Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 58: Muốn cô bên cạnh



Vụ án hạ độc trong thức ăn làm 10 người chết nhanh chóng trở thành chuyện bàn tán ầm ĩ nhất. Cho dù đã cố gắng ngăn chặn mọi lời đồn thổi thì những thân nhân những người bị hại rất tức giận và phẫn nộ. Họ nhất quyết không tha cho hung thủ là hai người phụ nữ đã nấu ra món cơm có độc.

Vì ba thí sinh may mắn là Rose, Sally và Eric Thomas đều có chứng cớ ngoại phạm nên dĩ nhiên hai người phụ nữ lo bếp núc trở thành hung thủ. Qua giám định trong cơm có chất độc Xyanua mà những người trước khi tiếp xúc với cơm chỉ có hai người họ. Hơn nữa việc họ có thể tự do ra vào thư viện rồi mang theo độc Xyanua vào là hoàn toàn có thể và hợp lý.

Vì thế không cần điều tra dài dòng bên học viện đem mọi chuyện đổ lên đầu họ. Đến sáng ngày hôm sau họ được chuyển đi.

- Khô....không...chúng tôi không phải là hung thủ. Chúng tôi không có hạ độc.

- Thả chúng tôi ra....tại sao các người có thể làm như thế? Chúng tôi không giết người....

Hai người phụ nữ khóc lóc tàn tạ bị người ta lôi vào trong xe khoá lại. Mặc cho những tiếc khóc nức nở, ánh nhìn cầu xin, những lời van nài thanh minh tội nghiệp thì họ chỉ nhận lại được những cái nhìn khinh bỉ cùng ghê tởm.

Không một ai tin họ, chỉ trừ Rose!

Cô tin chắc việc này không phải họ làm nhưng họ không có một chút chứng cớ ngoại phạm nào cả....về điểm này Rose không thể giúp.

Nhưng là tại sao hung thủ lại ra tay hạ độc các thí sinh?

Cô...cũng chỉ là may mắn mà thoát được. Nếu như lúc đó cô cũng ăn dù chỉ là một miếng thì bây giờ cô cũng đã trở thành những cái xác không hồn. Nghĩ đến đây khuôn mặt Rose xám xịt...xoay người bước ra khỏi đám đông đang chỉ trỏ cùng mắng nhiếc hai người phụ nữ vẫn còn đang la hét.

Bước ra ngoài nhìn chằm chằm vào khu thư viện phía xa. Một cánh tay phía sau dùng lực mạnh kéo cô quay lại. Will Turner lo lắng ôm cô siết chặt trong lồng ngực. Hắn đã lo lắng sợ hãi rất nhiều. Hắn đã điên cuồng lật từng tấm khăn che từng thi thể để tìm cô. Hắn cực sợ hãi khi mà cô là một trong những cái xác đó. Chỉ cho đến khi Sally chạy lại túm tay hắn nói " Cô ta không sao" hắn mới bình tĩnh trở lại.

Nếu như cô có làm sao hắn không thể sống nổi!

- Anh sẽ phát điên nếu để em tham gia cuộc thi đó lần nữa._ Hắn ghì chặt cô vào lòng, giọng nói đè nén cực kỳ khó chịu.

Cảm nhận lồng ngực ấm áp của hắn Rose cảm thấy an toàn. Hốc mắt cay cay vì nhớ. Cô nhớ hắn rất nhiều. Nhưng khi được hắn ôm vào lòng thế này thì cô không sợ gì cả. Cuộc thi này cô phải tham gia đến cùng.

- Em phải tham gia. Phía bên học viện sẽ bảo vệ thật suýt sao cho nên sẽ không có gì đáng ngại nữa._ Rose vòng tay ôm eo hắn nhỏ nhẹ.

- Em nghĩ anh trai em sẽ đồng ý?_ Hắn cau mày

- Đây là danh dự của hoàng gia. Nếu em bỏ thi giữa chừng thì danh dự gia đình em sẽ mang tiếng. Em tuyệt đối không để cho cha mẹ cùng anh trai chịu lời chỉ trích. Hơn nữa..._ Nói đến đây cô ngước lên nhìn hắn tràn đầy kiên định. - Em đã đồng ý với Sally là sẽ tham gia cuộc thi, em tuyệt đối không bỏ.

Nếu như cô từ bỏ thì đồng nghĩa với việc cô sẽ thua, cũng đồng nghĩa với việc Sally sẽ không ngừng bám theo hắn. Cô không bao giờ mong muốn lại chứng kiến cái cảnh hắn và cô ta lại ở chung một chỗ giống như...ngày hôm đó.

Hắn thâm trầm, nhìn vào đôi mắt thạch anh của cô cũng không có trả lời. Chậm nhất là sau vòng thi TRÍ dù cô có muốn hay không hắn nhất quyết mang cô rời khỏi đây.

Còn về vụ hạ độc hắn tin chắc là mình đã biết ai là thủ phạm đứng sau giật dây.

- Phải cẩn thận!_ Hắn nhắc nhở

- Em biết._ Rose gật đầu nở một nụ cười nghe lời.

Hắn nắm lấy tay cô để vào lòng bàn tay cô một cái hộp nhỏ, bên trong có một thanh bạc nhỏ như cây tăm.

- Trước khi ăn hay uống phải kiểm tra kỹ lưỡng._ Hắn ân cần vuốt tóc cô.

Gục đầu vào lồng ngực hắn cảm động, ngay bây giờ cô cũng chỉ muốn dừng ngay cuộc thi này lại. Bàn tay nắm chặt cái hộp nhỏ khẽ gật đầu. - Em sẽ nhớ kỹ.

Hài lòng với biểu hiện của cô hắn cười khẽ, cúi đầu xuống muốn hôn cô nhưng Rose như nhớ ra điều gì đó cô thốt lên.

- Phải rồi! Anh đừng nói chuyện này với anh trai em. Em không muốn anh trai lo lắng, dù sao em cũng không bị gì cả.

Nói đến anh trai cô, dường như dạo này rất bận trước vòng sơ loại anh trai cô cũng không có ở lâu đài, chỉ để lại mảnh giấy ghi " Anh có việc, ở nhà chú ý ăn uống. Thương em!. David"...sau đó biến mất. Cô đâu biết David đang lo chuyện ở London đến mất ngủ, vừa trở về bố trí thêm người bảo vệ cô sau đó lại đi London. Dù sao việc này đối với Rose cũng tốt. Ít ra anh cũng không biết chuyện ở đây.

Will Turner biết rõ, việc này trước sau gì David cũng biết. Cô là em gái bé bỏng của David, việc của cô đương nhiên là David sẽ quan tâm. Chỉ có điều trước mắt nghe theo lời Rose. Dù sao David đang lo chuyện ở London không nên để anh thêm lo lắng.

Nghĩ đến đây ánh mắt Will Turner dịu dàng. - Được!_ Hắn thâm trầm đáp ứng.

Rose vui vẻ, nháy mắt tinh nghịch với hắn cô đâu để ý rằng Will Turner đang nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ hồng của mình.

- Còn muốn nói gì không?_ Hắn cúi đầu xuống trầm thầp nói, hơi thở toả ra làm Rose đỏ mặt.

Nhận được cái lắc đầu của Rose hắn nhanh chóng lao xuống xâm chiếm bờ môi cô. Đôi môi của hắn thành thục tận hưởng sự ngọt ngào trong khoang miệng cô day dứt không dời. Chỉ mới vài ngày nhưng hắn rất nhớ cô.

Thật sự nhớ cô!

Vòng tay cường tráng ôm lấy eo cô thật chặt, nếu có thể hắn muốn khảm cô vào trong thân thể hắn.

Để cho cô mãi mãi ở bên cạnh hắn!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.