Thiên Thần Hay Ác Quỷ... Đâu Mới Là Em?

Chương 12: Tái ngộ... không nhận ra nhau



Nó cùng Jisan và Jesan đưa ba mẹ nó trở về biệt thự của nó, sau khi căn dặn ông quản gia đủ điều thì nó lên xe trở về biệt thự Hoa Hồng Trắng_nơi ba nuôi nó tặng để tụi nó ở chung.Tụi nó cất xe vào gara xong thì ai về phòng nấy, nó vào phòng vừa vscn xong thì nó lăn ra ngủ ngon lành chắc do mấy hôm nay nó mất ngủ.

*Reeng...Reeng*

Điện thoại nó reo lên in ỏi, nó với tay lấy cũng chẳng buồn nhìn ai gọi mà nghe máy.

"Alo"

"Cậu với Jesan ở nhà mình đi siêu thị mua gì đó về nấu ăn. 6.30 pm rồi dậy đi để chuẩn bị 9.00 pm vào bar"

"Ừ"

Nó tắt máy rồi vùi đầu ngủ tiếp. Jisan nói chuyện với nó xong thì ra gara lấy chiếc BMW rồi phóng đi.

Jisan chạy trên lộ với tốc độ cao đến ngã tư thì bỗng có một chiếc Lamborghini lao ra.

*Két...Két...*

Hai chiếc xe cùng thắng lại làm mặt dường toét lửa. Trên chiếc Lamborghini có 1 nam 1 nữ bước xuống. Chàng trai thì điển trai đấy, cô gái cũng đẹp đẽ mà nhưng cô gái đó thốt ra chất giọng không được như vẻ ngoài cho lắm nha.

-Không biết nhìn đường à?

-Xuống đây nói chuyện nè- Chàng trai quát lên.

Jisan chán nản bước xuống, đùa với ai chứ đừng đùa với cô. Chàng trai vừa thấy Jisan thì ngớ người, Jisan đẹp hơn cô gái kia rất nhiều phải nói là 1 trời 1 vực luôn.

-Hai người sai mà còn nói à?- Jisan cau mày tức giận.

-Cô sai mà còn nói ai- Cô gái kia vênh mặt.

-Rõ ràng là hai người sai bộ không biết rẽ sao?- Jisan bức xúc cải lại.

-Cô...

-Được rồi là tôi sai- Chàng trai lên tiếng.

-Coi như anh biết điều- Cô nói rồi bỏ lên xe và phóng đi.

-Chia tay đi- Chàng trai nói xong thì lên xe phóng theo Jisan.

Cô gái hậm hực, chưa gì đã chia tay rồi. Chàng trái phóng xe theo Jisan đến siêu thị.

Cô đi đâu thì cậu đi theo đó, đi hết gian hàng này đến gian hàng khác. Jisan lấy xong những thứ cần tìm thì ra về. Cô biết có người theo sau nảy giờ nhưng thôi người ta đâu có ý xấu.

Jisan ra xe rồi phóng xe đi ngay. Chiếc Lamborghini vẫn theo phía sau cô. Cô cho xe vào rẽ trái, rồi rẽ phải, tiếp tục rẽ trái rồi chạy thẳng về biệt thự. May là đường này có nhiều lối rẽ còn không thì không biết tên kia sẽ theo cô đến bao giờ nữa.

...

Kansai về nhà, cô gái anh vừa gặp quá đặt biệt, có lẽ anh đã trúng tiếng sét ái tình cũng nên. Anh vội lấy điện thoại gọi cho ai đó.

"Chia tay nha em mình bên nhau cũng được 1 ngày rồi"

Cậu tắt máy rồi lại gọi tiếp.

"Chia tay nha em em bên anh được 9 giờ rồi đó"

Cậu lại bấm bấm nhắn tin, duy nhất 1 tin mà gửi tới 5 người.

"Mình chia tay nha"

Cậu mỉm cười rồi chạy lên thay đồ để đến bar.

...

Sau khi dùng bửa nó cùng Jisan và Jesan đến bar. Tụi nó leo lên motor rồi phóng đi.

*Kít...Kít...Kít*

Ba chiếc motor dừng lại tụi nó đi vào trong, vừa tới cửa Jesan đưa chân thủ thế thì nó ngăn lại. Nó liếc nhìn hai tên bảo vệ, hai tên đó liền mở cửa cho tụi nó vào.

Nó cùng Jisan và Jesan theo lối mật để xuống một căn phòng khá lớn và mang một một u tối.

*Cạch*

Nó rà thẻ của bang, sau khi xác nhận xong thì tụi nó vào trong.

-Chào chị hai, hị ba, chị tư- Joong Min ngồi ở sofa vừa thấy tụi nó thì vội đứng lên chào.

-Ừ hai người đó- Nó giữa nguyên bộ mặt lạnh tanh hỏi cậu.

-Xong hết rồi ạ- Cậu nói xong thì né qua một bên cho nó đi vào bàn.

Nó tiến lại và mở laptop vào mục video. Nó nhấp chuột vào clip có sẵn.

-Jisan, Jesan- Nó gọi.

Jisan cùng Jesan đi lại và nhìn vào màn hình.

Màn hình đang chiếu có một nam một nữ đang bị hành hạ không thương tiếc. Mặt mày, thân thể đều dính đầy máu.

Đang xem đến lúc tên đàn em của nó đưa súng lên thì nó gập laptop lại.

-Con này đang khúc hấp dẫn- Jisan trách cứ.

-Ừ sao không xem hết luôn đi- Jesan cũng vậy.

-Biết kết quả rồi coi lài gì nữa- Nó nói rồi quay sang Joong Min- Phòng V.I.P 1

-Chị...- Cậu lấp lửng.

-Chuyện gì?- Nó hỏi.

-Phòng V.I.P 1 đang có khách ạ- Cậu cuối đầu.

-Không nói nhiều.

Nói rồi tụi nó bước ra ngoài đi tới phòng V.I.P 1. Joong Min chạy theo nài nỉ mời tụi nó nhường một lần qua phòng V.I.P 2 nhưng tụi nó chỉ thốt ra một từ duy nhất "không"

*Rầm*

Jisan đạp vào cửa làm nó văng ra, những người trong phòng đều giật mình trừ ba người con trai.

Ba người đó nhìn ra ai cũng mang sắc mặt lạnh hơn băng tỏ ý không vui. Kế bên mỗi người là hai cô gái tóc đỏ tóc vàng đang ra vẻ sợ hãi nép vào người họ.

-Ai?- Kensai lên tiếng.

-K-e-n-s-a-i- Jesan gằn từng chữ.

Kensai vừa nhận ra giọng nói quen thuộc thì liền im bặt, anh vội đẩy hai con ngồi kế ra xa.

-Tự dưng đẩy em- Một trong hai con nũng nịu.

-Im- Anh trừng mắt.

Jesan đi vào đứng trước anh, cô đấy nhỏ ngồi bên trái ra và ngồi xuống.

Cô nhẹ nhàng vuốt lên mặt anh rồi lần xuống cúc áo gỡ bỏ cúc đầu. Từng động tác nhẹ nhàng, êm dịu nhưng làm anh đổ hết mồ hôi hột.

-Làm vậy đúng chưa anh?- Jesan thì thầm vào tai anh.

Anh chỉ im lặng và nuốt nước bọt ừng ực.

-Sao-anh-dám-hả?- Jesan đột nhiên đưa tay còn lại lên véo tai anh.

-Vợ à chồng sai rồi...au...tha lỗi cho chồng đi...aida...- Anh nài nỉ nhìn mà thương.

-Anh hay lắm...anh chết với tui- Jesan buông ra.

Kensai ngồi ôm lấy tai khóc lên khóc xuống "mụ phù thủy"_Anh lầm bầm.

Kansai ngồi nhìn Jisan, anh thấy quen lắm gặp ở đâu rồi thì phải (trong tối sao thấy mặt mà quen với không).

"Không lẻ...Chắc không phải đâu"_ Anh suy nghĩ mắt vẫn không rời cô.

Còn hắn, hắn cứ nhìn chằm chằm vào nó. Có cảm giác gì đó rất quen thuộc, tim hắn không ngừng đập mạnh. Hắn trở lại phong thái ngày thường liếc ngang nó.

Jisan tiếng lại ngồi xuống chỗ đẩy nhỏ ngồi kế Kansai ra rồi thản nhiên ngồi xuống.

-Biến hết đi- Nó lên tiếng.

-Cô lấy quyền gì chứ?- Nhỏ ngồi kế hắn đứng dậy hỏi nó.

-Chủ bar- Nó thốt ra xong thì những nhỏ đó cũng không thể chối nữa luyến tiết mà rời đi.

Nó nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ rồi lại chỗ trống ngồi xuống. Chính nản thân nó cũng không biết tại sao nó lại không vui. Cảm giác rất kì lạ.

Về phần hắn, ánh mắt của nó có nhanh đến đâu thì cũng không thoát được hắn, hắn đang rất bực bội, tại sao nó lại nhìn hắn như vậy.

-Kensai mày có vợ sao không báo cho anh em- Kansai nói.

-Ờ thì...-Anh ấp úng vừa thấy Jesan lườm liền vội nói- Thì chưa đến lúc thôi.

-Giờ thì giới thiệu nha! Đây là Jesan bà xả tao còn đây là Josan và Jisan em gái nuôi của tao đều 17 tuổi. Giới thiệu với ba đứa đây là Kinsai bạn anh và Kesai em họ anh- Kansai chỉ từng người.

-Chào- Kensai đưa tay về phía Jisan ngỏ ý muốn bắt tay.

-Chào- Jisan mỉm cười bắt tay.

Nó và hắn không nó gì, im lặng tột độ. Có phải nó và hắn sẽ không bao giờ nhận ra nhau? Nhưng nếu như có thì phải đến bao giờ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.