Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 35: Trên ngọn tháp (1)



Vốn trong lòng Rose đang lo lắng về chuyện của Kate. Thì ngay bây giờ, cái điều đó đã trở thành hiện thực.

Lại là một cuộc gặp mặt tại căn-tin.

Rose lạnh lùng nhìn về phía đôi trai gái đang cười ngọt ngào trước mặt mà khuôn mặt cô cứng lại. Phía đối diện là cảnh Kate đang hết sức tươi tắn, cánh tay ôm lấy tay trái của Eric Thomas thân mật. Mà anh ta lại khẽ cúi đầu hôn lên môi Kate một cái khiến cô nàng ngượng ngùng. Hình ảnh này khiến Rose cảm thấy chói mắt, bởi hành động giả tạo của Eric Thomas.

Cô có thể đoán được mọi chuyện.

- Chuyện này là sao Kate?

- À... _ Kate quay qua nhìn Rose, những nốt tàn nhang lấm tấm trên gò má bỗng rõ rệt hơn, mái tóc đỏ bỗng rực lên. Cô nàng bối rối.

- Thật ra là...mình biết mọi chuyện rồi Rose. Chỉ là hiểu lầm thôi mà.

Rose nhíu mày, đôi đồng tử liếc nhìn khuôn mặt khinh khỉnh của Eric Thomas phía đối diện, môi nhỏ nhắn phát ra nghi hoặc.

- Hiểu lầm?

Trò gì đây? Rose thầm châm chọc trong lòng. Xem ra cái con người có khuôn mặt khinh khỉnh kia thủ đoạn hơn cô nghĩ.

- Thôi nào Rose, cậu đừng làm mặt nghiêm trọng như vậy. Mọi chuyện không to tát như cậu nghĩ. Eric anh ấy không may làm đổ ly Cafe ra tay cậu thôi mà. Anh ấy cũng xin lỗi cậu rồi còn gì._ Kate phì cười, cô nàng vô tư làm mặt hề chọc cười Rose mà không hề hay biết Eric Thomas bên cạnh nở một nụ cười đắc thắng hướng về Rose.

- Là anh ta nói với cậu?_ Rose bất chợt cười lạnh, ánh nhìn lạnh lẽo xuyên trực tiếp vào Eric Thomas.

Như để tăng thêm tính chân thật Eric Thomas lộ ra bộ mặt vô cùng áy náy, anh ta cúi đầu.

- Công chúa, xin lỗi người. Là do tôi không cẩn thận khiến người tức giận. Thành thật xin lỗi. Thế nhưng xin công chúa đừng chia cắt Kate khỏi tôi...tôi thật lòng với Kate.

Anh ta nói, không biết mình có bao nhiêu giả tạo, lời nói muốn có bao nhiêu hối lỗi thì có bấy nhiêu. Thành công làm cho Kate thiếu điều không nhào tới ôm lấy cổ anh ta vì cảm động. Đồng thời lời nói lại hết sức thành công "ban tặng" cho Rose cái tiếng "công chúa ác độc, nhỏ nhen" chia cắt đôi tình nhân mặn nồng.

Quả là ranh ma hơn loài cáo - Rose nghĩ.

- Và cậu hoàn toàn tin vào lời nói của anh ta_ Rose nhìn trực tiếp vào mắt Kate. Nhận thấy hành động ôm Eric Thomas của cô nàng mà trong lòng hết sức thất vọng.

- Rose, anh ấy không bao giờ lừa dối mình._ Kate dè dặt.

- Vậy còn mình thì sao? Ý cậu là mình nói dối cậu. Tại sao cậu có thể tin anh ta mà không tin mình?_ Rose kích động.

- Đủ rồi Rose, mọi chuyện dừng tại đây đi...mình không muốn tranh luận.

- Mình mới không cần tranh luận, cậu làm mình hết sức thất vọng, Kate._ Nói rồi Rose tức giận đứng lên xoay người rời khỏi căn-tin, để lại Kate đang không biết phải làm sao, còn Eric Thomas lại nở ra một nụ cười mĩ mãn.

...

Suốt cả một buổi học Rose không mảy may để ý đến Kate ngồi bên cạnh, dù cho cô nàng đang đang cố gắng gợi chuyện làm hoà.

Thực ra trong lòng Kate cũng đang rất khổ tâm, cô nàng tin Rose nhưng không thể nói ra. Quả thực thấy thái độ lạnh lùng của Rose cô càng cảm thấy bí bách sắp nổ tung đến nơi.

- Mình sẽ cho cậu thấy anh ta là người như thế nào._ Rose bất chợt lạnh nhạt nói sau đó đứng dậy thu dọn sách vở bước ra khỏi giảng đường. Từ đầu tới cuối không nhìn Kate lấy một cái. Hiện trong lòng cô đang cực kỳ tức giận.

Kate bần thần, nhìn bóng lưng đang dần mất hút của Rose từ xa. Trong lòng không khỏi trào lên tia ấm áp.

Rose vẫn còn quan tâm đến mình!

--------------

Chán nản bực dọc, bước chân không biết vô thức đi đến gần tháp chuông từ lúc nào. Có lẽ cô muốn gặp hắn.

Khi ở bên hắn cô sẽ quên đi mọi chuyện không vui, cũng bởi vì một lý do nào đó rất mơ hồ thôi thúc cô muốn gặp hắn.

Chần chừ vài phút, Rose quyết định bước đến tháp chuông, hướng đến căn phòng không một ánh đèn kia.

- Will...anh có ở đó không?_ Rose ló đầu vào căn phòng tối đen

Không có tiếng trả lời, căn phòng yên tĩnh không một tiếng động nhưng trong không khí Rose vẫn cảm nhận được mùi hoắc hương nhàn nhàn của hắn. Thứ mùi này nhẹ như không mang chút vô hình của bóng tối. Là mùi hương đặc trưng của hắn!

Bỗng tầm mắt cô nhìn thấy phía góc phòng có một lối đi, cô có thể nhìn rõ những bậc thang bằng đá hướng lên trên. Đó chắc là lối đi dẫn đến ngọn tháp chuông.

Có khi nào Will Turner đang ở trên đó không? Lòng hiếu kỳ cùng tò mò Rose mím môi hướng đến lối đi đó.

Toà tháp chuông này cao tầm bằng toà nhà 6 tầng. Sau khi chật vật lết từng bước chân mỏi nhừ, Rose cũng đến được ngọn tháp. Thở hổn hển mệt mỏi nhưng Rose cuối cùng cũng thấy được cần tìm.

Bóng người nam tính thâm trầm đang ngồi cô độc trên thành tháp, bóng lưng rắn rỏi dựa vào trụ cột.

Hình ảnh này có chút ma mị, có chút lạnh lùng, có chút cô đơn...khiến người khác không thể rời mắt.

Rose nhìn hắn đến bần thần!

Một chân hắn co lên, cánh tay trái tùy tiện để lên... Tay phải hắn bất giác vươn ra, giọng nói như dụ hoặc.

- Lại đây, Rose!

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.