Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 21: Dưới cơn mưa tuyết (2)



Sự xuất hiện bất chợt của Will khiến cho Lucius mất hứng. Cái khoảnh khắc sắp được tận hưởng làn môi mềm của Rose đành phải dừng lại vào phút cuối. Buông hai cánh tay của Rose ra, chậm rãi đứng dậy chỉnh lại quần áo xộc xệch, phủi đi lớp tuyết bám trên áo. Lucius ngạo nghễ nhìn Will nhún vai.

- Như cậu thấy! Chúng tôi HẸN, HÒ

Chữ "hẹn hò" được anh ta nhấn mạnh rõ ràng. Đáy mắt loé lên nhìn Will khiêu khích. Mong chờ sự biểu hiện tức giận của hắn.

Nhưng trên mặt Will không lộ ra một tia cảm xúc khác lạ nào. Trên mặt vẫn lạnh lùng như thường ngày, tưởng như chuyện vừa nhìn thấy không ảnh hưởng gì đến hắn.

- Ra vậy!

Không nhìn Rose, đôi môi lạnh lùng khẽ nói. Câu nói này khiến cho Lucius không khỏi ngạc nhiên. Anh ta không ngờ Will lại có thể bình tĩnh đến như vậy. Cô gái này không phải bạn gái hắn sao?

Rose nhìn trân trân vào khuôn mặt "không lo việc đời" của hắn trong lòng thoáng chút thất vọng. Vừa mới nãy thôi, khi hắn xuất hiện cô đã vui mừng nhường nào. Sự xuất hiện của hắn làm cho cô cảm thấy an toàn. Nhưng liền sau đó trong lòng có chút chột dạ, bởi cô sợ hắn sẽ hiểu lầm cô và Lucius có gì đó. Cái tư thế khi Lucius đè cô rất mờ ám, cô cảm giác giống như việc mình đi ngoại tình bị chồng bắt gặp vậy.

Tất cả như đốm lửa leo lắt bất chợt bị một gáo nước dội tắt. Chỉ hai từ ngắn gọn của hắn đã ngăn cách hai người thành không quen biết.

Chật vật đứng lên, xoa xoa cổ tay bị Lucius nắm chặt đến nỗi ửng đỏ, Rose liếc mắt nhìn Lucius một cái đầy khó chịu.

- Đừng tùy tiện nhận vơ. Tôi, không đời nào hẹn hò cùng anh. Tránh ra!_ Rose đẩy vai Lucius qua một bên rồi đi thẳng, cũng không thèm nhìn Will lấy một cái.

Nhìn bóng lưng của Rose đang dần xa, Lucius bật cười ha hả, bộ dạng tỏ ra bất đắc dĩ.

- Xem ra bạn gái cậu giận rồi, còn không mau đuổi theo!

- Cô ta không liên quan gì đến tôi._ Will lạnh lùng, xoay người bước về một hướng khác.

- Ồ! Vậy...cô ta sẽ là của tôi

Bước chân của Will dừng lại, đút hai tay vào túi quần, nghiêng đầu nhìn Lucius nở một nụ cười nhạt. Đôi mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào khuôn mặt khinh khỉnh của anh ta.

- Chuyện này có liên quan gì đến tôi không?

Vuốt nhẹ mái tóc lãng tử của mình qua một bên, Lucius lại gần Will, khoanh tay trước ngực cao ngạo. Khí thế muốn lấn át người khác, nhìn vào khuôn mặt của Will như xem những lời nói vô tình của hắn là thật hay giả. Sau cùng mới chậm rãi nở một nụ cười giả lả.

- Không có gì! Nhưng tôi thông báo trước, Will Turner...hãy nhớ kỹ, những gì cậu có tôi đều muốn.

Sau đó vỗ vai hắn rời đi...

Tuyết rơi càng lúc càng nhiều, phủ trắng xoá bóng hình hắn đứng thâm trầm cô độc. Vẫn giữ nguyên khuôn mặt không cảm xúc, Will xoay người đi nhanh về phía Rose đã đi.

"Những gì cậu có tôi đều muốn"... Lucius Martin, chỉ riêng cô ấy là không thể..

Cô gái ấy là của riêng tôi!

...

Mang tâm trạng bực dọc lê từng bước rời khỏi, trong đầu Rose bây giờ chỉ hiện lên khuôn mặt của hắn. Khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc, hắn không nhìn vào cô. À! Thì ra giữa cô và hắn là mối quan hệ như thế. Khi hắn hôn cô, khi cứu cô...chắc có lẽ đó chỉ là cảm xúc nhất thời, chỉ là ra tay cứu giúp không có ý gì khác.

Đúng vậy! Ngay từ đầu giữa cô và hắn đã là người của hai thế giới khác nhau. Như điềm báo chết chóc trong quả cầu tiên tri đã nói, như vậy cũng tốt! Sẽ không ai phải đổ máu...

Như vậy cũng rất tốt!

Thế nhưng tại sao trong lòng lại cảm thấy khó chịu như vậy? Rose bứt dứt dừng lại đạp mạnh lên nền tuyết, đôi môi làu bàu.

- Chấm dứt! Chấm dứt! Từ giờ đừng gặp nhau nữa.

- Will Turner, con Sói đáng ghét

...

Cô đâu biết hành động chửi rủa trẻ con của mình đều bị ánh mắt dịu dàng của hắn thu hết vào trong đáy mắt. Đút hai tay vào túi áo khoác, hắn chậm rãi tiến lại gần. Mở rộng áo đem thân hình nhỏ nhắn của cô bao bọc lại.

- Giận?_ hắn từ tốn.

Giật mình khi cái lưng bất chợt tiếp xúc với một lồng ngực ấm áp. Rose suýt nữa hét lên, nhưng giọng nói trầm thấp quen thuộc, cùng với mùi như bóng tối của hắn khiến cô nhanh chóng trấn tĩnh lại.

- Buông tôi ra!_ Rose lạnh lùng.

- Không._ Hắn cự tuyệt, từ phía sau ôm cô chặt hơn. Đem cả cơ thể nhỏ bé của cô bao bọc trong lớp áo khoác, để cơ thể cô dán chặt vào lồng ngực mình.

- Chúng ta không có quan hệ gì. Làm ơn buông tôi ra.

Những ngón tay thanh thoát của Rose ngọ ngoạy muốn thoát khỏi vòng ôm của hắn. Trái tim lại bắt đầu đập nhanh, điều này khiến cô hết sức bối rối.

Hắn không có buông cô ra, tựa cằm lên vai cô, đem hơi thở phả vào má cô nóng ran. Hắn biết biểu hiện như "người dưng nước lã" lúc nãy đã làm cô buồn. Giây phút nhìn thấy cô và Lucius trong tư thế mập mờ đã làm hắn suýt nữa phát điên. Nhưng bản thân hắn không thể trước mặt Lucius lo lắng cho cô được. Lucius là một con Sói gian xảo và nguy hiểm. Để đối phó với hắn, anh ta sẽ không ngại làm hại bất cứ ai bên cạnh hắn.

Vậy nên...hắn không có sự lựa chọn!

Nhưng để cô xa hắn, hắn không làm được.

Xoay người cô lại đối diện với mình, Will nắm lấy vai Rose, cúi đầu ghé vào tai cô khẽ nói.

- Nhớ, không được đến gần Lucius Martin

- Anh...

- Bởi vì tôi sẽ phát điên!

Rose sửng sốt, lời nói của hắn như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim cô... Khuôn mặt cô đỏ lên, đôi môi muốn nói gì đó lại bị Will cúi xuống cướp đi lời nói.

Hắn hôn cô thật sâu, không cuồng dã, chỉ nhẹ nhàng mơn trớn làn môi mềm. Rất lâu mới rời môi cô, đem khuôn mặt còn đang ngây ngốc của cô áp vào ngực hắn, bế cô lên bước đi về phía tháp chuông.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.