Thiên Thần Bóng Tối (Dark Angel)

Chương 14



Đó không phải là một ngày dễ dàng đối với chàng. Chàng vẫn hoàn toàn chưa thật sự tin là chàng đã kết hôn. Buổi tối là một thử thách tồi tệ. Bây giờ chàng phải cưỡng ép bản thân mình phải suy nghĩ thật chín chắn. Chàng phải đối mặt với xã hội thượng lưu, không được phép chạy trốn, thách thức họ đánh bại chàng. Ngoại trừ một điều là đây là thời điểm sai lầm vì lúc này một người vô tội đã bị chàng liên lụy, và tai tiếng thì luôn tệ hại đối với phụ nữ hơn là đàn ông.

Kersey xuất hiện tại nhà hát. Hắn ta trông có vẻ thảm thương, can đảm và được quý cô Chisley rất mực quan tâm. Hắn ta cười ngay từ đầu buổi tối, nhưng dường như sau đó hắn nhận ra là điệu bộ này không thích hợp với những gì mà hắn ta dự định nên đã thôi không còn cười nữa. Hoàn toàn không bị rắc rối lắm vì hôn ước bị hủy, hắn ta rõ ràng là nhanh chóng nhận được sự cảm thông của xã hội thương lưu.

Ước muốn mãnh liệt nhất của chàng bây giờ là giết hắn ta.

Nhưng đêm nay là đêm tân hôn của chàng, Bá tước Thornhill tự nhắc nhở bản thân mình sau khi chàng cho những người hầu đi nghỉ. Và đối diện với nàng thật khó khăn. Chàng cảm thấy sự khó khăn cũng nhiều như ham muốn của chàng. Nàng ghét chàng. Nàng không hề che dấu điều đó. Nó sẽ giống như một sự cưỡng hiếp, chiếm đoạt. Và đến bây giờ, chàng phải trải qua đêm tân hôn với nàng. Đây là cơ hội duy nhất cho cả hai người để có thể có được một sự thỏa mãn trong tương lai và có thể có được một cuộc hôn nhân bình thường.

Phòng thay quần áo của nàng tối và trống rỗng. Chàng đi qua nó, gõ nhẹ vào cánh cửa phòng ngủ của nàng và mở cánh cửa. Phòng của vợ chàng. Một cảm giác thật kỳ lạ khi biết là một căn phòng trống trong ngôi nhà chàng bây giờ là phòng của vợ chàng.

Nàng không có ở trên giường. Nàng đứng trước lò sưởi, nhìn chằm chằm vào nó mặc dù là không có ngọn lửa nào được đốt trong lò sưởi. Nàng mặc chiếc áo ngủ màu trắng, được điểm thêm dải đăng ten vào áo. Mái tóc nàng được buông thả và lấp lánh đến tận thắt lưng. Chàng hy vọng là nàng không thắt lại và nhét nó bên dưới cái mũ trùm đầu. Nàng không quay lại mặc dù chắc chắn là nàng nghe thấy tiếng gõ và tiếng mở cửa của chàng. Đôi vai của nàng trông thật mỏng manh, yếu ớt.

Chúa ơi, chàng muốn nàng. Nhưng lý trí đem lại cho chàng cảm giác chàng đáng bị khiển trách, mặc dù nàng là vợ chàng và dẫu cho chàng có ý định làm tình với nàng. Điều này thật sự không dễ dàng đối với chàng. Chàng là một người đã làm những điều sai trái với nàng.

Những điều khủng khiếp nhất đã xảy ra với nàng hai ngày qua. Ngoại trừ một điều là chàng biết một ít về nàng và điều này có thể đem đến cho chàng một vài tia hy vọng. Nàng đã đáp lại cơ thể chàng. Tuy sự hưởng ứng của nàng yếu ớt và miễn cưỡng, nhưng chàng hoàn toàn có thể nhận ra điều đó. Nàng đã hôn lại chàng khi chàng hôn nàng sáng nay trong xe ngựa.

- Jennifer ! – bước chân của chàng dừng lại ngay sau lưng nàng. Chàng nhận thấy thật khó khăn để chạm vào nàng.

Nàng quay lại và nhìn chàng với một khuôn mặt nhợt nhạt, lạnh lùng và thách thức

- Vâng ! Em đây ! Em là của anh ! Em tin là anh sẽ nhận ra là em biết rõ bổn phận của mình và sẽ thực hiện nó mà không có một sự chống đối nào !

Chúa ơi ! Chàng nghĩ.

- Và không có một sự thích thú nào ! – chàng nói

- Thích thú ư ? – mặt nàng ửng đỏ, nhưng chàng nhanh chóng nhận ra đó là do giận dữ chứ không phải ngượng ngùng. Nàng nói tiếp một cách chậm rãi và rõ ràng – Ngài không phải là người đàn ông dành cho em, thưa ngài Gabriel !

Chàng đặt tay chàng lên vai nàng, cảm nhận được sự căng thẳng tại đó và dịu dàng xoa nhẹ với bàn tay chàng.

- Sẽ không như vậy đâu ! – chàng nói – sự giận dữ và cay đắng này ! Điều này có thể hiểu được mặc dù anh không phải là người xấu xa như em nghĩ đâu ! Nhưng giận dữ và cay đắng chỉ đem lại cho em cảm giác bất hạnh thôi Jennifer, và có thể thậm chí là hủy hoại em nữa !

- Ngay từ đầu anh đã làm điều đó rồi ! – nàng nói

- Có lẽ ! – chàng di chuyển bàn tay và xoa nhẹ lên cổ nàng – nhưng anh đã cưới em và anh thấy là em sẽ không cắt đứt sự ràng buộc mãi mãi của chúng ta vì chính tư cách cao quý của em. Và anh dự định sẽ là một người chồng lịch thiệp với em. Anh không phải là người đàn ông em đã lựa chọn. Em tin là anh đã bẫy em vào cuộc hôn nhân này và phần nào em đúng.

Nhưng cho dù có thích hay không, thì bây giờ em đã là vợ anh, suốt đời ! Anh không thể đem đến hạnh phúc cho em trừ khi em được chuẩn bị để đón nhận nó ! Đừng khép chặt cuộc đời em chỉ để trừng phạt anh !

- Em biết điều gì sẽ xảy ra trên giường ! – nàng nói, khuôn mặt của nàng lại nhợt nhạt. Sự đụng chạm của bàn tay chàng gặp phải sự kháng cự - Em biết nó như thế nào mặc dù em chưa từng trải qua điều đó trước đây ! Làm ơn hãy thực hiện nó ngay ! Hãy hoàn thành nó và để cho em ngủ ! Em rất mệt !

Sự thách thức có chủ ý và những lời nói này còn hơn là sự xúc phạm, những lời mà nàng không thể nói chỉ hai ngày trước đây.

Chàng hạ thấp đầu chàng và mở rộng môi chàng trên môi nàng.

Chàng có thể cảm thấy môi nàng run rẩy. Chúng hoàn toàn không đáp lại, nhưng nàng không thể đẩy môi chàng ra. Chàng trượt nhẹ một cánh tay lên vai nàng và cánh tay kia ngay eo lưng nàng, kéo nàng lại gần chàng. Lần đầu tiên chàng cảm nhận được đôi chân thon dài của nàng áp vào đùi chàng và những đường cong của nàng tựa vào cơ thể chàng. Vú của nàng hoàn toàn bị ép chặt vào ngực chàng. “ Làm ơn hãy thực hiện nó ngay ! Hãy hoàn thành nó” … Cơ thể của chàng kêu la, bảo chàng hãy cho nàng những gì nàng muốn, nhưng trí óc chàng không ngừng ra lệnh cho nó phải dừng lại.

Chàng hôn nàng một cách dịu dàng, di chuyển môi chàng với sự vuốt ve nhẹ nhàng, ấm áp trên môi nàng cho đến khi môi nàng không còn căng thẳng nữa, và người nàng tựa hẳn vào người chàng. Chàng liếm nhẹ lên môi nàng và dịu dàng dùng đầu lưỡi vờn quanh môi nàng và nhận ra là môi nàng đang dần trở nên mềm mại. Chàng dùng lưỡi tách môi nàng ra. Môi nàng hé mở, và lưỡi chàng thưởng thức sự mềm mại, ẩm ướt bên trong môi nàng.

Chàng nhận ra đôi tay của nàng đã di chuyển lên trên và đang nắm chặt lấy cổ áo của chiếc áo choàng sa tanh thêu kim tuyến của chàng.

Lưỡi chàng trượt nhẹ, mơn trớn dọc theo hàm răng trắng bóng của nàng cho đến khi nó hé mở để cho lưỡi chàng có thể dễ dàng xâm nhập vào sâu bên trong. Có tiếng rên nhỏ trong cổ họng nàng. Môi chàng rời khỏi môi nàng và bắt đầu hôn từ mắt nàng sang thái dương, rồi xuống hàm, xuống cằm và cổ họng nàng. Chàng lại hôn môi nàng và nhận ra môi nàng hé mở chờ đợi chàng.

Chàng nhận thấy đôi tay nàng đang đặt trên vai chàng và nắm chặt nó.

Chàng hôn nàng và bắt đầu cởi khuy áo ngủ của nàng. Bàn tay chàng trượt nhẹ nhàng, chậm rãi vuốt ve làn da mịn màng ấm áp trên vai nàng và cảm nhận sự căng thẳng trên vai nàng đã không còn nữa. Chàng di chuyển bàn tay chàng xuống bầu ngực nàng và vuốt ve nó. Đột nhiên chàng cảm thấy đầu gối chàng muốn khuỵu xuống vì ham muốn.

Nàng thở mạnh, đột ngột ngẩng đầu lên nhìn chàng với đôi mắt mở to.

- Đẹp tuyệt ! – chàng thì thầm, nhìn lại nàng với đôi mắt mơ màng – Đẹp tuyệt vời, vợ của anh ! – Bàn tay chàng nhẹ nhàng vuốt ve ngực nàng như muốn trấn an nàng – Hãy hôn anh đi !

Nàng thở mạnh, môi nàng ngoan ngoãn chạm vào môi chàng. Chàng mơ màng nghĩ là sáng mai vai chàng sẽ thâm tím, in hằn những ngón tay nàng.

Lưỡi chàng nhẹ nhàng mơn trớn, hôn quanh vú nàng. Ngón tay chàng vuốt ve nụ hoa nàng làm nó cứng và nhọn. Nàng thở hổn hển, dường như uống hết không khí mát lạnh quanh chàng. Lạy Chúa ! Chàng không thể đợi được nữa. Chàng muốn ở sâu bên trong nàng ngay bây giờ. Chàng muốn đâm một cách mạnh mẽ bên trong nàng để giải thoát cho chàng sự ham muốn nhức nhối này. Nhưng chàng cần bình tĩnh. Không được vội vàng. Chiếm đoạt nàng bây giờ giống như một con đực kích động, thô bạo chàng sẽ đánh mất mãi mãi cơ hội nhỏ nhoi để có được cuộc hôn nhân hòa nhã với nàng.

- Lại đây nào ! – chàng rút tay ra khỏi áo ngủ của nàng và vòng một tay quanh thắt lưng nàng – Anh nghĩ là chúng ta nên vào giường !

- Vâng ! – nàng trả lời và nhìn vào chiếc giường như thể nó là cái thớt của đao phủ.

Chàng giữ tay chàng quanh thắt lưng nàng trong khi chàng thổi tắt ba ngọn nến trên chiếc bàn kê bên cạnh giường nàng. Rồi sau đó, chàng quay người nàng lại về phía chàng trong bóng tối, trượt đôi tay chàng xuống đôi vai bên dưới chiếc áo ngủ của nàng và kéo chiếc áo ra khỏi vai nàng, xuống dưới cánh tay nàng. Áo ngủ của nàng rơi xuống sàn nhà. Nàng thốt lên một tiếng như rên rỉ và sau đó lại là sự im lặng.

- Em nằm xuống đi ! – chàng nói và đỡ nàng nằm xuống giường. Chàng cởi chiếc áo ngủ của chàng và để nó rơi xuống sàn nhà trước khi lên giường với nàng.

Nàng bỗng cứng người.

- Anh sẽ yêu em, Jennifer ! – chàng nói với nàng, vuốt ve bên dưới vai nàng và quay nàng nằm tựa vào chàng – không phải để trừng phạt hay làm nhục em đâu ! Làm tình là một việc hết sức tự nhiên và rất tuyệt vời ! – Chàng lại hôn môi nàng.

Nàng đẹp đến không ngờ. Chàng chậm rãi, nhẹ nhàng khám phá cơ thể nàng bằng bàn tay chàng, khắc ghi những đường nét và cảm nhận sự trần truồng của nàng. Và chàng cần cơ thể nàng không chỉ trong một chốc lát hay là cho một đêm. Mà là mãi mãi. Nàng là vợ chàng.

Chàng sẽ gieo những hạt giống của chàng bên trong nàng. Nàng sẽ sinh cho chàng những đứa con. Và họ sẽ già đi cùng bên nhau. Thật kỳ lạ là chàng cảm thấy không có gì khủng khiếp lắm trong ý nghĩ này.

- Tình yêu của anh ! – chàng nhận ra chàng đang thì thầm trên môi nàng – Tình yêu của anh !

Chàng sẽ chưa chạm vào nơi mà chàng muốn chạm vào nhất trên cơ thể nàng. Không phải với bàn tay chàng. Chưa phải lúc này. Nàng chỉ vừa mới bắt đầu nới lỏng cơ thể lại và chấp nhận sự thật là hôn phối giữa chàng và nàng đang diễn ra, ít nhất là đối với chàng. Đó là sự trần truồng, sự vuốt ve, âu yếm mỗi phần trên cơ thể mà bình thường được giấu kín. Chàng hiểu là chàng phải đợi thêm một chút nữa mới có thể đưa vật cứng của chàng vào sâu bên trong nàng, và cuối cùng thì chàng cảm thấy rất thích thú với sự vuốt ve, mơn trớn này.

Chàng lật nàng nằm ngửa ra giường và nằm lên trên nàng. Chàng quỳ giữa hai đầu gối nàng mà không hề gặp phải bất cứ sự kháng cự nào của nàng. Nàng hoàn toàn thư giãn, bằng lòng và bị kích thích. Chàng lướt nhẹ bàn tay xuống bên dưới người nàng, nhắc nhở bản thân chàng phải từ tốn, dịu dàng. Chàng đưa vật cứng đã sẵn sàng của chàng vào sâu bên trong người nàng một cách chậm rãi nhưng đều đặn, không dừng lại cho đến khi gặp phải vật cản bên trong. Chàng cảm thấy dường như cơ thể nàng đột nhiên căng ra, nàng thở đau đớn và hốt hoảng cho đến khi chàng đâm xuyên qua vật cản và nằm sâu trong nàng. Khi vật cứng của chàng đã đâm hết vào nơi ấm áp bên trong nàng, chàng dừng lại, đợi chờ cơ thể nàng kiểm soát được sự đau đớn của lần đầu tiên.

Ôi, Chúa ơi ! Lạy Chúa ! Chàng ham muốn mạnh mẽ. Sự ham muốn này hầu như làm chàng mê mẩn và giục giã chàng chuyển động, tiếp tục đâm vào bên trong nàng. Chàng nghiến chặt hai hàm răng và ép chặt khuôn mặt chàng vào mái tóc nàng. Nàng nâng đầu gối nàng lên, trượt bàn chân nàng trên giường. Chàng có thể cảm thấy đôi chân dài, mảnh dẻ của nàng tựa vào chàng. Cơ thể nàng bên dưới người chàng thật mềm mại, ấm áp và thật nữ tính.

Chàng thở đều và dồn hết trọng lượng của chàng lên hai khuỷu tay. Đôi mắt của chàng đã nhìn quen với bóng tối và chàng có thể nhìn thấy đôi mắt của nàng nhắm lại, đầu của nàng trên gối, môi nàng hé mở.

Lạy Chúa, nàng đẹp quá ! Chàng ngắm nhìn khuôn mặt nàng trong khi chàng chậm rãi di chuyển bên trong nàng. Nàng thích điều đó. Chàng ngắm nhìn nàng khi chàng yêu nàng với nhịp điệu đều đặn, dịu dàng. Chàng quyết định là chàng có thể duy trì nhịp điệu này khi chàng cảm thấy bên trong nàng bắt đầu siết chặt lấy vật cứng của chàng, và duy trì cho đến khi nàng lên được đến đỉnh cao khoái lạc. Thậm chí nếu như chàng phải kéo dài thêm nửa giờ nữa.

Rồi thì nàng mở mắt. Trong một lát, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, sau đó chàng nghĩ là chàng đã tưởng tượng, chàng đã nhìn thấy sự đam mê mãnh liệt trong đôi mắt nàng. Đôi mắt nàng mở to và thậm chí trong bóng tối, chàng có thể thấy chúng đầy nước mắt và tràn ra khỏi khóe mắt nàng. Cả cơ thể chàng có thể cảm thấy cơn nức nở đầu tiên của nàng trước khi chúng cất lên thành tiếng. Chàng hiểu là nàng đang đấu tranh để kiểm soát cơn nức nở và những giọt nước mắt. Nhưng nàng đã thất bại.

Chàng nhắm mắt và làm điều mà chàng đã đấu tranh là sẽ không làm. Việc di chuyển đều đặn bên trong nàng làm chàng không chịu nổi, đối với chàng nó dường như kéo dài vô tận. Chàng mất kiểm soát và đâm mạnh, sâu và nhanh vào bên trong nàng cho đến khi chàng cảm thấy sự co giật sung sướng của sự giải thoát và hạt giống của chàng phun vào trong nàng.

Chàng hạ cả người mình nằm trên nàng và vùi mặt chàng trong mái tóc nàng lần nữa. Tiếng nức nở của nàng tựa như xé nát nàng ra thành từng mảnh.

Chàng di chuyển nằm bên cạnh nàng, rời khỏi nơi ấm áp bên trong nàng, ôm nàng cùng với chàng, cánh tay của chàng ôm quanh người nàng. Đây là điều tốt nhất chàng có thể làm cho nàng trong khoảnh khắc này, nhưng một phần lý trí của chàng lại bảo chàng nên để cho nàng một mình. Đó có thể là điều mà bây giờ nàng mong muốn hơn thứ gì khác trên đời. Thế nhưng trong chàng, bản năng vỗ về, an ủi nàng lại mạnh hơn. Chàng nâng niu, vuốt ve, vỗ về nàng trong vòng tay chàng khi nàng khóc, tựa đầu nàng vào ngực chàng, thì thầm những lời nói vô nghĩa bên tai nàng, vuốt ve mái tóc nàng bằng những ngón tay chàng.

Khi nàng đã dịu bớt, nín khóc, chàng dùng một góc khăn trải giường lau khô mắt nàng và ngực chàng. Chàng nhìn thấy mắt nàng nhắm chặt. Nàng không có một cử động nào chứng tỏ là muốn rời xa chàng. Khi chàng kéo chăn đắp lên người nàng, nàng dường như thu mình lại gần chàng hơn nữa.

Chàng ôm chặt nàng, lý trí và trái tim chàng cùng chết lặng. Chàng nên rời đi. Chàng nên dành cho nàng sự riêng tư, để cho nàng ngủ một mình. Lạy Chúa, tối mai làm sao chàng có thể đến giường nàng và lại làm tất cả những điều này với nàng nữa ? Sao mà điều đó khó khăn quá, chàng không thể làm được. Hôn nhân của họ đang gặp phải những cơn ác mộng tồi tệ gì thế này ?

Chàng quyết định sáng mai chàng sẽ nói với nàng tất cả. Nếu nàng biết mọi chuyện, điều đó có nghĩa là nàng cũng biết nàng chỉ là một con tốt không có khả năng tự vệ trong trò chơi. Rằng nàng không hề có ý nghĩa gì đối với cả hai người chơi, chàng và Kersey. Làm sao chàng có thể thuyết phục nàng tin nàng là điều quan trọng nhất trong cuộc đời còn lại của chàng đây ?

Và khi đã thuyết phục được nàng rồi, liệu chỉ chừng đó có đủ làm cho chàng thỏa mãn ?

Đôi khi sự tê cóng không kéo dài lâu lắm. Chàng phải về phòng chàng thôi. Chàng không được nuông chiều bản thân mình với sự thoải mái dễ chịu của cơ thể ấm áp và trần trụi của nàng. Sự gần gũi dễ chịu với cơ thể nàng áp sát cơ thể chàng làm cho chàng lại thèm muốn nàng hơn nữa. Chàng phải đi thôi.

Nhưng thậm chí khi chàng đã quyết định là sẽ quay trở về phòng chàng, chàng kinh ngạc nhận ra là nàng đã ngủ. Hai ngày vừa qua đã làm cho nàng quá mệt và nàng rúc vào người chàng ngủ như một đứa trẻ.

Cổ họng chàng nghẹn lại và chàng cố gắng nuốt nó xuống. Đã quá lâu rồi chàng không khóc đến nỗi chàng đã tin là chàng không biết cách nào để mà khóc nữa. Chàng nuốt sự nghẹn ngào nơi cổ họng xuống và cố gắng chớp mắt, không để nước mắt rơi ra.

(dịch xong đoạn này, muốn khóc luôn, thương Gabe quá ! Hichic, dám mình yêu anh chàng này lắm)

**********************************

Nàng cảm thấy ấm áp, thoải mái và dễ chịu. Và trong một khoảnh khắc, chỉ là phút giây ngắn ngủi, nàng không biết nàng đang ở đâu. Nhưng khi nhớ ra, ý nghĩ đầu tiên đến với nàng là nàng nghĩ nàng là một kẻ phản bội. Nàng cảm thấy sung sướng vì chàng vẫn ôm nàng. Nàng vui mừng vì chàng đã không quay trở lại phòng chàng giống như điều dì Agatha đã quả quyết với nàng là chàng sẽ làm như vậy sau khi đã làm tình với nàng. Chàng thật ấm áp và cường tráng. Nàng có thể nghe thấy hơi thở đều đều của chàng. Thật kỳ lạ và hoàn toàn vô lý là nàng lại cảm thấy an toàn. Nàng sẽ vỡ tan ra thành từng mảnh nếu chàng rời nàng đi mất.

Nàng để cho mắt nàng nhắm và sự đau khổ lại cuốn lấy nàng. Nàng đau khổ vì đây là đêm tân hôn của nàng và chàng không phải là Lionel. Nàng mở mắt nàng ra khi chàng đang …… làm điều đó với nàng, nàng đã … Sao ? Nàng trông đợi thấy Lionel ư ? Phải chăng nàng nhắm mắt để tưởng tượng Lionel đang làm tình với nàng ? Không, thực ra là không. Chắc chắn là không. Nàng đã kiên quyết khép chặt những ý nghĩ về Lionel, không có ý định nhớ đến hình ảnh của anh ta trên chiếc giường hôn nhân của nàng. Nhưng, tuy vậy …….

Ôi, giây phút này nàng không thể lẩn tránh sự thật. Nàng đang lõa lồ trên giường, mời gọi và cơ thể nàng được một người khác sử dụng chứ không phải là bản thân nàng. Cơ thể nàng thuộc về chàng, và chàng có thể có nó bất cứ khi nào và bất cứ cách nào mà chàng muốn. Nàng không còn sỡ hữu cơ thể hay con người của nàng nữa. Giây phút này, nàng nhận thức được nàng đã mất đi hoàn toàn và mãi mãi cuộc sống riêng của nàng. Thậm chí là sâu thẳm bên trong con người nàng, tại chỗ đó, cũng không thuộc về nàng nữa.

Và lúc này nàng lại thích điều đó. Nàng hết sức ngạc nhiên và hoàn toàn bất ngờ về sự thân mật của nụ hôn của chàng, sự vuốt ve của bàn tay chàng trên cơ thể nàng, đặc biệt là trên ngực nàng, về việc nàng đã ngượng ngập trong nhiều năm vì nó lớn hơn của tất cả những người khác mà nàng biết. Sự vuốt ve và mùi vị cơ thể trần trụi của chàng, nàng đã thích thú hưởng thụ tất cả những cái đó. Và khi chàng, ôi thật xấu hổ, khi chàng xâm nhập vào bên trong nàng, làm nàng đau và hoảng sợ, và khi chàng bắt đầu di chuyển bên trong nàng, nàng đã nghĩ là nàng sẽ ngất đi vì sự kỳ diệu của nó.

Nàng đã không tưởng tượng chàng là Lionel. Chỉ là khi nàng mở mắt và nhìn thấy trong bóng tối chàng không phải là Lionel mà là Gabriel, và nàng cảm thấy đau khổ. Làm sao nàng có thể tàn nhẫn quên Lionel chỉ trong một đêm và thích làm tình với người đàn ông đã cướp nàng khỏi anh. Làm sao nàng có thể thuyết phục bản thân là nàng thật sự yêu Lionel ? Và nếu bây giờ nàng không yêu Lionel, thì tất cả mọi thứ nàng đã sống trong năm năm qua chỉ là ảo tưởng sao ? Và nếu nàng thích làm tình với người đàn ông này, làm sao mà nàng có thể có cảm giác bị chàng xúc phạm đây ?

Nàng khóc vì sự yếu đuối của thể xác nàng và sự không kiên định của trái tim nàng. Nàng cảm thấy thật nhục nhã và kinh hoàng khi khóc lóc như vậy trong khi chàng vẫn làm điều đó với nàng, nhưng nàng không thể kiểm soát bản thân nàng. Nàng đã kiệt sức.

Nàng khóc bởi vì chàng không xứng đáng với sự yêu mến hoặc sự tôn trọng của nàng. Bởi vì chàng không đáng trọng tí nào. Bởi vì chàng đã tàn bạo hủy hoại nàng và đã chia rẽ nàng và người đàn ông mà nàng nghĩ là nàng yêu sâu sắc, hoặc có lẽ là không yêu tí nào, trong năm năm. Và bởi vì nàng đã thật sự thích hai nụ hôn của chàng trong khi nàng vẫn còn đính hôn với Lionel và hoàn toàn thỏa mãn, thích thú với đêm tân hôn của nàng.

Nàng khóc bởi vì thể xác nàng muốn yêu chàng trong khi lý trí và trái tim nàng không muốn. Không bao giờ.

Và bây giờ, trong suốt cuộc đời còn lại của nàng, nàng là vợ chàng. Nàng sẽ sống cuộc sống hàng ngày thân mật, gần gũi với chàng ngoại trừ trường hợp chàng để cho nàng một mình, chung sống với nhân tình của chàng. Nàng sẽ biết thói quen, sở thích, khẩu vị và có lẽ cả suy nghĩ của chàng giống như nàng đã hiểu về cha nàng và Samamtha. Và nàng sẽ sinh những đứa con của chàng. Hạt giống của chàng đã nằm trong người nàng. Chàng sẽ tiếp tục làm như vậy cho đến khi nàng có thai và nàng sẽ tiếp tục thích làm tình với chàng.

Nàng là một người phụ nữ đã có gia đình. Không còn là một trinh nữ nữa. Và người đàn ông này sỡ hữu nàng. Không phải là Lionel. Là Gabriel. Nàng chậm rãi hít thật sâu mùi xạ trên cơ thể chàng. Người chàng đẫm mồ hôi. Mùi hương trên cơ thể chàng thật nam tính, mạnh mẽ. Đột nhiên nàng cảm thấy đầu nàng bị lay động nhè nhẹ, có lẽ là vì hơi thở của chàng thay đổi. Đôi mắt đen của chàng đang nhìn nàng.

Chàng nhấc một bàn tay lên và những ngón tay chàng vuốt ve quanh thái dương nàng.

- Anh thật sự xin lỗi, em thân yêu ! – chàng nói dịu dàng – Anh biết là lời nói này hoàn toàn không thích hợp vào lúc này, nhưng đó là những điều hợp lý nhất mà anh có thể nói ! Anh đã đẩy em vào một sự rắc rối khủng khiếp và chỉ có một cách duy nhất để thoát khỏi đống lộn xộn này. Chúng ta chỉ có thể tiến lên phía trước thôi, và làm cho mọi thứ dễ dàng hơn so với những gì mà anh và em đã không làm được trong đêm nay !

Nàng nhìn chàng chằm chằm, nhớ lại tại khu vườn của nhà Chisley, thư viện và vườn cây của quý bà Bromley nàng đã thật sự thích chàng.

- Em có thể không ? – chàng hỏi – Em sẽ cố gắng chứ ?

Nàng thật sự không có sự lựa chọn nào khác. Nàng thật sự không thể.

- Em không thể ! – nàng nhắm mắt – Gabriel, em không thể chịu đựng được ý nghĩ là anh đã từng chạm vào mẹ kế anh giống như cái cách mà anh đã chạm vào em tối nay. Em không thể chịu đựng được ý nghĩ là tại một nơi nào đó ở Châu Âu, anh có một đứa trẻ vừa là con gái vừa là em gái của anh. Điều đó thật kinh khủng và xấu xa ! Em không thể chịu đựng được điều đó !

Nàng cố nhích ra xa chàng nhưng vòng tay chàng giữ chặt nàng. Đột nhiên nàng cảm thấy kinh tởm mình và nhớ lại là nàng đã thật sự rất thích những gì chàng đã làm với nàng.

- Hãy nghe anh ! – chàng nói với giọng nghiêm trang – anh đã làm một điều sai trái, điều đó không có nghĩa là anh đã làm tất cả những việc sai trái mà mọi người gán cho anh. Em đã tin anh một lần Jennifer. Anh chưa bao giờ có bất cứ một hành vi bất chính nào với mẹ kế của anh. Anh không phải là cha của đứa bé. Anh cũng không bỏ rơi dì ấy. Anh mang dì ấy đi bởi vì anh dì ấy rất đáng thương, thật sự sợ hãi và tuyệt vọng. Anh mang dì ấy đi bởi vì cha anh có thể làm hại dì ấy, và bởi vì tên đàn ông đê tiện đã làm dì ấy có mang đã bỏ chạy ngay khi hắn ta biết là hắn ta đã để lại hậu quả và từ chối gặp dì ấy. Anh mang dì ấy đến nơi mà dì ấy có thể sinh đứa trẻ một cách yên ổn và an toàn. Và anh để dì ấy lại đó bởi vì dì ấy đã nhận ra đó là nơi mà dì ấy có thể bắt đầu lại từ đầu và có thể tìm thấy sự tôn trọng và hạnh phúc tại đó.

Nàng vùi khuôn mặt nàng tựa vào ngực chàng. Nàng thật là ngờ nghệch. Nàng đã luôn luôn tin mọi điều chàng nói với nàng, bất chấp những lời cảnh báo, bất chấp tất cả những bằng chứng chống lại chàng. Bây giờ nàng vẫn tin chàng.

- Ngày mai ! – chàng nói – chúng ta sẽ viết thư cho dì ấy, Jennifer ! Cả hai chúng ta. Em sẽ hỏi sự thật và anh sẽ khẩn cầu dì ấy nói ra điều đó. Em sẽ đọc lá thư của anh trước khi anh gửi đi. Nếu như chừng đó không làm cho em thỏa mãn, anh sẽ mang em sang Thụy Sĩ sau khi anh khôi phục lại danh dự của em trước xã hội thượng lưu. Em sẽ tin những gì anh nói là sự thật khi em nhìn thấy mái tóc vàng, đôi mắt xanh của đứa trẻ. Tóc và mắt của Catherine cũng đen giống như anh.

- Anh không cần phải mang em đến đó hay là viết thư ! Nếu những gì anh nói là sự thật, em sẽ tin anh ! – giọng nói của nàng yếu ớt, nhưng nàng biết nàng nói sự thật. Nếu chàng nói như vậy, Chúa cứu rỗi nàng, thì nàng sẽ tin chàng. Nàng thật sự rất muốn tin chàng. Nàng hoảng sợ khi nhận ra điều này.

- Không ! – chàng bình thản nói – Chúng ta sẽ viết thư cho dì ấy để cho em không còn chút nào nghi ngờ anh. Chứng tỏ là ít nhất anh đã không làm điều sai trái. Anh đã không hề gửi cho em lá thư đó. Thế nhưng anh rất xấu hổ khi nói là anh muốn phá vỡ hôn ước của em. Anh muốn quyến rũ và ép buộc em làm điều đó. Anh thậm chí còn đi xa hơn khi tác động đến em bằng những nụ hôn. Nhưng anh không phải là một kẻ tàn nhẫn, vô đạo đức đến nỗi viết lá thư đó và đảm bảo là nó đến tay người khác tại một sự kiện như vậy. Anh không thể làm điều đó với em đâu !

Sức cám dỗ tin tưởng chàng quá mạnh. Nhưng nếu không phải là chàng, thì ai đã làm điều đó ? Không có ai khác cả. Nàng không thể đoán ra ai đã gửi lá thư.

- Em nghĩ là anh đúng ! – nàng nói và lại ngẩng đầu lên nhìn chàng trong bóng tối – em nghĩ chúng ta phải tiến lên và chỉ hy vọng thời gian sẽ chữa lành những vết thương, vâng, hoặc là tương tự vậy. Em nghĩ là anh đúng. Em đã quá mệt mỏi với sự căm thù !

Những ngón tay của chàng đang vuốt ve tóc nàng thật là dễ chịu.

- Sau một hoặc hai tuần ra mắt ở đây với tư cách là vợ chồng, anh sẽ đưa em về Chalcote, em yêu quý ! Anh tin là em sẽ thích nơi đó ! Ở đó chúng ta có thể học được cách chung sống thoải mái với nhau !

- Chalcote ư ? – nàng hỏi – Có phải là không xa Highmoor House lắm đúng không ?

- Đúng ! – bàn tay chàng lặng đi trong một khoảnh khắc – chỉ cách đó vài dặm !

- Đó là nơi … ! – nàng nói và đột nhiên ngừng lại. Đó là nơi chú của Lionel sống. Đó là nơi Lionel đã trải qua mùa xuân hai năm trước đây khi lễ ra mắt của nàng nên được tổ chức và họ nên công bố chính thức sự hứa hôn.

- Đúng ! – chàng nói, dường như đọc được suy nghĩ của nàng – Hai năm trước. Chỉ trước khi anh dự định đi đến miền Bắc để nghỉ hè với cha anh. Anh đã không thực hiện được kế hoạch đó. Anh đã rời khỏi đó trong vòng một tháng với mẹ kế của anh !

Nàng nhắm mắt.

- Chalcote ! – Em muốn về đó. Có lẽ em có thể quên hết mọi chuyện. Có thể chúng ta có thể làm được điều gì đó với cuộc nhân của chúng ta sau tất cả mọi chuyện, Gabriel !

Nàng lại nhượng bộ kẻ thù một lần nữa. Nhưng chắc là chàng không làm điều xấu xa đó với mẹ kế của chàng. Nàng tin chàng không làm điều đó. Và chàng nói là chàng không gửi lá thư đó cho nàng. Nàng không thể phán đoán được gì, nhưng chàng kiên quyết phủ nhận việc gửi lá thư trong khi lại thừa nhận những việc khác.

Có một điều gì đó mơ hồ trong ý thức của nàng. Có một điều gì đó nhưng nàng không biết rõ là gì. Có một điều gì đó ngăn cản không lý trí của nàng suy xét những gì đã xảy ra.

- Jennifer ! – chồng của nàng nói – dù cho em có tin hay không, anh cũng vẫn sẽ đòi hỏi quyền làm chồng mỗi đêm. Anh tin điều đó là cần thiết cho bất cứ mọi hy vọng nào mà chúng ta có trong tương lai. Nhưng chỉ một lần mỗi đêm. Nếu anh khao khát em hơn một lần, em có quyền từ chối lần thứ hai và những lần tiếp theo !

Nàng không phản đối và tựa trán nàng lên ngực chàng.

- Bây giờ anh muốn em ! – chàng nói

Nàng không thể nói gì. Chàng đã cho nàng quyền tự quyết định. Cho nàng quyền lực đó. Nàng không ý thức được họ đã ngủ bao lâu. Nhưng trời vẫn còn tối. Nếu nàng muốn, nàng có thể ngủ một mình cho đến sáng. Ít nhất nàng có thể được ở một mình cho đến tối mai.

Nàng lật úp mặt nàng lên ngực chàng lần nữa và nói.

- Chàng đã có em ! Em là vợ chàng !

Nàng có thể cảm thấy vật cứng của chàng chạm vào người nàng ngay khi chàng kéo nàng lại gần và hôn nàng, chứng tỏ rằng chàng đã rất sẵn sàng xâm nhập vào bên trong nàng lần nữa. Nàng cảm thấy tận sâu bên trong người nàng một sự ham muốn, kích thích và muốn chàng đâm sâu vào trong đó lần nữa.

Nàng khép chặt ý nghĩ chàng không phải là người đàn ông dành cho nàng, vì nếu nàng để cho bất cứ ý nghĩ nào len lỏi thì nàng sẽ phải đấu tranh lại với sự hấp dẫn thể xác mạnh mẽ của chàng mà nàng luôn cảm thấy khi ở bên cạnh chàng.

- Tình yêu của anh ! – chàng thì thầm trên môi nàng.

Nàng tự hỏi chàng muốn nói điều gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.