Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 18: Tái ngộ trong căn-tin



- Ngài Lucius, cuối cùng ngài cũng trở về!

Viện trưởng khu W khúm núm xun xoe chào hỏi, bàn tay nhanh nhẹn đon đả rót một ly trà để trước mặt Lucius. Cái đầu hói trơn láng của ôm ta chỉ thiếu chạm vào mặt bàn.

Vắt chân lên bàn, bộ dạng thư thái lười biếng. Lucius châm một điếu thuốc nhàn nhạt hút, hoàn toàn không thèm liếc mắt nhìn viện trưởng kia một cái.

- Will Turner sao rồi? Cậu ta có gây gổ gì không?

- Ngoại trừ việc không nghe theo lời ai thì cậu ta khá là trầm lặng. Thủ lĩnh Martin, về Jame Carney...ông ta_ Viện trưởng dè dặt

Dụi tắt điếu thuốc đang cháy xuống bàn, Lucius đứng dậy đi thẳng ra cửa, để mặc cho ông viện trưởng đứng đó không hiểu chuyện gì xảy ra.

Jame Carney! Người đàn ông đó là để khống chế Will Turner. Không thể để cho Will Turner biết được. Hơn ai hết anh ta hiểu rõ, loại người như Will Turner, nếu không thành bạn được thì nhất định phải dè chừng.

---------------

- Oa...đó là Lucius Martin..đẹp trai quá

- Thủ lĩnh Martin thật sự đã quay lại.

- Thủ lĩnh..

- Lucius...Lucius

Những tiếng bàn tán xôn xao, ngưỡng mộ, si mê hoà lẫn vào nhau tạo nên một mớ hỗn độn. Lucius cao ngạo nhếch một nụ cười niềm nở nhưng trong lòng lại thầm cười khẩy. Nhìn những đám thanh niên trên bắp tay có xăm hình biểu tượng của anh ta, mà lòng có chút ngạo nghễ. Hình xăm chữ L chính giữa hai con mắt Sói...biểu tượng của anh ta, Lucius Martin.

Miệng nhai miếng thịt bò còn tái trong miệng, Rose thở dài tỏ vẻ thất vọng. Cô không ngờ cái tên đó lại là vị thủ lĩnh vĩ đại của người Sói. Đúng là anh ta rất đẹp nhưng nhìn nụ cười tỏ vẻ niềm nở của anh ta xem, đúng là giả tạo.

- Đó là Lucius Martin!

Will Turner bất ngờ tiến lại mở miệng, bê một khay đựng đồ ăn ngồi xuống trước mặt Rose. Trên khay chỉ vẻn vẹn một miếng thịt nướng nhỏ và một cốc sữa.

Thoáng chút ngỡ ngàng, Rose liếc mắt nhìn vào khay đồ ăn của hắn mà có chút ngờ vực.

- Tôi đã biết đó là Lucius Martin....thế nhưng, nhà bếp không cho anh đồ ăn sao?

Trông hắn ta to con như vậy nhiêu đó đồ ăn chắc chắn chả thấm vào đâu. Lại nghĩ đến việc hắn ta vì mình mà cạn kiệt máu, trong lòng có chút áy náy. Vì vậy không nói nhiều cô cầm dĩa xẻ miếng thịt bò qua khay cho hắn.

- Em cần thiết hơn tôi đấy_ Will chặn bàn tay cô lại, tiện thể đẩy cốc sữa sang bên cạnh cô.

- Uống đi! Tôi không uống sữa.

- Anh..

Rose nhìn hắn có chút cảm động. Từ sau lần đó, cô không còn cảm thấy bài xích khi ở cùng với hắn nữa. Hắn không quá đáng ghét như cô nghĩ. Uống một ngụm sữa, trong bụng cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Đôi môi bất giác hiện lên một nụ cười mỉm.

Mà phía đối diện Will đang nhìn cô, trông thấy nụ cười nơi khoé miệng nhỏ nhắn kia, khuôn mặt lạnh tanh của hắn bỗng chốc trở nên dịu dàng. Nụ cười của cô...làm tim hắn mềm nhũn.

Đang tận hưởng những lời ca tụng, bỗng tầm mắt Lucius nhanh chóng phát hiện ra một cặp đôi đang ngồi ăn ở phía xa. Người con gái quay lưng lại cho nên anh ta không thấy mặt. Chỉ là sao cảm thấy có chút quen quen. Người con trai có vóc dáng cao lớn, khuôn mặt nam tính...lạnh lùng nhưng ánh mắt có chút dịu dàng.

Bước chân tao nhã tiến lại, nở một nụ cười chuyên nghiệp khiến cho những cô gái gần đó suýt nữa hét ầm lên.

- Will, đã lâu không gặp!

Giọng nói của anh thu hút lực chú ý của Rose, quay mặt lại...có chút sững sờ. Tại sao lại là anh ta? Trong khi đó Will vẫn thản nhiên xử lý bữa tối của mình, hoàn toàn không để lời nói của Lucius vào tai

Giống như Rose, Lucius cũng hơi ngạc nhiên khi cô gái ngồi cùng Will là Rose - cô gái ném tuyết vào người anh ta. Quả là có duyên! Kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, anh ta không có vẻ gì là tức giận trước thái độ của Will, chỉ nhìn Rose cười cười.

- Chào! Chúng ta lại gặp nhau... Em tên gì người đẹp?

Như hai con người khác nhau, Rose nhìn Lucius nghi hoặc. Cái con người lạnh lùng cao ngạo đó đâu? Tại sao bỗng dưng trở thành một con người khác. Nhìn nụ cười toả nắng của anh ta, dẫu biết là giả tạo nhưng sao cô vẫn cảm thấy bối rối.

- Tôi...

"Cạch" Will Turner bất chợt để con dao xuống đĩa, tạo nên một tiếng kêu lạnh người. Tao nhã lấy một miếng khăn giấy lau miệng sau đó đứng dậy nắm lấy tay Rose kéo đi.

- Will...tại sao.._ Rose ngờ nghệch

- Mất hứng!

- Haha.. Will, cậu không thay đổi. Chỉ là cậu đang sợ sao?_ Lucius lên tiếng cợt nhả, đôi mắt hẹp dài của anh bỗng hiện lên tia sắc lạnh.

Bước chân của Will dừng lại, không có quay lại nhìn Lucius nhưng bàn tay nắm lấy tay Rose chặt hơn. Trong lòng hắn đang cảm thấy khó chịu. Câu nói của Lucius khiến hắn khó chịu. Khó chịu vì Lucius hỏi tên cô, càng khó chịu hơn khi biết hai người đã gặp mặt nhau.

Rose...Em chỉ là của riêng tôi!

- Sợ? Cậu xứng sao?_ hắn lạnh giọng.

Khuôn mặt của Lucius lạnh đi vài phần...

Một khoảng im lặng diễn ra...

Trong căn-tin, nhiều người lặng im không không dám nhúc nhích. Trong đầu thầm kêu gào: anh chàng người Sói hấp dẫn Will Turner kia nguy rồi! Tại sao lại ngu ngốc đi đối đầu với Lucius Martin cơ chứ.

Thế nhưng trái với những suy nghĩ của họ. Không có điều gì xảy ra cả. Lucius chỉ nhìn Will không nói năng gì. Trong lòng anh ta biết rõ, Will Turner không hề sợ anh ta. Bản chất trong con người đó không hề run sợ trước bất cứ ai. Hay lắm! Lucius cười nhạt.

- Will, anh với anh ta có chuyện gì sao?

Không khó để Rose phát hiện ra mối quan hệ không đội trời chung giữa hai bọn họ. Tại sao lại như thế? Lucius Martin không phải là vị thủ lĩnh vĩ đại người người ca ngợi hay sao?

Will không nói gì, chỉ nắm lấy tay cô thật chặt, một hồi sau mới lên tiếng.

- Tránh xa Lucius Martin_ sau đó dắt cô ra khỏi căn-tin.

Ánh mắt của Lucius có chút khác lạ. Biểu hiện che chở cô gái đó của Will khiến anh ta mở mang tầm mắt. Nở một nụ cười đầy ý vị, Lucius quay mặt nhìn về phía một thanh niên người Sói phía sau ra lệnh.

- Ta muốn mọi thông tin về cô gái đi cùng Will Turner trên bàn của ta trong vòng 1 tiếng nữa.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.