Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 68: Dũng (2)



Rose đang thu thập những đám lá cây khô dưới mặt đất thành một đụn vừa phải. Rút trong túi quần ra một chiếc khăn màu trắng to để dưới mặt đất. Bốc từng đám lá khô để lên chiếc khăn, Rose xoay người cầm lấy con dao chặt một cành cây dài tầm ba mét. Dựt đứt những chiếc dây leo chắc chắn trên cây sồi gần đó, sau đó cô quay lại chỗ đám lá khô vừa rồi.

Rose để cành cây vừa mới chặt lên mảnh vải, bàn tay nhanh chóng bó chặt đám lá cùng mảnh vải thành một bọc tròn tròn. Rose lanh lẹ dùng những dây leo kia cuốn quanh bọc vải cho chắc. Hi vọng cái đuốc tự chế này sẽ phát huy công dụng tạo ra nhiều khói.

Cuối cùng Rose cởi áo khoác ngoài ra, dùng dao rạch lấy lớp lưới mỏng của áo. Dùng lớp áo lưới mỏng này bao quanh khuôn mặt một cách cẩn thận. Sau khi xác định cơ thể đã kín mít Rose mới cầm theo ngọn đuốc trèo lên cây.

- Rose! Mày sẽ làm được.

Thầm cổ vũ cho bản thân Rose áp chế cảm giác mệt mỏi xuống. Cái cây này rất cao nên Rose chật vật trèo lên rất khổ sở. Càng lên cao lồng ngực như đè nén lại khó thở. May mắn một điều rằng cây cổ thụ này gồ ghề chứ không trơn nhẵn. Những cành cây chỉa ra bốn hướng giúp Rose thuận tiện trèo lên hơn.

Trải qua như một thế kỷ Rose mới đến gần chiếc tổ cách tầm hai mét. Cành cây chỗ cô đang đứng sền sệt dính đầy mật ong. Bầy ong bu chi chí quanh cái tổ dầy đặc lại. Rose kiên định ngồi xuống dựa vào thân cây. Lấy bật lựa từ trong túi áo ra đốt cháy cây đuốc, Rose nhanh chóng vươn cây đuốc về phía tổ ong.

Lửa nhanh chóng âm ỉ cháy, khói xuyên qua mảnh vải bốc lên bao trùm cả tổ ong. Phút chốc đám ong tràn ra như vỡ đê. Từng đám không kịp bay ra rơi xuống mặt đất như ngả rạ. Hàng ngàn con ong bay loạn xạ kêu vù vù. Chúng bay xung quanh Rose đang ở phía dưới, bâu kín trên cánh tay của Rose. Rose vội vàng dùng tay phẩy phẩy, cánh tay nâng cao ngọn đuốc về phía tổ ong. Khói mù mịt một khoảng trời.

Rose ho sặc sụa, nhận thấy xung quanh ong vẫn còn rất nhiều nhưng chúng không dám lại gần vì sợ khói. Rose quyết tâm trèo lên bất chấp phía sau cổ cùng bàn tay đang bị vài con đốt.

- A!_ Rose kêu lên một tiếng khi một con ong chui từ bàn tay vào trong áo cô chích một phát. Loạng choạng Rose tuột tay đánh rơi ngọn đuốc xuống đất. Bàn tay bấu chặt cành cây phía trên nâng mình gạt rơi chiếc hộp xuống đất rồi nhanh chóng trèo xuống.

Sau khi khói dần tan, đám ong không còn sự đe dọa của lửa và khói nữa, chúng bắt đầu tấn công “kẻ tội đồ” phá nhà chúng. Chúng tức giận bay về phía Rose.

Lúc này Rose bất chấp đau nhức nhanh chóng trèo xuống, trước mắt còn cách mặt đất hai mét lại nhìn đám ong đang điên cuồng kia. Rose cắn răng nhảy xuống ngã vòng vòng trên mặt đất.

Cổ chân cô đau đớn có cảm giác như bị trẹo, cánh tay vươn ra cầm lấy cái hộp gỗ đứng dậy khập khiễng chạy.

“Hộc..hộc” Rose thở dốc cật lực chạy, đám ong đang bắt đầu bâu vào cô, da thịt bắt đầu nhận được những cơn đau nhức tê tái.

Chúng che mất đường đi của Rose, lúc này Rose vấp vào một thân cây, cả thân hình cô ngã lăn xuống một con dốc. Cuối cùng cả thân thể rơi vào một hố nước vừa vặn sâu đến vai.

Đám ong tức giận, chúng bay vù vù trên đầu nhưng không dám lại gần mặt nước. Rose ngoi lên mặt nước hớp lấy một ngụm không khí sau đó lại nén thở ngụp xuống. Cánh tay vẫn ôm chặt chiếc hộp không buông.

Thật là...nếu như không có hố nước này cô đã bị đám ong kia đốt cho đến chết rồi.

Đám ong sau một lúc mới hậm hực tản ra bay về cây cổ thụ. Lúc này Rose như được hồi sinh, chật vật bò lên nằm vật ra đất. Toàn thân cô, ngoại trừ khuôn mặt thì chỗ nào cũng đau nhức. Những vết chích đang sưng lên...nhưng hiện tại những vết đó không đáng lo. Vấn đề đáng nói ở đây là cổ chân trái của cô bị thương rồi. Rose cắn răng lôi mảnh vải đang che mặt mình xuống cuốn quanh cổ chân lại. Cầm lấy bịch máu để trong túi áo lên uống. Cảm thấy cơ thể khoẻ hơn một chút Rose mới mở chiếc hộp gỗ ra.

Bên trong đúng là có một chìa khoá bằng bạc. Cầm lấy chìa khoá lên ngắm nghía, Rose nở một nụ cười chế giễu.

Để lấy được nó quả là khó và nguy hiểm. Tuy nhiên vấn đề ở đây lại là...không biết đây có phải chìa khoá thật hay không?

Bởi vì chỉ có hai chìa khoá thật trong tổng ba mươi cái mà thôi. Xác suất chính xác là rất nhỏ.

Nhét chìa khoá vừa tìm được vào túi quần Rose đứng dậy đi về một hướng khác. Trời bắt đầu tối hơn và cô cần phải nhanh chóng tìm thêm những chìa khoá khác.

Đúng lúc này...

- KHÔ..O..N.NGGG CỨU...CÓ AI KHÔNG?

Tiếng la hét thất thanh bỗng chốc vang vọng cả cánh rừng. Rose đứng khựng lại, đôi tai tập trung hướng về tiếng kêu. Trái tim bất an đập lên.

- CỨU VỚI...CÓ AI KHÔNG?

Là Sally! Đó là tiếng kêu của Sally! Rose nhanh chóng nhận ra tiếng cầu cứu. Vài giây chần chừ trong đáy mắt... Nhưng sau đó Rose nắm chặt con dao cắm đầu chạy tập tễnh về phía Sally đang kêu cứu.

Dù sao không thể bỏ mặc một sinh mạng ở đấy được. Chỉ là... Sally đã gặp phải chuyện đáng sợ gì ở đó?

...

Lúc này trên một trạm canh gác cao ngút. Lucius cầm lấy ống nhòm bình thản nhìn xuống cánh rừng. Mọi việc đang diễn ra của ba thí sinh anh ta đều có thể nhìn thấy hết.

- Tại sao cậu không ra lệnh người cứu Sally? Không phải đó là em họ cậu sao?_ Eric Thomas nhàn hạ nhìn về phía Sally đang vật lộn phía dưới.

- Khi nào cơ thể nó không còn sức chiến đấu lúc đó đám lính canh tự khắc ra cứu. Chỉ là...sắp có trò hay!_ Lucius nở một nụ cười đầy phấn khích ánh mắt hẹp dài dán vào thân ảnh nhếch nhác nhưng vẫn xinh đẹp của Rose.

- Tôi muốn xem cô công chúa xinh đẹp đó có thật sự thiện lương hay không.

Eric Thomas khẽ nhíu mày.

- Tốt nhất là cậu cũng đi xuống đi, cánh cửa bên trái đang chờ cậu mở._ Nói rồi ném về phía Eric Thomas một cái chìa khoá.

Chộp lấy chìa khoá trong tay Eric Thomas nhếch môi lên cười ngạo nghễ.

- Đừng để cho cô công chúa đó chết!_ Sau đó lách mình nhảy xuống những lùm cây to phía dưới.

Ngậm một điếu thuốc, châm lửa cho cháy. Hít một hơi thật sâu sau đó thở ra. Ánh mắt Lucius nhìn Rose có chút giảo hoạt.

Dù sao anh ta còn cần “dùng” đến cô công chúa đó, làm sao để cho cô chết được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.