Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 22: 50 năm...100 năm hay 1000 năm, dù bao lâu nữa hắn cũng sẽ đợi



Rose được Will đưa về khu tháp chuông. Ngoài trời tuyết rơi ngày một nhiều, hắn sẽ không an tâm để cô đi về trong thời tiết như thế. Dù sao nếu thấy cô không về David chắc chắn sẽ đến học viện tìm. Không có gì đáng lo cả! Hơn nữa hắn muốn ở gần bên cô nhiều hơn.

Rose ngượng ngùng bước vào căn phòng nhỏ dưới tháp chuông. Đây là lần thứ hai cô vào đây, dù cho lần trước cô trong trạng thái mất đi ý thức. Căn phòng nhỏ bé, cũ kỹ, lạnh lẽo, phảng phất mùi lành lạnh cô độc của bóng tối. Mùi hương của hắn!

- Tại sao anh lại sống ở đây?

Rose tò mò, cô không hiểu tại sao Will Turner được phép ở trong học viện. Cái tháp chuông cũ kỹ nằm tách riêng một vùng phía sau học viện, sát với khu rừng rậm rạp. Cô chỉ biết, cái tháp chuông này trước đây thường nghe các học viên đến để ngắm sao, học bộ môn tiên tri. Nhưng đâu có ngờ lại là nơi ở của hắn.

Không có trả lời câu hỏi của cô, hắn lẳng lặng pha một ly sữa bốc khói nghi ngút đưa đến miệng cô.

- Cảm ơn!_ Rose lí nhí, đưa lên miệng uống một ngụm nhỏ. Vị sữa ấm nóng béo ngậy lan xuống cuống họng khiến cô ấm áp hơn đôi chút.

- Bởi vì tôi phải ở đây

Từ đối diện nhìn Rose, đôi môi bất ngờ trả lời. Trong giọng nói của hắn có chút gì đó bất đắc dĩ. Rose cảm nhận được, bóng dáng to lớn của hắn ngồi trên bệ cửa sổ trông thật cô độc. Bóng hình hắn như hoà vào bóng tối làm một.

- Tại sao?_ Rose hỏi

- Tôi cần tìm một người

- Jame Carney?

- Ừ

Thế tại sao anh không đi tìm? Ở học viện có thể tìm được hay sao? Cô muốn hỏi hắn là vậy! Cũng rất muốn hỏi rõ chuyện của hắn, muốn hiểu hắn rõ hơn. Con người hắn khiến cô không thể hiểu hắn đang nghĩ gì.

Hắn như bóng tối!

Bóng tối lạnh lùng. Bóng tối chứa đầy những điều bí ẩn và khó nắm bắt.

Một khoảng im lặng...

Rose bối rối không biết phải nói gì, cầm chặt chiếc cốc sữa đưa lên miệng uống một hơi. Cô cảm thấy cái sự im lặng làm cô lúng túng. Bản chất của Will Turner đã là người kiệm lời, mà cô lại không giỏi cho việc gợi chuyện cho nên chỉ có thể im lặng.

Im lặng một hồi, Will rời bục cửa sổ đến trước mặt Rose, không nói không rằng đoạt lấy cốc sữa trong tay cô để lên bàn. Bàn tay to lớn của hắn ấn cô nằm ngã ra giường.

- Anh tính làm gì?_ Rose giật mình hét lên.

Chống hai tay ra hai bên, giam cô chính giữa lồng ngực mình với nền giường. Hắn khom người cúi xuống.

- Lucius Martin rất nguy hiểm, tôi muốn em tránh xa anh ta.

Dùng tay đẩy lồng ngực hắn ra một chút, Rose khẽ nhướn người muốn ngồi dậy. Nhưng vô ích! Lồng ngực hắn như bức tường vũng chãi không suy chuyển.

- Anh...tránh ra một chút!_ Rose hơi lạnh giọng. Tuy rằng hai người đã hôn nhau thế nhưng giữa cô và hắn không phải là người yêu, tư thế này khiến cô không thoải mái. Nó lại làm cô nhớ đến cảnh bị Lucius Martin đè...thật khó chịu.

- Hãy nói với tôi là em sẽ tránh xa._ Hắn cúi đầu thấp hơn, giọng nói tràn đầy mê hoặc trầm thấp phát ra. Hơi thở nam tính phả vào tai Rose, khiến nó hơi ngứa nhột nhột.

- Tôi...

- Đồng ý?_ Hắn dồn cô vào đường cùng.

"Thình thịch, thình thịch" trái tim như muốn nhảy ra ngoài. Hơi thở nam tính của hắn bao quanh bỗng chốc làm khuôn mặt cô đỏ ửng. Nếu như cô không đồng ý, chắc hắn sẽ không đứng dậy. Dù sao đối với Lucius Martin, cô cũng không có cảm tình với anh ta. Không gặp cũng tốt.

Vì thế Rose nhanh nhảu..

- Được, tôi đồng ý!

Liền sau đó cô cảm giác được hắn đang thở phào nhẹ nhõm. Thật sự khó hiểu! Lucius Martin rất nguy hiểm sao? Trông cái bộ dạng của anh ta, nếu không phải mọi người đều gọi là thủ lĩnh thì cô cứ nghĩ anh ta là một playboy mà thôi.

Nhận được câu trả lời của cô, Will Turner nghiêng người nằm vật ra giường. Tạm thời như vậy coi như tạm ổn.

Rose cũng nằm xuống, nhìn lên trần nhà, tâm trạng khó hiểu. Hắn ta không định kể rõ mọi chuyện cho cô nghe hay sao?

- Rose_ Hắn bất chợt lên tiếng.

- Hả?

- Không nhớ tôi sao?

- Hả?_ Rose ngây ngốc.

Khẽ cười, hắn bất đắc dĩ. Cô vẫn không nhận ra hắn! Không nhận ra hắn chính là con Sói đen năm nào được cô cứu. Hắn có thể nói ra...có thể kể ra, nhưng hắn chờ đợi.

Chờ đợi ngày cô nhớ ra hắn...

Cho dù 50 năm...100 năm...hay 1000 năm, dù bao lâu nữa hắn cũng sẽ đợi.

Chỉ cần có ngày cô sẽ nhớ ra hắn...thì khoảng thời gian đó sẽ không, sẽ mãi mãi không vô ích!

...

Có tiếng gõ cửa, Rose ngồi phắt dậy nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ, trong lòng chột dạ. Đã khuya rồi mà ai còn đến? Lỡ như biết được cô cùng với hắn ở đây thì chẳng phải sẽ to chuyện sao?

- Will...có người.

Rose lay lay thân hình hắn, khuôn mặt khẩn trương như người làm chuyện lén lút. Cô nên trốn đâu bây giờ? Trong căn phòng này không có chỗ nào để trốn cả.

- Will

- Đừng sợ, không có chuyện gì

Hắn bình tĩnh lên tiếng trấn an cô, sau đó chậm rãi đi chân trần về phía cửa - nơi đang bị một bàn tay gõ liên hồi.

"Cạch" cửa vừa mở ra và một giọng nói liên hồi đập vào màng nhĩ.

- Ta không thấy Rose, có phải cậu mang nó đi đâu không? Mau đưa em gái ta ra đây. Sao không trả lời? Will Turner... @##$%&@

Dựa vào cửa lạnh lùng nhìn David đang luyên thuyên một tràng "răn đe" không ngừng nghỉ. Hắn chỉ đút tay vào túi quần không nói gì, cũng không tránh đường.

- Tóm lại Will... Em gái ta đâu?_ David hếch khuôn mặt yêu nghiệt của mình lên chốt lại ý định đến đây.

- Nói xong rồi?

David nhíu mày, không hài lòng thái độ của Will, lúc nào hắn cũng làm cho anh phải bực dọc vì biểu hiện dửng dưng của hắn. Đẩy người Will qua một bên sau đó bước vào, một thân hình như gió chạy lại ôm chầm lấy anh. Giọng nói trong trẻo vang lên..

- Anh!

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.