Thiên Thần Mắt Tím 2

Chương 76: Chuyện xưa (1)



Một ngày hè nắng oi ả.

August Martin đang nằm vắt vẻo trên cái võng trước nhà. Nắng nóng đến nghẹt thở, tay cầm cái quạt quạt liên tục đón từng cơn gió nhẹ. Đôi mắt ông ta ti hí gian xảo như loài cáo nhìn về phía xa xăm, nhưng thực chất là đang suy tính điều gì đấy.

Nhìn đám người trong bộ tộc đang hì hục làm việc, ông ta cũng không thèm ra giúp mà chỉ hờ hững liếc mắt rồi thôi. Thật là... Cho dù họ có bất mãn đến mấy thì cũng không ai dám hó hé điều gì. Căn bản làm gì có ai dám chống, đối với người được coi là ứng cử viên cho chức vị thủ lĩnh như ông ta chứ?

Nhắc đến việc này càng khiến August Martin tức giận. Coi, vị thủ lĩnh “đáng qúy” của ông ta hiện giờ đã già nua nằm bệp giường mà còn ham hố không chịu giao lại chức vị cho ông ta. Ông ta cũng đã tóc hoa râm rồi, làm sao mà không khẩn trương cho được.

- Sao ông không đi săn cùng Jame mà nằm ở đây làm gì?

Amanda từ trong bếp đi ra, thấy “Con sâu lười biếng” August Martin đang nằm võng. Lại nhìn đám người đang làm ngoài nắng bực dọc gắt lên.

- Có Lucius đi cùng rồi tôi đi làm gì? Hơn nữa chắc chắn Lucius sẽ mang được nhiều thịt về._ August Martin liếc mắt nhìn người phụ nữ đang nhăn mày hờ hững nói. Hừ! Lúc nào cũng Jame.

Nhắc đến Jame Carney càng khiến ông ta khó chịu. Nếu như ông ta là ứng cử viên cho chức thủ lĩnh thì Jame Carney cũng vậy. Mà càng khiến August Martin bực mình đó là Jame Carney giỏi hơn ông ta rất nhiều. Luận về kiến thức hay võ thì Jame Carney đều hơn một bậc. Mà điều làm ông ta gen tị ở Jame Carney nữa chính là... Jame Carney là một nhà tiên tri.

Đúng là không bao giờ có chuyện công bằng. Thượng đế ưu ái Jame Carney quá mức, khiến August Martin phát điên. Tuy nhiên bề ngoài August Martin vẫn giả vờ là một người bạn tốt với Jame Carney. Nhưng bên trong lại chứa đựng một bồ dao găm.

- Chỉ sợ thằng bé Will săn hết thú của Lucius..haha._ Amanda cười ha hả chọc tức August Martin.

- Bà nói cái gì?_ August Martin giãy nảy như lửa gắt lên. - Con trai tôi sao có thể thua thằng con hoang đó được?

- Ông...sao ông có thể nói như thế?

Amanda gắt lên, khuôn mặt bà nhăn lại không thể chấp nhận lời August Martin nói. Bà vốn không có cảm tình gì nhiều với August Martin, nay nghe ông ta nói thì một chút cảm tình kia bay sạch.

- Sao? Tôi nói có gì sai sao? Nó không cha không mẹ, nếu như không được Jame nhặt về thì nó cũng chết nơi xó rừng nào rồi._ August Martin khinh bỉ lên tiếng.- Làm sao có thể so với con trai Lucius tài giỏi của tôi.

Bỗng đám người kia huyên náo, những tiếng huýt sáo vang lên. Amanda đang muốn “cãi” lại lời August Martin nói, nhưng khi thấy từ trong cánh rừng một vài người xuất hiện. Ánh mắt bà sáng lên.

- Jame về rồi._ Sau đó bỏ lại August Martin đang tự kiêu đi về phía những người kia.

Từ trong rừng, Jame Carney cùng với Will Turner và Lucius tay xách đầy thú rừng đi ra. Người đàn ông có mái tóc bổ luống hoa râm hơi dài tên Jame Carney, nở một nụ cười tươi roi rói nhìn đám người hào hứng.

- Chúng tôi về rồi đây!

Nói đoạn ông ném ba con nai, năm con thỏ và hai con sóc xuống cỏ. Mọi người ồ lên trầm trồ khen ngợi.

- Hôm nay có món súp nai rồi đây._ Mắt Amanda sáng lên khi nhìn vào ba con nai giãy dụa dưới đất.

- Haha...đều nhờ thằng bé Will. Một mình nó bắt được ba con nai và hai con thỏ._ Jame Carney hếch mũi tự hào. Bàn tay kéo cậu thiếu niên có khuôn mặt lạnh như băng tên Will Turner kia lại gần khen ngợi.

- Ồ..giỏi quá

- Anh Will, anh thật giỏi.

- Quả không hổ danh đệ tử của chú Jame

Mọi người xúm sít bao quanh Will Turner khen ngợi. Ai nấy đều bỏ mặc một thiếu niên có khuôn mặt cực kỳ đẹp, Lucius Martin - con trai của August Martin. Bị hắt hủi Lucius oán giận trong lòng. Nhìn đám người hết lòng khen ngợi Will Turner thì cực kỳ khó chịu.

Nhận thấy bản thân mình hơi sơ xuất, lại có thể bỏ qua Lucius. Trong lòng áy náy, Jame Carney chữa cháy.

- Hôm nay Lucius cũng rất cừ. Những con sóc kia rất nhanh nhưng thằng bé bắt chúng rất dễ dàng. Lucius...con giỏi lắm!_ Jame Carney khen ngợi thật lòng, bàn tay vỗ vỗ lên vai Lucius.

Lúc này khuôn mặt Lucius mới giãn ra nhưng trong lòng thầm cười mỉa. Bỏ qua những lời khen ngợi, nịnh nọt, Lucius lại gần Will Turner mỉm cười.

- Cũng may Will để xổng nên tôi mới có cơ hội bắt. Phải cảm ơn Will!

Ánh mắt Lucius gian xảo. Lời vừa nói ra thành công làm cho người ta nghĩ rằng: Will Turner vô dụng, đến một con sóc bắt cũng không xong. Còn Lucius lại có kỹ thuật tuyệt vời.

Nụ cười trên môi Jame Carney hơi cứng lại. Ông không ngờ Lucius lại nói như thế. Nếu không phải Will Turner cố tình để xổng mấy con sóc và thỏ thì Lucius hôm nay đã “trắng tay” rồi. Thật là...

Tuy nhiên Will Turner không thèm quan tâm lời Lucius nói, lách mình qua đám người đi về phía căn phòng của mình phía xa.

Đúng lúc này August Martin tiến lại gần, trừng mắt nhìn Will Turner nhưng hắn không thèm liếc mắt nhìn ông ta một cái. Bước chân vẫn đều đều bước, làm cho August Martin sôi máu.

- Jame, tôi nghĩ anh nên dạy bảo lại đứa trẻ này. Làm gì có chuyện khi thấy người lớn lại lướt qua không chào?

- Ôi August! Hôm nay ông làm sao vậy?_ Bà Amanda kéo lấy Will Turner ra phía sau, dùng thân hình đẫy đà che chắn.

- Thôi nào August! Chúng ta đi vào gặp thủ lĩnh.

Jame Carney cười hì hì, tiến tới lôi kéo bả vai ông ta. Còn không quên nháy mắt với bà Amanda ra hiệu “đưa thằng bé đi“.

Ông cũng không biết vì sao mà August Martin cực kỳ không vừa mắt Will Turner. Chỉ cần thấy Will Turner thì ông ta lại châm chọc vài câu. Trong khi Will Turner trời sinh vốn kiệm lời, hay phớt lờ lời ông ta nói nên khiến cho August Martin càng ghét.

Tuy nhiên Will Turner rất được lòng mọi người ở đây. Ít nói, lạnh lùng...từ khi đến tuổi cập kê thì đánh cắp biết bao trái tim thiếu nữ. Nhưng Will Turner không thích ai cả. Trong khi Lucius bản tính trăng hoa nhưng cũng là thiếu niên gái theo nhiều nhất. Bởi Lucius là thiếu niên đẹp trai, quyến rũ nhất vùng. Hơn nữa trình độ tán gái của Lucius phải gọi là bậc thầy.

Hai thiếu niên mỗi người một tính cách. Người lạnh lùng hơn băng, kẻ đào hoa cuồng nhiệt. Trở thành hai điểm đối cực trong tộc.

Mà Will Turner nổi trội không kém gì Lucius, mà có khi còn hơn. Điều này làm sao có thể khiến cho August Martin chấp nhận nổi?

- Hừ! Tôi nể anh đó Jame_ Ông ta hừ mũi nói.

- Haha...đi nào_ Jame Carney cười giả lả kéo August Martin đi.

Mà Will Turner cũng đã mất hút từ lúc nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.