Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 50: Em sẽ nhớ anh rất nhiều



"Rầm" Peter Evans tức giận cầm lấy cây đèn bàn ném mạnh vào tường khiến nó vỡ tan tành. Một bầu không khí um ám bao trùm. Ông ta không ngờ mình lại bị con nhãi công chúa đó uy hiếp mà không thể nào làm được gì. Ông ta cảm thấy lòng tự trọng bị sỉ nhục đến mức quá giới hạn.

Còn ả Rosalie, tâm trạng ả cũng không khá hơn Peter Evans là bao. Ả nghiến răng ken két, ánh mắt tràn đầy hận thù. Ả cũng không ngờ có ngày ả lại bị chính con gái của Viola làm cho phát điên như thế này. Hai mẹ con họ đúng là khiến cho ả thấy chướng mắt.

- Ngài Peter, ngài không làm gì sao? Không lẽ ngài để em rời khỏi học viện sao?_ Rosalie túm lấy tay Peter Evans lắc lắc, đôi mắt xanh lơ hiện lên vẻ không cam lòng.

Khẽ xoa thái dương ông ta bất đắc dĩ lên tiếng.

- Dù sao ở đây em cũng không làm gì nên rời khỏi đây đi. Chúng ta có thể gặp nhau tại nhà riêng của tôi._ Dù sao ông ta không thể để mất chức vị này được.

- Không....em không muốn, ngài...em..em không muốn_ Rosalie giãy nảy.

- Cứ như vậy đi! Tôi còn chuyện xử lý nên em ra ngoài đi._ Nói rồi túm lấy tay Rosalie đẩy ra ngoài sau đó đóng sầm cửa lại.

- Không....ngài Peter, mở cửa...ngài Peter...

Rosalie đập liên hoàn vào cánh cửa, miệng không ngừng gọi tên ông ta. Nhưng cho dù có đập thế nào, có gọi thế nào thì cánh cửa vẫn đóng im lìm.

Bấu chặt tay vào thành bàn, đôi mắt ả loé lên tia thâm độc. Ả vốn muốn vào học viện tiếp cận Lucius, nhưng giờ chỉ vì Rose mà ả phải rời khỏi học viện.

Ả tuyết đối không bỏ qua cho cô công chúa đó!

-----------

Tin tức Rose tham gia cuộc thi nhanh chóng đồn thổi. Tất cả là nhờ vào cái miệng nhanh nhảu của mụ Mineva. Khỏi phải nói, dường như mụ có niềm tin vào việc Rose sẽ giành chiến thắng cho nên hết lời đi rêu rao thành tích học của cô.

Đúng là có nhiều chuyện không thể nào ngờ được!

Người thứ hai hồ hởi háo hức không kém mụ Mineva đó là chủ nhân của mái tóc đỏ rực - Kate Scolt.

Không cần phải tượng tượng ra sao cũng đủ biết cô nàng vui mừng nhường nào.Việc Rose tham gia cuộc thi chính là đúng ý cô nàng. Vì vậy cô nàng phấn khởi đến mức bỏ cả bữa ăn để chạy đến thư viện mượn cả một chồng sách cao nghều đặt trước mặt Rose.

- Đọc, cậu đọc mau đi...còn rất nhiều sách cần cậu phải đọc đó._ Kate dúi một cuốn sách vào tay Rose hối thức.

- Đợi..đợi đã Kate...cái chồng sách này...

Rose choáng váng nhìn vào chồng sách muốn hoa mắt. Cho dù cô có chỉ số IQ tuyệt đối thì cũng không thể nào đọc hết chỗ sách đó trong vài ngày được. Nhưng sự nhiệt tình của Kate khiến cô rất cảm động.

Kate cũng lấy một cuốn sách có tên "LỊCH SỬ HỌC VIỆN VAMPIRES - THE WOLF" dở tới dở lui, đôi mắt cô nàng sáng lên khi thấy những câu hỏi hay.

- Đây rồi! Cái này chắc sẽ có ích. Đây là câu trả lời cho câu hỏi mình nghĩ cần thiết, ví dụ như "Harold Coleman là Hội Trưởng đầu tiên của học viện". Tuyệt quá...

Cứ như vậy trong suốt giờ giải lao Kate đọc những câu hỏi cho Rose trả lời và hầu hết Rose đều trả lời đúng, điều này làm Kate vui sướng khôn siết. Cô nàng tin chắc rằng Rose sẽ làm bài tốt.

...

Trên ngọn tháp chuông,

Dựa đầu vào vai Will Turner khẽ chợp mắt, chỉ còn vài ngày nữa là diễn ra vòng sơ loại. Nếu như...nếu như cô vào vòng trong thì đồng nghĩa với việc cô và hắn sẽ phải xa nhau một thời gian. Cô quả thực không muốn chút nào! Có lẽ từng ngày trôi qua cô càng thích hắn nhiều lên...từng chút một.

- Nếu như em thua?_ Rose bất chợt hỏi hắn.

- Vẫn sẽ yêu em rất nhiều._ Hắn không do dự chắc chắn.

Nở một nụ cười rạng rỡ cô hôn nhẹ vào môi hắn một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước sau đó vùi mặt vào lồng ngực hắn. Chỉ cần có câu nói này của hắn cô có thể cố gắng, có thể yên tâm không phải lo lắng gì.

Nụ cười của cô làm trái tim hắn mềm nhũn, rất nhiều năm trôi qua, yêu cô, nhìn cô mỗi ngày đã là thói quen của hắn. Bất chợt phải xa nhau làm hắn hận không thể mang cô đi cùng. Rời khỏi học viện là việc hắn luôn canh cánh trong lòng. Không thể nói ra, như vậy sẽ khiến cô gặp nguy hiểm.

- Em sẽ nhớ anh rất nhiều._ Rose thủ thỉ, cô không biết phía sau vì câu nói này khiến hắn đè nén ra sao.

Ôm cô thật chặt, hắn tham lam vùi vào mái tóc ánh bạc của cô giọng nói kiên định như một lời hứa.

- Chờ anh, anh sẽ quay lại.

Hắn sẽ quay lại tìm cô! Chắc chắn là thế.

Cảm nhận câu nói của hắn có gì đó khang khác nhưng Rose không hỏi nữa chỉ vùi mình vào trong lòng hắn.

Dù sao cô cũng sẽ cố gắng hết sức mình để cho Sally chính thức từ bỏ ý định với hắn!

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.