Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 34: Eric thomas (2) - ý đồ của lucius




Nếu như nói Law Freeman là kẻ vô lại đứng đầu danh sách thì Eric Thomas là kẻ đứng thứ hai. Sau khi buông lời, nói ra những câu không thể chấp nhận được như thế, anh ta lại thản nhiên như không. Bộ dạng đó hoàn toàn không có chút gì tỏ vẻ áy náy đối với cô bạn gái đang đi mua nước uống phía xa.

- Anh biết mình đang nói gì không?_ Rose lạnh giọng.

Nở một nụ cười như vô tội, Eric dựa người vào thành ghế, chân gác chữ ngũ, khoanh tay trước ngực...hoàn toàn thoải mái. Chỉ có điều đôi mắt xanh loé lên một chút giảo hoạt.

- Tôi thích công chúa không được sao?

- Bạn gái anh là bạn thân của tôi._ Rose nhắc nhở, những ngón tay dưới gầm bàn xoắn lại với nhau trắng bệnh. Cô đang đè nén cảm xúc tức giận đang dâng trào trong lồng ngực.

Kỳ thực cô vẫn không thể hiểu nổi. Tại sao anh ta lại có thể nói với cô những điều trắng trợn đến như vậy? Trong khi cô chỉ là người mới gặp, mà quan trọng hơn nữa đó là anh ta đã có bạn gái - Kate Scolt, cô nàng lại là bạn thân của cô.

- Thì sao? Cô ta bám tôi, tôi không nhẫn tâm từ chối. Nhưng không sao...tôi thích cảm giác lén lút, vụng trộm._ Eric tiếp tục nói ra những điều phi luân lý.

- Câm miệng!_ Rose gằn lên một tiếng, cô đứng phắt dậy nhìn anh toé lửa. Rõ ràng câu nói vừa rồi đã vượt qua giới hạn chịu đựng của cô. Nghĩ đến khuôn mặt của Kate càng làm cô khó chịu.

- Tôi sẽ nói cho Kate biết bộ mặt thật của anh. Và nên nhớ: TRÁNH XA KATE RA.

- Cứ tự nhiên! À...nhắc cho em biết, Kate tin tôi hơn bất cứ ai._ Eric nhún vai, giọng điệu tự tin chắc nịch.

Xoay người bước nhanh về phía quầy hàng - nơi đám đông học viên đang xếp hàng mua đồ. Họ thấy cô liền cúi đầu chào nhưng rồi lại cách xa vài mét, bởi khuôn mặt Rose đang như một trái bom sắp nổ.

Túm lấy tay Kate bất chợt khiến cho cô nàng đánh rơi ly Cafe văng tung toé ra sàn, Rose kéo cô nàng ra phía cửa.

- Này Rose, cậu làm gì thế? Khoan...khoan đã, còn Eric?

- Rose...kéo mình đi đâu?

...

Sau khi kéo Kate đang không hiểu chuyện gì ra sau khu thư viện, Rose quay lại mím môi nhìn Kate.

- Có chuyện gì thế Rose? Bỗng nhiên lại ra đây?_ Kate khó hiểu.

- Sau này đừng gặp lại, đừng dính dáng gì tới Eric Thomas nữa. Anh ta không tốt như cậu tưởng._ Rose vào luôn chủ đề chính, giọng nói của cô khiến cho người nghe không thể không nghe theo.

Kate nhíu mày, vẻ như không biết những điều cô nàng vừa nghe có nhầm hay là không.

- Ý của cậu là sao? Tại..tại sao lại nói như vậy?

Rose thở dài, ngồi lên một phiến đá gần đó. Cô bắt đầu kể lại đoạn hội thoại giữa cô và Eric Thomas. Ngay cả việc anh ta nói thích cô cô cũng không dấu. Rose nghĩ...cho dù Kate có đau lòng nhưng nếu để Kate tránh xa con người đó, cô không thể không nói. Bởi một cô gái thiện lương như Kate xứng đáng quen được một anh chàng tốt bụng, chứ không phải là loại người như Eric Thomas.

Sau khi nghe Rose kể lại, đôi mắt Kate rơm rớm nước mắt. Đôi môi mấp máy.

- Những điều cậu nói...là thật sao? Eric nói như vậy sao?

Rose gật đầu nhận định.

Nước mắt Kate bắt đầu rơi xuống như mưa, những giọt nước mắt thấm ướt vài cọng tóc đỏ dính trên gò má. Bất chợt Kate xoay người chạy về phía Căn-tin. Rose có thể nhìn thấy lòng bàn tay của cô nàng đang nắm chặt lại, mơ hồ có thể thấy rỉ cả máu.

Nhìn thấy dáng vẻ đau lòng của cô bạn thân, lại nhớ đến vẻ mặt khinh khỉnh của Eric Thomas cô lại tức giận. Cho dù cô đã kể cho Kate nghe nhưng trong nội tâm cô lại có cảm giác...mọi chuyện sẽ không giống như cô nghĩ.

Cũng tại vì Eric Thomas không phải là người dễ đối phó.

---------------

Cùng lúc đó tại tháp chuông,

Lucius đang nhàn hạ đánh giá căn phòng cũ kỹ của Will Turner. Căn phòng này ngày trước là nhà kho đựng dụng cụ quét dọn, bây giờ trở thành nơi ở của hắn. Toà tháp chuông này từ sau khi Will Turner "đánh dấu chủ quyền" thì không một ai bước chân lên ngọn tháp ngắm sao hay học môn tiên tri nữa. Bởi họ e dè, dè chừng hắn. Vì thế nơi này lúc nào trông cũng ảm đạm, cô độc.

Nở một nụ cười mỉa mai vì sự nhỏ bé, cũ kỹ ở đây mang lại, Lucius cất giọng châm chọc.

- Xem ra chỗ này rất thích hợp với cậu, Will. Ở nơi nhỏ bé này xem ra cậu sống rất thoải mái.

Vẫn một mình chìm trong không khí của riêng mình, Will Turner vẫn thâm trầm ngồi dựa lưng vào thành cửa sổ, khuôn mặt hắn vẫn không lộ ra chút tia cảm xúc nào. Dù cho có thêm sự xuất hiện không báo trước của Lucius.

Chậm rãi dạo quanh căn phòng nhỏ bé, tùy tiện túm mái tóc dài lãng tử của mình cột ra phía sau, Lucius cầm ly Cafe đã nguội của Will Turner lên xem xét nhưng giọng điệu lại chuyển hướng, có chút nghiêm túc.

- Thật ra cậu nên sống trong sự xa hoa, lãng phí chứ không phải ở chỗ mà không có Cafe nóng để uống như thế này,Will. Lẽ nào cậu không muốn?

Tầm mắt Will Turner dịch chuyển nhìn trực tiếp vào Lucius, rất lâu mới nở một nụ cười nhạt.

- Muốn gì?

Ý đồ của Lucius trước nay hắn luôn biết rõ. Chỉ là con người của anh ta từ trước đến nay luôn nhiều mưu mẹo.

- Cậu là một người thông minh, Will. Cậu biết tôi muốn gì. Jame Carney còn sống, cuộc sống không phải lo cho đến cuối đời. Will, lẽ nào đó không phải là một cái giá đáng để cậu nghe theo tôi sao?_ Lucius mỉm cười, giọng nói từ tốn vang lên như mê hoặc.

- Không tiễn!

Hắn thản nhiên đuổi "khách" mặc cho Lucius đưa ra điều kiện - mà theo anh ta là quá tốt dành cho mình. Hắn biết rõ, con người Lucius nham hiểm như thế nào.

Điều anh ta muốn chỉ là khả năng thôi miên của hắn mà thôi.

Không tức giận vì câu nói của hắn, Lucius thản nhiên chỉnh lại áo khoác của mình bước ra cửa. Như sực nhớ ra điều gì đó, anh ta quay người lại, buông ra một câu tự nhiên.

- Phải rồi! Có lẽ Sally sắp quay lại học viện. Con bé nhớ cậu lắm đấy._ Sau đó nở một nụ cười có chút ngạo nghễ, xoay người mất hút sau cánh cửa.

Để lại hình bóng của Will Turner có chút cứng nhắc bên thành cửa sổ.

- Sally

Hắn khẽ mở miệng, trong đầu hiện lên một bóng hình. Ánh mắt ánh lên một chút dịu dàng, sau đó tầm mắt hướng ra phía ngoài cửa sổ.

Có lẽ ý đồ của Lucius hắn đã hiểu rõ thêm một phần nào.

Hết