Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 72: Đời này, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa...cô gái này vẫn là của hắn



Violet: Hajzzz....mấy chương kia máu me cùng thủ đoạn quá rồi. Tặng các bạn chương này cho ngọt ngào xíu ^^.

---------------------------

“Bốp” một cú đấm ráng thẳng vào mặt Will Turner khi hắn cõng Rose đang trong tình trạng người đầy thương tích đặt xuống giường.

- WILL TURNER TÊN KHỐN! EM GÁI TA SAO LẠI RA NÔNG NỖI NÀY? MAU CHO TA MỘT LỜI GIẢI THÍCH.

David tràn đầy kích động, không để cho Will Turner mặc quần áo đàng hoàng đã đè hắn xuống đất đấm một cái. Anh đang cực kỳ phẫn nộ, nhìn thấy thân thể em gái bé bỏng tràn đầy thương tích cực kỳ đau lòng cùng tức giận. Anh đã tin tưởng hắn với tư cách là bạn thân thiết, giao Rose lại cho hắn bảo vệ. Vậy mà tình trạng của em gái anh là sao đây?

- MAU GIẢI THÍCH CHO TA_ David rống lên.

Will Turner để mặc cho David quát, đánh mình không chống trả. Bởi hắn cũng hận bản thân mình. Nhìn Rose đang đớn khó chịu trên giường đang được bác sĩ chăm sóc, lòng hắn tràn đầy căm hận cùng đau lòng. Hắn vậy mà lại đến chậm để cho cô bị người khác làm thương tổn. Hắn không thể tha thứ cho chính mình.

- CÁI TÊN NÀY...SAO LẠI CÂM NHƯ HẾN THẾ HẢ? MAU TRẢ LỜI TA_ David bực mình đến phát điên hét lên.

- Anh...

Giọng nói của Rose phía giường bất chợt vang lên.

David vội vàng chạy lại bên giường, nắm lấy bàn tay Rose nhỏ nhẹ.

- Rose, công chúa nhỏ...em cần nghỉ ngơi.

- Đừng đổ lỗi cho Will...không..không phải lỗi của Will. Là..là do em..anh.._ Rose khó nhọc lên tiếng, khuôn mặt trắng bệch cực kì khó chịu.

- Được! Được...anh không sẽ không làm gì cậu ta. _ David nắm lấy tay Rose thật chặt, đôi mắt xanh tràn đầy nhu hoà, cưng chiều. Mọi lời nói của đứa em bé bỏng anh sẽ thực hiện.

Lúc này Rose cuộn người lại, đôi mắt Rose bất chợt đỏ lên và răng nanh cô dài ra. Bàn tay cô bấu lấy tay David thật chặt.

- Rose!_ David hô lên một tiếng.

Will Turner quay đầu lại nhìn, thấy sự biến đổi của Rose làm hắn kinh ngạc. Bước chân hắn nhanh chóng tiến lại phía giường, ánh mắt khẩn trương nhìn bác sĩ gấp rút ra lệnh.

- Nhanh đi lấy máu!

Chỉ chờ có thế bác sĩ vội vã chạy ra ngoài.

- Không...không phải! Con bé cần máu người. Ta phải đi._ David buông bàn tay Rose đang bấu chặt mình ra, xoay người cấp tốc đi ra cửa. Ra đến cửa anh trừng mắt quay lại nhìn Will Turner.

- Ta sẽ xử cậu sau. Còn bây giờ giúp ta cho con bé uống một chút máu làm dịu cơn khát._ Sau đó như một cơn gió bay đi.

Lúc này Will Turner ngồi xuống giường ôm lấy Rose vào lòng, bàn tay ôm lấy khuôn mặt Rose.

- Rose, mở mắt ra nhìn anh.

Rose đang cực kỳ khó chịu, đôi mắt cô nhắm chặt lại, bàn tay túm lấy tay hắn muốn thoát ra.

- Bu..uô.ong, buông em ra...em không ..không khống chế được._ Rose khó khăn nặn ra vài tiếng, mồ hôi tuôn ra như suối ướt đẫm mái tóc bạc toán loạn.

Will Turner áp chế cánh tay của Rose không cho cô giãy dụa, hắn áp mặt cô vào cổ hắn.

- Không!_ Rose cự tuyệt, cái đầu ngọ nguậy muốn cách xa cái cổ của hắn.

Lúc này cửa mở ra, bác sĩ mang theo vài bịch máu chạy vào. Nhưng vừa bước vào cửa đã bị giọng nói của Will Turner làm cho hoảng sợ.

- Đi ra ngoài!

- Nhưng....công chúa..cô ấy.._ Bác sĩ run lên khó hiểu. Nhưng khi nhìn ánh mắt rét lạnh của Will Turner thì không nói lời nào nữa mà vội vàng đi ra, tiện tay khoá cửa lại.

Thật đáng sợ! Tuy nhiên bà cũng không cần lo lắng nữa. Will Turner sẽ không để công chúa nguy hiểm gì.

Trong phòng nhất thời chỉ còn Will Turner và Rose.

Rose vẫn vặn vẹo thân hình một cách khó chịu nhưng vẫn bị Will Turner áp mặt vào cổ hắn. Giọng hắn nỉ non.

- Rose! Anh là của em...em không thể cự tuyệt. Ngoan...

- Không._ Rose nhanh chóng lắc đầu phản đối. Cô làm sao có thể coi hắn là bình máu di động để hút chứ. - Will...em rất khó..khó..chịu. Mau..mau bảo bác sĩ cho em...cho ..e.m.m máu._ Rose khó khăn nói ra tiếng.

- Không có bác sĩ! Không có máu nào hết trừ anh._ Hắn bá đạo nói. Bàn tay tăng lực hơn.

Rose chảy nước mắt “uất ức“..hắn sao lại bá đạo đến như vậy. Cô chỉ không muốn làm tổn thương hắn.

- Anh hai..._ Rose khóc lóc

Ánh mắt Will Turner tối lại, trong đáy mắt hiện lên một chút giận dỗi. Hắn nâng đầu cô lên, buộc cô nhìn vào mình.

- Em nghĩ là anh sẽ để cho máu của một người đàn ông khác chảy trong người em nữa sao? Rose, bắt đầu từ giờ phút này em chỉ có thể uống máu của anh. Trong cơ thể em cũng chỉ có thêm một dòng máu khác...chính là anh._ Dứt lời cúi xuống hôn lên đôi môi trắng bệch của Rose. Hắn chính là vậy...bá đạo, độc chiếm là bản tính của Sói. Hắn sẽ không cho phép cô uống máu của một tên đàn ông loài người nào nữa ( Vì Ma-cà-rồng chỉ uống máu người khác phái). Cô chỉ có thể là của hắn!

Móng tay Rose bấu lấy tay hắn đến rỉ máu, cô khó chịu không thể thở nhưng vẫn không có cách nào ngăn hắn xâm nhập. Rốt cuộc cô đành giơ cờ trắng đầu hàng. Ngay khi hắn vừa rời môi cô, cô lao đến cắn mạnh vào môi hắn trả thù. Sau đó há miệng cắn vào cổ hắn.

Lúc này trên môi Will Turner cong lên một nụ cười hài lòng. Bàn tay hắn chậm rãi vuốt vuốt mái tóc của cô.

- Anh yêu em, Rose!

Hắn nhu tình nhẹ nhàng nói ra, đôi mắt hổ phách tràn đầy yêu thương. Vòng tay hắn siết lấy eo cô thật chặt.

Người con gái này là người hắn yêu thương nhất. Yêu cô...rất nhiều!

Rose dời khỏi cổ của hắn, ánh mắt cô đã khôi phục lại màu tím trong veo mê hoặc. Cô ngước lên nhìn hắn, khoé miệng còn dính chút máu mở miệng.

- Em yêu anh

Sau đó không để hắn kịp sửng sốt cô hôn nhẹ vào môi hắn. Cô yêu hắn! Đó là lúc cô nhận ra một ngày không gặp hắn cô nhớ hắn nhường nào, khó chịu khi thấy Sally bên cạnh hắn. Cô càng ngày không thể xa hắn...

Mà Will Turner vì câu nói này của Rose làm cho trấn động. Ánh mắt hắn nhìn Rose tràn đầy ý cười. Hắn khẩn trương.

- Nói lại lần nữa.

Rose cười cười lắc đầu yếu ớt...

- Anh muốn nghe._ Will Turner như một đứa trẻ áp vào trán Rose năn nỉ

Môi Rose sát với môi hắn, cảm nhận hơi thở cùng với mùi hoắc hương của hắn bao bọc làm cô yêu thích. Cái mũi tham lam hít lấy cái mùi hương thân thuộc, sau đó mới nhẹ nhàng cất lên.

- Em yêu anh!

Will Turner nở một nụ cười hạnh phúc. Lần đầu tiên hắn có cảm giác này, lần đầu tiên hắn cười như vậy. Cô...người con gái này đã nói yêu hắn, không phải là thích nữa, mà là...yêu.

Hắn nâng cằm cô lên dịu dàng hôn lấy. Vòng tay ôm lấy cô, kéo cả thân hình cô vào trong lồng ngực mình.

Hắn xác định, đời này, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa...cô gái này vẫn là của hắn.

Hai người trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào, thật sâu...mà không để ý ngoài cửa David vừa tiến vào. Trên tay là một ly máu nhỏ. Nhưng khi thấy đôi trai gái đang ngọt ngào anh khẽ mỉm cười lặng lẽ rời đi.

Em gái của anh đã ổn rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.