Thiên Thần Bóng Tối (Dark Angel)

Chương 3



Mặc dù chàng đã làm tan băng, đã phá vỡ không khí gượng gạo , dè chừng ban đầu để đối mặt với xã hội thượng lưu kể từ ngày đầu tiên đánh dấu sự xuất hiện trở lại của Bá tước Thornhill bằng cuộc cưỡi ngựa dạo chơi trong công viên, tất cả cũng đã 2 tuần trôi qua.

Chàng cân nhắc không lặp lại chuyện này 1 lần nữa, chàng đã đạt được thành công trong việc chứng tỏ mình trước xã hội thượng lưu và với bản thân mình. Chàng cũng đã giáp mặt với Kersey và nắm được tẩy của hắn ta. Chàng rất thèm được rời bỏ Luân đôn và trở về nhà ở Chalcote, nhưng chàng cho rằng một khi đã bắt đầu cuộc chơi thì phải hoàn thành trọn vẹn nó cho đến cùng. Cưỡi ngựa dạo chơi trong công viên không ích lợi bằng việc thật sự tham gia vào Mùa hội.

Chàng quyết định tham dự 1 buổi vũ hội. Chàng thực sự đã nhận được rất nhiều lời mời để dễ dàng chọn lựa lấy 1 trong số chúng. Rõ ràng là địa vị và gia sản giàu có của chàng đủ quan trọng để đè bẹp tiếng xấu chàng đã mang trên mình. Tất cả các bà chủ nhà trong suốt Mùa Lễ Hội đều mong muốn được vinh dự đón tiếp càng nhiều những quý ông có tước vị đến phòng khiêu vũ của mình càng tốt , và ra sức thuyết phục họ trong khả năng của mình. Những quý ông trẻ trung ,hào hoa và chưa vợ còn được chú ý chăm sóc nhiều hơn, đặc biệt là nếu các nữ chủ nhân đó lại có con hay các cháu gái đang đến tuổi cập kê. Bá tước vùng Thornhill mới chỉ 26 tuổi, đáp ứng mọi tiêu chuẩn cần thiết nhất.

Chàng lựa chọn Vũ hội của Tử tước Nordal ở Quảng trường Berkeley chỉ bởi vì 1 lý do đơn giản là 2 người bạn của anh , Ngài Albert Boyle và Ngài Francis Kneller cũng tham dự. Ngài Nordal có 1 cô con gái và 1 cháu gái Ngài đã cho ra mắt gần đây, hay nói chính xác hơn là bà em gái của Ngài, Phu nhân Brill mới là người đứng ra tổ chức lễ ra mắt của 2 tiểu thư. Phu nhân Brill là 1 trong những bà rồng già có địa vị trong xã hội thượng lưu. Nhưng Bá tước,khi đang ngồi trong xe ngựa trên đường đến đón bạn là Ngài Albert Boyle cùng đến vũ hội, lại nhún vai đôi vai. Anh trai của bà ta đã mời chàng, và nếu bà ta định tìm cách làm chàng mất mặt thì chàng sẽ khoác lớp giáp sắt ngạo mạn, lạnh lùng lên người và sẽ tự do thoải mái quan sát bọn họ bằng chiếc kính 1 mắt của mình.

Chàng không thật sự muốn tham dự buổi vũ hội này , nhưng có vẻ như đó 1 là lựa chọn khôn ngoan nên làm.

-“Những tiểu thư đó trông như thế nào?” chàng hỏi Ngài Albert khi cuối cùng họ cũng nhập hội với nhau trong cỗ xe ngựa.-“ Hay là Nordal đang phải gánh trên vai 1 nhiệm vụ nặng nề?”

Ngài Albert nhún vai.-“Tớ chưa bao giờ trông thấy họ .” anh nói.-“Họ mới được triều kiến Nữ hoàng và ra mắt xã hội buổi tối ngày hôm nay thôi. Năm bảng cá rằng họ không phải là những người đẹp, Gabe ạ, và chắc cũng chẳng bao giờ đẹp được. Mọi cô hầu gái trong tầm ngắm của chúng ta tối nay đều có thể là những mĩ nhân tuyệt đẹp trong khi tất cả các quý cô quý bà đài các lại có nhan sắc của 1 con ngựa già thì sao, ai mà biết được ?”

Bá tước cười khúc khích.-“Tàn nhẫn quá , Bertie” chàng nói.-“Biết đâu họ cũng chẳng ưa gì bộ mã của chúng ta ?. Một người thường được đánh giá qua vẻ bên ngoài , nhưng còn tính cách ẩn sâu bên trong nữa mới đáng để quan tâm.”

Ngài Albert phát ra 1 âm thanh thiếu tế nhị , nghe như là tiếng khịt mũi.-“Hoặc là ta nên quan tâm đến túi tiền của cha bọn họ.” anh nói.-“Nếu nó đủ dày, thì nhan sắc của những cô gái không còn quan trọng nữa.”

-“ Trong thời gian tớ vắng mặt , cậu trở thành 1 anh chàng ưa châm chọc rồi đấy.” Bá tước nhận xét khi xe ngựa của họ dừng lại sau 1 hàng xe ngựa dài đậu trước quảng trường Berkeley.

Phòng đại sảnh sáng rực rỡ khi họ bước vào, khắp phòng và cả trên cầu thang đều đông nghẹt khách, huyên náo và ồn ào.Hai quý ngài gia nhập vào hàng người đứng trên cầu thang. Bá tước thích thú nhận thấy một vài cặp ống nhòm ngay lập tức được giương lên,những tay chơi bài pô kê thì cau mày và thì thầm trao đổi bên dưới những lá bài, các bà thì được dịp tụ lại bàn tán ẩn sau những chiếc quạt lông về sự xuất hiện của chàng . Nhưng hoàn toàn không có bất cứ 1 sự thù địch ra mặt nào xảy ra.

Tử tước Nordal, đứng vị trí chủ nhà tiếp đón tỏ ra hết sức niềm nở, và thậm chí ngay cả Phu nhân Brill, đóng vai trò nữ chủ nhân cao quý bên cạnh anh trai, cũng gật đầu chào bọn họ 1 cách nhã nhặn trước khi giới thiệu những cô cháu gái của mình. Bá tước Thornhill bị gây ấn tượng mạnh mẽ bởi 2 tiểu thư trẻ tuổi vận áo váy màu trắng tinh khiết rực rỡ xuất hiện như chàng mong đợi. Chiếc váy dài trắng luôn luôn là đồng phục bắt buộc biểu tượng cho các tiểu thư trẻ tuổi chưa chồng.

Và rồi chàng nhận ra cô gái đứng bên cạnh Phu nhân Brill. Tiểu thư Samantha Newman. Nhìn giống 1 hiện thân hoàn hảo cho vẻ đẹp Anh quốc hơn bao giờ hết. Cô tuyệt đối tỏa sáng lấp lánh với màu tóc vàng óng và tỏ ra thích thú, háo hức hơn hẳn so với điệu bộ nghiêm trang, u buồn giả tạo mà các tiểu thư chưa chồng khác thường mang trong lễ ra mắt cốt tạo cho mình 1vẻ chín chắn , trưởng thành hơn.

Bá tước Thornhill cúi chào cô và khẽ thì thầm vài lời xã giao thông thường trước khi quay sang chờ đợi đầy hi vọng để nhìn cô tiểu thư còn lại. Tiểu thư Jennifer Winwood cao quý.

Đúng ,Ồ , đúng , quả là như vậy. Chàng đã tự tin quá mức vào trí nhớ của mình về nàng. Chàng có vóc người cao lớn , vậy mà đôi mắt nàng cũng đã ngang tầm với cằm chàng. Đôi mắt sẫm tuyệt đẹp, nghiêng về màu hổ phách hơn là màu nâu. Và mái tóc đỏ thẫm của nàng mà chàng mới chỉ nhìn thoáng qua trong công viên khuất dưới chiếc mũ bê rê , bây giờ đang đổ như một dòng thác rực rỡ với những lọn tóc quăn dài chảy óng ánh bao quanh thái dương và cổ nàng, buông xuống bờ vai. Vóc dáng nàng cân đối , đẹp như 1 giấc mơ, mặc dù chàng không rời mắt khỏi được gương mặt nàng để xác nhận lại cảm giác của mình. Màu tóc và dáng người của làm cho nàng trông thật chói sáng và tràn đầy sức sống như thể nàng đang khoác trên người một màu đỏ thắm, mỗi gam màu đều lôi cuốn, cám dỗ 1 cách lạ kì.

Chàng cúi chào nàng, thì thầm rằng vô cùng vui sướng được gặp nàng và nhìn thật sâu vào đôi mắt nàng để chắc rằng nàng cũng nhận ra chàng – (Sẽ thật là nhục nhã cho chàng nếu lỡ nàng không nhận ra!) và tiến vào phòng vũ hội.

-“Này , Bertie” chàng nói, dừng bước bên ngưỡng cửa và nhấc chiếc kính 1 tròng lên mắt để nhìn bao quát khung cảnh xung quanh.-“Cậu nợ tớ 5 bảng đấy, ông bạn già. Hội mùa cũng có ít nhất là hai người đẹp để mà chiêm ngưỡng.”

-“Tớ đã nhận thấy sai lầm của mình rồi” Ngài Albert nói-“Họ hẳn phải là 1giấc mơ trong trí tưởng tượng của chúng ta, Gabe. Trái tim tớ đã bị mê hoặc hoàn toàn rồi.”

-“Bởi cô gái tóc vàng. Tớ đoán vậy ,phải không?” Bá tước Thornhill nhận xét. ecir“Tớ lại có ý định nhảy với cô gái còn lại cơ. Chúng ta sẽ thấy sau đây nếu tớ mời được nàng khiêu vũ với tư cách của một nhà quý tộc hay là sẽ bị buộc phải giữ 1 khoảng cách xa với 1 trong số những tiểu thư quý phái của Xã hội.”

-“5 bảng cược rằng cậu sẽ được phép lại gần, Gabe ạ , và còn được khuyến khích để đứng lại gần mãi cho mà xem.” Bạn anh nói-“Tớ sẽ thu hồi lại tiền của mình nhanh thôi.”

-“Ah” Bá tước nói.-“Ông bạn Kneller đây rồi. Mặc mầu hoa oải hương nữa chứ. Cậu trông nhìn tuyệt diệu như là mơ , Frank ạ. Cậu xuất hiện để đánh cắp trái tim phụ nữ hả, mà không phải chỉ 1 người, tớ biết mà, phải cả tá cho mà xem.”

****************

Thật là một buổi tối đầy kích động, hồi hộp và cũng thất bại trong suốt hai tuần lễ qua. Cảm xúc thật kích động vì họ đã chuẩn bị từ lâu cho buổi trình diện ở phòng khách của nữ hoàng, đứng ngay tâm điểm sôi nổi, huyên náo nhất và đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Điều kích động thứ 2 là có buổi vũ hội ra mắt của họ ngày hôm nay để mong chờ và ngay lập tức bị hoa mắt bởi số lượng thiệp mời quá lớn cần phải đọc và chọn lựa ra – mặc dù 1 số thường được dì Agatha tán thành nhanh chóng và 1 số khác họ buộc phải loại bỏ vì tìm thấy quá nhiều cám dỗ trong đó. Và họ cũng cần tự điều chỉnh để thích nghi với việc nhận và thử quá nhiều quần áo mới đến mức phải kêu lên .

Nhưng cũng là 1 sự thất bại. Sau cùng thì họ cũng được đến Luân đôn và khi Hội mùa đã bắt đầu, xã hội thượng lưu xung quanh họ càng trở nên sôi động và náo nhiệt vô cùng , còn họ thì buộc phải sống tách biệt, ẩn dật tận cho đến khi được trình diện và chính thức ra mắt công chúng trong một buổi vũ hội. Tất cả cũng quá đủ để làm cho cô gái sôi động, vui vẻ nhất cũng phải trở nên chán nản , Samatha đã tuyên bố như vậy không chỉ một lần.

Theo 1 cách khác nó cũng là 1 sự thất bại cho Jennifer nữa. Tử tước Kersey đã tới dùng trà thêm 1 lần. Chỉ có 1 lần! Anh đã đến cùng với mẹ anh ,ngồi uống trà và trò chuyện trong vòng nửa giờ -với Jennifer, Samantha và cả dì Agatha nữa. Anh đã mỉm cười chỉ với Jennifer khi chuẩn bị ra về và đã hôn tay nàng.

Nhưng đó là tất cả những gì nàng nhận được từ người hứa hôn chính thức của nàng trong suốt 2 tuần đầu tiên. Quả vậy , đúng là 1 sự thất bại mặc dù dĩ nhiên chuyện này là hoàn toàn đúng mực. Mặc dù mọi chuyện khác lẽ ra cũng nên xảy ra khích động như vậy.

Nhưng cuối cùng thì buổi tối vũ hội đầy mong đợi cũng đã đến và Jennifer cảm thấy hầu như sắp ốm vì phấn khích. Nàng thật sự xấu hổ với bản thân vì nàng đã 20 và đáng lẽ phải qua tuổi phản ứng như 1 cô gái nhỏ từ rất lâu rồi ,ấy vậy mà nàng vẫn vô cùng khích động và hồi hộp , nhưng nàng không muốn giả vờ cư xử theo cách khác với cảm xúc hiện tại của mình.

Nàng đã không thể biết được lại có quá nhiều người khắp Luân đôn đến thế cho đến khi nhận thấy lượng người đi qua hàng tiếp đón để vào phòng dạ hội tiếp nối mãi tưởng chừng như 1 dòng chảy vô tận không bao giờ kết thúc. Tất cả các quý cô trẻ đều mặc váy trắng như nàng và Samantha, những phu nhân lớn tuổi hơn thì vận đồ sáng màu có giắt lông chim và khăn quàng. Những quý ông đứng tuổi thì luôn cúi chào kiểu cách và khen ngợi nàng không tiếc lời trong khi những quý ông trẻ tuổi lại chỉ thì thầm những lời nói đúng mực và nhìn nàng như thể đánh giá. Ôi , nàng nghĩ nàng có thể hiểu được tại sao tất cả mọi thứ lại giống hệt như 1 hội chợ hôn nhân vậy , và cảm thấy vui mừng vì nàng không phải là 1 phần trong đó. Ngài Kersey đã đến từ rất sớm và hiện đang trong phòng khiêu vũ. Anh đã xin được khiêu vũ với nàng suất nhảy mở màn hoàn toàn đúng đắn và phù hợp với nghi thức thông thường.

Rất ít người Jennifer có thể nhận ra. 1 vài phu nhân và các quý cô nàng đã gặp khi diện kiến nữ hoàng. Một hay hai người bạn của cha nàng đã ghé thăm trong 2 tuần qua trước khi buổi vũ hội bắt đầu. Hai quý ông trẻ tuổi- Hai người đã cưỡi ngựa ngang qua họ và cúi chào họ trong công viên trong buổi chiều ngày hôm ấy.

Đúng , chàng trông quả thật giống như 1 tên ác quỷ, nàng nghĩ khi đôi mắt nàng rực sáng lên lúc nhìn vào quý ông trẻ tuổi vận đồ đen trước mặt. Nàng nhận ra chàng ngay lập tức. Chàng ngăm đen và rất cao và không hề giống như những người đàn ông khác , chàng vận áo khoác đen, gilê đen và quần ống túm. Áo sơ mi ,khăn quàng cổ và tất lại màu trắng trong một sự tương phản đến ngạc nhiên. Chàng là hiện thân hoàn hảo của Quỷ vương nếu so bên cạnh Lionel, nàng thầm nghĩ, nhớ lại lần trò chuyện với Samantha trong công viên.

Chàng là Bá tước vùng Thorhill. Một nhân vật hết sức quan trọng và có địa vị , thật vậy. Chàng nhìn nàng hết sức táo bạo và liều lĩnh bằng cặp mắt đen của mình- và tất cả các lần khác cũng y như thế. Có lẽ 1 quý ông thuộc loại như chàng luôn được quyền tự do phóng túng hơn những người khác chăng?

Nàng cảm thấy dễ chịu gấp đôi với sự hiện diện của Ngài Kersey trong phòng khiêu vũ và bởi sự đính ước chính thức của họ. Bá tước Thorhill làm nàng cảm thấy…. bất an.

Quý ông còn lại bên cạnh chàng trong công viên- Ngài Albert Boyle ở ngay sau. Anh cúi chào và mỉm cười rồi bước vào phòng khiêu vũ, anh xử sự của giống như tất cả các quý ông khác đã làm.

Nhưng Jennifer nhanh chóng lãng quên ngay 2 quý ông trẻ duy nhất mà nàng biết. Hiện tại quả thật họ không phải là 2 người duy nhất. Còn có Tử tước Kersey, người chắc chắn là rạng rỡ hơn mọi quý ông lịch lãm khác trong phòng vũ hội đủ để làm cho tất cả những ngọn nến trên chúc đài dường như chỉ tập trung chiếu sáng cho mỗi 1mình anh trong khi những người đàn ông còn lại đều chìm trong bóng tối.

Thật là một suy nghĩ kì lạ và buồn cười làm sao , nàng biết vậy. Nàng mỉm cười với ý nghĩ đó và mỉm cười với anh khi sau cùng thì anh cũng cúi chào nàng, đón lấy tay nàng dẫn tới sàn khiêu vũ còn trống – như một dấu hiệu bắt đầu suất nhảy mở màn của buổi khiêu vũ. Ngài Graham, một người bạn trẻ tuổi hơn của cha nàng,cũng là người nhận được cái gật đầu tán thành của dì Agatha, dẫn Samantha tiếp bước sau nàng. Nàng biết vậy , nhưng nàng không chú ý vào bất kì 1 ai khác ngoại trừ chồng chưa cưới của nàng.

Anh vận đồ màu xanh lạnh, bạc và trắng. Và tóc anh vàng rực. Anh làm cho trái tim nàng đập loạn xạ và gấp gáp một cách không thoải mái. Nàng tận hưởng giây phút này với cả trái tim mình. Đây quả là khoảnh khắc nàng đã mong đợi từ rất lâu. Nàng sẽ ghi nhớ phút giây này cho đến tận cuối đời nàng, nàng quyết định dứt khoát như thế.

-“Em trông thật đáng yêu vô cùng trong buổi tối ngày hôm nay.” Anh thì thầm với nàng trong khi chờ đợi âm nhạc bắt đầu.

-“Cảm ơn , thưa Ngài.” Nàng mỉm cười, nhận ra là mình suýt nữa cũng thốt lên lời khen tương tự dành cho anh và đã kịp dừng lại vừa đúng lúc. Mặc dù nàng nghĩ là mình cũng nên nói điều gì tương tự với người chồng chưa cưới của mình. Nhưng nàng biết về anh quá ít, và hi vọng rằng họ sẽ trở nên quen thuộc với nhau hơn khi thời gian đến. Bây giờ thì nàng đã được ra mắt và có thể giao thiệp tự do hơn trong xã hội, rồi họ sẽ được ở bên nhau hàng ngày. Họ sẽ sớm cảm thấy thoải mái khi ở cùng nhau. Họ sẽ là 2 người bạn, nàng sẽ có thể bộc lộ những suy nghĩ của mình với anh mà không phải đột ngột dừng lại để tự hỏi liệu cư xử như vậy có hợp lẽ không?

Bây giờ, trong khoảnh khắc này, nàng cảm thấy sợ anh và xem thường bản thân vì nỗi sợ vô cớ đó. Nàng quá lúng túng và vụng về. Nàng cư xử hệt như một thiếu nữ 17 tuổi mới ra trường vậy. Nàng đã cố gắng khoác trên mình vẻ nghiêm trang đúng mực nhưng bây giờ thì nàng đã quyết định sẽ tận hưởng khoảnh khắc này vì giá trị của nó. Mọi điều nàng đã đợi chờ rất lâu cuối cùng cũng sẽ tới khi thời gian đến. Nàng không được phép làm hỏng mọi thứ nếu quá hấp tấp không cho nó thời gian thích hợp.

Họ nhảy những bước đầu tiên của điệu nhảy truyền thống mở màn trong im lặng. Jennifer phần nào vui mừng vì điều đó mặc dù nàng đã tham dự rất nhiều những vũ hội ở quê nhà và thật sự là 1 người khiêu vũ hoàn hảo, tuy nhiên nàng chưa bao giờ được lướt đi trong một khung cảnh với những người xung quanh như thế này. Nàng cảm thấy mọi ánh mắt của đang đổ dồn vào nàng và Samantha như đã mong đợi điều hiển nhiên sẽ xảy ra trong vũ hội ra mắt của họ.Nàng cảm thấy vui mừng vì họ đã không trò chuyện để nàng có thể tập trung vào bước chân của mình. Và dĩ nhiên là những bước nhảy của điệu vũ này sao quá rắc rối, phức tạp đến nỗi việc duy trì cuộc nói chuyện là điều không thể được.

Khi nàng đã quen thuộc lại với các bước nhảy và đã thư giãn hơn 1 chút, đôi mắt của nàng đôi lúc lướt qua ranh giới của những bước chân nàng trong điệu vũ. À, những quý ông và quý bà phục sức lượt là đang tụ tập xung quanh trung tâm là nàng và Samantha. Đó là 1 suy nghĩ nóng này và nó cũng thật tuyệt vời. Ít nhất thì nàng cũng đang ở Luân đôn , đã được ra mắt và đang nhảy bên cạnh người hứa hôn chính thức của nàng. Việc hứa hôn của nàng đã được công bố rộng rãi trong 2 tuần lễ và 6 tuần sau đó nàng sẽ kết hôn.

Nàng đưa mắt nhìn trở lại vị thần tóc vàng lộng lẫy sẽ là vị hôn phu của mình. Tất cả những quý cô trẻ tuổi khác sẽ phải ghen tị với nàng.

Nàng tự hỏi không biết việc đính ước của nàng đã được biết đến rộng rãi như thế nào và đoán chắc rằng nó đã được lan truyền rất nhanh. Không một bí mật nào giữ kín được quá lâu ở xã hội Luân đôn , nàng đã nghe đồn như vậy. Và chuyện này không phải là việc nhỏ.

Và ở xa đằng sau vị hôn phu của nàng ánh mắt nàng bị thu hút một cách phi lý vào một điểm trong phòng khiêu vũ, một hình dáng vận đồ đen- Bá tước Thornhill, người đang đứng một mình bên lề điệu vũ. Hai quý ông khác đứng bên cạnh chàng, kể cả Ngài Albert Boyle. Chàng đứng đó như chỉ có 1 mình vì chàng nhìn trông quá khác biệt so với mọi người xung quanh. Quá cao lớn và tăm tối. Nàng nhận ra chàng vẫn nhìn nàng đăm đăm. Nàng hấp tấp cụp mắt xuống và hướng sự chú ý trở lại vào điệu vũ.

Chàng hoàn toàn tương phản với Linonel. Điều này đặc biệt rõ rệt đến nỗi nàng thầm tự hỏi 1 cách ngốc nghếch tại sao không một ai kêu lên vì nó.Ngày và Đêm. Mùa hạ và Mùa đông. Thiên thần và ác quỷ. Nàng mỉm cười và 1 lần nữa ước gì nàng có thể thân thuộc với vị hôn phu của mình hơn nữa để chia sẻ với anh lời nói đùa này.

*************************************************************

Kersey! Bá tước Thorhill đã nhận ra hắn ta một vài khoảnh khắc sau khi chàng vừa dứt lời trêu chọc Ngài Francis Kneller về bộ trang phục màu hoa oải hương và bạc trong buổi tối hôm nay. Chàng không hiểu tại sao mình lại không nhận ra hắn ta ngay tức khắc. Đôi mắt chàng nheo lại trên người hắn và cảm thấy 1 niềm căm ghét cuộn dâng như sóng trào trong lòng.

Có lẽ , chàng nghĩ, chàng tốt hơn cả nên rời Luân đôn về phương Bắc- trở về nhà sau tất cả mọi chuyện xảy ra. Có lẽ Luân đôn quá chật hẹp để chứa đựng cùng lúc cả 2 người. Nhưng chàng sẽ bị đày xuống địa ngục trước khi chàng tự cho phép bản thân rút lui khỏi đây vì một kẻ như Kersey.

Chàng buộc mình không chú ý đến Kersey nữa và tiếp tục cuộc trò chuyện vui vẻ , đùa cợt với các bạn.

Nhưng sự chú ý của chàng không chịu bị ép buộc quá lâu.

-“Đồ quỷ dữ!” chàng thì thầm khi cuối cùng khách khứa cũng đã tập trung đầy đủ và các vị chủ nhà đã bước vào phòng khiêu vũ . Ban nhạc bắt đầu điều chỉnh nhạc cụ. Suất nhảy đầu tiên sắp bắt đầu và 2 quý cô là tâm điểm của buổi vũ hội ra mắt ngày hôm nay sẽ được dẫn ra sàn nhảy đầu tiên với những người bạn nhảy của mình. Chàng thì thầm vài lời nguyền rủa khác bên dưới hơi thở của mình.

-“Tớ không đồng tình với cậu nhiều được , Gabe” Ngài Albert nói, vẻ giễu cợt trong giọng nói của anh.-“Graham sẽ hất cẳng và sẽ làm tan vỡ trái tim tớ. Nhưng nó cũng không gây đau khổ nữa cho cậu phải vậy không? Kersey cũng đã làm điều tương tự với cậu. Có lẽ chúng ta tốt hơn nên trở về nhà và tự bắn vài viên đạn vào đầu mình.”

Tử tước Kersey đang dẫn cô gái tóc đỏ ngọt ngào – tiểu thư Jennifer Winwood ra sàn nhảy. Con quỷ dữ từ trong máu- nhìn lại giống như 1 thiên thần trong bộ dạng xanh xao tuyệt đẹp, cúi đầu xuống bên cô gái ngây thơ, thì thầm điều gì đó vào tai nàng. Bá tước Thorhill nhận thấy mình đang nghiến chặt răng. Chàng tự hỏi không biết Ngài Nordal sẽ làm gì nếu như biết được sự thật. Chắc chắn sẽ không làm gì cả. Nó đơn giản chỉ là 1 vũ điệu không hơn, thậm chí ngay cả khi Kersey được chọn làm bạn nhảy cho con gái của Nordal trong 1 điệu nhảy có lẽ là quan trọng nhất cuộc đời của nàng. Dù sao đi nữa, cũng không nhiều những gã đàn ông đáng bị kết tội nếu như hắn ta chỉ đơn giản là đi dạo ngoài trời cùng với vợ của một người khác. Có thể nói đó chỉ là 1 hành động bình thường không thể cường điệu hóa quá lên. Nhưng sự thật lại không bình thường chút nào nếu gã đàn đó ông đó làm cho vợ của người ta có mang. Hành động không thể tha thứ duy nhất là người vợ đó lại bị phát hiện với chính con trai thừa kế của chồng mình. Kersey khôn khéo được vô can trong trường hợp này, dẫu cho nếu Catherine không có thai hay chăng nữa. Quả thật càng không thể tha thứ được cho 1 kẻ lại “ đi dạo ngoài trời” với chính mẹ kế của mình. Và Kersey cũng chưa làm như vậy.

-“Họ nhìn như thể một cặp đôi rớt xuống từ trên thiên đường ấy nhỉ, phải vậy không?’ Ngài Francis Kneller nói bên cạnh Bá tước. Anh đang gật đầu ám chỉ Kersey và Cô Winwood.-“ Tại sao chúng tôi, những kẻ tầm thường luôn phải hài lòng chấp nhận những gì còn sót lại? Một ý nghĩ tự hạ thấp bản thân chán ngán phải không, ê, Gabe? Mặc dù tớ phải thừa nhận rằng riêng với cậu thì chẳng có điều gì là tầm thường bao giờ. Quyết định lựa chọn màu đen trong buổi tối ngày hôm nay thật là ấn tượng đó, ông bạn già. Cậu trông ma quái như 1 tên quỷ sa tăng. Những quý cô sẽ nghĩ nó trông thật hấp dẫn và đầy tính chiếm hữu- không nghi ngờ gì cả là họ sẽ càng khao khát cậu hơn” Anh cười khúc khích.

-“Tớ chỉ băn khoăn một điều” Bá tước nói, đôi mắt chàng theo sát cặp đôi đang chuẩn bị khiêu vũ.-“Rằng Kersey đã khôn khéo lấy lòng Nordal như thế nào mà ông ta lại ban cho hắn ân huệ đặc biệt kia. Ngoài vẻ đẹp mã ra ,tất nhiên.” Chàng không buồn che giấu sự khinh miệt trong giọng nói của mình. Thật sự không quá khó để hiểu tại sao Catherine, kết hôn với người cha ốm yếu , già cả của chàng, lại ngã lòng một cách bất cẩn với gã tử tước đó.

Ngài Francis cười vang một lần nữa.-“Cậu chưa nghe chuyện này hả?” ngài tiếp tục.-“ Thật là xấu hổ muốn khóc đi được, nếu cậu có ý định hỏi tớ, trong khi cô ấy lại là 1 trong những mĩ nhân đẹp nhất của Hội mùa. Nhưng mọi người nói như thế này ….” Anh thở dài và nâng chiếc kính 1mắt lên để ngắm nhìn tiểu thư Winwood khiêu vũ cho rõ hơn.

-“Mọi người nói như thế nào?’ Bá tước hỏi.-“Đừng bao giờ nói với tớ cô ấy có bị đậu mùa hay cái gì tương tự thế nhé, Frank. Nếu vậy thì thật là phí phạm.”

-“Cô ấy là người hứa hôn của Kersey.” Ngài Francis nói rầu rĩ.-“ Sẽ kết hôn 1 thời gian sau khi Hội mùa kết thúc, những chuyện ngồi lê đôi mách đôi khi cũng có mặt đúng của nó. Lễ cưới diễn ra ở nhà thờ Thánh George và sẽ ngập tràn hoa của xã hội gửi đến. Tớ không nghi ngờ gì chuyện này. Dĩ nhiên , vẫn còn cô em họ của cô ấy, tiểu thư Newman ngon lành. Thậm chí còn ngon lành, thú vị hơn. Tớ luôn luôn có khẩu vị đặc biệt với những tiểu thư tóc vàng, 1 cô gái hấp dẫn phải không? Cô ta có một lượng của hồi môn đáng kể, theo tớ được biết. Cũng rất có thể chỉ là một mồi nhử, dĩ nhiên, và nó sẽ co rút lại nhanh chóng nếu như 1anh chàng nào bày tỏ sự theo đuổi nghiêm túc của mình.”

-“Đang nói về tiểu thư tóc vàng.”Ngài Albert nói.-“ Tớ biết cô ta - mặc dù lúc đầu chưa nhận ra ngay lập tức- là cô gái chúng ta gặp trong công viên 2 tuần trước đây phải không , Gabe? Cậu có nghĩ là tớ nên đập 1 chiếc găng tay vào mặt của Graham vào cuối suất nhảy không ?”

-“Tại sao phải đợi đến tận cuối suất nhảy nhỉ?” Ngài Francis hỏi và bạn anh cười khúc khích hưởng ứng một cách nồng nhiệt.

Bá tước Thorhill không nghe họ nói chuyện. Đính hôn! Cô gái tội nghiệp. Chàng thật sự cảm thấy rất tiếc cho nàng. Và trào lên một nỗi tức giận thay cho nàng , nàng xứng đáng được hơn thế nhiều ,hoặc có thể không. Chàng không biết gì về nàng và đều chỉ nhận được duy nhất một ấn tượng về sự kiêu kì của nàng, lần đầu tiên ở công viên và tối nay trong hàng người chào đón. Có lẽ việc có được địa vị , tài sản và vẻ đẹp trai của Kersey là đã đủ cho nàng rồi. Có lẽ nàng yêu hắn ta. Chắc chắn là nàng yêu hắn ta. Có 1 điều gì đó mách bảo chàng trong cách nàng nhìn hắn.

Và có lẽ hắn ta cũng yêu nàng, bá tước bất nhẫn nghĩ, hoặc là yêu món của hồi môn đi theo cùng nàng. Nordal có tiếng là giàu có. Có lẽ Kersey cũng đã sẵn sàng để dấn thân vào 1 đời sống cuộc hôn nhân trong sáng và buồn tẻ chăng? Nó không có vẻ là quá khó khăn với cô gái có mái tóc đỏ và cặp chân dài này , bá tước nghĩ, ngắm nhìn những nét đặc điểm nổi bật của nàng khi nàng khiêu vũ. Hình dáng cân đối và thanh mảnh, với những đường nét quyến rũ nổi bật trên nền lụa mềm mại viền đăng ten của chiếc váy dạ hội. Và chắc chắn sẽ không gặp khó khăn chút nào để hài lòng chung sống với 1 tạo vật đáng yêu và khêu gợi đến dường kia đến suốt đời.

Đúng, có lẽ như vậy là thích hợp, chàng nghĩ, khi tiếp tục nhìn ngắm họ khiêu vũ. Họ rất xứng hợp với nhau về sắc đẹp và về thái độ xa cách lạ lùng.

Và rồi khi đôi mắt chàng bắt gặp ánh mắt nàng nhìn lại qua căn phòng khi nàng nhảy. Nàng không ngay lập tức quay mặt đi và chàng được thong thả ngắm nhìn nàng cho đến khi nàng vẫn còn nhìn lại chàng. Lạy chúa, nàng thật là một phụ nữ đáng khao khát. Có một điều gì tương phản đến phi lý giữa mái tóc đỏ thẫm của nàng, cơ thể khêu gợi, quyến rũ với màu trắng trinh bạch và sắc thái kiêu kì, lạnh lùng tỏa ra từ nàng. Tiểu thư Jennifer Winwood nhìn không giống một cô gái trong trắng cũng chẳng phải lạnh lùng. Ít nhất, cũng có thể nói, nàng nhìn không giống như nàng nên như vậy.Mái tóc nàng lẽ ra phải buông lơi và xõa tung trên gối, bộ ngực tuyệt đẹp nên phải được lột trần và phơi bày trọn vẹn trên giường, kề sát vào lồng ngực của 1 người đàn ông.

Dĩ nhiên, nàng sẽ không còn là trinh nữ trong thời gian lâu nữa. Mái tóc đó sẽ sớm được xõa tung, bộ ngực đó sẽ được lột trần và đôi chân kia sẽ sớm cuốn chặt quanh người của Kersey. Có điều gì đó thật khiêu dâm trong ý nghĩ này , và dứt khoát là không đứng đắn. Mặc dù tâm trí của chàng thường không vương vấn lâu trong phạm vi chiếc giường của 1 người đàn ông.

Chàng ước gì Kersey và Tiểu thư Winwood sẽ hạnh phúc trong cuộc hôn nhân sắp đặt này, chàng nghĩ, đôi mắt chàng nheo lại khi nhìn họ. Hoặc tốt hơn hết , theo cách ngược lại, nếu như chàng suy nghĩ công bằng cho bản thân nhiều hơn, chàng ước gì cuộc hôn nhân này sẽ bị đày xuống địa ngục. Niềm căm ghét dữ dội đột nhiên dâng trào trong lòng chàng khi ngắm nhìn họ khiêu vũ . Các bạn chàng vẫn cười khúc khích trước những câu nói dí dỏm họ đang cùng trao đổi với nhau.

Chàng sẽ rất vui thích được nhìn thấy Kersey cũng phải chịu đau khổ , dằn vặt như Catherine đã từng bị, Ngài Thorhill nghĩ. Hay thậm chí chỉ là 1 phần nhỏ trong nỗi đau khổ Catherine đã phải mang. Chàng muốn được nhìn thấy người con gái tóc đỏ này sẽ làm tan vỡ trái tim hắn ta hoặc ít nhất cũng làm cho cuộc sống của hắn ta trở nên tồi tệ. Mặc dù suy nghĩ đó có vẻ như quá là bất nhẫn với nàng. Đôi mắt chàng tập trung vào nàng một lần nữa.Chàng không biết gì về nàng và có lẽ nên giữ kín những lời khuyên của mình về sự thật đằng sau dáng vẻ bề ngoài của con người hắn, nhưng nàng quả thật là vô cùng tuyệt đẹp. Kersey không xứng đáng được hưởng hạnh phúc sở hữu một vẻ đẹp rực rỡ đến nhường này.

Bá tước ngắm nhìn cô gái trong suốt thời gian còn lại của suất nhảy, đôi mắt chàng nheo lại suy ngẫm. Chàng đã chắc chắn sẽ xin được nhảy với nàng trước khi buổi tối kết thúc nếu như chàng có thể sắp xếp được 1 cơ hội. Ý tưởng đã bắt đầu chắp nối trong 1 góc tâm trí chàng.

Đúng, chàng nghĩ, sự báo thù hẳn sẽ rất ngọt ngào. Thậm chí chỉ là 1 sự trả thù nhỏ nhoi. Và chắc chắn phải có cách để thực hiện nó.

*********************

-“Hôm nay có phải là buổi tối thần tiên nhất chị đã từng trải qua không?” Samantha hỏi Jennifer 1 lúc khi họ vừa tìm được vài giây phút hiếm hoi để chuyện trò riêng với nhau trong cả buổi tối ngàyhôm nay. -“4 suất nhảy với 4 người bạn nhảy khác nhau. Ngài Maxwell sẽ tiếp tục khiêu vũ với em lần thứ 2 lúc tới đây. Anh ấy không phải là người đẹp trai nhất nhưng anh ấy biết cách làm cho em cười. Anh ấy kể những điều ác liệt nhất về tất cả mọi người xung quanh chúng ta.”

Cô bé thật là rực rỡ, Jennifer nhìn cô, và nhìn thậm chí còn đáng yêu hơn lúc bình thường nếu như điều này còn có thể xảy ra. Chỉ có những người hiểu rõ tính giản dị, khiêm nhường của Samantha mới có thể nghi ngờ việc cô sẽ tấn công xã hội thượng lưu ồ ạt như lời đồn. Nhưng quả thật , không có một tiểu thư nào xuất hiện trong buổi tối ngày hôm nay có thể đọ được với vẻ đáng yêu của cô.

-“Ừ, và Ngài Kersey cũng thế.” Nàng nói với 1 tiếng thở dài.-“Sẽ khiêu vũ lần 2 với chị trong ngày hôm nay. Chị ghét cái luật lệ một người chỉ được phép nhảy không quá 2 lần với cùng 1 bạn nhảy này quá. Đây là điệu vũ đầu tiên và chị quá lo lắng đến nỗi chỉ chú ý được vào mỗi bước chân của mình mà thôi.Chỉ cảm thấy như là mình chẳng có được chút thời gian nào bên anh ấy nữa.” Trong tưởng tượng, trong những giấc mơ của nàng , buổi tối ngày hôm nay phải diễn ra như thế này. Nàng sẽ khiêu vũ với Lionel trong suốt đêm, cả hai chỉ nhận ra được mỗi một mình người kia, ngoài ra không ai khác. Nó phải là một đêm say mê, quyến rũ như nàng hằng mơ ước.Nhưng dĩ nhiên nàng biết rằng những lễ nghi đúng đắn sẽ giữ họ ở cách xa nhau trong buổi tối hôm nay. Đôi lúc nàng gần như là chán ghét những lễ nghi đúng mực.

Tử tước Kersey đã khiêu vũ với Samantha và rồi biến mất , có lẽ là vào phòng chơi bài, nơi mà thường không ai sử dụng ngoại trừ những bà góa phụ và những quý ông đứng tuổi. Nhưng ngay cả thậm chí nếu anh còn lưu lại trong phòng khiêu vũ , anh cũng không thể nhảy với nàng một lần nữa. Và nếu như anh có làm, nàng sẽ không lại gì để trông đợi cho suốt phần còn lại của đêm nay.

Trong những giấc mơ của nàng, nàng đã mường tượng họ chỉ có 2 người bên nhau. Dù chỉ là trong phút chốc. Chỉ trong giây lát thôi cũng được để họ có thể nhìn sâu vào trong mắt nhau, thật riêng tư và để trao vội cho nhau nụ hôn đầu tiên. Ôi, nó quả là một giấc mơ tuyệt vời- và cũng thật dại khờ, nàng nghĩ.

Nhưng có lẽ nó sắp xảy ra trong tối nay thôi. Có lẽ anh sẽ yêu cầu suất nhảy đặc biệt(*)- chắc chắn sẽ rất lạ lùng nếu như anh không yêu cầu, và suất nhảy tiếp theo chính là suất đặc biệt đó. Và có lẽ anh sẽ trù liệu việc dẫn nàng ra khỏi phòng ăn sớm hơn một chút so với tất cả mọi người.

Nàng đã ngắm nhìn miệng anh lúc họ cùng khiêu vũ. Nàng đã tưởng tượng đôi môi của anh chạm lên môi nàng và cảm giác được hơi nóng dâng lên khắp thân hình vì ý nghĩ đó. Thật là 1 suy nghĩ buồn cười. Ở tuổi 20 lẽ ra nàng ít nhất cũng phải biết đôi môi của 1 người đàn ông có vị như thế nào chứ.

Và rồi suy nghĩ của nàng đột nhiên bị ngắt quãng. Một quý ông đang cúi chào và bày tỏ mong muốn được khiêu vũ với nàng trong suất nhảy tiếp theo- suất nhảy đặc biệt. Quý ông cao lớn trong bộ đồ tương phản 2 màu đen trắng. Bá tước Thorhill. Jennifer nhìn xung quanh và giật mình. Dì của nàng đã giới thiệu tất cả những người bạn nhảy khác cho nàng. Nhưng Dì Agatha lại đang ở xa, và sự chú ý của bà lại đang tập trung hết vào câu chuyện với một quý bà lớn tuổi đồ sộ , và oai vệ trong bộ đầm màu tím.

Đây chính là suất nhảy đặc biệt. Lionel ở đâu rồi? Nàng đã mong đợi bằng cả trái tim được khiêu vũ với anh. Nhưng nàng lại không nhìn thấy anh ở đâu cả. Thật là xấu hổ!

-“Cám ơn , thưa Ngài” nàng nói và khẽ nhún chào.-“Sẽ là một hân hạnh cho tôi” Nàng ước gì có thể từ chối, chắc hẳn phải có 1 cách nào đó chứ- nhưng nàng lại không biết một cách nào.

Nàng không thích thú với vũ điệu. Chàng rất cao, cao hơn Lionel nhiều và có một vẻ gì đó …đáng sợ. Không , không phải thế, nàng tự nhủ bản thân khi ý nghĩ đó mới chỉ lướt qua tâm trí nàng. Người gây bối rối có vẻ là một từ ngữ chính xác hơn. Chàng đã nhìn nàng luôn luôn, và đôi mắt đen của chàng không hiểu làm sao luôn ép buộc nàng phải nhìn lại trong một vài lúc giữa những điệu nhảy. Khi họ đối mặt với nhau, nàng nhận thấy mình đang nhìn chăm chăm vào đôi mắt chàng và cảm thấy bị bao vây bởi một cảm xúc không thể gọi tên. Chàng nói chậm rãi.

-“Tôi đã bắt đầu tin” chàng nói.-“ rằng tôi đã hình dung ra được hình bóng em.”

Chàng đang nhắc lại buổi chiều trong công viên ngày nọ , nàng nghĩ.

-“Cho đến tận đêm nay.” Nàng tiếp lời.-“Tôi vẫn chưa được ra ngoài và tham dự vào bất kì một bữa tiệc nào khác.”

-“Tôi nghe được rằng sau đêm nay.” Anh nói-“ Rằng em sẽ được nhìn thấy ở khắp mọi nơi. Tôi phải nói rõ ràng , rằng sau đó tôi cũng sẽ có mặt ở khắp mọi nơi nữa.”

Có lẽ nàng nên nói với chàng là nàng đã đính hôn, nàng nghĩ một cách không thoải mái, nhưng vội dừng ngay lại. Những lời nói của chàng rất lịch sự và ga lăng điển hình như nàng phải biết là chuyện thường tình ở Luân đôn. Chàng hẳn sẽ vui thích nếu nghĩ là nàng không hiểu được điều này.

-“Thật là dễ thương, thưa Ngài.” Nàng nói.

Chàng đột ngột mỉm cười, và nét nổi bật ma quái như quỷ vương của chàng không hiểu sao lại gây một ấn tượng hấp dẫn mãnh liệt không thể tin được.-“Tôi hầu như có thể biết được em sẽ nói những lời tương tự với một bác sĩ răng nào khác” chàng nói -“với cùng một tông giọng.”

Ý tưởng thật là vui nhộn biết bao và thật bất ngờ nàng lại cười.

-“Tôi sai rồi.” chàng nói dịu dàng.-“Tôi chỉ nghĩ là có lẽ em chưa từng được dạy để biết cười. Nhưng còn tốt hơn thế nữa , em biết cách cười vui.”

Nàng trấn tĩnh lại nhanh chóng. Chàng đang tán tỉnh nàng, nàng nghĩ. Và nàng nhận thấy chàng có đáng sợ một chút, mặc dù nàng không hiểu tại sao. Có lẽ bởi vì từ trong tận trái tim ,nàng còn vụng về thơ ngây như một cô nữ sinh và không biết cách đối xử với 1 quý ông từng trải và sành sỏi ở Luân đôn.

Nhanh chóng ngay sau khi họ bắt đầu khiêu vũ, nàng nhìn thấy Ngài Kersey, người vừa quay lại phòng khiêu vũ. Đôi mắt họ chạm nhau rất nhanh và nàng chợt nhất thời nghĩ , anh nhìn trông thật bực bội. Quả vậy, nghĩ như vậy còn là giảm nhẹ. Trong 1 khoảnh khắc, anh nhìn trông giận dữ vô vùng. Nhưng anh không có quyền như vậy. Anh đâu có hỏi nàng suất nhảy này và đã vào muộn để yêu cầu nó.Chắc chắn anh phải biết nàng đã chờ đợi lâu để được nhảy với anh. Ồ, chắc chắn anh phải biết chứ. Nàng đã cố gắng nói với anh bằng mắt, nhưng anh lại quay đi.

Một vài khoảnh khắc sau đó nàng nhìn thấy anh đã nhảy với Samantha một lần nữa. Nàng có thể khóc vì vỡ mộng và thất vọng được. Và hoàn toàn vô lý nàng cảm thấy ghét quý ông đen tối này- Bá tước Thornhill- mặc dù chàng không thể biết được rằng nàng đã chờ đợi đầy hi vọng chỉ duy nhất suất nhảy đặc biệt này với người đính ước của mình.

Chàng dẫn nàng đến bàn ăn đêm khi suất nhảy kết thúc . Nàng đã hi vọng bằng cách nào đó chàng sẽ xin được thứ lỗi và Ngài Kersey sẽ tới và thế vào chỗ đó. Nhưng Lionel , dĩ nhiên , lại buộc phải có trách nhiệm dẫn Samantha, người đã nhảy với anh. Nàng có thể dậm chân vì cáu kỉnh được, Jennifer nghĩ, nhưng may mắn thay hình ảnh ngốc nghếch của bản thân vừa chợt hiện ra trong óc đã phục hồi lại được tính hài hước của nàng làm nàng phải gắng sức không cười phá lên.

Bá tước Thorhill tìm cho nàng một chỗ ngồi bên bàn ăn trong góc phòng nơi trang hoàng đầy hoa. Dường như nơi đây không dành cho bất cứ một ai khác ngoại trừ bọn họ. Quả thật, dường như là chiếc bàn này không được dự định là nơi để nàng ngồi. Dì Agatha đã đã tính toán là nàng sẽ ngồi ở chiếc bàn trung tâm với Ngài Kersey, Samantha và người hộ tống của cô, Jennifer biết rõ như vậy , nhưng không hiểu tại sao , kế hoạch lại bị sụp đổ thế này. Dì của nàng đang cau mày với nàng, nhưng nàng có thể làm gì bây giờ? Nếu Dì Agatha theo sát đúng công việc của dì thì sự việc đã không xảy ra như vậy. Samantha và Ngài Kersey đang ngồi với nhau ở chiếc bàn trung tâm.

-“ Tôi đoán là” Bá tước Thorhill nói-“Rằng việc diện kiến Nữ hoàng có lẽ là sự thử thách tồi tệ nhất trong đời một quý cô trẻ tuổi. Phải vậy không? Kể cho tôi nghe về buổi diện kiến của nàng đi.”

Jennifer thở dài.-“Ồ, điều tức cười ở đây là những bộ váy áo.” Nàng nói.-“Tôi sẽ không bao giờ có thể hiểu tại sao chúng tôi lại không được phép mặc những bộ váy áo chúng tôi thường bận cho một dịp như thế này, ví dụ là như vậy. Tất cả mọi sự chuẩn bị cầu kì và đắt tiền quá mức lại chỉ được dùng cho vài phút trong cả cuộc đời 1 người. Và nghi thức cúi chào nữa , phải luyện tập và tập đi tập lại đến cả tháng mà chỉ để trình diễn trong vài giây ngắn ngủi. Có lẽ đó không phải là sự thử thách tồi tệ nhất trong cuộc đời của tôi đâu , thưa Ngài. Là điều tức cười nhất thì đúng hơn.”

Chàng nhìn trông rất thích thú.-“ Có lẽ em sẽ tìm thấy bản thân mình bị nhốt trong 1 xà lim trên Tháp cấm mà chờ đợi ngày bị đưa ra xử hình nếu những quan điểm của em lại nói bên cạnh một cái tai không thích hợp cho mà xem.” Anh nói.

Nàng cảm thấy mình đỏ mặt. Điều gì trên trái đất này đã ám ảnh nàng lại nói ngay những lời bộc trực như vậy.

-“Kể cho tôi nghe đi” anh nói.-“Tôi luôn muốn biết chuyện gì xảy ra trong những phòng tiếp khách đó, và tôi đoan chắc rằng mình sẽ luôn tạ ơn chúa vì may mắn sinh ra đã là một người đàn ông.’

Nàng nói với chàng về chuyện đó và chàng kể cho nàng nghe chàng đã đi chu du khắp nơi trong suốt một năm qua và miêu tả lại cho nàng vẻ đẹp từng nơi ở Pháp và Thụy Sĩ. Không có nơi nào trên thế giới này lại đáng yêu hơn Đỉnh Alpơ, chàng nói với nàng như vậy, và nàng tin, lắng nghe những miêu tả của chàng.

Nàng đã không nhận ra nàng đang ăn gì hoặc thậm chí là chẳng ăn gì trong suốt bữa ăn. Và nàng cũng không nhận ra thời gian bao lâu đã trôi qua cho đến khi những người xung quanh họ bắt đầu rời bàn ăn và hướng tới lại phòng khiêu vũ.

Thật không công bằng, nàng nghĩ , khi Bá tước Thorhill dẫn nàng trở lại đó và rồi hôn tay nàng trước khi rời khỏi nàng và rời khỏi phòng vũ hội. Thời gian và cuộc chuyện trò bên chàng thật thú vị tuyệt vời mặc dù lẽ ra cuộc chuyện trò ấy phải là rất vô vị vì người ở bên nàng không phải là Lionel. Và bây giờ, cơ hội ấy đã không diễn ra trong đêm nay được nữa. Ngài Kersey sẽ nhảy với nàng một lần nữa, nhưng sẽ không còn có dịp để họ chuyện trò bên nhau, để cười với nhau, và để thấu hiểu nhau hơn dù chỉ là chút ít.

Buổi tối ngày hôm nay đã bị hủy hoại. Bá tước Thorhill đã phá hỏng buổi tối của nàng, mặc dù đó là một sự kết tội không công bằng. Không phải là lỗi của chàng khi Dì Agatha bị trì hoãn bởi Phu nhân trong bộ đồ tía và Ngài Kersey quay trở lại phòng khiêu vũ muộn màng.

Và chàng đã cố gắng tỏ ra dễ thương với nàng. Dù bất cứ lý do nào khác , nàng cũng đã cảm thấy hài lòng bởi sự xuất hiện của chàng, bởi bản thân chàng mà không nghi ngờ gì nữa cũng đẹp trai như Lionel nhưng theo 1 cách khác biệt.

Quỷ dữ và thiên thần. Không , thật không công bằng.

Ồ, nhưng nàng đã chờ đợi quá lâu một cuộc trò chuyện 1 cách tự nhiên vui vẻ như thế này với Linonel. Anh đang tiến lại gần nàng với Dì Agatha. Nàng mỉm cười với anh và cảm thấy tim mình run rẩy đập.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.