Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 23: Người phụ nữ đó



Rose nhào vào lòng ôm chồm lấy David. Quả thực khi nghe thấy anh trai mình và Will Turner nói chuyện, cô không ngờ là hai người lại biết nhau. Hơn nữa có vẻ như đã quen rất lâu.

- Sao nào công chúa nhỏ! Thấy anh trai lại vui như vậy._ David vuốt tóc Rose trêu đùa.

- Anh...anh mất tích đi đâu giờ mới thấy?

Rose đẩy vai David ra, nhìn David hỏi tội. Anh trai cô...đi đâu hay làm gì đều không nói cho cô biết. Làm cô bồn chồn muốn chết! Cho dù biết rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra với anh, nhưng cô rất lo.

David cười gượng, liếc nhanh qua khuôn mặt Will một cái, sau đó vỗ vai Rose nhè nhẹ.

- Một chút công việc mà thôi._ kèm theo một cái nháy mắt tinh nghịch.

- Anh....vậy hai người quen nhau?

Rose hếch mặt cao ngạo. Hết nhìn sang anh trai mình lại nhìn qua David. Cho dù về điều này rõ như ban ngày, nhưng cô vẫn muốn hỏi.

- Đúng thế!_ David thừa nhận. - Không những thế anh và Will quen từ rất lâu...

- Đúng không bạn hiền?_ vừa nói David vừa quàng tay qua cổ Will kẹp đầu hắn lại, còn cười ha hả. Nhưng vì thấp và nhỏ hơn Will một chút nên anh khá chật vật.

- Nhàm chán._ Will gỡ cánh tay David ra khỏi cổ mình, sau đó nhảy lên thành cửa sổ ngồi. Không thèm để ý đến khuôn mặt nhăn như khỉ của anh.

- Cái tên này...

Đợi..đợi đã..đây là tình huống gì? Cô không ngờ rằng hai người này lại thân nhau như thế. Tuy nhìn tương phản như lửa và băng nhưng thực chất lại là bạn bè thân thiết. Rose ngô nghê, đứng im như tượng không nhúc nhích. Kỳ thực cô vẫn chưa " tiêu hoá" kịp.

Cầm cốc sữa uống dở của Rose đang để trên bàn, David thản nhiên đưa lên miệng uống ngon lành. Sau khi uống xong tùy tiện ném chiếc cốc rỗng về phía Will.

- Cảm ơn nhá bạn hiền, bọn ta về đây... Rose, về thôi.

- Ơ...

Chụp lấy chiếc cốc, Will không nói lời nào mà chỉ nhìn David đang mặc áo khoác cho Rose. Rose cũng đang nhìn hắn, bộ dạng vẫn khó hiểu.

David nở một nụ cười, sau đó...

- Lucius quay về...cảm giác thế nào?

Lúc này Rose bất chợt mở to mắt nhìn về phía David. Anh trai cô cũng biết Lucius sao?

- Anh...sao anh cũng biết?_ Rose khó hiểu.

Thế nhưng Will không có thái độ gì sau câu nói của David, chỉ nhàn nhạt mở miệng.

- Không tiễn

David bật cười thích thú. Anh còn lại gì tính cách của Will. Hắn vốn là người không bao giờ cho người ta biết trong lòng đang nghĩ gì, con người của hắn hiếm khi biểu hiện ra bên ngoài. Cho dù quen nhau, làm bạn đã lâu nhưng con người của Will anh vẫn không thể hiểu hết.

- Đi thôi Rose_ Sau đó mở cửa dắt Rose đang trong tâm trạng ngơ ngác ra ngoài.

Sau khi David và Rose đi, ngồi trầm ngâm trên khung cửa sổ một hồi lâu. Bóng lưng to lớn của Will dường như bị bóng tối nuốt trọn.

Cô độc..

Lạnh lẽo...

Lần này Lucius Martin quay lại chắc chắn không có ý gì tốt. Hắn chắc chắn rằng việc này anh ta đang nhằm vào hắn. Anh ta đang giam giữ Jame Carney...điều này khiến hắn cần phải cảnh giác.

Dù là ai...hay bất cứ lý do gì, đều không thể uy hiếp hắn!

-----------------

Từ sau đêm đó, đã là một tuần sau...

Kate sau khi bị cấm túc từ phía nhà trường và sự quản giáo của dì Jenna, đã quay lại học viện trong tâm trạng hoàn toàn hào hứng. Cô nàng háo hức kể cho Rose nghe đủ thứ chuyện, bao gồm cả với việc quen được một anh chàng cùng loài cực kỳ quyến rũ.

- Tên anh ấy là Eric, Eric Thomas. Cậu biết không, anh ấy đã chủ động xin số mình. Ôi! Đó là giây phút mình cảm thấy..cái lệnh cấm túc này cũng may mắn đó chứ.

Kate say sưa, những đốm tàn nhang màu nâu trên mặt làm cho cô nàng càng trở nên rạng rỡ. Cộng thêm mái tóc đỏ làm xù đơ càng thêm nổi bật. Giọng nói của Kate tràn đầy vui sướng, tâm trạng Rose cũng thoải mái.

- Anh ta cũng học tại học viện sao?_ Rose tò mò

- No no...thật ra mình cũng chưa kịp hỏi.

- Kate!

- Mình biết, mình sẽ tìm hiểu kỹ.

Rose thở dài, cái tính này của Kate khiến cô đau đầu. Đã rất nhiều lần Kate vì không tìm hiểu kỹ bạn trai mà nhiều lần phải rơi nước mắt. Mà cô không muốn nhìn người bạn thân nhất của mình nối tiếp sai lầm.

- Mình lo cho cậu thôi.

- Mình biết! Mình biết..lần này sẽ tìm hiểu kỹ_ Rose chắc chắn, tay trái giơ lên như muốn thề thốt.

Bỗng từ cổng xôn xao, huyên náo. Rose nhìn về phía Kate, sau đó hai người cũng chạy về phía cổng, hoà vào đám đông đang bàn tán.

Nhướn cái chân lùn tịt của mình chen chúc qua đầu người. Với chiều cao thấp bé, nhẹ cân 153cm của Kate, khiến cô nàng vất vả, đôi mắt nhíu lại.

- Cái gì thế? Mình không thấy gì cả!

Cao hơn Kate một chút, 164cm...Tuy nhiên với hàng loạt những anh chàng người Sói cao to trước mặt thì Rose cũng thuộc dạng nhỏ bé. Không thấy gì...cho đến khi một chiếc xe Cadilac màu đen chậm rãi đi vào, dừng ở chính giữa sân học viện.

Thấp thoáng qua bả vai của một anh chàng, Rose thấy cửa xe từ từ mở ra...

Một đôi chân trắng muốt, đi một đôi guốc màu đỏ chói bước ra ngoài.

Nhất thời khiến cho đám người xung quanh hò hét inh ỏi.

Bóng dáng uyển chuyển của một người phụ nữ bước ra. Mái tóc vàng xoăn nhẹ, diện một một bộ váy bó sát cúp ngực màu đỏ. Bộ ngực của người phụ nữ đó thu hút những ánh nhìn thèm khát của đám con trai. Đôi mắt phong tình vạn chủng loé lên niềm kiêu hãnh.

"Huýt..tttt" những tiếng huýt sáo vang lên, họ trầm trồ tán thưởng. Thật không ngờ người đó lại bốc lửa đến như vậy. Những ánh mắt háu đói chăm chú nhìn về phía da thịt của người phụ nữ đó.

Còn Rose, cô sửng sốt, cô đơ như tượng sáp. Hoàn toàn không ngờ rằng lại là người phụ nữ đó. Cô đã từng nhìn thấy...

Đó là người phụ nữ đã cùng với viện trưởng xxoo trong phòng hồi trước

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.