Thiên Thần Hay Ác Quỷ... Đâu Mới Là Em?

Chương 54: Chợt nhận ra mình không thể quên



Một màu nắng đang dần lan tỏa, một hương thơm nhẹ nhàng bay bổng. Cả hai hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí ưu nhã. Thật làm cho người khác có được cảm giác thanh thản mà.Đã bao lâu rồi nó không cảm nhận được cảm giác này nhỉ? Có lẽ đã rất lâu, rất lâu và rất lâu rồi. Nó mỉm cười, hít một hơi thật sâu. Hôm nay mới đúng là một ngày nghỉ ngơi đúng nghĩa. Nhưng mà...bên cạnh vẫn thiếu gì đó. Một cảm giác trống trải, lạc lõng lan nhanh khắp lồng ngực. Không phải chứ? Trước mắt nó bây giờ nhìn đâu cũng thấy hình bóng của hắn. Nó lại nhớ hắn rồi. Con người xấu xa ấy sao lại mãi bám vào tâm trí của nó.

-Anh ác lắm, anh vô tình nhẫn tâm lắm. Uổng công tôi luôn nén lòng mình và đặt hết hi vọng, tin tưởng vào anh.

Gương mặt của nó không biểu lộ một cảm xúc nào nhưng hai hàng nước mắt vẫn lặng lẽ tuôn xuống. Nó cho đi yêu thương, niềm tin của mình chỉ để nhận lại sự mất mát và cô đơn. Cả cuộc đời, nó hận nhất là sự phản bội, sự lén lút sau lưng nhưng lúc nào nó cũng lâm vào tình cảnh như thế. Có ai muốn đối mặt với những điều mà chính bản thân mình ghét nhất đâu. Đây cũng không phải là lần đầu nhưng cảm giác lúc này...rất nhói...rất đau...một ai hiểu được không? Đến bây giờ, nó mới nhận ra: nó chẳng thể nào quên được hắn.

-Nhớ Quân Anh à?- Tiếng nói của một người đàn ông trung niên vọng lại.

Nó quay đầu nhìn thì thấy ba của hắn, người đàn ông với vẻ ngoài khô khốc, điềm đạm đang bước đến. Đến bên cạnh nó, ông ngừng lại và cho hai tay vào túi.

-Có lẽ hạnh phúc không bao giờ chọn cô nhỉ?- Ông hỏi vu vơ.

-Là thế rồi, còn "có lẽ" gì nữa.- Nó cười nhạt.

-Cô hãy làm quen với việc này đi, kẻo sau này khó tiếp nhận những hành động quá đáng hơn thế nữa.- Môi của ông khẽ nhếch lên.

-Huh, vậy sao?- Nó hừ lạnh.- Nhưng mà...hãy cho tôi biết, ông cần đứa bé để làm gì?

-Đứa bé à?- Ông hơi nhíu mày.- Tất nhiên là để thừa kế rồi. Toàn bộ tài sản của tôi đều sẽ chuyển nhượng cho đứa cháu đức tôn này.

-Không phải Quân Anh sẽ kết hôn với Huyền My sao? Như thế thì ông đã có cháu rồi còn gì.

-Cô nghĩ nó sẽ đồng ý sao? Mà cho là nó đồng ý đi chăng nữa thì nó sẽ có con với Huyền My à?- Ông cong môi cười.

-Ý ông là?

-Tự khắc cô sẽ biết.- Nói rồi ông liền quay lưng đi.

Nó nhìn theo ông. Con người này cho là bí ẩn, kín miệng. Ông không bao giờ cho nó biết thêm gì, từng lời nói đều mang đầy hàm ý.

-Tự khắc sẽ biết sao? Ý của ông ta là gì đây?

...

Bảo Trúc lưỡng lự, nhỏ chậc lưỡi quay sang nhìn Diễm Kỳ.

-Chị vừa về nước thôi mà (đúng ra là vài chap trước ヽ(´▽`)/) thế mà cưa đổ cả anh Trịnh Khang.

-Phải phải, bái phục bái phục.- Thiệu Hà đưa ngón cái lên.

-Ai bảo chị cưa chứ? Là anh ta dùng cách hèn hạ nhất thì có.- Diễm Kỳ bĩu môi.

-A, hình như anh vừa nghe thấy ai đó bảo anh dùng cách hèn hạ thì phải.

Trịnh Khang cùng Tuấn Du và Thế Nguyên bước vào. Anh cho hai tay vào túi, mắt liền lườm Diễm Kỳ.

Diễm Kỳ như tá hỏa. Phải thừa nhận, từ trước đến nay cô chưa hề quíu một ai nhưng hôm nay đã có một người khiến cô trở nên cứng họng.

-Hạnh phúc nhá! Chị yêu!- Tuấn Du véo má cô, mỉm cười.

Trịnh Khang trừng mắt, anh đưa tay kéo ngay Tuấn Du ra.

-Này nhóc, không phải của chùa nhá, chẳng thơm nhang đâu.

-Á, em chỉ véo má thôi mà.- Tuấn Du chớp mắt.

-Tuyệt đối không!- Anh thẳng thừng.

-Hơ, chị phải góp ý, chấn chỉnh anh Khang lại đi.- Thế Nguyên khoát tay lên vai cô.

-Ashiaz, tới nhóc này nữa à? Đây là của anh nhé, chỉ anh chạm vào thôi.- Trịnh Khang bốc hỏa.

Anh bước đến, đẩy Thế Nguyên sang một bên, sau đó anh kéo Diễm Kỳ ôm chặt vào lòng, giữ khư khư lại như giữ báu vật.

Bốn người kia chỉ còn biết mắt chữ A, mồm chữ O nhìn họ.

Diễm Kỳ há hốc mồm, mặt bắt đầu đỏ ửng lên. Làm gì mà thái quá như thế chứ? Cái tên "ngốc" này.

-Trịnh Khang, buông ra coi! Anh làm gì thế hả?- Diễm Kỳ giẫy giụa.

-Anh chỉ bảo vệ vợ tương lai thôi!

-Nhưng đây là người nhà mà. Có gì phải bảo vệ đâu.- Cô cau mày khó chịu.

-Được, thôi thì buông!- Anh bĩu môi, thả lỏng tay ra. Không quên ghé vào tai của cô mà thì thầm.- Đợi mấy nhóc này về rồi thì em sẽ biết tay anh!

Diễm Kỳ nuốt nước bọt cái ực. Cô không thể hình dung nổi, anh sẽ làm gì cô đây.

-Đúng là sói già đội lớp cừu non.- Cô chu môi mắng anh.

-Được, thôi thì ngay bây giờ ha. Lên phòng nào!- Anh đứng dậy, vươn vai.

Không gian bây giờ thật tĩnh lặng, mọi người đều im thin thít, đưa ánh mắt nghi ngờ nhất nhìn hai người.

-Hàm ý, có hàm ý!- Bảo Trúc nheo mắt và lắc đầu.

-Phải rồi, hai người có gì mờ ám đúng không?- Đến phiên Thiệu Hà chấp vấn.

-Ha, làm...làm gì cóóó...- Diễm Kỳ mặt đỏ ké lên, lời nói đầy ắp sự che giấu.

-Thật chứ?- Thế Nguyên miệng cười như không.

-Có một sự nghi ngờ không hề nhỏ.- Tuấn Du lắc lắc đầu, ánh mắt hiện lên những nét cười.

-Không có...mà...- Diễm Kỳ xua tay.

Trịnh Khang tặc lưỡi, anh vươn tay tóm lấy Diễm Kỳ lôi đi xềnh xệch. Vừa đi anh vừa nói, không quay đầu nhìn ra sau, tay còn lại đưa lên vẫy vẫy.

-Mấy đứa ở chơi, chán rồi về. Bây giờ anh bận dạy vợ, thất lễ không tiếp được nữa.

-Ha, không sao! Anh chị cứ thoải mái ạ.- Bảo Trúc cười tít mắt.

-Còn nhìn gì nữa, về thôi, cho anh chị có không gian riêng đê!!!- Thiệu Hà hí hửng cùng Bảo Trúc nhìn theo Diễm Kỳ.

Hai người thấy rõ, gương mặt cầu cứu của Diễm Kỳ nhưng tiếc là không giúp được gì. Đành vậy! Hôm nay chắc là ngày tồi tệ nhất của Diễm Kỳ rồi, chọc giận ai không chọc lại chọc ngay ổ kiến lửa.

Trịnh Khang nhanh chóng ném Diễm Kỳ lên giường. Anh không quên phải đóng chặt cửa và khóa trái lại.

Diễm Kỳ trừng mắt, không lẽ... Không thể nào đâu, chắc là cũng giống với những hôm trước, anh sẽ không "ăn" cô đâu. Vả lại, anh thừa biết cô rất nhạy cảm trong việc này kia mà.

Trịnh Khang tự ý mở cúc áo, sau đó chiếc áo sơmi trắng toanh được anh cởi ra vứt xuống sàn. Khoe ra lồng ngực rắn chắc và nước da màu đồng khỏe khoắn.

Diễm Kỳ giật bắn người, mặt bắt đầu ngượng chín. Cô vội đưa tay lên che đi hai mắt.

-Trịnh Khang, chẳng phải anh đã hứa là không làm gì em rồi sao? Anh nói đồng ý lấy anh thì anh sẽ không ép em như thế mà.

-Phải, nhưng anh chưa nói là khi giận lên thì anh muốn gì.- Anh mỉm cười, ngồi xuống mép giường, đối mặt với cô.

-A, vậy anh muốn gì chứ?

-Muốn có em.

-Thì chẳng phải em đã đồng ý lấy anh rồi còn gì. Như vậy là "có em" bên cạnh rồi.

Trịnh Khang hít một hơi thật sâu. Anh không biết cô ngốc thật hay giả vờ ngốc đây. Nhưng với một người như Diễm Kỳ thì chắc chắn là hiểu rồi.

-Vậy để anh dạy!

Vừa dứt câu, anh liền kéo cô xuống, nằm dưới thân người.

Diễm Kỳ hoảng hốt cực độ, cô lắp bắp.

-Trịnh Khang...bây giờ...quan trọng nhất là tìm tung tích của Kỳ Thư...chúng ta...phải tập trung vào việc đó...

-Anh biết! Kỳ Thư còn mang bảo nhi, anh cũng thừa biết ông ta cần đứa bé trong bụng của em ấy. Yên tâm, Kỳ Thư sẽ không sao.- Anh mỉm cười ủy mị, áp sát mặt vào mặt cô.

-Không được, dù Kỳ Thư không sao thì em cũng không dại gì mà để anh no bụng một bữa đâu.- Cô quay mặt sang hướng khác, né tránh ánh nhìn ôn nhu của anh.

-À à, thì ra nãy giờ em đang nghĩ đến việc này. Chậc, anh đâu có ý ăn em nhưng thôi em đã nói vậy rồi thì...- Anh chậc lưỡi, cười gian xảo.

-Aaa...Trịnh Khang, em xin lỗi! Tuyệt đối em không làm những chuyện đó đâu, nhất là lúc chưa kết hôn.- Cô đưa tay lên, cố gắng đẩy anh ra.

Ngượng chết được. Sao cô cứ bị tên "đại sắc lang" này dồn vào nghịch cảnh như thế vậy trời. Nhưng...có một cảm giác gì đó, lạ lẫm lắm. Lo sợ? Không, không phải. An toàn? Cũng không, cô nhận ra từ lâu rồi. Hạnh phúc? Phải, chính cái cảm giác này. Sao nó lại làm tim cô đập thình thịch vậy chứ? Hiện tại, cô không thể kìm nén được những cảm xúc của mình.

Trịnh Khang cúi mặt xuống, hôn nhẹ vào má cô. Diễm Kỳ thở gấp, cô không thể kháng cự lại anh, toàn thân của cô nóng ran, thần kinh như tê liệt hết. Trong đầu cô chẳng có một thứ gì, tất cả đều trống rỗng. Tay cô siết chặt lấy drap giường, cả người chợt run lên.

-Trịnh Khang, buông...buông em ra...

Anh không trả lời, khẽ đặt môi của mình lên môi cô. Tay của anh ôm chặt lấy eo của Diễm Kỳ kéo sát vào người.

Sự ngọt ngào này của anh đã lấn áp cả lí trí của cô. Ngay lúc này cô chẳng còn biết mình là ai.

...

Nó tựa vào lan can. Ngước mắt nhìn lên bầu trời đầy sao đêm kia, chợt nó cảm thấy chạnh lòng, trống vắng.

Bất chợt nó thấy một chiếc Lamborghini màu đỏ đang đổ cách ngôi biệt thự không xa. Chiếc kính cửa từ từ hạ xuống, nó nhìn thấy một người con trai đang nhìn chằm chằm vào nó.

Vừa nhận ra người đó, nó thoáng ngạc nhiên. Cắn chặt môi dưới nó quay mặt sang hướng khác. Người này đã làm nó càng thêm chán ghét. Nếu được quay về lúc trước thì đương nhiên nó sẽ tránh mặt, không hề gặp anh ta.

Người đó không nhìn nó nữa, chiếc kính cũng từ từ được kéo lên. Chiếc Lamborghini màu đỏ dần chuyển động, đi xa khỏi khu vực này.

Nó nhìn lại, chẳng thấy gì. Không lẽ nó đã hoa mắt? Nhưng rõ ràng là anh ta kia mà.

-Âu Dịch Quân, là anh đúng không?...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.