Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 62: Chuyện Tình: Yêu và hận của Eric Thomas (1)



- Eric! Eric..._ Tiếng một chàng trai vang vọng cả góc sân học viện, trên tay ôm một bó hoa hồng to đùng tiến lại.

Eric Thomas đang nhàn nhã nghe nhạc, miệng nhai kẹo caosu, bộ dáng hết sức thoải mái...giống như một tên playboy điển hình.

Kỳ thực nói Eric Thomas là một playboy cũng đúng. Ngoài việc là một tay sát gái lão luyện ra thì anh ta còn là một học viên có thành tích cao trong các bài kiểm tra. Với chiều cao ấn tượng 190cm, có nét rất duyên sau chiếc răng khểnh. Chỉ bấy nhiêu thôi cho dù anh ta không đẹp trai ngời ngời nhưng cũng là tâm điểm chú ý của mọi người.

Chỉ có điều biết bao nhiêu cô nàng từng qua tay nhưng không một ai chiếm chọn trái tim Eric Thomas...

Bởi trái tim Eric Thomas đã lỡ tay trao cho cô gái xinh đẹp Rose Dorothy...dẫu cho chỉ qua một lần gặp.

Thấy có người gọi mình Eric Thomas tháo tai fone ra sau đó vội vã đứng dậy lại gần anh chàng đang ôm bó hoa kia.

- Thế nào? Có đủ 99 bông không?_ Giọng anh ta sốt sắng.

- Đủ! Đại ca...anh định đi tỏ tình thật sao?_ Anh chàng kia khúm núm tò mò hỏi.

- Lời Eric Thomas này nói ra thì sẽ làm._ Eric Thomas kiêu ngạo, vươn tay ôm lấy bó hoa xoay người đi về phía hành lang trước mặt - nơi có cô gái mà anh ta yêu đứng ở đó.

Đúng vậy! Anh ta sẽ đi tỏ tình với cô gái tên Rose ấy. Trải qua vài tháng chỉ ngắm nhìn cô từ xa khiến trái tim anh ta kêu gào "không đủ", nó luôn thúc giục anh ta lại gần hơn. Cho nên hôm nay quyết định sẽ tỏ tình với cô. Eric Thomas muốn cô làm bạn gái anh ta.

- Eric cố lên...mày sẽ làm được_ Thầm cổ vũ tinh thần, anh ta dũng cảm vượt qua những ánh mắt ngưỡng mộ của các nữ sinh, mỉm cười tiến lại gần Rose.

Lúc này Rose đang dựa vào máy bán nước tự động đọc sách, đôi môi nhỏ nhắn của cô khẽ lẩm nhẩm bài thơ của Puskin. Bất chợt tầm mắt nhìn thấy một đôi giày xuất hiện, khẽ ngước đầu cô hơi ngạc nhiên khi mà có một anh chàng cầm một bó hoa đứng trước mặt của cô. Nhưng rồi nhanh chóng nhìn về phía sau anh ta hướng ra cổng.

Trái tim Eric Thomas đập nhanh lạ kì...lần thứ hai anh ta đứng gần cô như thế này. Mùi hương hoa nhàn nhạt trên cơ thể cô khiến anh bối rối. Nhưng liền sau đó kiên định mở lời.

- Rose..

- A...chờ đã._ Rose có vẻ hơi hốt hoảng lên tiếng.

- Rose, tôi thích em. Hãy làm bạn gá....

Eric Thomas can đảm nói ra, nhưng lời chưa dứt lời đã thấy Rose chạy đi, bàn tay Rose đụng vào bó hoa hồng khiến chúng rơi xuống đất. Sau đó hình bóng cô mất hút.

Eric Thomas vẫn đứng yên như vậy không nhúc nhích. Đôi mắt như nhìn những cánh hoa hồng dưới đất như chết lặng.

Anh ta bị cô từ chối rồi sao?

Anh ta bị cô từ chối cho dù chưa nói hết câu "Làm bạn gái anh đi"?

Là...là như vậy sao?

Cô ấy cứ thế bỏ đi...thậm trí không quay đầu lại nhìn anh ta, mở miệng nói với anh ta một câu?

Lần đầu tiên trong đời Eric Thomas bị một cô gái phớt lờ. Trước bao nhiêu con mắt dòm ngó...anh ta lại bị một cô gái phớt lờ, từ chối.

Rose...cô gái xinh đẹp của tôi!

Eric Thomas xoay người rời khỏi hành lang, mặc cho biết bao ánh mắt nhìn mình cười hả hê, châm chọc anh ta vẫn nở một nụ cười quyến rũ như không có gì rời đi.

Cho dù trong lòng đang rất khó chịu nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. Đúng vậy! Anh ta luôn muốn chinh phục những cô gái khó tán như vậy.

Và anh ta...sẽ không bỏ qua cô.

...

Eric Thomas quyết định tỏ tình lần nữa là vào năm hai.

Đó là ngày diễn ra Lễ Hội Ma. Eric Thomas hoá trang thành một chàng hoàng tử cưỡi ngựa điển trai thu hút biết bao ánh mắt của các nữ sinh.

Vẫn là một bó hoa hồng 99 bông đỏ rực. Áo choàng bay phấp phới, cưỡi ngựa đi đến khu vườn nơi có một cô gái váy trắng đang ngồi thu lu một mình bên những quả bí ngô to đùng.

Rose đang đứng lên, ngồi xuống..vẻ mặt căng thẳng. Thỉng thoảng nhìn về phía hội trường náo nhiệt như đang chờ ai đó.

Eric Thomas cưỡi ngựa tới gần, đôi mắt xanh dán chặt vào từng biểu hiện trên khuôn mặt của cô. Lòng tràn đầy quyết tâm anh ta nhảy xuống ngựa đứng trước mặt cô.

- A!_ Rose giật mình cả kinh hét lên một tiếng, theo phản xạ lùi về ra phía sau. Nhìn thấy trước mặt mình là một nam sinh xa lạ thì càng hoảng hốt.

Không để ý đến vẻ mặt khác thường của Rose, Eric Thomas dứt khoát mở miệng.

- Rose...tôi thí...

- Xin..xin lỗi....nhưng tôi.._ Rose gượng gạo, túm chặt váy lùi về phía sau đi giật lùi từng bước.

Nhưng Eric Thomas lại cho rằng cô đang ngượng ngùng cho nên mỉm cười nói ra lòng mình.

- Tôi là Eric Thomas, tôi thíc...

Thế nhưng giống như lần trước, lời chưa nói xong thì cô gái trước mặt lủi vào bụi cây chạy mất, chỉ mơ hồ nghe thấy hai từ "xin lỗi".

Trái tim Eric Thomas vỡ vụn, bàn tay đang cầm bó hoa thả rơi xuống đất.

Anh ta lại bị cô từ chối lần nữa?

Nở một nụ cười chế giễu Eric Thomas tức giận đạp lên bó hoa nát bươm.

Thật không thể tin được người con gái ấy lại kiêu ngạo đến thế. Anh ta cứ nghĩ rằng cô như một thiên thần luôn cười xinh đẹp với mọi người. Thế nhưng người con gái ấy thật tàn nhẫn....

Tàn nhẫn không thèm nhìn anh ta, không cho anh ta một cơ hội bày tỏ...

Từ chối bằng cách tàn nhẫn nhất!

Rose...cô gái xinh đẹp của tôi!

Em thật ác...


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.