông ta lại có thể đến cùng lúc với tiểu thư, nhưng Hách đại nhân cũng không có tư cách hỏi nhiều như vậy.

“Không còn cách nào, ta cũng đi xem thử đã xảy ra chuyện gì rồi.” Người đối diện cũng nghiêm túc đứng lên. Khoé mắt Hách đại nhân cũng giật vài cái, mấy nhân vật lớn này lúc nào cũng làm theo ý mình.

Mấy người nhanh chóng đi đến chỗ của ả tiểu thư kia, vừa tới của, Hách đại nhân đã nhìn thấy một người nào đó đang đứng ở kia: “La Húc, ngươi tìm nàng ta tới sao?”

La Húc nhìn thấy người nào đó thì cũng ngẩn ra: “Đại nhân, không phải ta... Không có mệnh lệnh của ngài, sao ta dám...”

Hách đại nhân vọt lên phía trước, ai tìm nàng ta tới đã quá rõ ràng rồi, trừ vị tiểu thư tâm tính còn trẻ con đó ra thì còn có thể là ai nữa? Ông ta vẫn luôn thắc mắc tại sao điện chủ lại có một đứa con như vậy? Tuỳ hứng, rất không hiểu chuyện, ngay cả một chút khí độ trầm ổn để làm đại sự cũng không có! Ngay cả thế mà điện chủ vẫn còn có thể yêu thương nàng ta được, muốn cái gì cho cái đó, thậm chí còn vì một nam nhân không to lai lịch mà còn tuyên bố treo thưởng!

Hách đại nhân xông vào đã thấy cảnh tượng vô cùng chật vật trong hiện trường. Nơi này đã bị Vân Phong huỷ hoàn toàn, khắp nơi hoang tàn, mặt đất đã không còn nơi nào hoàn chỉnh, tất cả mọi thứ dưới sự tàn phá của hoả nguyên tố cũng bị xoá bỏ. Đá vụng, bụi đất bay đầy trời, mà mấy cao thủ cấp bậc thống lĩnh cũng chật vật trốn ở một bên, dáng vẻ rất buồn cười.

“truyện chỉ được đăng tại diendanlequydon.com, những hành vi sao chép đem đi nơi khác đều không được cho phép và là hành động trộm cắp trắng trợn công sức của editor!!”

Tiếng nổ vẫn còn tiếp tục, từng tiếng liên tục vang lên. Hách đại nhân nhìn nữ tử đứng ở nơi đó, nhìn vẻ mặt nhàn nhạt của nàng cùng với nụ cười thờ ơ nơi khoé môi, còn có hoả nguyên tố đang bay khỏi tay nàng, trong lòng Hách đại nhân lướt qua một suy nghĩ, nếu như nữ nhi của điện chủ có một nửa của Vân Phong thì cũng tốt rồi.

Tầm mắt Hách đại nhân vừa chuyển đã thấy vị tiểu thư kia đang trốn ở một bên, cuộn mình trốn vào trong góc. Lúc này ông ta gầm lên một tiếng: “Vân Phong, nơi này là phân điện của Hạo Nguyệt điện, chẳng lẽ ngươi cũng muốn huỷ nó sao?”

Vân Phong nghe được giọng nói này mới thu hồi hoả nguyên tố, mỉm cười với Hách đại nhân: “Người mấy người mời ta tới, không phải sao?”

Thấy thế công của hoả nguyên tố đã dừng lại, mấy vị cao thủ cấp bậc cường giả kia cũng thở dài một hơi, vị tiểu thư đang trốn một bên kia cũng thò đầu ta. Lúc thấy Hách đại nhân, lập tức chạy tới: “Hách Thành, mau bắt nàng ta lại!”

Huyệt thái dương của Hách đại nhân giật giật vài cái, quét mắt về phía người kia: “Tiểu thư, người mời nàng ta đến sao?”

Nữ nhân kia hừ lạnh: “Ta tìm còn phải thông báo cho ông sao? Nam nhân này là người ta muốn, mà nàng ta, ta giao cho ông giải quyết!”

Da mặt Hách đại nhân càng nhăn nhúm hơn: “Tiểu thư, người biết nàng ta là ai không?”

“Ta không quan tâm nàng ta là ai! Dám cướp nam nhân của ta thì phải chết!”

Đột nhiên sắc mặt của Hách đại nhân trầm xuống vài phần, dáng vẻ như đang phải kìm nén. Nữ nhân kia thấy Hách đại nhân không làm gì, không khỏi gầm lên: “Hách Thành! Ông điếc rồi phải không? Ta bảo ông giải quyết ả, ông không nghe thấy sao?”

Hách đại nhân rất bực bội, nắm chặt quyền. Lúc này người đang đứng ở ngoài viện cũng chậm rãi đi đến, mặt đầy hứng thú nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt đều là ý cười.

“Muốn giải quyết nàng sao?” Giọng nói mang theo ý cười truyền đến, cả người Vân Phong run nhẹ, từ từ quay đầu lại, mắt nhìn về phía người đang đi tới, chỉ cảm thấy... Sao có thể là...!

Nữ nhân kia hơi nhíu mày: “Đúng vậy, ả đoạt nam nhân của ta, tất nhiên ta muốn giải quyết cho xong!” Nói tới đây, giọng điệu của nữ nhân kia cũng chuyển thành ác độc. Khúc Lam Y ở bên cạnh cũng không nhịn được nữa.

“Nam nhân của ngươi cái con khỉ! Bổn đại gia mới gặp ngươi có một lần, ngươi đừng có dán lấy ta như cao da chó thế được không? Có phải ngươi muốn mọi người thấy được cái bản mặt dày cộm đó của ngươi không? Bổn đại gia nói đã có thê tử, có thê từ rồi, sắp tới sẽ còn có con nữa đấy, tai ngươi điếc hay não ngươi phẳng quá vậy?”

Nữ nhân kia bị nói tới mức mặt đỏ bừng lên. Những lời bộc phát này khiến tất cả mọi người ở đây đều ngây người, nhất là Vân Phong, má cũng có chút đỏ lên. Bỗng nhiên mấy tiếng cười to vang lên liên tục, tiếng cười này cũng khiến cho vị tiểu thư cao da chó kia xấu hổ vô cùng.

“Ha ha ha ha, ha ha ha ha!” Nam nhân vừa mới đi vào cười đến vô cùng khoa trương, cười đến đau bụng: “Nói hay lắm, thú vị lắm!”

Da mặt Hách đại nhân giật vài cái: “Lời này không khỏi có chút...”

“Chàng...!” Mặt nữ nhân kia đỏ bừng, căm tức nhìn Khúc Lam Y, Khúc Lam Y tháo mặt nạ ra, gương mặt hoàn mỹ kia lại lộ ra lần nữa. Nữ nhân kia vừa thấy, chút vẻ say mê lại lướt qua trong mắt, đột nhiên mắt Khúc Lam Y lại thoáng qua chút chán ghét.

“Bị người nhìn ta đã muốn nôn rồi!”

“Đây là địa bàn của Hạo Nguyệt điện, ta là nữ nhi của điện chủ Hạo Nguyệt điện! Chàng dám nói như vậy với ta sao?” Nữ nhân kia tức đến đỏ mắt, hét lên đến khàn giọng: “Nữ nhân này có gì tốt? Thân phận của nàng ta có thể cao hơn ta sao? Ta chính là nữ nhi của điện chủ Hạo Nguyệt điện, nàng ta là cái thá gì? Cha ta ra lệnh một tiếng đã có thể nghiền chết nàng ta như một con kiến đấy!”

Vân Phong đứng đó, vẻ mặt hoàn toàn lạnh lùng. Khúc Lam Y cười lạnh: “Ta thấy kẻ bị nghiền chết phải là ngươi mới phải.”

“Chàng nói cái gì? Được, được, được lắm! Chàng chờ đó cho ta, các ngươi đều chờ đó cho ta! Hạo Nguyệt điện sẽ không bỏ qua cho các ngươi!” Có bản lĩnh thì các ngươi đừng xuất hiện trên địa bàn của Hạo Nguyệt điện, bằng không Hạo Nguyệt điện thề rằng các ngươi sẽ sống không yên!”

Hách đại nhân đứng bên không nòi gì. Lời nàng ta nói không phải là giả, dựa theo mức độ sủng ái của điện chủ với vị tiểu thư này, đúng là có thể làm tới bước này. Chẳng qua. nam nhân ở bên cạnh vất vả lắm mới nín cười được lại nói một câu: “Chuyện này là không thể được.”

Hách đại nhân sửng sốt, đây là ý gì?

“Đây là chuyện của Hạo Nguyệt điện...”

Nam nhân đi nhanh tới, nhìn nữ nhân đang có chút giật mình cười, vẻ mặt cười cợt lúc nãy cũng biến mất trong giây lát, thay vào đó là sự lạnh lẽo đến thấu xương, Nữ nhân kia bị nhìn đến mức phát run, trong lòng có chút sợ hãi, sao lại thế này? Sao người này lại dùng ánh mắt đó mà nhìn ả?

Tầm mắt nam nhân kia vừa chuyển, lúc nhìn thấy Vân Phong lại biến thành một khung cảnh gió xuân. Khoé môi Vân Phong giật giật, nhìn nam nhân kia bước về phía mình. Vươn tay sờ đầu nàng: “Con gái, tại sao thấy cha mà không chào một tiếng chứ?”

Vân Phong xấu hổ cười cười, sao người cha nuôi này không ở yên bên Đông Đại lục đi? Ông ta chạy đến Tây Đại lục này từ khi nào vậy? Chẳng lẽ dong binh công hội của đại lục rất rảnh sao?

“Cái... Cái gì?” Hách đại nhân choáng váng, hai mắt trợn to. Vị tiểu thư cao da chó kia cũng choáng váng, cứ nhìn qua nhìn lại giữa Vân Phong và nam nhân trước mặt, có chút ngây dại. Mặt của La Húc cũng đen hoàn toàn, con gái? Vân Phong là con gái của bị đại nhân này sao?!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.