Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 74: Liên minh V-W



- Này..này cô không được xông vào đó. Thủ lĩnh Lucius đang nghỉ ngơi.

Sally bỏ qua tên lính canh hùng hổ đẩy cửa phòng của Lucius bước vào.

- Anh.._ Sally cất tiếng gọi

Lucius từ trong nhà tắm bước ra, động tác khoan thai cầm lấy cái khăn lau tóc. Trông thấy bộ dạng người đầy vết thương của Sally thì nhíu mày.

- Em không nghỉ ngơi chạy qua phòng anh làm gì?

Sally vừa mới tỉnh lại vài tiếng, nghe tin chấn động từ học viện, khẩn trương đến mức chờ Lucius về liền tìm anh ta.

- Anh, em nghe nói phát lệnh truy nã Rose?_ Sally kéo tay Lucius ngồi xuống sopha vào thẳng vấn đề.

- Không phải việc của em, quay về phòng đi._ Lucius không có trả lời hếch mặt nhìn ra phía cửa muốn đuổi Sally về phòng.

Phớt lờ biểu hiện của anh họ mình Sally ương bướng. - Em không về! Anh, tại sao lại phải truy nã? Cô ta cũng chỉ là tự vệ. Em đã chứng kiến Law Freeman tấn công cô ta trước. Cô ta cũng cứu mạng em...

Sally nhăn nhó khuôn mặt. Cái chuyện đổ mọi tội lỗi cho người khác như vậy thật không thể nào chấp nhận. Tuy cô ta không ưa gì Rose nhưng chung quy Rose đã cứu cô ta một mạng, cô ta không thể nào "lấy oán báo ân". Ít nhất cô ta sẽ đứng ra làm chứng.

Đập nát ly rượu trên bàn xuống sàn nhà, Lucius mất kiên nhẫn trừng mắt với đứa em họ ương bướng.

- Tốt nhất là em ngoan ngoãn quay về phòng cho anh. Việc anh đang làm không tới phiên em xía vào. Dù cô công chúa đó có tội hay vô tội anh sẽ bắt về bằng được.

- Anh..

Sally sợ hãi nhìn Lucius run rẩy. Lần đầu tiên cô ta thấy Lucius trừng mắt đáng sợ với mình như vậy. Đôi mắt rơm rớm nước mắt, Sally nhìn Lucius sợ sệt.

Nhận thấy mình hơi kích động khiến cho Sally sợ hãi, cơn tức giận trong lòng dịu xuống. Bàn tay vỗ vào vai Sally an ủi.

- Được rồi, là anh không nên nổi nóng với em. Mau về phòng nghỉ ngơi. Chuyện này không bao giờ nhắc lại nữa.

Vốn hai câu đầu Sally còn chút hoà hoãn. Nhưng câu nói sau cùng của Lucius lại khiến cho Sally tràn đầy tức giận. Tại sao anh họ lại không muốn làm rõ mọi chuyện như thế? Anh họ muốn làm gì? Tuy nhiên cô ta không thể ngồi im coi như không thấy, không biết chuyện gì như thế được.

- Hừ.._ Sally hừ lạnh một tiếng. Vẫn là cô ta nên quay trở lại học viện kể mọi sự tình.

Gạt phắt tay của Lucius ra Sally xoay người chạy ra phía cửa.

- BẮT SALLY LẠI._ Lucius hét lên ra lệnh.

Ngay lập tức hai tên da đen to cao vạm vỡ tiến vào, nhanh chóng túm lấy Sally, chế trụ bả vai cô ta.

- Buông tôi ra, mau buông tôi ra._ Sally la hét, thân hình không ngừng giãy dụa.

- Đem Sally nhốt vào trong phòng, canh giữ cẩn thận không cho phép ra khỏi phòng._ Lucius lạnh lẽo ra chỉ thị sau đó xoay người rời đi.

- Rõ._ Hai tên da đen đồng loạt lên tiếng sau đó lôi Sally đang không ngừng la hét phản kháng ra ngoài hành lang.

- Không...Lucius, anh thả em ra. Mau thả em ra

..

- Anh không thể làm thế! Sao anh có thể như thế. Thả em ra....mau thả em ra.. Lucius....

-----------

Tại một nơi khác.

Sau khi ngủ một giấc dài, cơ thể đã khá hơn, Rose mới bắt đầu đi lại xem xét nơi mình đang ở.

Đây giống như một căn cứ điểm bí mật. Nếu không phải tận mắt chứng kiến cảnh hàng trăm người đang tập luyện thì cô nghĩ chỉ là một giấc mơ mà thôi. Ở đây có hàng trăm gian phòng, những dãy hành lang ngoằn nghèo như mê cung. Người người ra ra vào vào tấp nập.

Có hai điểm đáng chú ý đó là: nơi đây tập hợp chung sống cả loài Ma-cà-rồng và người Sói. Họ không có vẻ gì là khó chịu khi tiếp xúc với nhau mà là rất thân thiết. Thỉng thoảng các đội tuần tra người Sói đeo súng, đi ngang qua Rose, họ đều mỉm cười chào cô thân thiện.

Thật kỳ lạ! Cô vẫn chưa hiểu chỗ này là gì?

Mà điều khiến cô ngạc nhiên hơn nữa chính là nơi đây được xây dựng dưới lòng đất, cách mặt đất 300m.

Đi đến cuối hành lang, đập vào mắt Rose là một gian phòng bốn bề bao bọc bởi lớp kính cường lực. Bên trong là một dãy các máy tính, các chuyên gia, các hacker đang chăm chú nhìn vào màn hình, những ngón tay lướt trên mặt phím.

Anh trai cô và Will Turner cũng đang ở trong đó. Bộ dạng của anh trai cô có vẻ không được tốt cho lắm, anh liên tục nhíu mày nhìn vào màn hình. Will Turner lại khác! Đây là lần đầu tiên cô thấy hắn trong bộ dạng này. Một cây da đen, đầu đội mũ lưỡi trai, đi đôi giày cao đến đầu gối. Bên hông là hai khẩu súng lục, dưới giày là những con dao sắc nhọn. Khuôn mặt hắn lạnh lùng, đôi mắt cũng không dời màn hình.

Nhìn hắn...giống như chuẩn bị đi làm nhiệm vụ!

- Will, chỉ là đi xem xét xunh quanh hang ổ của địch. Tuyệt đối không manh động._ David ném một chiếc tai nghe qua cho hắn, lo lắng nhắc nhở.

- Ít lời đi._ Will Turner lạnh lùng, bàn tay gắn tai nghe lên tai nhưng đôi mắt vẫn nhìn vào màn hình. Hệ thống sơ đồ khu vực của khu phố hắn thu hết vào trong đáy mắt.

David nhíu mày không bằng lòng biểu hiện của hắn. Anh kéo hắn xoay người lại, đi một vòng xem xét. Sau đó anh cầm một khẩu súng khác dúi vào tay Will Turner.

- Đây! Cậu cầm thêm khẩu súng này đi. Để tôi phái người đi cùng cậu cho chắc.

- Tôi là trẻ lên ba?_ Will Turner liếc David một cái, khẩu súng kia để lên bàn.

- Bảo cậu mang thì mang đi, nhiều lời như thế làm gì? Cậu mà bị thương khuôn mặt trở nên xấu xí thì người làm anh rể như ta thật mất mặt._ David bực dọc hét lên.

Những người trong phòng bụm miệng cười nhưng không dám nhìn hắn.

- David, dạo này cậu có vẻ ít việc. Vậy hiện tại theo tôi ra ngoài._ Will Turner nhàn nhạt, đôi mắt lạnh lẽo phóng tới David.

- Cậu...Will..

- Hai người chuẩn bị đi đâu sao?_ Rose bước vào, khuôn mặt lo lắng. Nhìn những khẩu súng kia...chắc là đi đến nơi nào đó nguy hiểm.

- Rose? Sao em tới đây?_ David lại gần

Will Turner lại gần, ánh mắt nhìn cô dịu dàng. Hắn nhỏ giọng nhắc nhở. - Về phòng nghỉ ngơi đi.

Nhưng Rose đã ngủ cả ngày trời, hiện tại cô vô cùng tỉnh táo. Môi nhỏ nhắn lại tra hỏi.

- Hai người đi đâu? Còn nữa....anh, chỗ này là chỗ nào?

Will Turner không trả lời, chỉ lại chiếc bàn gần đó rót ra một cốc sữa đưa cho Rose. David liếc mắt trừng hắn một cái sau đó mới nhìn Rose mở miệng.

- Đây là căn cứ điểm bí mật của chúng ta, LIÊN MINH V-W. Là nơi duy nhất có thể đánh bại Lucius.

- Đánh bại Lucius?_ Rose ngờ nghệch, đôi mắt tím nhìn David khó hiểu.

- Việc này...sau khi anh và Will về sẽ kể cho em. Nào, hẹn gặp lại công chúa._ Anh cười sau đó hôn lên má Rose một cái xoay người bước ra khỏi phòng.

- Chờ anh về!_ Will Turner để lại câu này, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô sau đó nối gót theo David ra ngoài.

Để lại Rose đang ngờ nghệch đứng im ở đó không hiểu mọi chuyện ra làm sao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.