Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 43: Will, hình như tôi đã thích anh!



Đã hai ngày trôi qua, những ai muốn tham gia cuộc thi đều đã đăng ký hết cả rồi. Mọi việc vẫn diễn ra bình thường. Rose vẫn đến lớp đầy đủ chỉ trừ việc không ra phía sau thư viện với Will Turner nữa. Bởi vì cô biết thời gian của hắn lúc nào cũng có cô gái tên Sally kia bên cạnh. Đôi khi vô tình chạm mặt nhau trên hành lang nhưng rồi lại lướt qua nhau như không quen biết.

Cuối cùng là cũng quay về như lúc ban đầu!

Khệ nệ ôm một chồng sách Tiên Tri ra khỏi thư viện, Rose chật vật bước từng bước đi về khu W đến văn phòng của giáo sư Amanda. Khi đi ngang qua sân cỏ, có một tốp người đang chơi bóng khỉ. Họ cười đùa rôm rả, hò reo thích chí. Trong đó có cả Sally.

Cô ta đang cười toe toét, vỗ vai anh chàng bên cạnh, có lúc lại giả vờ đấm vào bụng một anh chàng khác. Nhưng có thể thấy họ rất thân thiết và quý mến cô ta.

Rose cứ đứng lặng nhìn như vậy mà không hề để ý từ phía đó có một quả bóng đang bay đến với tốc độ chóng mặt. Chỉ kịp nghe tiếng Sally hết lên. - CẨN THẬN!

"Bộo..pp" quả bóng không chút lưỡng lự đập thẳng vào bàn tay phải đang bị băng bó của Rose. Rose đau nhói loạng choạng lùi ra phía sau, đống sách trên tay rơi tung toé trên sàn.

Những gì cô cảm nhận được là hai từ "Đau rát". Vết bỏng hôm qua nay lại bị va đập khiến cô đau nhói, lông mày tự khắc nhíu lại với nhau.

Nhận ra việc gây phiền phức với người ta, Sally trừng mắt nhìn đám thanh niên bên cạnh một cái sau đó tức tốc chạy tới chỗ Rose, miệng liên hoàn nói lời xin lỗi.

- Xin lỗi! Chúng tôi không cố ý....bạn có làm sao không? Aa...tay bạn..

Sally hoảng hốt kêu lên khi thấy mu bàn tay của Rose có chất dịch như mủ chảy ra thấm vào băng gạc liền vội vã nâng tay Rose lên.

- Là..là đập vào vết thương của bạn sao? Tôi đưa bạn đi trạm xá._ Nói rồi muốn kéo Rose đi.

- Khô...không cần._ Rose rụt tay lại, khi nhìn thấy người trước mặt là Sally thì hơi khựng lại sau đó ngồi xuống nhặt từng cuốn sách lên.

Nhưng Sally vẫn không nghe, cô ta cảm thấy rất áy náy, quyết tâm lôi kéo Rose.

- Vết thương của bạn cần được xử lý đó. Nhanh đi thôi!

- Tôi đã nói là khô...

- SALLY...CẨN THẬN

Lại một tiếng hét lên, lại một quả bóng mất đà bay thẳng về phía Rose và Sally. Chỉ thấy Sally nhanh nhẹn vung tay lên đỡ, quả bóng bật ra xa. Chưa kịp hoảng hốt đã thấy Sally hướng tới đám người kia gắt lên.

- ĐAU LẮM ĐẤY CÓ BIẾT KHÔNG HẢ? CÁC CẬU CẨN THẬN CHÚT ĐI.

Rose nhìn thấy cánh tay của cô ta đã ửng đỏ, muốn mở miệng nhắc thì một thân ảnh nam tính không biết từ đâu xuất hiện, giọng nói trầm thấp.

- Có chuyện gì?

- Will_ Sally mở miệng.

Rose ngạc nhiên vì sự xuất hiện của hắn, phút chốc đứng im không nhúc nhích. Đã vài ngày trôi qua, đây là lần đầu tiên cô đứng gần hắn như vậy...trái tim lại vì hắn đập nhanh dữ dội.

Đôi mắt Will Turner cũng chết lặng nhìn chằm chằm vào Rose, muốn mở miệng nói gì đó thì bất chợt thấy Sally bên cạnh than lên một tiếng.

- Không sao chứ?_ Hắn nâng cánh tay của cô ta lên xem xét.

- Em không sao...chỉ là hơi rát một chút_ Sally nở một nụ cười ngọt ngào.

- Tôi đưa em xuống trạm xá.

- Em không cần...Aa...nên đưa cô ấy xuống trạm xá mới đúng, bàn tay cô ấy đang bị thương. Ê....bạn gì ơi.._Sally hướng tới cuối hành lang gọi Rose.

Chỉ là vừa ngước đầu lên hắn chỉ kịp thấy bóng lưng cô độc của Rose đang khuất dần.

Chỉ vừa gần nhau như thế phút chốc lại xa cách không kịp chào hỏi.

- Cô ấy làm sao?_ Hắn vẫn nhìn về cuối hành lang vừa hỏi.

- Em thấy bàn tay cô gái đó bị thương.

Khẽ nhíu mày, trong lòng Will Turner lo lắng, bước chân muốn đi tìm cô nhưng cánh tay Sally bất chợt kéo lại, giọng cô ta nũng nịu.

- Em đổi ý rồi, anh đưa em đi trạm xá đi. Em cần phải chườm đá....anh xem, cánh tay em đang bắt đầu sưng.

- Được_ Hắn lưu luyến nhìn về cuối hành lang sau đó đưa Sally đi.

Tôi sẽ đến tìm em - hắn tự nhủ.

...

Còn Rose sau khi mang sách tới văn phòng của giáo sư Amanda thì cấp tốc chạy đi, nhốt mình trong WC của trường.

Những ngón tay run run tháo lớp băng bị dính mủ vàng nhờn nhờn ra, đôi mắt cô rơm rớm nhìn vào vết thương như muốn khóc.

Đau! Cô cảm thấy đau quá! Vết thương trên tay rát lên làm cô đau. Nhưng cô biết cô đau là bởi trong lồng ngực bỗng nhưng siết lại....nó khiến cô thật khó chịu.

Khó chịu khi nhìn thấy Will Turner lo lắng cho cô gái ấy, khó chịu khi nhìn thấy ánh mắt dịu dàng, cử chỉ ân cần của hắn với cô gái ấy. Khó chịu khi mà hắn không hỏi han quan tâm cô một chút nào.

Có lẽ cô đã thích hắn rồi!

Ý nghĩ này làm Rose hoảng hốt, nhìn mình không chớp mắt trong gương Rose cảm thấy thật sự không thể hiểu nổi bản thân mình. Nhưng trong lòng đã chắc chắn đưa ra nhận định.

Cô...đã thích Will Turner...

Nở một nụ cười tự giễu bản thân mình, cho dù cô có thích hắn thì sao? Nhưng là hắn cũng sẽ thích cô?

Một giọt nước mắt lăn xuống gò má trắng trẻo, cô biết rằng mình sẽ không có hi vọng gì với hắn.

Cửa WC bất chợt được mở ra, Will Turner lo lắng bước vào...hắn đã đi tìm cô, tâm trạng muốn phát điên.

Nhìn thấy thân ảnh xinh đẹp đang mở to đôi mắt ngỡ ngàng nhìn mình hắn kiềm lòng không được đến gần dứt khoát ôm cô vào lòng. Vòng tay siết lấy thân hình nhỏ bé của cô thật chặt.

- Làm sao khóc?

Giọng nói trầm thấp của hắn khẽ vang lên làm đôi vai Rose một hồi run rẩy. Cảm xúc như chợt trào ra và nước mắt lại lăn dài. Cô khóc nức nở...

Vội vàng nâng bàn tay của cô lên vai hắn, lông mày nhíu lại. Bế cô ngồi ngồi lên thành rửa tay sau đó nâng bàn tay cô lên xem xét.

- Tại sao lại bị thương?

Rose lắc đầu, mái tóc xuôn mềm xoã ra rũ mùi hương che lấp một bên má...cô nhìn vào khuôn mặt hắn. Cô cảm nhận được rằng hắn rất lo lắng cho cô.

Nhẹ nhàng xử lý vết thương cho Rose, bàn tay to lớn của hắn bao bọc bàn tay nhỏ bé của cô thật dịu dàng. Tỉ mỉ lau đi lớp mủ trên mu bàn tay của Rose hắn thâm trầm im lặng không nói một lời nào nữa, chỉ lặng lẽ băng bó tay cho cô.

Bất chợt Rose làm một hành động bạo gan trước đây chưa từng có...

Cô cúi xuống hôn nhẹ lên môi hắn một cái, cảm nhận thân thể hắn cứng nhắc, cảm nhận đôi môi hắn muốn hôn sâu hơn cô liền dứt ra sau đó khẽ mở miệng.

- Will, hình như tôi đã thích anh!

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.