Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 12: Nghe thấy



Rose bần thần bước đi trong dãy hành lang không xác định. Cô không biết, cũng không nhớ mình rời khỏi trạm xá như thế nào. Trong đầu cô hiện giờ chỉ còn lại giọng nói của Will Turner vang vọng lại. "Em là thói quen của tôi!"....

"Em là thói quen của tôi!"

"Em là thói quen của tôi!"

...

- Aaaaaaaaa....mình điên rồi

Rose hét lên một tiếng, bàn tay vò mái tóc giả rối tung lên và khuôn mặt cô đỏ ửng. Trái tim cô lại đập nhanh hơn rồi. Cô phát hiện ra kể từ lúc gặp Will Turner, trái tim cô không còn nghe lý trí của cô mách bảo nữa. Nó đang dần phản kháng....vì hắn!

- Rose?

Kate từ phía xa nhíu mày gọi. Nhìn cái thân ảnh của Rose đang như mất trí dựa đầu vào cái cột đầy khó hiểu. Đã có chuyện gì xảy xa? Bước chân nhanh chóng tiến lại gần.

- Rose, cậu ổn chứ?

- Mình không ổn chút nào, Kate_ Rose thở dài, ngồi xuống chiếc ghế gần đó.

- Đã có chuyện gì xảy ra?

Rose chán nản kể lại việc cô cùng Will Turner nói chuyện với giáo sư Black. Cả việc hắn đã đánh gãy tay tên Law Freeman như thế nào. Duy chỉ có việc Will Turner có khả năng thôi miên và những lời hắn nói với cô là cô không nói ra. Rose cho rằng những điều này cần giữ bí mật. Mặc dù cô rất muốn kể cho người bạn thân nhất của mình biết...thế nhưng khi lời nói sắp đến miệng, cô lại ngậm ngùi nuốt lại.

- Cái tên Freeman đó đúng là một tên vô lại mà! Bị gãy một cánh tay là may đó._ Kate tức giận nhưng giọng điệu lại xen vào một chút khoái trá.

- À...về việc mình trốn tiết, giáo sư Mineva Ellis có nói gì không? Chắc là giận lắm hả?_ Rose bất đắc dĩ hỏi.

- Phải rồi! Mụ ta nhờ mình chuyển lời cho cậu. Cậu đến văn phòng của mụ đi._ Kate hất mái tóc đỏ ra phía sau duyên dáng nhưng giọng nói lại tỏ ra chút khó chịu.

- Suỵt!

Rose giơ tay lên bịp miệng Kate lại, đôi mắt nhìn ngó xung quanh sợ ai đó vô tình nghe được. Nếu để đến tai giáo sư Ellis thì chẳng phải Kate sẽ gặp rắc rối hay sao. Tại sao cô nàng này luôn nói năng tùy tiện như vậy.

- Chú ý lời nói của mình chút, cậu muốn bị đuổi ra học viện sao?_ Rose nhắc nhở

- Mình không sợ. Sẽ có ngày mình đá đít mụ ta ra khỏi học viện._ Kate mạnh miệng nhưng lời nói lại nhỏ lí nhí đủ cho hai người nghe. Quả thực cô nàng chưa đến nỗi nỗi ngốc lắm.

- Mình đi đây, gặp lại cậu sau. Tạm biệt!

Rose thở dài ngao ngán quay người bước đi nặng chịch như mang theo đá. Cô cảm thấy khẩn trương, lồng ngực bỗng trào lên một cảm xúc hoang mang. Mụ Ellis cần gặp cô, chắc lại chuẩn bị cho cô chút khó khăn nào đó.

--------

- Giáo sư Ellis, nghe nói cô cần gặp em?

Rose bước vào văn phòng đang mở cửa, cái văn phòng mà vừa bước vào khiến cho Rose phải sửng sốt đến nỗi há hốc miệng ra nhìn. Bởi căn phòng tràn ngập một màu hồng phấn. Từ khung cửa sổ, cái bàn, rèm che cửa, kệ sách,... Cho đến những thứ nhỏ nhặt nhất như cây bút, cái gim giấy cũng toàn là màu hồng.

Từ chỗ cái bàn, Mineva Ellis đang nhâm nhi tách Cafe nghi ngút khói. Mái tóc bồng bềnh xoăn tít như cọng mì tôm của mụ xù lên...và tất nhiên nó cũng màu hồng phấn. Trông mụ giống hệt như một con nhím màu hồng.

- Rose Dorothy, trò có thể cho ta biết trò đi đâu với Will? Tôi cần một lời giải thích._ mụ chất vấn, đôi con ngươi được bao bọc một lớp kính sát tròng màu hồng dương lên đầy khiêu khích.

Will? Mụ ta vừa nói Will sao? Ôi trời, cô không ngờ mụ ta lại có thể gọi học viên của mình một cách thân mật như thế. Tuy Kate đã nói cho cô biết là mụ Ellis thích Will Turner, thế nhưng như vậy không phải là quá phô trương sao? Mụ ta đang coi cô như là kẻ bám theo tán tỉnh hắn.

- Chỉ có một chút việc thôi giáo sư!_ Rose đè nén cảm xúc muốn phát hoả.

- Việc gì?_ Mụ chất vấn

- Xin lỗi, nhưng thưa giáo sư...em sắp có tiết và nếu như giáo sư muốn biết thì có thể gặp Will Turner hỏi cho rõ.

- Trò...trò... ROSE DOROTHY_mụ hét lên

- Em xin phép!

Rose xoay người đi ra khỏi phòng, mặc kệ cho mụ Ellis đang tức giận, hận không xé xác cô ra. Tại sao cô lại phải chịu sự tức giận vô lý của mụ về việc liên quan đến Will Turner chứ? Cô cảm thấy thật ngớ ngẩn. Và tại sao dạo gần đây cô luôn phải gắn liền với hắn?

Will Turner... Will Turner....cái tên này liên tục xuất hiện trong đầu cô không ngừng nghỉ. Cô cảm thấy cuộc sống yên bình của cô bị đảo lộn kể từ khi cô gặp hắn.

Vì mải mê suy nghĩ lan man Rose vô tình đi lạc đến một nơi yên tĩnh vắng vẻ. Đây là tầng 2, khu dành cho viện trưởng và các giáo viên họp và làm việc - Rose hiểu ra khi đôi mắt liếc qua bảng chỉ dẫn ở góc cầu thang.

Bàn chân định bước đi quay trở về, bỗng tai cô mơ hồ nghe được giọng nói phát ra từ một căn phòng - phòng của viện trưởng khu V.

Chần chừ một hồi, Rose nuốt nước bọt sau đó bước đi thật khẽ đến bên căn phòng kia. Cửa phòng khép hờ và Rose đã thấy những thứ không nên nhìn.

Khuôn mặt cô bỗng chốc đỏ lên khi nhìn thấy phía bên trong, trên chiếc bàn rộng lớn. Viện trưởng quần áo không chỉnh tề đang hôn mãnh liệt một người phụ nữ mặc tóc vàng mặc cái áo ngực đỏ chót trong lòng. Bàn tay của ông ta đang mơn trớn cái lưng trắng muốt của người phụ nữ.

Rose xoay người tính bỏ đi, khuôn mặt cô nóng ran lên...cô không ngờ lại chứng kiến cảnh như vậy. Thế nhưng...

- Viện...viện trưởng, ngài hãy cho em biết...._

giọng nói quyến rũ của người phụ nữ vang lên. Điều này lại khiến Rose tò mò, cô cảm giác có vẻ hai người này sắp nói điều quan trọng gì đó.

- Ừm...Ta đoán Lucius Martin sắp quay lại học viện...aaa yêu tinh!_ giọng viện trưởng ồm ồm vang lên.

- Ngài có nghĩ Will Turner...sẽ....dùng khả năng của mình để tìm ra Jame Carney?

Lucius Martin? Will Turner? Jame Carney? Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Cái tên Jame Carney này cô đã nghe Will Turner nói đến lúc trong trạm xá. Còn người Lucius Martin là ai?

Tiếp tục tò mò, Rose áp tai vào cánh cửa để nghe rõ hơn, thế nhưng cái câu phía sau cô nghe được lại như tiếng sét đánh ngang tai.

- Rosalie...em nghĩ Jame Carney sẽ sống sót nếu như....nếu như Will Turner sử dụng khả năng để ép một trong số các..giáo..viên sao..

Cái gì? Rose đứng im như trời trồng không nhúc nhích. Có vẻ như mọi chuyện càng ngày càng phức tạp. Cô có nên nói điều này cho hắn biết không? Nhưng nếu như cái người Jame Carney đó là người ác....như vậy.....

Suy nghĩ một hồi Rose lẳng lặng rút lui như êm, vì hai người trong căn phòng không nói gì nữa mà tập trung "vận động". Rời khỏi nơi đó mà tâm trạng Rose khẩn trương như vừa làm chuyện ác. Thật khó chịu...

Bỗng tầm mắt bắt gặp Will Turner đang đi vào khu rừng phía xa. Trái tim đập liên hồi, cô đang suy nghĩ xem có nên nói với hắn những điều mình vừa nghe thấy? Có hay không?

...

Trong đầu đang suy nghĩ là vậy nhưng bước chân lại vô thức bước về phía hắn từ lúc nào....

Hết

P/s: có ai còn nhớ ả Rosalie không????

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.